Sẽ để em yêu anh lần nữa

Đăng lúc: 00:53 |
XEM NHIỀU VIDEO SỐC TẠI TRANGVIDEO.COM





Truyện này là dạng tiểu thuyết tình yêu + giang hồ + (17+) . Truyện kể về cuộc tình đầy sóng gió của đôi bạn trẻ Vĩnh Phong và Hiểu Đồng . 


Chap 1
Một ngày chiều tàng, ánh nắng vẫn còn gay gắt. Dường như ánh nắng gay gắt vẫn còn phả ra những hơi nóng khủng khiếp.
“ Sự cô độc và lạnh lẽo thường bay đến xâm chiếm những trái tim lạc lối”.Vĩnh Phong khẽ cười lạnh nhạt khi nhớ lại câu nói của anh trai mình. Bất chấp tất cả mọi chuyện, cậu lao ra khỏi nhà, phóng thiệt nhanh con ngựa sắt của mình đi đến chỗ hẹn với các chiến hữu. Cậu thích cái cảm giác mà tốc độ đã mang lại cho cậu. Những tiếng xé gió làm cho hô hấp muốn ngừng thở của cậu dễ thờ hơn. Vứt bỏsau lưng cái không khí gia đình tưởng chừng ấm cúng nhưng thực chất là một núi băng hoàn toàn lạnh lẽo. Một sự giả tạo được ngụy trang rất khéo, không ai có thể nhận ra nó ngoài những người trong cuộc.
Lướt thật nhanh trên con chiến mã thở đầy khói, Vĩnh Phong chạy vào con đường quen thuộc đứng đợi các chiến hữu trong băng đua xe của mình. Con đường khá vắng lặng, khôngcó một bóng người,ngay cả một tiếng động cũng không
Con đường vào lúc chiều thật buồn thật vắng vẻ, cứ một tối nó là nơi tụ tập lý tưởng của những thanh niên ăn chơi đua xe, nhảy múa hát hò. Đám chiến hữu của cậu chưa tới, cũng phải thôi, cậu đến quá sớm. Cậu ngồi xuống tựa lưng vào một cây cột điện quanh đường, hút thuốc một cách thong thả, đây là thứ làm cho cậu quên đi thời gian và những buồn phiền của mình. Từng đợt, từng đợt khói phảra xung quanh xua đi cái lạnh lẽo đangtừ từ kéo đến bao trùm lấy cậu. Nếu có ai đó bắt gặp cảnh tượng này, chắcrằng họ phải đưa tay lên ngực để giữ chặt lấy trái tim của mình để nó không rơi ra ngoài. Chàng trai đang ngồi đó có một vẻ đẹp cực kỳ cuốn hút và sự lạnh lùng của cậu có thể khiến cho trái tim của bất kỳ cô gái nào trông thấy bị ngừng đập. Ánh nắng chiều rọi vào khuôn mặt tuyệt đẹp của cậu càng làm cho nó sáng rựclên. Nhưng nhìn vào sự lạnh lùng của cậu lại khiến cho ánh nắng chiều dường như nguội bớt
Tàn điếu thuốc mà các chiến hữu củaVĩnh Phong vẫn chưa có mặt. Vĩnh Phong nhìn chiếc đồng hồ đeo tay thở dài. Vẫn còn hơn nữa giờ nữa mới tới giờ hẹn. Vĩnh Phong đã ra khỏi nhà quá sớm, cậu buộc phải đi sớm. Cậu phải bỏ chạy khỏi căn nhà của chính mình – một căn nhà lạnh lẽo – trước khi sự cô đơn ăn mòn lấy cậu. Vĩnh Phong thà hứng chịu cái nắng gióvà phong sương ở bên ngoài hơn là một căn nhà rỗng rãi thoáng mát, đầyđủ tiện nghi nhưng cực kỳ lạnh lẽo mà cậu chưa có lấy một ngày hạnh phúc.
Vĩnh Phong tự cười cho chính bản thân của mình – một thiếu gia của mộttập đoàn đa quốc gia lớn nhất nhì ở châu á, ai gặp cậu cũng cuối đầu, xua nịnh cậu, chiều lòng cậu. Nhưng thực chất đó chĩ là một bọn khốn đê hèn, giả dối. Ngay cả cha mẹ cậu cũng là người giả dối đó thôi. Anh nhìn vào cũng cho rằng cha mẹ cậu rất yêu thương nhau, gia đình cậu là một gia đình quyền quý đầy hạnh phúc. Chỉ cócậu mới hiểu, cái tổ ấm đó đã đóng băng từ lâu rồi, lúc nào cũng mang bầu không khí lạnh lẽo. Giả dối, tất cả đều giả dối.
Đột nhiên một nhóm người từ đâu xông tới, vẻ mặt hầm hầm đầy sát khí,phá tan sự yên tĩnh. Vĩnh Phong khẽ nhíu mày liếc nhìn bọn chúng một cái rồi mặc kệ chúng, tiếp tục điếu thuộc dở dang của mình. Một tên khá đô connhưng chiều cao khiêm tốn có giọng nói kháo khào đang quát tháo:
- Tụi bây mau tìm nó cho tao. Không tìm được nó thì tao chặt đầu tụi bây làm ghế ngồi.
Bọn đàng em tay cầm gậy sợ hãi vội lí nhí trả lời:
- Dã đại cá cứ yên tâm. Tụi em nhất định bắt được nó. Nó chỉ trốn đâu đây thôi.
Tên đại ca gầm lên:
- Sao còn không mau đi tìm.
Bọn đàn em đưa nào cũng sợ hãi vội vàng chia nhau đi tìm.
Một chút tò mó trỗi dậy, Vĩnh Phong khẽ liếc nhìn bọn chúng. Tên đại ca vẻmặt bặm trợn trông khó ưa vô cùng. Mấy tên đàn em của hắn mặt mày cũng không khá hơn hắn bao nhiêu. Nhìn vào là biết bọn chúng thuộc dạngđầu trộm đuôi cướp. Dường như chúng đang truy lùng ai đó. Chúng quyết tâm bắt cho được người đó vì trên tay chúng là nhưng thanh gỗ tròn dài đáng sợ.
Cuối cùng, bọn chúng cũng đi nơi khác hết, sự yên tĩnh lại trở về nơi đây. Vĩnh Phong tiếp tục nhã những đợt khói buồn bã, không quan tâm đến bọn chúng, chỉ cần bọn chúng không làm phiền cậu là được.
Đột nhiên một tên mặc áo thun xanh xuất hiện trước mặt của Vĩnh Phong, hắn hất mặt hỏi:
- Nãy giờ mày có thấy cô gái nào đi ngang qua đây không?
Vĩnh Phong búng tàn thuốc về phía hắn ta và gầm lên:
- Biến.
- Tên này tức lắm định đến đánh cho Vĩnh Phong mấy gậy nhưng nhìn ánh mặt lạnh lùng đáng sợ của cậu, hắn hơi nao núng. Bỗng từ đằng sau, tiếng quát của tên đại ca vang lên.
- Tìm mau lên.
Tên này nhìn Vĩnh Phong hậm hực một cái rồi nhanh chóng rồi bỏ đi. Vĩnh Phong chỉ nhếch môi một cái rồiđưa thuốc lên miệng hút tiếp
Teân naøy töùc laém ñònh ñeán ñaùnh cho Vónh Phong moät traän nhöng nhìn thaáy aùnh maét laïnh luøng saéc beùn cuûa caäu, haén hôi nao nuùng. Boãng tieáng quaùt thaùo cuûa teân Ñaïi ca heùt leân:” Tìm mauleân”. Haén ta haäm höïc nhìn Vónh Phong moät caùi roài boû ñi. Vónh Phong chæ nheách moâi moät caùi roài ñöa thuoác leân mieäng huùt. Boïn chuùng mau choùng taûn ñi nôi khaùc.
Bọn chúng cuối cùng cũng tản ra đi vào những con hẻm khác.
Đột nhiên, chiếc giỏ rác ở góc đường đối diện cậu động đậy, rồi đột nhiên nó bị hất tung lên, vài cọng rác văng ra. Vĩnh Phong đưa mắt về phía đò tìm hiểu. Một cái bóng từ từ xuất hiện, một cô gái tay cầm một chiếc gậy, đầu đội một cái nón lá rách đang từng bước từng bước mò mẫm trên con đường. Hóa ra là một cô gái mù, vậy làcái bọn hồi nãy muốn bắt cô ấy. Dạo này có tin tức nói rằng mấy tên ma cô bắt một số cô gái bị khuyết tật về và đưa đi làm gái. Chắc cô gái này vừa trốn khỏi bọn chúng nên chúng mới tức giận mà đi tìm. Mặc kệ tất cả, cậu chẳng quan tâm. Đột nhiên điện thoại reo:
- Đang ở đâu. Hôm nay không đua nữa. Tụi này đang ở bar Phong Trần, đến đây đi.
Vĩnh Phong gấp máy lại, lặp tức leo lên xa rồ ga chạy đi. Khi Vĩnh Phong quẹo ra khỏi con đường hẻm thì đột nhiên một bóng người lao ra. Cậu vội vàng lách qua một bên và đâm sầm vào vách tường gần đấy. Còn đang choáng váng sau cú đâm xe, thì Vĩnh Phong đã nghe thấy lời cầu xin của cô gái, cô vừa thở hổn hển vừa thì thào:
- Cứu tôi với.
Cô gái chụp lấy cánh tay cậu, Vĩnh Phong có thể nhận ra đôi tay đang run rẩy của cô gái. Hóa ra đó chính là cô gái mù khi nãy. Phía sau cô là bọn người hung hãn lúc nãy. Vĩnh Phong hiểu ra mọi việc ngay lặp tức, vội vàng kéo cô gái ra sau lưng mình. Cậu nhìn bọn chúng với vẻ lạnh lùng khinh miệt.
Tên đại ca chạy đến trước mặt Vĩnh Phong giọng đểu giả nói:
- Thằng nhãi con! Mau giao con bé saulưng cho anh mày. Anh sẽ tha cho em đi.
Tên này vừa nói xong, Vĩnh Phong càng thấy đôi tay cô gái càng run mạnh, nắm chặt lấy áo của cậu, hơi thở của cô phả ra sau lưng của cậu. Vĩnh Phong cười khẩy, cậu vốn định không dính gì vào, nhưng tình hình nàykhông dính vào không được.
Vĩnh Phong nhìn tên đại ca, khẽ nhếch môi cười nhạt:
- Nếu cô ấy muốn đi theo các người, tôi sẽ không cản. Còn nếu cô ấy không muốn đi thì không ai có thể ép cô ấy đi được.
Tên đại ca tức giận quát lớn:
- Thằng khốn! Rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt. Dần nó một trận cho tao.
Lại một nụ cười khuẩy nữa, khuôn mặt Vĩnh Phong càng đẹp trai khôn tả.
- Chỉ sợ người no đòn là anh thôi.
Tên đại ca tái mặt, hắn tức giận thét lớn bọn đàn em đang đứng sau lưng.
- Đập chết nó cho tao.
Bọn đàn em liền bước lên, tay lăm lăm cái gậy, bọn chúng từ từ tiến lại gần Vĩnh Phong. Cậu kéo cô gái ra sau lưng mình, bắt đầu ghênh chiến với bọn chúng. Năm tên, Vĩnh Phong khẽ cười, cậu dư sức đối ph1o với chúng. Từ nhỏ cậu đã được cho đi học võ, huống hồ cậu thường xuyên đánh nhau nên hiểu rõ bọn này chỉ cậy đông hiếp yếu, chứ thực chất bọn chúng chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to mà thôi.
Cái tên mặc áo thun xanh lúc nãy nhìn Vĩnh Phong rồi cười đểu. Đúng là oan gia ngõ hẹp mà. Thù cũ hận mới, ông mày quyết phải báo. Hắn ta giơ cao cây gậy lao đến trước tiên.
- Để ông xử mày trước.
Vĩnh Phong vội vàng đẩy cô gái ra xa rồi khum người xuống né tránh cây gậy đang vung tới và nhanh tay tung ra một cú đấm móc trả đòn ngay bên dưới cực mạnh ngay vào phần bụng của tên đó.
- Hự… Tên áo thu xanh rên lên rồi ngãkhuỵu xuống.
Phần sức không nhiều nhưng cũng khiến hắn ngã xuống ngay lặp tức mà không ngồi dậy được, lăn lộn rên la. Vĩnh Phong nhếch môi cười khinh miệt nhìn cái thân xác lúc nãy còn hùng dũng bây giờ không thua một miếng giẻ rách.
Thấy đồng bọn lăn lộn dưới đất rên la, mấy tên kia tròn mắt kinh ngạc. Chúng không ngờ tên này lại bị hạ gục chỉ bởi một cú đấm. Cả bọn tên nào tên nấy bắt đầu lo sợ nhưng khi tên đại ca hét lên:” Xúm vô đánh chết nó cho tao” thì bọn đàn em mới đồng loạt nhào vô tấn công.
Vĩnh Phong vốn là cao thủ trong nhiềumôn võ. Cậu dễ dàng chiến thắng bọnchúng, huống chi cậu vốn quen thuộc với những trận chiến thế này rồi. Không chút nao núng nào, Vĩnh Phongtừ từ hạ từng tên khi mà gậy của chúngchưa chạm vào vạt áo của cậu. Bọn này chỉ là một bọn nhãi nhép. Đột nhiên tên đại ca vòng ra sau lưng VĩnhPhong giở trò đánh lén thì cô gái hét lên” Coi chừng phía sau”.
Nhờ vậy, Vĩnh Phong kịp thời xoay người né tránh được cú đánh lén bất ngờ và đá cho tên đại ca một cú đau điếng.
Tên đại ca tức giận hét lên: “ Xử con nhỏ đó cho tao”
Một tên đàn em liền lao tới cô gái, cô gái sợ hãi thụt lùi nhưng sau lưng cô là vách tường, cô đành nhắm mắt và đưa hay tay lên đỡ.
Bốp …
Không hề cảm thấy đau đớn chút nàocả. Một cảm giác ấm áp bao quanh cô dù cả người cô dường như bị ép sát vào lưng tường hơn trước. Cô gái hé mắt ra nhìn cái gì đang che chở cho mình tránh khỏi cú đánh khủng khiếp đó. Cô bắt gặp một ánh mắt dịu dàng đầy lo lắng và sợ hãi đang nhìn mình và dường như có chút gì đó hài lòng bởi vì cô không sao. Mặc dù rằng khóemôi của chàng trai có một vệt máu.
Cây gậy đã vung lên lưng của Vĩnh Phong. Cậu dùng cả thân mình để đỡ lấy cây gậy cho cô ấy. Nhanh chóng xoay người chụp lấy cây gỗ trên tay tên này và vụt cho hắn một gậy tóe máu. Vĩnh Phong như hổ thêm cánh, lao vào đánh cho bọn chúng bò lê bò càng, máu loang đầy áo. Đánh quá hăng Vĩnh Phong không chú ý phía sau lưng cậu, tên đại ca đã lồm cồm bò dậy tiếp tục giở trò đánh lén.
Bốp …
Tên đại ca ngã xuống bất tĩnh. Vĩnh Phong quay người nhìn lại, sau lưng cậu cô gái đang cầm một cây gậy trên tay, cô vội vàng quẳng cây gậy xuống đất rồi nắm tay Vĩnh Phong kéo đi. Cô nói như ra lệnh:
- Lên xe đi, chúng ta phải rời khỏi đây trước khi cảnh sát tới.
Trong lúc cậu còn ngây người khi nhìn vào khuôn mặt cô thì cô đã nắm tay cậu kéo đến bên xe máy. Vĩnh Phong vội vàng cùng cô gái lên xe chạy đi. Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại dễ dàng nghe lời cùng lên xe và chạy đi, bởi lẻ cậu không hề sợ cảnh sát. Trước giờ cậu chẳng coi cảnh sát ra gì cả. Có lần nào đánh nhau xong bị bắt mà khi ra về không có sự cúi đầu chào của cảnh sát chứ. Có lẽ cậu sợ cô bị liên lụy chăng hay là …
Hai người vừa chạy đi thì có tiếng la lên phía sau:
- Mau trả tiền lại cho bọn tao.
Nhưng trả lời bọn chúng chỉ là những luồng khói của xe.
Khi hai người chạy một đoạn khá xa, Vĩnh Phong chợt dừng lại khiến cho cả thân người cô gái đổ ập về phía lưng cậu, hơi thở cô phả lên lưng cậu ấm áp.
- Xuống xe – Cậu ra tức giận ra lệnh.
Cô gái im lặng vội vàng leo xuống. Cậu quay lại nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng lóe lên sự giận dữ.
Cô gái nhìn ánh mắt lạnh lùng ấy, sợ hãi lí nhí nói:
- Cám ơn anh vì đã giúp đỡ tôi. Và xin lỗi vì tôi mà anh bị thương. Anh có cầnđến bệnh viện kiểm tra lại không?
Vĩnh Phong quẹt đi vết máu nơi khóe miệng và lạnh lùng nói:
- Không cần.
Cô gái rụt rè nói:
- Cô gái e dè nói:
- Vậy tôi đi đây. Cám ơn anh rất nhiều.
Nhưng cô vừa định quay lưng ra đi thì bị Vĩnh Phong nắm chặt tay kéo lại, suýt chút cô ngã vào lòng cậu.
Cô gái nhăn mặt kêu lên:
- Vậy tôi đi đây. Cám ơn anh rất nhiều.
Cô gái vừa quay lưng định bước đi thì bị Vĩnh Phong nắm chặt tay kéo lại, suyùt chuùt coâ ngaõ vaøo loøng caäu.
Cô gái nhăn mặt kêu lên :
- Anh làm gì vậy.
Vĩnh Phong nhuếch môi khinh bạc:
- Nhìn bề ngoài thật không biết cô là một người dối trá như vậy.
Cả cuộc đời, Vĩnh Phong gặp quá nhiều sự dối trá và ghét cay ghét đắng nó. Vậy mà cậu lại sai lầm đi giúpmột kẻ dối trá như cô gái này.
Cô gái cau nhìn Vĩnh Phong lấy làm khó hiểu nói:
- Buông tôi ra, tôi không hiểu anh đang nói cái gì cả. Tại sao tôi lại là người dối trá.
Vĩnh Phong bật cười vang:
- Bị vạch mặt nên giả vờ ngây thơ à. Tôi đúng là điên mới giúp hạn người dối trá như cô. Để cô gạt tôi một cáchdễ dàng như vậy.
Cô gái thở dài bực tức rồi nhìn thẳng vào khuôn mặt hoàn mỹ của Vĩnh Phong:
- Tôi rất cảm kích anh vì đã giúp tôi thoát khỏi bọn người đó, nhưng anh giúp tôi không có nghĩa là anh được quyền lăng mạ tôi. Tôi dối trá, tôi gạt anh lúc nào. Chúng ta chưa từng quen biết nhau thì lấy gì để gạt anh. Tôi đãlàm gì mà anh lại cho rằng tôi dối trá chứ. Tôi lừa tiền hay lừa tình anh vậy. Anh nói xem.
Cô muốn rụt tay ra khỏi tay Vĩnh Phong nhưng càng bị cậu giữ chặt hơn,khiến cô nhăn mặt vì đau. Nhìn bàn tay đang đỏ dần trên tay cậy, cô hét lên:
- Anh làm tay tôi đau quá. Ở đau ra hạng người như anh vậy. Giúp đỡ người ta rồi hành hạ như thế này à.
Vĩnh Phong ghiến răng tức giận nói:
- Là do cô gạt tôi trước.
Cô càng tức giận trước sự vô lí và ngang ngược của Vĩnh Phong. Khuôn mặt cô lúc tức giận khiến cho hai má ửng hồng vô cùng xinh đẹp, khiến trái tim Vĩnh Phong dường như đã trễ một nhịp đập.
- Anh bảo rằng tôi gạt anh. Vậy anh nói xem tôi gạt anh cái gì. Tôi quả thậtkhông hiểu lí do gì mà tôi phải chịu sự đối xử của anh như thế này.
Vĩnh Phong hơi bối rối trước cái nhìn trực diện của cô gái, cô ấy quả là rất đẹp. Cậu ngây người trả lời:
- Chẳng phải cô đã giả mù để tôi thấytội nghiệp mà giúp đỡ cô hay sao chứ.
Cô gái như hiểu ra liền bật cười. Nụ cười nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua khiến trái tim Vĩnh Phong lại trễ nhịp lần nữa. Anh cho rằng mình đã bị bệnh nên mới ngẩn người khi nhìn thấy cô. Biết bao cô gái xinh đẹp vây quanh cậu mà cậu chưa hề liếc nhìn hịmột lần.
- Thì ra sự giả dối mà anh nói là thế à.Thật buồn cười. làm gì có chuyện chỉ giúp người mù mà không giúp người sáng mắt chứ. Chẳng lẽ ba mẹ, thầy cô giáo anh dạy rằng nên giúp đỡ người khuyết tật, chứ không nên giúp đỡ người bình thường à, lại là một cô gái yếu đuối như tôi. Quả lại tôi không hề nói với anh là tôi bị mù, là do anh tựhiểu lầm, sao lại cho rằng tôi lứa dối chứ.
Vĩnh Phong đuối lí, cậu mất đi vẻ lạnhlùng vốn có, hậm hực nói:
- Vậy tại sao trước đó cô lại cầm gậy vừa đi vừa mò đường như vậy chứ.
Cô gái nhẹ nhàng đáp lời cậu:
- Đúng vậy tôi đã giả làm người mù. Vậy thì sao, tôi có quyền làm bất cứ điều gì để bảo vệ bản thân miễn là không gây hại cho ai hết.
Vĩnh Phong tức tối nói:
- Chẳng phải tôi đã vì cô mà chịu một gậy rồi sao. Vậy àm không gây hại tới ai à.
- Chuyện anh giúp tôi là chuyện tốt, không việc gì khiến anh hối hận cả. Chẳng phải tôi đã cám ơn và xin lỗi anh rồi sao. Chính miệng anh nói là không cần mà.
Vĩnh Phong va6bn còn tức giận, vẻ mặt cậu hầm hầm, cậu nhìn cô gái chằm chằm. Cô gái cũng nhìn lại cậu nhưng với vẻ bình thản vì cô biết cậu không như bọn kia. Hai người cứ thế nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng cô gái lên tiếng:
- Tôi phải đi đây.
Cô vung mạnh tay ra và thoát khỏi tayVĩnh Phong nhưng cậu một lần nữa nắm tay cô giữ lại. Cô cau mày nhìn Vĩnh Phong:
- Nói cho tôi biết tại sao bọn chúng lại đuổi theo cô.
- Tôi lấy của bọn chúng một số tiền như không không muốn trả lại cho bọnchúng.
- Vậy thì lúc đầu tôi nên để bọn chúngdẫn cô đi thì hơn bị biến thành một thằng ngốc.
Đến lúc nàycô gái thật sự tức giận, haimắt cô bắt đầu ngấn lệ:
- Đủ rồi. Vì anh đã giúp đỡ tôi nên tôi mới nhịn để nghe anh mạt xát. Nhìn anh thì chắc anh là công tử của một nhà giàu có nào đó đúng không. Nhữngngười sinh ra đã ngặm chìa khóa vàngnhư anh thì hiểu được gì hoàn cảnh của những người nghèo khổ như chúngtôi. Anh cho rằng những người giàu có các anh có quyền lăng mạ xỉ nhục người khác à. Anh có biết trong khi anh ăn sung mặc sướng thì có hàng chục đứa trẻ bị chết vì đói không. Anh cho tôi là người giả dối vậy những người giàu có như anh mỗi khi quyên tiền từ thiện có thực xuất phát từ tâm hay là mục đích nổi tiếng chứ. Anh có bao giờ phải chạy đôn chạy đáo kiếmtiền chỉ để ngày có được hai bữa cơmthôi chứ đừng nói đến ba bữa.Anh có bao giờ ngày ngủ chỉ có bốn tiếng đồng hồ, nhịn đói ba ngày mà còn không có tiền để sống. Chưa chứ gì, vậy thì anh không có tư cách gì để trách cứ tôi cả – Cô ngừng lại một lát khẽ chớp mắt nhìn anh, đôi mắt u buồn khiến người ta chìm đắm – Nói cho anh biết, bọn chúng là một bọn cho vay nặng lãi, người ta chỉ thiếu hắn vài trăm ngàn nhưng lãi mẹ đẻ lãi con số tiền lên đến vài chục triệu. Có người bán hết tài sản vẫn không đủ trả lãi cho bọn chúng cuối cùng cả gia đình phải ôm nhau tự tử. Bạn của tôi đã bị chúng cướp đi số tiền mà cô ấy phải lao động cực khổ cả năm trời mới có được, cho nên tôi mới giúp cô ấy lấy lại thì có gì là sai chứ.
Cô gái nói rồi móc trong túi quần ra một xộc tiền, toàn là những đồng tiền lẻ mà phải nói cả đời Vĩnh Phong chứ từng cầm tới. Cô nhét vào tay Vĩnh Phong:
- Tôi chỉ có bấy nhiêu thôi, anh cầm lấy mà mua thuốc trị thương, từ nay trở đi tôi và anh không ai nợ ai cả.
Vĩnh Phong nhìn nắm tiền trong tay mình rồi nhìn vẻ mặt tức giận trông dễ thương vô cùng của cô, cộng thêm đôi mắt long lanh gấn lệ của cô thì trong lòng có chút xúc động. Cậu bậc cười lớn, một cậu ấm vung tiền như nước như cậu lại có lúc lại bị người ta nhét cho cả một đống tiền lẻ thế này. Cậu nhét lại cộc tiền vào tay cô gái:
- Tôi không cần số tiền này của cô. Côgiữ lại đi.
- Anh chê ít phải không. Vậy anh cho tôi số điện thoại đi, nếu có tiền tôi sẽ gọi điện cho anh. Tôi nói rồi tôi không muốn nợ anh.
- Trông tôi như người cần tiền của cô sao.
- Vậy thì tôi chỉ biết cám ơn anh thôi.
Chẳng hiểu tại sao chỉ mới nghe mấy lời của cô, cậu lại thấy tin tưởng và kính tor5ng cô. Những kẻ đến trước mặt cậu toàn là một bọn hám tiền. Dù cậu có đúng hay là sai thì bọn họ cũng chẳng bao giờ trả lời thẳng thắn như cô.
Thấy anh thừ người ra, cô gái tỏ vẻ lo lắng đưa mặt sát vào anh:
- Này ! Anh không sao chứ. Thật là không cần đến bệnh viện chứ.
Cô kề khuôn mặt xinh đẹp sát vào Vĩnh Phong, đôi lông mày cong của cô khẽ chớp mắt một cái khiến cho Vĩnh Phong cảm thấy một luồng máu nóng ập đến và lan tỏa nhanh chóng. Cậu vội vàng quay mặt đi và nói:
- Tôi không sao.
Cô thở phào nhẹ nhõm nói:
- Nếu anh không sao thì tôi đi đây.
Cô gái vội quay lưng bỏ đi, trong lòng Vĩnh Phong thấy có gì đó khác lạ dường như muốn giữ cô ở lại dù chỉ một giây thôi, cậu chụp lấy cánh tay cô:
- Này khoan đã!
Cô gái quay lưng lại, khuôn mặt xinh đẹp của cô dường như tỏa sáng giữa buổi chiều tà. Cô chăm chú nhìn anh một cách khó hiểu.
- Còn gì nữa à. Mà anh buông tay tôi ra đi chứ nếu không tôi la lến đó.
- Cô cứ việc la lên.
Vĩnh Phong nhất quyết không buông tay, cậu làm vẻ mặt t ỉnh bơ như không hề thấy khuôn mặt tức giận củacô. Cậu không hiểu nổi bản thân mình,tại sao lại muốn giữ tay cô ấy không buông, vì muốn xin lỗi vì xúc phạm cô ấy ư. Nhưng từ trước tới giờ cậu chưa hề mở miệng nói xin lỗi ai cả. Phải nói là: Xin Lỗi” không có trong từ điển sống của cậu. Chỉ biết rằng dường như thấy khuôn mặt tức giận của cô thì cậu càng muốn trêu cô hơn nữa.
Cô gái muốn rụt tay ra nhưng càng muốn rụt lại càng bị giữ chặt hơn. Cô bất lực nhìn Vĩnh Phong.
Vừa lúc đó có hai anh cảnh sát từ xa chạy xe tới phía sau lưng Vĩnh Phong. Cô gái mĩm cười nói:
- Cho anh cơ hội cuối cùng. Thả tay tôi ra ngay lập tức.
Vĩnh Phong thờ ơ lắc đầu nhìn cô gái mĩm cười gian manh, nụ cười cuốn hút đến nỗi cô ngay người một lúc.
Đột nhiên cô gái la lên:
- Bố người ta dê xồm.
Hai anh cảnh sát nghe thấy liền rồ ga chạy đến.
Hai anh caûnh saùt ñang ñeán gaàn, nghe thaáy lieàn leân tieáng:
- Coù chuyeän gì vaäy.
Vĩnh Phong vừa quay lại nhìn hai anh cảnh sát, cô gái vội cắn một cái thiệt đau vào bàn tay nắm chặt lấy tay cô của cậu rồi thoát khỏi tay cậu. Cô không quên cho cậu một cú đá vào chân rồi bỏ chạy.
Hai anh cảnh sát cũng vừa chạy tới. Vĩnh Phong vừa xoa chỗ đau vừa nhăn mặt nói:
- Không có gì đâu hai anh. Người yêu cãi nhau ấy mà.
Vĩnh Phong cũng không biết tại sao cậu lại nghĩ ra lí do này. Vì cũng như từxin lỗi, “ từ người yêu” cũng không nằmtrong từ điển sống của cậu, dù chỉ là nói đùa, cậu cũng không tùy tiện gọi côgái nào là người yêu.
Vừa trả lời hai anh cảnh sát xong rồi cậu quay về phía cô gái, cô đã sang bên kia đường cũng đang quay lại nhìncậu. Thấy cậu nhìn mình, cô liền le lưỡitrêu chọc, rồi đưa tay giả bộ khóc trông đáng yêu đến độ Vĩnh Phong phải bật cười. Xong, cô liền quay lưng chạy đi không ngoái đầu lại thêm lần nào nên không hay có đôi mắt đang ngắm nhìn dáng vẻ của cô cho đến khimất hút.
Hai anh cảnh sát thấy vậy cũng bỏ đi, không nói thêm gì.










Chap 2
Chỉ lát sau, cậu đã có mặt ở quán bar Phong Trần. Cậu dễ dang tìm thấy các chiến hữu của mình ở băng ghế đặc biệt dành cho cậu và cac chiến hữu.
- Anh Vĩnh Phong đến rồi kìa – Một người trong băng nhìn thấy cậu vội reo lên.
Vĩnh Phong tiến đến gần họ lên tiếng chào.
- Sao lâu vậy – Thế Nam, cậu bạn thân của Vĩnh Phong ngó đồng hồ trên tay, một chiếc đồng hồ bằng bạcsáng lấp lánh, rồi ngẩng đầu lên dò xét.
- Gặp chút xíu vấn đề – Vĩnh Phong mĩm cười đưa tay nhận lấy ly rượu từ tay một chiến hữu.
Thế Nam nhíu mày khi nghe Vĩnh Phong trả lời, cậu cũng ngồi dịch qua một bên ngường chỗ cho Vĩnh Phong ngồi.
- Có rắc rối gì à.
- Gặp một đám giang hồ đang bắt mộtcô gái nên mới ra tay nghĩ hiệp cưu cô ấy thôi.
Thế Nam cảm thấy rất lạ vì từ xưa đến nay Vĩnh Phong luôn là người lạnh lùng, cậu hờ hững với tất cả mọi thứ. Giả sử cậu thấy một người sắp chết đang đứng trước mặt cậu, cậu cũng không một chút xót thương nào. Rót tiếp cho Vĩnh Phong một ly rượu nữa, cậu hỏi đùa:
- Là một cô gái xinh đẹp à.
- Ừ!
Thế Nam thật sự rất ngạc nhiên trước câu trả lời ngay lặp tức của Vĩnh Phong. Xưa nay đối với Vĩnh Phong, phụ nữ chưa từng tồn tại. Quanh quanh cậu có biết bao nhiêu làgái đẹp, nhưng Vĩnh Phong chưa từng liếc nhìn họ lấy một lần. Cậu bỗng tò mò muốn biết cô gái đó là ai.
- Oa…anh Vĩnh Phong của chúng ta bắt đầu có hứng thú với phụ nữ rồi – Một anh chàng có nước da trắng trẻo, vẻ mặt trẻ con lên tiếng – Sao anh không dẫn người đẹp đến đây.
- Thằng nh1oc này, người đẹp đó gái góc lắm đó – Vĩnh Phong nhìn vẻ mặt hào hứng của cậu ta liền trêu trọc – Cô ấy gạt tiền của bọn giang hồ nên bịchúng rượt, còn cố tình giả làm người mù nữa chứ – Cậu nhớ lại bộ dạng của cô mà bật cười.
Thế Nam nghe xong liền gật đầu:
- Thảo nào cậu lại chịu ra tay giúp đỡ cô ấy. Vì cậu nghĩ cô ta bị mù. Rồi mọi chuyện ra sao.
- Còn ra sao nữa, bị cô ta quay sang mắng xối xả, còn cắn cho cho mình một cái nữa chứ. Răng cô ta béng thật – Vĩnh Phong đưa tay lên nhìn lại vết cắn của cô, nó vần còn hằn lên dấu răng đỏ hỏn.
- Anh Vĩnh phong của chúng ta gắp đối thủ rồi. Cô gái này thú vị thật, đứng trước anh Vĩnh Phong của chúng ta, chẳng những không xiêu lòngmà còn dám chống trả. Lợi hại … lợi hại … Có dịp em cũng muốn gặp mặt cô ấy xem cô ta lợi hại thế nào – Lại là tên có gương mặt trẻ con lên tiếng.
Vĩnh Phong liền cốc đầu hắn một cái:
- Đến anh mày mà con đối phó không lại cô ấy. Nhóc mà gặp cô ấy không khéo anh phải đến dọn xác của nhóc.
Cả bọn liền cười ầm ĩ thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh. Những cô gái lợi dụng những giây phút này để công khai quay lại nhìn bàn của họ. Quả thật bọn họ rất thu hút, nhất là Vĩnh Phong và Thế Nam.
Như chợt nhớ đến chuyện gì, Vĩnh Phong quay sang nhìn Thế Nam hỏi:
- Sao lại tập ở đây, chẳng phải đã hẹnlà cùng đua hay sao.
Thế Nam lắc đầu, chỉ mĩm cười một cách khó hiểu. Tên nhóc nhiều chuyệnlại chen vào trả lời.
- Anh Phong thông cảm đi. Đối với những người đang yêu thì những sở thích đều phải tạm gác lại. Đối với anh Nam thì bây giờ đua xe chỉ xếp hạng 2 thôi.
Vĩnh Phong chau mày nhìn Thế nam xong thì quay lại nhìn tên nhóc hất mặt ra như ra lệnh cho hắn ta nói tiếp. Như được cỗ vũ tên này lặp tức phun ra tất cả.
- Tại dạo này anh Phong không đến đây nên không biết đó thôi. Bar Phong Trần vừa xuất hiện hai người đẹp. Một trong hai em ấy đã bắt mất hồn của anh Nam rồi. Ngày nào anh ấy không đến đây ngắm người đẹp thìsẽ ăn không ngon, ngủ không được.
Tên này vừa kể xong liền nhe răng cười một cách tinh quái liền bị Tếh Nam quăng cái gới nệm vào người rồi quay qua Vĩnh Phong nói:
- Cậu đừng nghe thằng này nói bậy. Chỉ là một cô gái có chút cá tính thôi, mình cũng không hứng thú lắm.
Tên này lập tức lên tiếng cãi lại:
- Những lời em nói đều hoàn toàn là sựthật. Không tin lát nữa anh Phong xemthử không khéo cả anh Phong cũng bị bắt mất hồn cho coi.
- Cái thằng này miệng mồm cứ tía lia –Thế Nam liền lừ mắt một cái, tên này lặp tức cúp đuôi im lặng.
Vĩnh Phong nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ vì ngượng của Thế Nam liền trêu:
- Sao vậy làm gì giấu kỹ thế. Hay cậu sợ cô ấy chuyển sang yêu tớ mà không yên cậu nữa.
- Thiệt tình, hơi đâu cậu lại nghe tên nhóc này. Mấy người cứ ở đó mà cười với nhau đi.
Thế Nam liền đứng dậy bước ra ngoài.Vĩnh Phong liền gọi với theo.
- Này ! Cậu đi đâu vậy. Không phải đuối lí rồi nên bỏ chạy đấy chứ.
- Nãy giờ uống hơi nhiều nên mình phải đi Washington city (WC) – Đáp xpng Thế Nam liền đi thẳng về hướng tolet.
- Nhưng mà người đẹp này cũng là hoahồng có gai. Không dễ dàng tiếp cận một chút nào hết. Nếu không thì anh Thế Nam của chúng ta đâu trở thành anh chàng si tình, bỏ hết tất cả, ngày nào cũng đến đây ngắm người đẹp – Tên nhóc này thấy Thế Nam đã bỏ đi nên tiếp tục mồm năm miệng mười nhưng lần này hắn gặp phải ánh mắt sắc béng của Vĩnh Phong, lần này hắn ta không dám hó hé thêm lần nào nữa.
Khi Thế Nam quay trở lại, cả bọn tiếptục uống rượu, nói chuyện phiếm và bàn bạc cho cuộc đua lần sau.
- Đến rồi kìa! – Một anh chàng vô tìnhnhìn ra phía cửa hét lên.
Cả đám liền ngẩng đầu lên nhìn ra cửa. Một cô gái khá xinh đẹp, ăn mặc cũng khá sành điệu đi vào quán. Cả bọn liền trầm trồ khen ngợi thân hình tuyệt đẹp của cô ngoại trừ hai người không nói gì là Vĩnh Phong và Thế Nam.
Thấy vẻ mặt hơi thất vọng của Thế Nam, Vĩnh Phong lại trêu ghẹo:
- Sao thế! Không phải người đẹp mà cậu ngóng trông à.
- Đã bảo là mình không có thích mà.
Nhưng nhìn vẻ mặt không tin của Vĩnh Phong, Thế Nam đành thở dài giải thích.
- Mình chỉ thấy là cô ấy hơi đặc biệt hơn các cô gái vẫn thường đeo xung quanh tụi mình. Nhưng mình khẳng định với cậu, đó chẳng phải là tình yêu.
Vừa lúc đó, cô gái ấy đã thay xong bộ đồng phục của mình và đang tiến về phía bàn của Vĩnh Phong, khiến cả bọn hào hứng.
- Các anh có cần gì thêm không ạ.
- Cần chứ. Bọn anh cần nhiều hơn em nghĩ – Tên nhiều chuyện lúc nãy bắt đầu vận động cơ miệng của mình, hắn nói câu này với hàm ý đen tối, khiến cả bọn cười ồ lên.
Cô gái khuôn mặt thoáng ửng hồng. Vĩnh Phong khẽ liếc về phía cô. Trên áo cô gắn một bảng tên là Đình Ân.
- Em gái, em tên gì vậy.
- Em tên là Đình Ân.
- Em vào đây làm lâu chưa. Sao trướcđây anh không thấy em vậy.
- Dạ, em mới vào làm nên chưa thạo việc lắm, có gì các anh bỏ qua cho – Giọng cô gái ngọt ngào khiến cho mấy tên này càng thêm khấn khích.
Vĩnh Phong và Thế Nam không hứng thú lắm với trò trêu ghẹo này nên chỉ lẳng lặng ngồi yên hút thuốc.
- Hình như em còn có một cô bạn hay đi cùng phải không? Sao hôm nay không ấy thấy cô ấy.
Cô gái liền nhìn đồng hồ trên tay, lo lắng trả lời:
- Em cũng không rõ lắm, chắc bạn ấy đến trễ một chút. Em cũng đang lo lắng vì sếp em rất khó, không thích nhân viên đi trễ. Xin lỗi em phải đến bàn khác rồi. Quy định ở đây là khôngđược trò chuyện qua lâu với khách.
- Ok! Hẹn em lát nữa.
Cô gái vửa bỏ đi thì đột nhiên một cô gái hối hả chạy vào, cô bận một cái áothu xanh nhạt giản dị nhưng tôn lên lànda trắng của cô. Chiếc quần jean ôm sát đôi chân thon dài. Vai đeo một chiếc ba lô đỏ, mái tóc đen xõa dài, trông cô như một cô sinh viên tỉnh lẽ mới lên thành phố. Nhưng những điều đó không hề làm giảm đi vẻ đẹp tuyệt mỹ vốn có của cô. Cô chạy đến quầy ba đặt tay lên mặt bàn hổn hển thở. Trông cô như vận động viên chạy marathon vừa làm một chuyến mấy ngàn mét. Đình Ân liền chạy đến bên cạnh bạn hỏi han.
Vĩnh Phong cảm thấy cô gái này nhìn quen quen, dường như đã gặp ở đâu rồi thì phải.. Nhưng cậu không dám chắc là gặp cậu ở đâu vì cậu chưa nhìn rõ được mặt cô.
Cô gái nhìn Đình Ân rồi thở một cách khó nhọc hỏi:
- Lão béo tới chưa.
Đình Ân lắc đầu.
- Haiz…Làm mình chạy muốn đứt hơi luôn – Cô gái thấy nhẹ nhõm nên bắt đầu lấy lại nhịp thở của mình.
Anh chàng batterner liền đẩy đến cho cô một ly trông như trà đá. Cô nhận lấy cảm ơn và đưa lên miệng uống mà không hề chú ý đến bộ mặt ranh ma hơn cáo của anh chàng này.
Vĩnh Phong không chú ý đến cô gái cho lắm nhưng thấy Thế Nam ngồi nhỏm dậy nhìn về phía cô gái nên bất giác cũng nhìn theo.
Vừa uống một ngụm nước vào thì đột nhiên phu ra, nhắm vào mặt anh chàng batterner mà phun. Sau đó cô đưa tay lên quạt, rồi không ngừng chùimiệng. D(ó hoàn toàn không phải một ly trà đá mà là một ly rượu cực mạnh.
Đình Ân thấy bạn mình bị anh chàng batterner trêu chọc liền đấm cho anhta một cái ngay bả vai rồi quay sang bạn lo lắng hỏi. Nhưng cô gái khoát taytỏ ý không sao, dù khuôn mặt cô đã thoáng ửng hồng. Đình Ân liền quay đầu về phía một anh chàng cao to và khá đẹp trai kêu lớn:
- Đình Khiêm! Hoàng Vũ lại trêu tụi emnữa.
Anh chàng Đình Khiêm vội vàng bước đến bên cô gái với vẻ mặt lo lắng quaysang trách mắng anh chàng batterner. Anh chàng này đang dùm khăn lau khuôn mặt cười hề hề của mình.
- Thôi !Em mau vào thay đồ đi, kẽo lão béo mà đến thì lại phiền hà cho xem – Đình Khiêm nhỏ nhẹ khuyên .
Đình Ân liền đưa bạn vào đi vào phòng thay đồ, không quên tặng cho anh chàng batterner một cái liếc xéo. Nhưng anh chàng này lại gọi nói theo:
- Nhưng dù sao thì em cũng không nên phun thẳng vào mặt em như thế.
Cô gái liền quay mặt lại nói:
- Cho đáng đời anh. Ai bảo lần nào cũng trêu em như vậy.
Nói rồi cô le lượi tỏ ý trêu chọc, vẻ mặt đáng yêu của cô làm cho không chỉ đám chiến hữu của Vĩnh Phong mà cả những chàng trai xung quanh phải ngẩn ngơ.
Vĩnh Phong chợt nhận ra cô – cô gái giả mù hồi chiều. Đúng là duyên hội ngộ, trái đất này quả thật là tròn, dù xoay một vòng tròn lớn, cuối cùng con người cũng gặp lại nhau một nơi nào đó.
Chỉ tích tắc sau, trong khi những anh chàng vẫn còn ngây ngất thì cô gái bước ra vớ bộ trang phục tiếp viên màu đỏ ôm sát thân hình hoàn mỹ củacô. Mái tóc búi cao để lộ cái cổ trắng ngần xinh đẹp. Cái váy ôm sát đôi chân thon không tỳ vết. Nhưng điều làm Vĩnh Phong ngạc nhiên chính là khuôn mặt tuyệt đẹp của cô không còn vẻ đáng thương của cô gái mù, không còn vẻ giận dữ khi nổi giận mắng cậu. Không còn vẻ mặt hồn nhiên tinh quái khi trêu chọc cậu và anh chàng batterner, mà thay vào đó một khuôn mặt lạnh lùng. Cô không hề trang điểm một chút so với các cô gái trong quán nhưng chẳng một ai trong quán có thể so sánh với cô.
Một anh chàng trong nhóm hất mặt hỏi Vĩnh Phong.
- Là cô ấy đó. Sao hả! Theo cậu thì mấy điểm. Nếu là mình sẽ chấm 100 điểm luôn. Quá đẹp.
Vĩnh Phong phì cười trước vẻ mặt háo hức của mấy anh chàng này.
- Vẻ đẹp thì 9 điểm nhưng tính cách thì 1000 điểm – Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trái tim Vĩnh Phong đột nhiên đập mạnh khi nhìn thấy cô.
Trong khi các chàng trai đang bàn luận về cô thì Đình Ânđ đến khều vai bạn thì thầm.
- Anh chàng đó lại đến và đang nhìn cậu kìa.
Cô gái kín đáo nhìn về hướng chỉ của bạn thì thấy Thế Nam và Vĩnh Phong đang nhìn mình. Cô quay mặt lại nhìn Đình Ân thì thầm.
- Không phải đang nhìn mình đâu, mà là nhìn cậu. Đừng có muốn ăn gấp bỏ cho người như thế.
Đình Ân đập vào vai bạn một cái rồi phì cười.
- Đồ quỷ….
Cô gái liếc nhìn về bàn họ một lần nữa. Hình như cô gặp một khuôn mặt hơi quen. Tuy rằng góc bàn của họ khá tối nhưng cô vẫn nhận ra Vĩnh Phong. Anh và Thế Nam quá nội bật so với những người xung quanh. Cô đi vào trong một lát rồi quay ra, Vĩnh Phong để ý thấy trên túi áo của cô hình như đựng cái gì đó.
Lúc đó một người đàn ông mặc một bộvest đen thân hình mập mạp lại hói đầu đi vào cho nên Đình Ân vội vàng lủi đi chỗ khác. Lão đi qua chỗ cô, cô cúi đầu nhìn xuống đất, lão nhìn cô dò xét.
Một cánh tay đưa lên quẩy quẩy, lão béo nhìn thấy liền bảo cô:
- Bàn đặc biệt gọi kìa. Phục vụ cho chu đáo nếu không tôi đuổi việc các cô.
- Vâng.
Cô vội vàng tiến về phía bàn bọn họ. Đình Ân lo lắng đưa mắt nhì về phía cô, nhưng cô khẽ lắc đầu. Khi cô tiến lại gần cả đám con trai giả vờ ngồi ngay ngắn lại.
- Các anh cần gì ạ?
Giọng cô ngọt ngào đến độ một người giả bộ ôm lấy tim ngã xuống. Khiến cho cả bọn không nhịn được cười. Nhưng khuôn mặt cô không hề tỏ vẻ lúng túng như cô bạn Đình Ân. Một khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm.
Thế Nam vội cầm chai rượu rỗng lên lắc lắc trước mặt cô.
- Cho bọn anh thêm một chai.
Cô gật đầu rồi vội vàng quay lưng bước đi.
- Khoan đã!
Một giọng nói vang lên sau lưng sau cô,giọng nói khá quen, cô hơi khựng lại nhưng nhanh chóng bình tĩnh. Cô quaylại nhìn vào chàng trai đã gọi.
Vĩnh Phong nở nụ cười nữa miệng như cuốn hút tất cả mọi thứ, trông cậu quảthật quá quyến rũ. Các cô gái nãy giờ nhìn trộm bỗng cảm thấy trái tim đã thoát ra khỏi ***g ngực tự bao giờ. Nhưng vẻ mặt của cô gái không hề thay đổi. Vĩnh Phong nhìn chằm chằmvào cô, cậu khẽ liếc xuống bảng tên của cô: Bảo Lam. Một cái tên khá đẹp.
- Chắc cô vẫn còn nhận ra tôi chứ.
Cô nở một nụ cười lạnh lùng:
- Xin lỗi theo tôi nhớ thì hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.
Cô thông minh trả lời cậu , cô không muốn thừa nhận nhưng cũng không muốn phủ nhận. Vì quả thật hồi chiều cô gặp cậu và bây giờ cô gặp cậu đều là ngày hôm nay chứ không phải hôm qua hay trước đó.
- Thông minh lắm nhưng tôi không dễ bị gạt đâu. Hình như cô còn nợ tôi.
- Vậy anh muốn tôi phải làm sao. Anh đừng có nhỏ mọn như thế – Vẻ mặt côhơi lúng túng, quả thật cô nợ anh.
- Tôi nhỏ mọn vậy đó. Ai biểu tự nhiên có con chó điên cắn vào tay tôi làm chi.
- Vậy thì phải hỏi lại con trâu nước xem tại sao nó cứ ngặm cỏ mà không chịu nhả ra.
- Dù sao thì con trâu cũng chỉ ngặm chứ không cắn như con chó điên.
- Vậy thì con trâu đó đúng là ngu ngốc, chỉ có sức trâu mà không có đầu óc. Bị cắn thì kêu đau, vậy bị ngặm thì không đâu chắc.
Vĩnh phong và cô gái hai người cứ nhìn chằm chằm vào nhau như hai kẻ thù. Nhưng người ngồi đó có thể thấy được những tia chớp dữ dội phát ra từmắt hai người bọn họ đang giao đấu kịch liệt không ai chịu thua ai. Những người ngoài cuộc chỉ có thể nín thở theo dõi cuộc khẩu chiến của hai người bọn họ. Không khí vô cùng căng thẳng và nghẹt thở. Chẳng ai dám lên tiếng khuyên can đều gì cả. Cuối cùng chỉ có một người dám lên tiếng can ngăn đó là Thế Nam.
- Thôi đừng trêu cô ấy nữa – Thế Nam vội chen vào, anh hất đầu về phía cô – Lấy dùm bọn anh chai rượu.
- Này cô đã tắm chưa, hình như trên người cô vẫn còn mùi rác – Vĩnh Phong tiếp tục trêu cô. Cậu vẫn còn giận vì vết răng và cú đá của cô. Nhưng thật ra cậu lại cảm thấy cãi nhau với cô rất thú vị.
Cô liền chụp lấy ly rượu màu đỏ trên bàn tạt vào anh rồi ngang tàng bảo:
- Bây giờ người cần đi tắm là anh. Đồ đàn ông nhỏ nhen.
- Cô không sợ bị đuổi việc sao – Vĩnh Phong tức giận đứng bật dậy nói lớn:
- Nếu thích anh cứ việc đuổi.
Nói rồi cô quay lưng lạnh lùng bước đi. Cả đám ngồi ngây người theo dõi trận tay đôi của hai người, hơi lo sợ khi thấy Vĩnh Phong nổi giận. Anh chưa từng tranh chấp với phụ nữ bao giờ.
- Giữa hai người đã xảy ra chuyện gì vậy – Thế Nam nhìn Vĩnh Phong ngờ vực.
- Cô ta là chủ nhân của vết răng này –Vĩnh Phong vừa nói vừa đưa tay lên cho mọi người xem vết răng của cô, rồi ngồi phịch xuống.
- Cậu nổi giận với phụ nữ chỉ vì một vết cắn thôi à – Thế Nam bật cười nói.
- Cô ta còn dám đá cho mình một cái – Vĩnh Phong vừa nói xong liền cảm thấy hối hận, bởi vì cậu lúc này cứ nhưmột đứa trẻ hờn dỗi.
- Vậy cô ta còn nói cậu nhỏ nhen là đúng rồi .
- Này! Cậu đang bênh vực cho cô ấy đấy à. Cậu có biết cô ta dám hô lớn khi thấy cảnh sát đến rằng mình sàm sỡ cô ta.
- Hoa hồng có gai. Đúng là hoa hồng có gai. Bội phục, bội phục – Cả bọn reo lên.
- Dù sao cô ấy cũng là con gái. Hơi đâu mà cậu chấp nhặt làm gì – Thế Nam nói.
Vĩnh Phong quay qua vỗ vai Thế Nam.
- Cậu cũng thử mùi vị này một lần đi. Rồi xem cậu còn dám đến đây nữa không.
Cả bọn lại cười ầm lên.
Còn đang nói chuyện cô gái đã đến bên họ từ bao giờ, trên tay cô là chai rượu. Xem như chưa từng có trận cãi cọ với Vĩnh Phong. Cô mĩm cười với họ nhưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng của mình. Đúng là cô đã đánh mất vẻ lạnh lùng do mình tạo ra khi cãi nhau với Vĩnh Phong, giờ cô cần lấy lại nó. Cô nhìn Thế Nam mĩm cười ngọt ngào nói:
- Rượu của anh đây.
Sau đó cô quay lưng thật nhanh, nhưng cô chợt nhớ đến điều gì đó, cô liền quay trở lại. Cố đến trước mặt Vĩnh Phong, lấy từ trong túi mình ra một cái gói.
- Cái này anh dùng để xức vào vết thương, nó làm tan máu bầm nhanh chóng – Cô chỉ tay vào một chai thuốc màu xám – Còn đây là thuốc giảm đau và thuốc đỏ. Thuốc đỏ dùngđể … – cô ngập ngừng – …sức vào dấu răng cho mau lành.
Vĩnh Phong hởi ngạc nhiên, thì ra cái gói lúc nãy cô bỏ vào túi là gói thuốc này. Cô đã phát hiện ra anh ngay từ đầu và cô đã định đưa cho anh nếu không có cuộc cãi vã.
- Cô mua những thứ này à.
Cô gật đầu.
- Cô biết tôi sẽ đến đây.
Cô gái lắc đầu.
- Vậy tại sao cô lại mua nó nếu không biết trước rằng chúng sẽ gặp lại nhau.
- Lúc chạy đi thì tôi đã mua nó. Có đều khi quay về thì anh đã đi mất, cho nên… dù sao tôi hơi lo lắng cho anh nên muốn gặp lại anh một lần để xác nhận là anh không sao.
- Cô cứ để xuống dưới đi – Vĩnh Phong lạnh lùng nói. Cậu đang cố gằngkiềm chế sự xúc động của mình, không muốn nó bộc lộ trước mặt cô. Cô lo lắng cho cậu, trước giờ cậu chưathấy ai lo lắng cho cậu, chưa ai quan tâm cậu, vậy mà cô – một cô gái xa lạ lại quan tâm cho cậu.
Cô gái liền để xuống rồi ngẩng đầu lênnhìn Vĩnh Phong:
- Anh đã chịu nhận vậy thì xem như chúng ta không ai nợ ai nữa cả.
Nói rồi cô quay lưng bỏ đi mà không đợi câu trả lời của cậu. Mặc dù cô biếtrằng những thứ này không thể trả hết cái mà cô nợ anh. Nhưng cô buộc phải rủ bỏ món nở này vì cô không muốn quan hệ của cô và anh day dưa kéo dài. Cô không muốn có quan hệ với bất kì ai.
Cả đời Vĩnh Phong chư từng gặp một cô gái lạ lùng thế này, cô là người đã đem lại cho cậu nhiều cung bậc cảm xúc. Những cô gái quay quanh cậu đềutìm cách lấy lòng cậu, chinh phục và chiều chuộng cậu. Còn cô, ngay cả cái liếc mắt cũng không có. Chẳng muốn có một chút quan hệ gì với cậu, quay lưng một cách dứt khoát. Một cái gì đóở cô cuốn hút cậu chứ không phải vẻ đẹp của cô. Bất giác cậu cứ nhìn về phía cô lúc nào không hay biết.
Dùng khuôn mặt lạnh lùng, cô đi phục vụ từng bàn. Những tên háo sắc thấy cô đến liền chảy cả nước dãi ra. Bọn này muốn lởi dụng thời cơ để có dịp mò mẫm cô nhưng cô dường như có chuẩn bị trước. Khi họ vừa đưa tay đến, cô liền nhét chai bia vào lòng bàntay họ rồi ngọt ngào mời mọc:
- Anh muốn uống bia nữa không, em khui dùng anh nha.
Nói rồi chẳng chờ tên này liền đưa taymở liền mấy chai.
- Anh cứ tự nhiên dùng nha, em phải đirồi.
Một tên khác muốn sàm sỡ cô từ bên hông, cô liền chộp lấy cái bật lửa trên bàn nhằm vào bàn tay hắn ta mà bật lửa khiến hắn ta la lên. Cô liền giả vờ lo lắng như muốn khóc, nũng nịu nói:
- Em xin lỗi anh! Em cứ tưởng anh định hút thuốc nào ngờ. Anh tha lỗi cho em nha. Tại anh tự nhiên đưa tay tới.
Có thằng đàn ông nào lại nhỏ nhen chấp nhất với một người đẹp như cô chứ. Tên này dù rất đau nhưng đành bấm bụng chịu đựng còn hơn nói rõ lí do mà hắn đưa tay ra. Hắn giả vờ cườirộng lượng:
- Không sao.
Cô đi đến bàn của một gã mập mạp nhưng ăn bận khá sang trọng. Vĩnh Phong nhìn mặt gã thấy quen quen. Chăm chú quan sát một hồi cậu nhớ ra hắn chính là giám đốc Vương của công ty vận chuyển từng đến cầu cạnh nhà cậu. Hắn ta từng bỏ tiền muamột chiếc xe xịn để tặng cậu nhằm lấy lòng. Nhưng nhìn mặt gã, cậu không ưa chút nào nên cũng ít có quanhệ.
Tên này là một tên cáo già, hắn giả vờ nhìn đi nơi khác, làm như mình không quan tâm gì đến cô. Làm cho cô mất cảnh giác, yên trí tiếp tục dọn dẹp, sau đó hắn ta nhanh chóng nắm lấy tay cô vuốt ve. Vĩnh Phong có thể thấy vẻ mặt tức giận của cô nhưng sauđó nhanh chóng dịu lại. Cô không nhanh chóng rút tay về mà nhìn lão dêgià đó cười tươi tắn rồi mới từ từ rút tay lại. Cô hiểu rằng nếu mau chóng phản kháng lại thì chỉ chịu thiệt thòi thêm mà thôi. Vừa quay lưng đi, Vĩnh Phong thấy vẻ mặt tràn đầy tức giận của cô, cô dùng chiếc khăn tay của canh chàng batterner lau sạch bàn tay mình. Đình Ân lo lắng chạy đến bên cạnh cô. Vĩnh Phong muốn đứng dậy cho lão này một trận. Nhưng cậu cố gắng kiềm chế , cậu hiểu không nên gây sự ở đây, làm vậy chỉ gây thêm phiền phức cho cô mà thôi. Cậu nhìn sang Thế Nam, thấy bàn tay đang nắm chặt lại của bạn, vẻ mặt củacậu ấy cũng bừng bừng lửa giận.
Cô làm như không có gì, vẫn tiếp tục phục vụ các bàn khác. Khi cả bọn đã ngà ngà say vừa định ke6y thanh toánra về thì đột nhiên có tiếng quát lớn.
- Các người định cắt cổ đấy à.
Nhìn theo hướng có tiếng quát thì ra đó là lão béo Vương.
- Chỉ có chai rượu này mà hơn ba mươi triệu à.
Cô nhìn vẻ mặt tức tối của lão béo vẫn bình thản trả lời thẳng thừng.
- Tiền rượu thì không mắc như thế nhưng cái nắm tay lúc nãy thì mắc.
Giám đốc Vương nghe cô trả lời thì ngớ người ra.
- Thì ra cô đang chơi tôi.
- Ngài nói quá lời rồi. Tôi chỉ là một cô gái thì làm sao dám chơi ngài.
- Gọi quản lí của cô ra đây cho tôi.
Anh chàng Đình Khiêm đang đứng nói gì đó với một cô phục vụ, nhìn thấy vậy vội chạy đến bên cạnh cô gái. Đình Ân và một số tiếp viên cũng kéo đến.
Nhưng trước khi Đình Khiêm lên tiếng,cô gái đã nói:
- Giám đốc Vương, có sức chơi thì có sức chịu, nếu như bây giờ ngài không có sẵn tiền ở đây thì tôi sẽ cho ngài nợ lại. Còn nếu như giám đốc Vương không thể trả thì coi như bỏ nhưng tiền rượu vẫn phải trả. Có điều tôi khuyên ngài nên chú ý túi tiền của mình trước khi làm bậy.
Mọi người xung quanh đều phá lên cười.
Lão giám đốc Vương nghe thấy cô gáivậy liền tái mặt, lão tức giận đến độ mồ hôi chảy rần rần trên cái cổ núc ních thịt của mình. Vừa lúc lão thấy Đình Khiêm ở sau lưng cô gái.
- Cậu tới đúng lúc lắm. Xem nhân viên của cậu đối xử với khách như vậy đó.
Đình Khiêm vội vàng đẩy cô gái ra sau lưng, rồi cúi đầu xin lỗi lão.
- Xin lỗi giám đốc Vương, cô ấy còn trẻ nên chưa biết cách cư xử. Tôi sẽ dạy bảo lại cô ấy.
Nói xong cậu kêu người tính lại vái biêukhác cho lão. Giám đốc Vương hậm hực tính tiền rồi ra về. Nhưng trước khi lão ra về, Đình Khiêm liền nói:
- Giám đốc Vương là do nhân viên củaquán tôi sai nhưng xin ngài nhớ cho quán chúng tôi làm ăn trong sạch. Sau này xin ngài hãy giữ phép lịch sự giùm cho. Cám ơn.
Lão béo cứng họng, đành lấy tiền thối rồi biến ngay.
Đợi lão ra khỏi cửa, Đình Khiêm quay lại nhẹ nhàng nói với cô gái:
- Anh biết em muốn lão béo đuổi việc mình nhưng không cần phải làm lớn chuyện như vầy đâu.
Cô mĩm cười trấn an anh, rồi bắt đầu công việc của mình.
Vĩnh Phong mĩm cười, xem ra người đẹp này đi tới đâu cũng có người bảo vệ.













Chap 3
Sự dịu dàng của em.

Người ta cho rằng hai con người vô tình gặp gỡ nhau lần đầu là ngẫu nhiên. Lần thứ hai làhữu duyên, còn lần thứ ba là định mệnh. Định mệnh an bày cho một chàng trai và mộtcô gái số phận gì? Chỉ biết rằng giữa nam vànữ khó có thể tồn tại tình bạn. Yêu ư? Tình yêu vốn là cơn gió thoảng.

Lần đầu tiên Vĩnh Phong trăn trở về một côgái. Cậu đã tự hỏi bản thân sao lại phải chú ý đến cô ấy. Đầu óc cậu bị hư hại ở chỗ nào rồi chăng, chứ nếu không thì tại sao hình ảnh cô gái ấy cứ bao quanh lấy cậu ngay cả trong giấc mơ. Không hiểu sao, khuôn mặt xinh đẹp của cô cứ xuất hiện trong trí não của cậu cứ như thể nó vốn dĩ đã tồn tại ở đó từ rất lâu. Vĩnh Phong nhớ đến nụ cười tươi tắn của cô, nhớ đến vẻ lạnh lùng nhưng ẩn đằng sau đó là đôi mắt trong veo hút hồnngười.

Khi ánh nắng len lõi chiếu vào phòng, Vĩnh Phong mới thức dậy. Đã hơn chín giờ sáng rồi. Vĩnh Phong uể oải bước xuống giường, đêm qua cậu đã uống quá nhiều rượu nên bây giờ cậu vẫn còn thấy choáng váng.

Sau khi tắm xong, Vĩnh Phong thấy đầu óc tỉnh táo hơn. Cậu bước xuống dưới lầu thì thấy bà Mai Hoa đang ngồi chỉnh tề trong bộghế salon đắt tiền và sang trọng. Bà mặc một chiếc áo kiểu màu xanh nhạt trông bà thật sang trọng và quý phái. Vừa trông thấy Vĩnh Phong bà hờ hững hỏi:

- Đêm qua con lại về muộn nữa à. Nghe nói hôm qua con uống rất say.

Vĩnh Phong thả phịch toàn bộ thân mình xuống bộ ghế sang trọng và êm dịu này, uể oải nói:

- Con chỉ uống một chút thôi. Mẹ đừng lo.

Ba Mai Hoa nghiêm nghị nhìn cậu con trai thứcủa mình khuyên răng:

- Con lo chấn chỉnh lại mình đi. Kẻo người tanhìn vào sẽ đánh giá không tốt về nhà chúng ta. Con phải biết tất cả mọi người đều đang nhìn vào gia đình chúng ta từng chút một. Con không nên làm mất sĩ diện của nhà ta.

Vĩnh Phong thở dài trả lời:

- Con biết rồi.

“Sĩ diện” – hai từ này từ nhỏ đến lớn cậu đều nghe nhắc đến nó mỗi ngày. Vì sĩ diện mà cho dù mẹ cậu không hạnh phúc vẫn níu giữ người đàn ông không yêu mình bên cạnh.Vì sĩ diện mà dù không muốn nhìn mặt cậu nhưng bà vẫn luôn tỏ ra là một người hiền từ, luôn yêu thương cậu và anh trai cậu – Vĩnh Thành. Vì sĩ diện mà bà ép anh trai cậu phải bỏ sở thích vẽ tranh của mình để đi học đàn piano để anh ấy có thể trình diễn trước mặt mọi người trong những bữa tiệc. Vì sĩ diện nên bắt cậu phải tham gia những cuộc thi mà cậu rất ghét. Haiz! Cái sĩ diện này rốt cuộc mang lại điều gì cho gia đình cậu ngoài sự đỗ vỡ.

Vĩnh Phong vùng dậy thật nhanh bước ra khỏi nhà. Cậu chạy như điên trên đường, cái cảm giác xé gió luôn làm cho cậu thấy thật thoải mái. Những buồn phiền lúc nãy dường như đã tan biến. Đến một bên bờ hồ vắng vẻ, cậu dừng lại một mình ngắm cảnh trầm lặng. Đột nhiên cậu nhớ đến cô gái ấy, ngoàicái tên Bảo Lam ra cậu hoàn toàn không biếtchút gì về cô. Cậu vội vàng xua đuổi hình bóng cô trong tâm trí cậu. Một gậy mà cậu đỡ cho cô vẫn còn đau nhức. Móc điện thoại ra cậu gọi cho Thế Nam.

- Tối nay tập họp chỗ cũ lúc 9 giờ. Chúng ta sẽ tiếp tục cuộc đua dang dở hôm trước .

Cậu lên xe phóng đi. Đang đi ngang qua một khu chợ một cái bóng vụt ra. Bất ngờ cậu vộiđạp thắng, bánh xe lết vài vòng rồi mới dừng lại. Người đó té phịch xuống đất. Cậu vội nhìn xem là kẻ điên nào lại lao ra đầu xecủa cậu như vậy. Là cô ấy. Tại sao lại là cô ấy. Cậu bực tức la:

- Lại là cô. Cô bị điên hay sao hả. Tại sao lần nào cô cũng lao vào xe tôi vậy hả.

Nhưng không thấy cô gái trả lời, khuôn mặt cô sợ hãi. Tưởng đâu cô bị té đau nên cậu dịu giọng:

- Cô không sao chứ.

Nhưng thay vì trả lời cậu, cô vụt chạy đi rồi biến mất trong biển người.

Một chút nhạt nhòa, một chút hụt hẫng, VĩnhPhong bỏ lại xe ở bãi đỗ. Cậu thong thả đi dạo bộ ở con đường rợp bóng cây.

Một bé gái khoảng chừng 5 tuổi, khuôn mặt đáng yêu như một con búp bê đang ngồi bênthềm một ngôi nhà khóc. Một tên trông già dặn đi đến bên bé giả vờ tốt bụng.

- Này cháu sao lại ngồi đây khóc. Cháu bị lạcà.

Cô bé gật đầu.

- Nhà cháu ở đâu.

Cô bé lắc đầu.

- Cháu đi theo chú đi. Chú giúp cháu đi tìm người nhà.

Nhưng cô bé lắc đầu. Nhưng tên này ngoan cố nói:

- Ngoan đi với chú. Chú mua cho cháu nhiều bánh kẹo.

Nhưng cô bé vẫn lắc đầu, nói:

- Cháu không được phép đi với người lạ. Chú là người lạ. Cháu không đi với chú.

Tên này gầm gừ nói:

- Chủ nhà này khó lắm. Cháu ngồi đây, lát nữa người ta xua chó ra cắn đau lắm. Đi theochú mau.

Hắn ta nói rồi nắm tay cô bé kéo đi. Cô bé vùng vẫy thì hắn định giơ tay đánh cô bé, nhưng Vĩnh Phong đã chụp tay hắn bóp mạnh khiến hắn đau điếng. Vĩnh Phong hất hắn ngã ra đất nằm sóng soài.

- Cút… nếu không tao báo công an.

Tên này lồm cồm ngồi dậy bỏ chạy.

Cô bé lúc này đang ngồi khóc hu hu. Vĩnh Phong ngồi xuống bên cạnh cô bé vỗ vỗ đầu an ủi.

- Ngoan, đừng khóc nữa. Anh đuổi người xấu đi rồi. Nói cho anh biết nhà em ở đâu để anh đưa em về.

Cô bé lắc đầu :” Anh cũng là người lạ”.

- À đúng rồi! Anh cũng là người lạ.Hay anh chỉ đường em đi đến đồn cảnh sát nha.

Nhưng cô bé lắc đầu ngước đôi mắt trong veo nhìn Vĩnh Phong trả lời.

- Chị em dặn, khi bị lạc thì phải ngồi yên ở nơi dễ thấy. Để chị em có thể tìm em dễ dàng. Nhưng em đợi ở đây đã lâu rồi nhưng vẫn chưa thấy chị em đến.

- Có khi nào chị em đã bỏ em mà đi không.

- Không đâu, anh nói bậy, chị em thương em lắm, chị sẽ không bỏ em đâu – Cô bé phụng phịu nói, cái má lúm đồng tiền trong đáng yêu vô cùng.

- Vậy anh mua cái gì cho em ăn nha. Chắc em đói lắm rồi ha.

Nhưng cô bé vẫn lắc đầu.

- Chắc là chị em dặn không được nhận đồ của người lạ đúng không?

Cô bé gật đầu.

- Được rồi! Vậy anh đi đây, em cứ ngồi chờ chị em đi.

Vĩnh Phong bỏ đi để mặc cô bé ngồi cô đơn một mình.

Lát sau cậu chở lại với hai cái bánh hamberger và hai chai nước. Đưa cho cô bé một cái bánh nhưng cô bé vẫn lắc đầu. VĩnhPhong đành đặt xuống cạnh cô bé. Rồi giở cái bánh của mình ra ăn một cách ngon lành còn tấm tắc khen:

- Ngon quá.

Cô bé ngồi kế bên cứ nuốt nước miếng thèothuồng. Vĩnh Phong lấy cái bánh đưa trước mặt cô bé. Không cần nghi kị gì nữa, cô bé liền cầm lấy ăn ngấu nghiến.

- Ngon không? – Vĩnh Phong nhìn cô bé ăn ngon lành mĩm cười hỏi.

- Dạ ngon.

- Em tên gì.

- Em tên là Hiểu Đường.

- Anh tên là Vĩnh Phong.

- Cám ơn anh Phong nhiều. Anh Phong đúng là người tốt.

- Bé Đường ngoan, ăn xong anh sẽ đưa em đi đến đồn công an, mấy chú công an là người tốt. Chắc chị của em có dạy em rồi phải không?

- Dạ chị em bảo các chú công an là những người chính nghĩa, luôn bắt người xấu.

Ăn xong Vĩnh Phong dắt bé Đường đi đến đồn công an. Cô bé này cũng dễ dụ thật, dù sao cũng chỉ là một đứa con nít. Đi ngang qua một người bán thú nhồi bông bên đường, cô bé nhìn những con thú thèm thuồng.

- Thích không?

Cô bé lắc đầu.

- Vậy em giúp anh mua một con em thích để anh tặng em gái nha.

Cô bé gật đầu. Từ đầu tới lúc lại quầy bán cô bé đều không rời khỏi con thỏ trắng có bộ lông mịn màng rất đẹp. Vĩnh Phong liền tặng cho cô bé, nhưng cô bé không nhận. Vĩnh Phong ngồi xuống nhìn cô bé.

- Em gọi anh là anh Phong, vậy anh là anh traicủa em, em là em gái của anh. Anh trai tặng quà cho em gái không có gì sai cả. Em cứ nhận lấy.

Cô bé nghe vậy liền mĩm cười nhe hàm răngsún trông đáng yêu của mình cám ơn Vĩnh Phong rồi ôm chầm lấy con thỏ.

Hai anh em đang tiếp tục đi thì phía sau vang lên tiếng kêu:

- Bé Đường!

Cả hai quay lại, một cô gái với đôi mắt đỏ hoe, mái tóc rối bời, gương mặt đẫm mồ hôi đang đứng nhìn hai người rạng rỡ.

Là cô ấy. Lại là cô ấy.

Cô chạy đến ôm chầm lấy bé Đường, khuônmặt xúc động, đôi má ửng hồng, đôi mắt đọng nước nhưng lại cực kì xinh đẹp.

- Em chạy đi đâu vậy, có biết chị đi tìm em từ nãy giờ không.

Bé Đường mếu máo khóc.

- Em xin lỗi chị! Em nhớ mẹ, em muốn đi gặp mẹ.

Cô gái vội vàng vuốt ve an ủi bé Đường, cử chỉ dịu dàng khiến Vĩnh Phong cứ ngây người nhìn.

- Chị xin lỗi bé Đường. chị bận quá nên không có thời gian dẫn em đến thăm mẹ. Hai ngày nữa chị sẽ xin nghỉ dẫn em đi thăm mẹ nha.

Bé Đường sung sướng gật đầu.

- Chúng ta đúng là có duyên thật. Đi đâu cũng gặp nhau – Vĩnh Phong nói chen vào.

Mãi ló lắng cho bé Đường, cô gái không để ýthấy bên cạnh mình còn một người nữa. Cô gái quay người lại nhìn Vĩnh Phong. Chàng trai đứng dưới ánh mặt trời tỏa sáng, nụ cười nữa miệng đẹp mê hồn, làn da hơi xạm trông cực kỳ quyến rũ.

Còn đang bị ảnh hưởng bởi cái nhìn trầm ấmcủa Vĩnh Phong cô gái bỗng giật mình khi béĐường lay lay cánh tay cô.

- Chị! Đây là anh Phong. Anh ấy đã giúp em đuổi kẻ xấu đi. Còn mua bánh cho em khi em đói bụng. Chị xem anh ấy còn mua cho em con thỏ này nè. Em rất thích nó.

Cô quay lại nhìn bé Đường.

- Bé Đường hư quá. Chị đã dặn là không được nhận đồ của người lạ mà. Mau trả lại cho anh ấy đi.

- Nhưng anh Phong là người tốt mà, anh ấy đang định đưa em đến đồn công an để tìm chị nữa, phải không anh Phong – Cô bé quay lại nhìn cậu và nhận được cái gật đầu.

- Bé Đường là một em bé ngoan. Anh là bạn của chị em, cũng là anh trai của bé Đường nên bé Đường có quyền nhận quà của anh tặng – Cậu quay qua cô gái – Coi như chúng ta không ai nợ ai.

Cô gái nhìn cậu hồi lâu rồi miễm cưỡng đồng ý.

- Bé Đường đã cảm ơn anh Phong chưa.

- Em cảm ơn anh Phong.

- Cám ơn anh – Cô gái nói – Tôi sẽ trả tiền lại cho anh.

- Tôi không cần tiền của cô – Anh lạnh lùng nói – Tạm biệt bé Đường.

Nói rồi cậu quay lưng bỏ đi.

Đình Ân hốt hoảng chạy vào quán bar hỏi :

- Hiểu Đồng! Đã tìm thấy bé Đường rồi sao.

Hiểu Đồng gật đầu.

- Con bé muốn đi thăm mẹ mình.

- Tội nghiệp quá. Chắc là nó nhớ mẹ lắm.

- Mình định ngày mai xin nghỉ để dẫn nó đi thăm mẹ.

- Ừm! Ngày mai mình cũng xin nghỉ, mình cũng muốn đi thăm bác gái.

Trời đã quá khuy, Hiểu Đồng bước ra khỏi quán bar Phong Trần. Từ quán về phòng trọ của cô tương đối gần. Giờ nãy chắc là bé Đường đã ngủ rồi. Hiểu Đồng mệt mỏi bướctừng bước chân . Một bóng người đang lồm cồm đứng dậy, anh ta như người say rượu đang bám vào thành tường mò mẫm từng bước. Hiểu Đồng bèn tiến lại gần. Là anh ta. Chính là Vĩnh Phong.

- Này! Anh không sao chứ. Ai đã đánh anh như vậy.

Vĩnh Phong ngẩng đầu nhìn lên, khóe miệng có một vệt máu nhỏ. Cậu nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc liền gã vào cô bất tỉnh.

- Này ! Này…

Hiểu Đồng không biết phải làm sao với cậu. Nếu đưa cậu đến bệnh viện thì sẽ phiền phức rất nhiều, nhất là thủ tục nhập viện , trong khi bé Đường lại đang chờ cô ở nhà.

Hiểu Đường mò mẫm túi quần Vĩnh Phong lôi ra một cái điện thoại. Cô bấm số cuộc gọi gần đây nhất, một giọng nói vang lên phalẫn sự ồn ào.

- Anh Vĩnh Phong tới đây mau lên. Đã bắt đầu đua rồi đó.

Tiếp theo đó là những tiếng nẹt bô và nhữngtiếng gió hùng dũng. Hiểu Đồng vội vàng tắt máy. Cô thở dài nhìn thân xác Vĩnh Phong đang ngã trên người mình. Cô không thể bỏ mặc anh với cái thân thể bầm dập như thế này được. Không cần suy nghĩ nhiều nữa, cô quyết định đưa anh về phòng trọ của mình.

Người ta nói:” Người sống thì nhẹ, người chết thì nặng”. Vĩnh Phong cứ như một cái xác nặng nề trên vai của Hiểu Đồng. phải laođộng vất quả cả một ngày trời, bây giờ còn phải vác anh trên vai, Hiểu Đồng đành cắn răng mà lê từng bước.

Cuối cùng cô cũng lôi được anh vào phòng trọ của mình. Cũng may, phòng trọ của cô là ở dưới chứ nếu không chắc cô cho anh nằm lăn lóc bên ngoài luôn quá. Vừa vào đến cửa, cả hai ngã phịch xuống sàn, Hiểu Đồng thở hổn hển.

Nữa đêm giật mình tỉnh giấc, Vĩnh Phong thấy mình đang nằm ở một nơi rất xa lạ. Một căn phòng nhỏ xíu nhưng ấm áp. Cả thân mình đau đều ê ẩm nhưng dường như các vết thương đã được chùi rửa và băng bócẩn thận. Có những tiếng thở nhẹ.

Cậu quay lại nhìn, bắt gặp một khuôn mặt thanh tú dịu dàng. Đôi mày cong cong, lông mi dài cong quyến rũ. Cái mũi cao rất đẹp. Cô đang nằm ngủ rất ngon lành cách cậu chỉ một sải tay. Cô hoàn toàn khác với lúc ban ngày. Bất chợt Vĩnh Phong đưa tay vuốt lấy mấy lọn tóc rũ trên mặt cô rồi chìm vào giấc ngủ an lành.

Trời đã sáng, một vài tiếng động nhỏ đã đánh thức Vịnh Phong. Cậu từ từ hé mắt ra thì thấy một đôi mắt lấp lánh như ánh sao, một khuôm mặt nhỏ nhắn đang kề sát mặt mình. Hoảng hốt mở mắt ra, thì ra đó là một khuôn mặt quen thuộc.

- A! Anh Phong tỉnh rồi chị ơi – Tiếng bé Đường reo lên.

Hiểu Đồng đang lui cui nấu gì đó, quay lưng lại nhìn cậu dịu dàng hỏi:

- Dậy rồi à. Còn đau không.

- Tôi đang ở đâu.

- Phòng trọ của tôi. Đêm qua tôi thấy anh bị ngất ngoài đường vì không tiện đưa anh đi bệnh viện nên mới đem anh về đây.

- Điện thoại của tôi đâu.

Cô hất đầu về phía chiếc bàn để đầy sách. Vĩnh Phong chụp lấy bấm số. Rồi ngẩng đầu lên hỏi.

- Đây là đâu?

Cô đọc địa chỉ.

- Mình đây. Đến … rước mình. Ở bên ngoài đợi mình.

Khi cậu nói điện thoại xong thì bàn ăn đã được dọn.

- Trong khi chờ bạn anh đến rước, ăn chút cháo cho có sức.

- Anh Phong ăn nhiều vào cho mau khỏe. Chịem bảo anh bị kẻ xấu đánh. Chắc là anh đau lắm.

- Bé Đường ngoan lắm. Đúng là anh bị kẻ xấu đánh.

Vừa nói Vĩnh Phong vừa liếc nhìn Hiểu Đồng, cô vờ như không nghe thấy gì cả. Đưa cho Vĩnh Phong một chén cháo. Chỉ là một bát cháo thị vài cọng hành, khói bóc nghi ngút mà Vĩnh Phong lại thấy ngon vô cùng. Cậu vừa ăn vừa nhìn cô thổi từng muỗng từng muỗng đút cho bé Đường một cách dịudàng.

Vĩnh Phong vừa bước ra khỏi phòng trọ của Hiểu Đồng. Thế Nam đã có mặt đợi sẵn, cậu đang ngồi trên chiếc Ferrari vàng loáng bóng. Nhìn thấy khuôn mặt bị bầm của Vĩnh Phong, cậu giật mình hỏi:

- Cậu bị sao vậy, là tụi nào.

Vĩnh Phong quay đầu nhìn lại phòng trọ của Hiểu Đồng lần nữa, rồi khoát vai Thế Nam.

- Chúng ta ra khỏi đây đi rồi nói.

- Vậy là bọn chúng đánh lén cậu để phục thù vụ hôm bữa à.

Thế Nam vội hỏi khi nghe Vĩnh Phong kể đầu đuôi câu chuyện khi họ đến một quán cà phê sang trọng. Vĩnh Phong gật đầu.

- Cô ấy có biết không.

Vĩnh Phong lắc đầu.

- Sao bọn chúng lại biết cậu ở đó nhỉ?- Thế Nam tỏ vẻ nghi ngờ.

- Chắc là bọn chúng cho người theo dõi mình. Biết mình có một mình nên chúng kéo đến phục kích. Bọn khốn, mình cũng cho chúng một trận nhừ tử rồi.

- Bọn chúng nhất định sẽ lại tìm đến nữa – Thế Nam ngẫm nghĩ – Vậy cô ấy có sao không nhỉ?

- Mình sẽ làm bọn chúng tránh xa cô ấy.

- Mình giúp cậu.

Cả hai bậc cười haha. Tự nhiên biến mình thành hai chàng hiệp sĩ cho một cô gái xa lạ. Chỉ biết mỗi cái tên: Bảo Lam.

Vừa bước chân vào quán, Hiểu Đồng liếc nhìn khắp nơi. Quán bar Phong Trần vốn là nơi ăn chơi cao cấp nhất của thành phố. Nhưng nó chỉ nhộn nhịp khi mặt trăng lên cao. Anh chàng DJ đang mở một một bài hát trữ tình lãng mãn.

Thay đồ xong, Đình Khiêm đã bảo Hiểu Đồng bưng rượu đến phục vụ cho bàn đặc biệt. Vĩnh Phong và các bạn của anh đã có mặt ở đó từ lúc nào, bên cạnh mỗi người là những cô gái xinh đẹp, trang điểm lòe loẹt, sặc mùi nước hoa. Giọng nói ỏng ẹo:

- Mấy anh xấu lắm nha. Lâu lắm rồi mới gọi điện cho tụi em, tụi em chờ điện thoại của mấy anh đến không ngủ được.

Vừa nghe giọng điệu, Hiểu Đồng biết các nàng này đều là những kiều nữ chuyên săn tiền của các đại gia, mà mấy anh chàng này đều là những đại gia ăn bám. Cô vốn không ưng kiểu lẳng lơ như vậy càng khinh miệt bọn đàn ông bỏ tiền ra chà đạp thân thể người khác.

Cô đem rượu đến trước mặt họ, giọnglạnh lùng.

- Rượu của các anh đây.

Cô vội vàng lui gót mà không nhìn họ lấy một lần. Cô không hề thấy ánh mắt đau khổ của hai chàng trai sau lưng mình. Họ buộc phải lựa chọn như vậy vì sự an toàn của cô.

Anh chàng barterner từ ngoài cửa chạy vào ôm chầm lấy Hiểu Đồng. Quá bất ngờ, Hiểu Đồng chỉ còn cách đưa hai tay lên mà thôi. Cô từ từ gỡ tay anh chàng barterner ra, nếu cô mà gỡ chậm một chút thì chắc chắn anh chàng này sẽ ăn ngay hai cú đấm đang nắm chặt với ánh nhìn giận dữ.

Anh ta nói gì đó, nhưng Hiểu Đồng lắc đầu. Anh ta có vẻ như đang cầu xin nhưng cô vẫn lắc đầu. Anh chàng ĐìnhKhiêm từ sau đi đến kéo tay Hiểu Đồng đi đến một góc khuất. Anh ta nói gì đó, vẻ mặt của Hiểu Đồng thoáng buồn rồi cô lặng lẽ gật đầu. Đình Khiêm ôm chầm lấy cô mừng rỡ. Hiểu Đồng bước đến trước mặt anh chàng barterner chậm rãi gật đầu. Anh chàng barterner sung sướng reo lên, còn hôn lên má cô một cái.

Bốp ….

Chiếc ly rượu xinh đẹp trong suốt văng gần chỗ họ vỡ tan. Hiểu Đồng quay lại nhìn về phía nơi xuất phát. Cô bắt gặp ánh mắt giận dữ của Vĩnh Phong, nhưng cô phớt lờ nó rồi bỏ đi dọn dẹp. Vì chưa đông khách nên tiếng vỡ cũng không làm kinh động đến ai.

Lát sau Hiểu Đồng đang dọn dẹp chiếc bàn bên cạnh bàn Vĩnh Phong, thì Đình Ân đến bên cạnh hỏi:

- Cậu nhận lời làm bạn gái của anh Tuấn rồi à.

- Ừm.

- Vậy cậu phải đến gặp ba má anh ấy rồi.

- Biết sao được, con dâu trước sau gì cũng phải ra mắt ba mẹ chồng thôi.

- Cậu có sợ không.

- Có gì mà sợ, chỉ là… – Cô thở dài – chỉ là thịnh tình khó bước.

Những lời vừa nói cứ như những nhát dao cứa từng cái từng cái vào trái tim của Vịnh Phong. Cậu đẩy mạnh nàng kiểu nữ đang ôm bám lấy cậu ra rồi bỏ đi trong sự ngạc nhiên của các bạn.

Hiểu Đồng vừa về đến cửa nhà thì thấy một bóng đen đang ngồi đang ngồi bó gối đầu gục xuống ngồi trước cửa nhà cô.

- Này! Anh không sao chứ.

Một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi cô. Người đó từ từ ngẩng đầu lên nhìn cô rồi lại gục xục xuống.

- Vĩnh Phong! Anh không sao chứ.

Vĩnh Phong, lần đầu tiên nghe cô gọi tên mình, một cảm giác ngọt ngào đang chảy trong tim cậu. Kéo cô đến lại gần mình hơn, anh đặt môi mình lênmôi cô. Một sự run rẩy xuất hiện, đôi môi cô thật mềm mại, khiến Vĩnh Phong cứ muốn chiếm lĩnh nó mãi mãi.

Cô đẩy mạnh anh ra, giận dữ nói:

- Anh say rồi. Mau về nhà đi.

Cô vội mở cửa vào nhà đóng sầm cửa lại. Còn lại một mình Vĩnh Phong cười một cách điên dại.

Hôm sau, quán bar bỗnh nhiên trấn động khi một cặp nam nữ thanh tú bước vào. Chàng trai có vẻ đẹp trắng trẻo, nụ cười ranh ma. Nhưng anh chỉ làm nền cho cô gái đi bên cạnh mình. Cô mặc một chiếc váy ren xanh cực kỳ xinh đẹp, mái tóc đen dài óng ả xã trên đôi vai. Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên vẻ đẹp mê hồn, cử chỉ dịu dàng. Không chỉ các chàng trai mà các cô gái cũng phải ngẩn người nhìn ngắm.

Các cô gái tiếp viêm bao quay lấy họ.

- Oa … hai người này bắt đầu có gian tình từ khi nào. Khai ra mau.

- Gì mà gian tình. Bọn này đã đường đường chính chi1nhra mắt cha mẹ rồi chứ bộ.

Cả đám ồ lên trêu ghẹo hai người. Hiểu Đồng chỉ cười nhẹ rồi bỏ vào trong thay đồ.

Hôm nay chỉ có một mình Vĩnh Phong đến. Cậu ngồi nhìn khuôn mặt hớn hở của anh chàng barterner mà tức giận. Cầu uống liền hai chai rượu mạnh. Lảođảo đi vào tolet, Vĩnh Phong vừa bước vào bắt gặp một cảnh tượng bấtngờ. Anh chàng Đình Khiêm đang ôm hôn say đắm anh chàng barterner.

Thấy có người bước vào , hai anh chàng vội vàng buông nhau ra, ngượngngùng bỏ ra ngoài. Cơn buồn nôn ập đến, Vĩnh Phong vội vàng lao vào phòng vệ sinh. Đang rửa mặt, một chiếc khăn tay chìa đến trước mặt Vĩnh Phong. Bàn tay mềm mại vỗ vào lưng khiến cậu thấy dễ chịu hơn.

- Anh không sao chứ.

Vĩnh Phong không trả lời.

- Vậy tôi ra ngoài trước đây.

Nhưng Vĩnh Phong đã giữ tay cô lại.

- Em và hai anh chàng kia là sao vậy.

Cô hất tay anh ra:

- Liên quan gì tới anh.

Nhưng Vĩnh Phong kéo cô đến trước mặt mình. Cậu nhìn sâu vào trong đôi mắt cô, một đôi mắt trong veo, dịu dàng hỏi, hơi thở thơm mùi rượu của cậu phả trên mặt cô.

- Hãy nói cho anh biết. Anh không muốn hiểu lầm quan hệ giữ em và hai anh chàng kia thêm nữa.

Hiểu Đồng bị cuốn hút bở đôi mắt nồng ấm đầy quyến rũ của Vĩnh Phong. Cô như muốn lao vào nó, nhưng lí trí đã chặn cô lại. Cô vội vào đẩy Vĩnh Phong ra xa và quay mặt đi.Ngập ngừng một lát, cô nói:

- Anh Tuấn và anh Đình Khiêm, hai người họ…

- Anh biết, anh vừa bắt gặp họ …

- Ba mẹ anh Tuấn ở dưới quê lên muốn anh ấy phải cưới vợ. Anh ấy đành nhờ em giả làm bạn gái cho ba mẹ anh ấy yên lòng.

Hiểu Đồng cũng không hiểu tại sao mình phải giải thích cho anh nghe. Cô vội vàng bước nhanh ra khỏi tolet trước khi Vĩnh Phong nói thêm điều gìđó.










Chap 4
Mây Trôi Bòng Bềnh

Hiểu Đồng vừa bước ra ngoài thì đã nghe tiếng của Đình Ân.

- Giám đốc Vương! Xin ông bỏ tay ra.

Nhưng dù Đình Ân nói thế nào lão dê già nàyvẫn không chịu buông tay cô ra. Hắn ta cười một cách nham nhở còn đưa tay chạm vào ngực của Đình Ân. Khuôn mặt Đình Ân như muốn khóc khi đẩy tay hắn ra. Cô ra sức vùng vẫy nhưng không được.

Hiểu Đồng tức giận liền chạy đến giáng một bạt tay thiệt mạnh vào mặt lão. Nhân lúc lão còn sững sờ Đình Ân vội vàng rút tay ra. Cái lão này rõ ràng là giả vờ say rượu để giờ tròtồi bại. Những tiếp viên nữ ở đây ai cũng từng bị lão sàm sỡ ít nhất một lần.

Lão tức giận đứng dậy, định giơ nấm đấm về phía cô nhưng một bàn tay đã chụp lấy tay lão. Chính là Thế Nam, cậu và các bạn vừa đến, kịp thời ngăn chặn cú đấm về phía Hiểu Đồng.

Giám đốc Vương tức giận mắng Thế Nam:

- Mày là thằng nào mà dám xen vào chuyện của ông.

Nhưng khi hắn ta nhìn rõ mặt của Thế Nam liền vội cười cầu hòa.

- Tưởng ai! Hóa ra là cậu Thế Nam. Hôm naycậu có hứng thú đến đây chơi thì mời cậu cùng ngồi vào bàn.

Nhưng Thế Nam chỉ nhìn hắn lạnh lùng nói:

- Không cần! Rượu của giám đốc Vương tôi nào dám uống. Uống vào chỉ sợ lại bị xem làtên háo sắc thì khổ.

Giám đốc Vương tái mặt.

Thế Nam nhìn Hiểu Đồng mĩm cười rồi nói với giám đốc Vương:

- Tôi có bạn, tôi đi trước đây.

Cậu quay sang dịu dàng hỏi Đình Ân:

- Em không sao chứ.

Đình Ân lắc đầu. Thế Nam gật đầu lại đưa mắt nhìn Hiểu Đồng lần nữa. Hiểu Đồng bối rối trước cái nhìn của Thế Nam, cô vội vàng cụp mắt xuống lẩn tránh.

Khi Thế Nam vừa đi khỏi, Hiểu Đồng và Đình Ân liếc nhìn lão giám đốc Vương một cái khinh miệt và định quay lưng bước đi thì….

Choảng ….

Hai chai rượu trên bàn của lão dê bị rơi xuống đất vỡ toang.

Tất cả mọi người đếu quay đầu lại nhìn, bỗng nhiên lão giám đốc vương hét lên.

- Các cô làm vậy là sao. Gọi giám đốc các người ra đây cho tôi.

Đình Khiêm từ trong đang chạy ra vội có mặt hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

- Anh xem. Chẳng qua là do tôi say rượu sơ ý quơ tay đụng trúng ngực của cô ta đã phải hứng chịu một cái tác thì thôi đi. Nào ngờ các cô ấy còn đập vỡ hai chai rượu đắt tiền của tôi – Gíam đốc Vương giả bộ hiền từ nói.

Đình Ân tức giận mắng:

- Ông già kia! Sao lại mở to mắt mà nói dối như thế chứ. Bọn tôi làm vỡ chai rượu của ông hồi nào.

- Anh xem, các cô ấy còn dám mắng tôi nữa kia đấy.

Đình Khiêm vội quắt mắt ra hiệu cho Đình Ân im lặng. Rồi anh nhỏ nhẹ giọng nịnh nọt:

- Gíam đốc Vương, ông người lớn chấp tội chi tụi em út. Xin ông bỏ qua cho.

- Không được. Mau gọi giám đốc các anh ra đây cho tôi. Nếu không tôi làm ầm lên cho các anh xem.

Năn nỉ mãi chẳng được, Đình Khiêm vội đi mời lão béo đến.

Lão béo vừa đến, các nhân viên sợ hãi không dám đứng lại nhìn, mỗi người lại lo việc của mình.

- Giám đốc Vương! Chẳng hay có chuyện gì làm ông bực tức dữ vậy.

- Ông nói đi! Xưa nay tôi vẫn hay ra vào quán của ông. Những thứ chúng tôi gọi toàn là đồ mắc tiền, rượu chúng tôi uống đều là loại rượu tốt nhất đúng không?

- Vâng … giám đốc Vương nói rất đúng – Lão béo khúm múm nịnh nọt.

- Tôi còn giới thiệu rất nhiều bạn làm ăn đến ủng hộ quán của ông. Bao nhiêu năm nay, chúng tôi đã mang biết bao nhiêu lợi lộc đến cho quán của ông. Vậy mà tại sao nhân viên của ông lại dám đối xử với tôi như vậy.

Lão béo chà chà hai bàn tay vẻ hối lỗi:

- Là nhân viên của tôi sai. Tôi sẽ kêu họ xin lỗi ông.

Nói xong lão quắt mắt nhìn Hiểu Đồng và Đình Ân quát:

- Còn không mau xin lỗi giám đốc Vương đi.

Nhưng Hiểu Đồng lạnh lùng nhìn lão béo, cô nghiêm nghị nói:

- Muốn chúng tôi xin lỗi trừ khi ông ta xin lỗitrước.

- Đúng vậy – Đình Ân lên tiếng ủng hộ.

- Hai đứa đừng ngang bướng nữa. Mau xin lỗi đi… – Đình Khiêm khuyên can.

Nhưng Hiểu Đồng đã quay mặt đi, Đình Ân cũng không chịu nói.

Lão béo tức giận nói lớn:

- Nếu các cô không chịu xin lỗi thì bắt đầu từ hôm nay các cô bị thôi việc. Mau đến chỗthu ngân lĩnh lương tháng này rồi cút đi cho tôi.

- Đi thì đi. Bọn tôi cũng chẳng ham muốn làmviệc ở đây đâu.

Nói rồi, Đình Ân kéo tay Hiểu Đồng bỏ đi nhưng Hiểu Đồng đã giữ cô lại.

- Chúng ta không thể đi được.

Đình Ân ngạc nhiên trước câu nói của Hiểu Đồng. Chẳng phải Hiểu Đồng luôn muốn nghỉviệc nhưng cô sợ lão béo sẽ tìm cách trừ bớt tiền lương của mình. Nên từ trước tới giờ Hiểu Đồng luôn chờ đến lúc lão béo đuổi việc cô thì cô có thể lấy đầy đủ tiền công của mình. Đây chẳng phải là cơ hội tốt hay sao?

- Cậu sao vậy. Chẳng phải lâu nay cậu muốn lão béo đuổi việc mình hay sao. Sao bây giờcậu lại không đi.

- Đi, mình nhất định sẽ đi. Nhưng không phảiđi theo cách như vầy. Nếu chúng ta đi chỉ làm cho thứ người xấu xa đó càng đắc chí mà thôi.

- Tôi đã nói là tôi đuổi việc hai cô rồi mà – Lão béo trừng mắt nhìn hai người.

- Giám đốc Giang – Tên của lão béo – Ông quên rồi. Chúng ta đã có ký hợp đồng với nhau. Trong hợp đồng nói rằng ông có quyền đuổi tôi đi khi tôi sai phạm nhưng nếutôi không làm gì sai mà ông lại đuổi việc thì ông phải đền bù tiền lương trong một năm cho bọn tôi. Vậy bây giờ ông muốn tôi bị đuổi việc hay là tiếp tục làm.

Hiểu Đồng mĩm cười nhìn vẻ chết đứng của lão béo.

Haha… ngày đầu tiên nhìn thấy Hiểu Đồng và Đình Ân, lão béo khoái chí lắm vội vàng ký hợp đồng với hai cô mà không xem xét kỹ lại.

- Thôi được rồi, giám đốc Giang, họ không muốn xin lỗi thì thôi. Coi như tôi người lớn không chấp kẻ nhỏ – Lão dê già làm vẻ không chấp nói.

- Giám đốc Vương, thật là đại nhân đại lượng.

Đình Khiêm thấy giám đốc Vương bỏ qua cũng mừng rỡ, vôi thay mặt hai người cám ơn.

Lão dê già tiếp tục ra vẻ tốt bụng rồi gian xảo mà nói:

- Chuyện hai cô ấy không xin lỗi thì thôi bỏ qua đi. Nhưng mà giám đốc Giang, hai chai rượu này – Ông ta chỉ tay xuống đất – là hai chai rượu tôi mới kêu. Chưa uống giọt nào thì đã bị hai cô ấy hất đổ xuống đất. Ông nói xem tôi phải làm sao.

- Tôi sẽ sai người lấy cho ngài chai rượu khác.

- Vậy đâu có được. Hai chai rượu tôi gọi là loại mắc tiền nhất, một chai trị giá trên trămtriệu. Bây giờ ông chịu lỗ hay là tôi phải chịu lỗ đây.

- Cái gì mà chai rượu hơn trăm triệu chứ. Rõràng là hai chai rượu này chỉ có hơn ba mươitriệu. Vậy mà ông lại dám nói …

Đình Ân tức giận la lên nhưng cô chưa kịp nóixong thì bị tiếng nói ồn ồn của lão dê già lấn át.

- Này cô bé, cô không phải là người sành rượu thì làm sao biết được giá trị chai rượu của tôi chứ. Rõ ràng là chai rượu của tôi khác với những chai rượu thường khác. Có thể nó sẽ giống ở hình dạng chai nhưng mùi vị và nồng độ hoàn toàn khác. Phải vậy không giám đốc Giang.

Gã cười đểu nhìn giám đốc Giang:

- Ông nói xem chai rượu ông bán cho tôi đáng giá hơn trăm triệu không. Hay là quán ông chỉ toàn bán rượu rẻ tiền. Ồ nếu vậy thì sau này ông đừng hòng tôi và các bạn của tôighé đến đây nữa.

Giám đốc Giang vội vàng hùa theo để lấy lòng lão dê già:

- Tất nhiên là rượu chúng tôi toàn là rượu ngon lâu năm. Mỗi chai đáng giá hơn trăm triệu.

Hiểu Đồng tức giận hết nhìn lão béo đến lãodê già. Hóa ra lão giám đốc vương đặp vỡ chai rượu là có ý đồ mà. Chắc chắn hắn vẫn còn ghi nhớ chuyện lần trước, hắn cố tình sàm sỡ Đình Ân để cô phải đến giúp rồi đập vỡ hai chai rượu để bắt vạ cô đây mà. Đáng giận nhất là lão béo lại hùa theo hắn.

- Vậy có phải hai người đó phải trả cho tôi hơn hai trăm triệu không.

- Đúng là như vậy. Nên trả lắm, nên trả lắm –Lão béo gật đầu đồng ý.

- Trước khi ông muốn bắt đền thì e là danh tiếng của ông sẽ không được tốt lắm đâu. Bọn tôi có thể kiện ông về tội sàm sỡ – HiểuĐồng quả quyết nói.

Cô nắm chặt đôi tay đang run của Đình Ân. Cô không phải là kẻ ngốc mà không hiểu rằng có kiện tôi lão cũng chỉ bằng không. Người không có tiền, có quyền như cô thì khó đứng vững trong cái xã hội đầy rẫy đồng tiền. Nhưng đã đến nước này thì cô nhất định phải ở thể chủ động trước nếu không thì hoàn toàn không còn một con đường lui nào mà sa chân vào cái bẫy của lão.

- Kiện tôi – Lão dê già cười điểu – Cô cứ đi kiện, tôi nhất định sẽ đi hầu. Chỉ sợ càng thiệt thòi hơn cho cô. Cô hỏi xem có ai dám đứng ra làm chứng là tôi sàm sỡ bạn cô hay không.

- Ông … – Hiểu Đồng đưa mắt nhìn xung quanh nhưng chẳng ai sám lên tiếng bên vực cho cô cả, mọi người đều né tránh ánh nhìn của cô.

- Nếu cô ngoan ngoãn hậu hạ tôi một đem tôi sẽ xóa nợ cho cô và bạn cô.

Hắn ta vừa nói vừa đưa tay vuốt ve làn da trắng mịn màng của cô. Hiểu Đồng quay mặt đi chỗ khác né tránh bàn tay dơ bẩn của hắnta.

Thế Nam cảm thấy máu nóng dồn lên hết trên đầu, cậu đứng lên đi đến định cho lão Vương một trận nhưng đã có một người đếntrước cậu.

Vĩnh Phong vừa từ tolet ra đã chứng kiến mọi việc, nhưng cậu chỉ đứng khoanh tay dựatường xem cô nàng này sẽ giải quyết lão giám đốc Vương thế nào. Nhưng hóa ra cô nhóc này chỉ khoát được khuôn mặt lạnh lùngchứ chưa hẳn đã nắm bắt được cuộc đời này. Đối phó với một gã vừa gian xảo, vừa lõi đòi như hắn cô quả thực vẫn còn trẻ người non dạ lắm.

Vĩnh Phong phì cười nhìn vẻ mặt tức giận đáng yêu của cô. Xem ra cậu phải giúp đỡ cô một chút mới được.

Cậu bước đến bên Hiểu Đồng, choàng tay qua eo cô kéo sát vào người cậu.

- Chào giám đốc Vương. Chẳng hay người yêu tôi đã đắt tôi gì với ông vậy.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Vĩnh Phong và Hiểu Đồng.

Thật không ngờ , cô tiếp viên này lại là bạn gái của cậu chủ tập đoàn đa quốc gia này.

Mấy cô gái đi theo chỉ để được nhìn ngắm Vĩnh Phong không khỏi buồn lòng khi nghe cậu nói. Họ vừa nhìn Hiểu Đồng bằng ánh mắt căm ghét nhưng đồng thởi cũng ngưỡng mộ.

Còn các anh chàng thì cho rằng họ đúng là một cặp trai tài gái sắc.

Cả Đình Ân và Đình Khiêm cũng sửng sốt nhìn hai người. Bắt đầu từ khi nào mà hai người đã có mối quan hệ thân thiết đó.

Lão béo và lão dê già càng ngạc nhiên hơn.

- Anh … – Hiểu Đồng ngước mặt nhìn Vĩnh Phong, khuôn mặt anh thật đẹp. Cái chóp mũi cao thanh tú, đối mắt sáng thật thu hút nhưng đã bị nụ hôn của Vĩnh Phong chặn lại.

Nụ hôn phớt nhẹ trên đôi môi, nhưng cũng khiến Hiểu Đồng run lên, so với nụ hôn bạo lực hôm trước thì nụ hôn này thật lãng mãn, nhẹ nhàng và cuốn hút.

Khi Vĩnh Phong buông cô ra, cả thân người Hiểu Đồng gần như đứng không vững, nếu không có cậu dìu cô thì chắc là cô đã ngã mất rồi. Vĩnh Phong nhẹ nhàng nâng cằm cô lên nhìn xoáy vào mắt cô.

- Em yêu! Đừng giận nữa. Anh với Giám đốc Vương đây là chỗ thân thiết, em đừng gây khó dễ cho ông ấy. Nếu em muốn đập thì cứ đến kho rượu nhà anh, ở đó loại rượu nào cũng có, em thích đập bao nhiêu thì đập.

Giám đốc Vương từ trước đến giờ vẫn biếtcậu chủ Vĩnh Phong này là một tay anh chơi nhưng chưa từng nghe nói cậu quan hệ với bất kỳ cô gái nào. Biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp ngất trời còn chưa đến gần cậu được một bước, vậy mà hôm nay lại công khai trước mặt bao nhiêu người thế này. Cô gái đó quả là đáng sợ. Không thể đắt tội được, sao này lão còn phải nhờ vả tập đoàn nhiều.

Lão giả bộ xởi lởi:

- Ây da, cậu Vĩnh Phong. Thật tình tôi không biết cô ấy là bạn gái cậu. Chỉ là hiểu lầm thôi. Hiểu Lầm thôi.

- Không được! Bạn gái tôi đã làm vỡ chai rượu của ông, tôi phải đền lại cho ông mới hợp tình – Vĩnh Phong vừa nói vừa kéo Hiểu Đồng sát vào người cậu. Cô đang tìm cách tránh khỏi cái choàng tay của cậu.

- Không đáng giá bao nhiêu đâu. Cậu không cần để ý tới đâu. Cậu cứ chơi vui vẻ, đừng để ý đến tôi làm gì.

- Thôi được, vậy tôi không khách sáo. Hôm nào ông đến nhà, tôi sẽ biếu ông hai chai rượu quý gọi là đền bù tổn thất.

- Không cần, không cần.

Vĩnh Phong quay sang giám đốc Giang.

- Hôm nay có thể để bạn gái của tôi đến bàn của tôi ngồi chơi hay không?

- Dạ! Cậu cứ việc dẫn cô ấy đến bàn ngồi ạ.Cần gì cứ việc gọi tôi.

- Mình đi thôi em yêu – Vĩnh Phong vẫn ôm lấy Hiểu Đồng dẫn cô đến bàn của mình.

Nhưng Hiểu Đồng định vùng thoát khỏi tay cậu thì khuôn mặt của Vĩnh Phong đã kề sát tai cô thì thầm, mang hơi thở ấm nóng của cậu phả vào tai cô.

- Nếu cô không muốn giám đốc Vương nghi ngờ thì cứ im lặng đi theo anh.

Hiểu Đồng miễn cưỡng để anh ta ôm chặt, cùng đi về phía các bạn.

Chẳng hiểu vô tình hay sắp đặt mà Hiểu Đồng lại ngồi giữa Vĩnh Phong và Thế Nam.

Hiểu Đồng chần chừ ngồi xuống nhưng Vĩnh Phong đã ra lệnh.

- Ngồi xuống đi. Chắc cô không muốn giám đốc vương nghi ngờ chứ.

Hiểu Đồng miễn cưỡng ngồi xuống nhưng mà…chiếc váy của cô, bình thường trên đầugối mấy phân nhưng khi ngồi xuống lại bị kéo cao lên mấy chục phân khiến cô thấy ngượng vô cùng. Hai tay cô cứ nắm vạt trướcra sức kéo cho nó phủ xuống gối.

Thế Nam hiểu ý liền cởi áo khoát ra phủ lên chân cô làm cô rất cảm động.

- Đại ca Phong nhà ta đúng là bản lĩnh. Phen này giám đốc Vương mất cả chì lẫn chài. Haha…

- Chỉ một đòn đủ hạ nock out lão .

Một người trong lúc vui vẻ, châm thuốc hút. Hiểu Đồng liền bị khói hút làm ho sặc sụa.

- Tắc thuốc đi – Vĩnh Phong giựt lấy đếu thuốc và dụi đi – Cô ấy không chịu được khói thuốc. Em uống gì.

Nhưng cô lắc đầu. Nhưng Vĩnh Phong đã đưa tay lên gọi phục vụ. Một anh chàng chạy đến.

- Nói với anh chàng baterner làm cho cô ấy loại nước mà cô ấy thích uống, không được có chất cồn nào hết.

Anh chàng bồi bàn liếc nhìn Hiểu Đồng một cái rồi đi đến quầy.

Hiểu Đồng quay lại nhìn Vĩnh Phong nhưng không nói gì.

Lát sau một, một ly nước cam được mang đến trước mặt cô.

- Em còn trẻ con hay sao mà lại uống nước cam – Vĩnh Phong trêu cô.

Hiểu Đồng bực bội cãi lại:

- Bộ người lớn là không được uống nước haysao.

Thế Nam sợ lại xảy ra một cuộc khẩu chiến nữa nên vội cầu hòa.

- Nước cam tốt cho sức khỏe mà.

Vừa nói, Thế Nam vừa đưa tay khuấy đều lynước cam giùm cô. Rồi quay sang Vĩnh Phong trách:

- Cậu đừng trêu cô ấy nữa. Cậu không thấy mặt cô ấy bị cậu hôn đến giờ vẫn còn đỏ sao.

Cả bọn ồ lên cười khiếnHiểu Đồng ngượng chín cả người.

Vĩnh Phong đưa chai rượu lên môi nở nụ cười đắc chí.

Chờ cho giám đốc Vương ra về, Hiểu Đồng liền hất cánh tay của Vĩnh Phong, nãy giờ vẫn khoát trên người cô xuống. Đứng bật dậy, nhưng lại lão đão ngã lên người của Vĩnh Phong. Thì ra chân cô từ nãy giờ bất động nên bị tê, khiến cô không thể đứng vững.

Vĩnh Phong ôm chặt Hiểu Đồng nhìn gương mặt luống cuống của cô thì lại trêu:

- Không phải em vì nụ hôn lúc nãy mà tự nguyện ngã vào lòng anh đấy chứ.

Hiểu Đồng xấu hổ đỏ mặt cô đẩy mạnh anh ra rồi đứng dậy. Cô bước vội ra ngoài.

- Nụ hôn lúc nãy coi như tôi trả nợ anh đã giúp tôi. Từ nay tôi và anh không ai nợ ai.

- Nụ hôn lúc nãy đã trả hết nợ, vậy thì anh lời rồi.

Cả đám lại cười khúc khích khuyến Hiểu Đồng càng thấy ngượng. Cô bỏ đi đến quầy ngồi, bước đi hơi khập khểnh.

Đình Ân đến bên cạnh hỏi:

- Lại bị tê nữa à.

Cô gật đầu, nhăn mặt đấm đấm trên cái chân bị tê của mình.













Chap5
Trở Về Mái Nhà Xưa
Sáng sớm cả bọn đã tụ tập tại hồ bơi của khách sạn Vạn Thành. Một khách sạn sang trọng và đẳng cấp bậc nhất của thành phố. Trong không khí nóng bức thì hồ bơi với làn nước mát và trong xanh sẽ làm bầu không khí dễ chịu và là nơi tụ tập lí tưởng của đámthanh niên giàu tiền lắm của.
Những cô gái có thân hình gợi cảm diện trên người những bộ bikimi sắc màu rực rỡ. Họ cố tình lượn qua lượn lại trước một dãy ghế,cố gắng thu hút sự chú ý của một chàng trai có gương mặt cực kì khôi ngô.
Thân hình rắn chắc, vạm vỡ, làn da rám nắng,mái tóc bềnh bềnh gợi cảm. Cậu nằm trên chiếc ghế trắng dài càng khiến cậu nổi bậc hơn trước đám đông, nhưng cậu lại thờ ơ trước những thân hình gợi cảm kia.
Một chàng trai khác, cũng mang trên người một thân hình quyến rũ, cậu bước đi chầm chậm, phong thái ung dung nhẹ nhàng khiến các cô gái phải rộ lên.
- Sáng nay mình gọi điện đến tìm cậu. Ngườigiúp việc nói cậu đã dọn ra khỏi nhà rồi.
Thế Nam bước đến cái ghế trống bên cạnh ghế của Vĩnh Phong.
- Ừ! Mình dọn ra khỏi nhà rồi. Dù gì mình có về nhà đó hay không cũng vậy thôi.
- Anh Thế Nam! Sao giờ này anh mới tới – Thằng nhóc mặt búng ra sữa trong nhóm từ trên hồ bơi đi lên.
- Quốc Bảo! Em đến hồi nào vậy – Thế Nammĩm cười chào.
- Em đến từ hồi sáng đến giờ. Em vừa gọi nước, anh xuống bơi một vòng cho mát rồi lên.
- Để lát nữa đi.
Vừa lúc đó, một anh chàng trạc tuổi Quốc Bảo, đeo một cặp kính cận, khoát một cái khăn tắm trên vai, vẻ khù khờ bước đến.
- Hôm nay chán quá, để em bày một trò vui vậy – Quốc Bảo nhìn anh chàng kia cười ranhma.
Nói rồi cậu đi đến vỗ vai chàng trai đó.
- Chào Đại Bình! Cậu cũng đến đây bơi nữa à.
Anh chàng Đại Bình có vẻ rụt rè, nhút nhát, sợ sệt nói:
- Không, mình … mình đến đây học bơi.
- Bơi thì có gì phải học. Cứ nhảy xuống đó uống vài ngụm nước là biết bơi ngay ấy mà. Mình giúp cậu xuống hồ.
Quốc Bảo vừa nói vừa đẩy vai Đại Bình đi đến gần hồ bơi. Đại Bình sợ hãi lo lớn.
- Đừng mà, đừng mà. Mình chưa biết bơi.
Vẻ sợ hãi lúng túng của Đại Bình đã trở thành trò cười cho tất cả mọi người ở đó.
- Được rồi, bình tĩnh đi. Mình sẽ không xô cậu xuống hồ đâu – Quốc Bảo vỗ vai trấn anĐại Bình – Nhưng thay vào đó …
Vừa nói xong, Quốc Bảo nhanh tay gỡ mắt kính trên mặt của Đại Bình xuống.
- Nghe nói cậu bị cận thị nặng mà phải không vậy thì không có kính cậu sẽ không thấy gì phải không?
- Trả kính lại đây cho tôi – Đại Bình tức giận hét lớn.
- Trả thì trả, chụp lấy nè – Quốc Bình liền quăng cái kính đi, nhưng không phải trả cho Đại Bình mà là văng xuống giữa hồ.
- Đến lấy lại đi – Quốc Bảo xô Đại Bình vào một cô gái đang mặc bikini trước mặt cậu.
- Nè làm gì vậy, đừng giả bộ không thấy gì để giở trò sàm sỡ nha.
Cô gái giơ tay tát vào mặt Đại Bình một cái khiến mọi cười cười rầm rộ.
Thế Nam và Vĩnh Phong ngồi xem, tuy cũng thấy có một chút quá đáng nhưng lại không lên tiếng can ngăn.
- Mau xuống dưới hồ tìm kính mau lên – Mộtanh chàng nào đó đẩy Đại Bình về phía hồ.
Cạch …
Bùm …
Một khay nước được đặt xuống vội vã trên bàn cạnh ghế Vĩnh Phong, một thân hình lao nhanh xuống hồ bơi. Bơi ra giữa hồ, nhặt cái kính đang nằm chơ vơ ở đó của Đại Bình lênvà bơi vào.
Một cô gái với mái tóc ướt nhẹp đang rũ nước, cô mặc một cái áo sơ mi trắng, bị nước thấm ướt, ôm sát vào da để lộ một thân hình tuyệt đẹp. Cô từ từ ngước mặt lên,vẻ đẹp cùng bộ đồ ướt nhẹp càng khiến chocô quyến rũ hơn bất kì một cô gái mặc áo bikini nào ở đó. Cô thu hút mọi ánh nhìn của các chàng trai. Cô từ từ đi đến bên Đại Bình,đưa trả cái kính cho cậu ta.
- Kính của cậu.
- Cám ơn cậu …
Vẻ mặt lúng túng của Đại Bình khi nhìn thấy những bộ phận bên trong cơ thể cô khiến côcũng có chút ngượng ngập.
Thế Nam liền choàng khăn tắm của cậu cho cô. Nhưng cô nhanh chóng hất tay cậu ra.
- Cám ơn nhưng tôi không cần sự bố thí của những kẻ thích đem người khác ra làm trò đùa.
Cô đưa tay rút chiếc khăn trên cổ Đại Bình xuống rồi choàng qua ngời mình. Rồi đi đến bàn của Vĩnh Phong.
- Tôi bưng nước đến rồi, làm ơn tính tiền dùm.
Đại Bình rụt rè bên cạnh Hiểu Đồng nói:
- Cám ơn cậu đã lấy lại mắt kính giùm mình.
Hiểu Đồng đưa tay vuốt những giọt nước trên mặt mình xuống, hoàn toàn tránh ánh mắt của Vĩnh Phong.
- Coi như mình cám ơn cậu đã cho mình mượn sách.
- Không có gì, nếu lần sau cậu muốn đọc cứ nói mình.
- Cám ơn – Cô nở nụ cười thật tươi với Đại Bình.
Hoàn toàn phớt lờ sự có mặt của Thế Nam và Vĩnh Phong. Sau khi cô nhận tiền từ tay Vĩnh Phong, cô nói:
- Làm phiền anh, lát nữa ra quầy lấy tiền thối giùm.
Cô bỏ đi ngay lặp tức mà không cần nghe câu trả lời của Vĩnh Phong.
Anh chàng Đại Bình vẫn đi theo sau lưng cô:
- Cậu bơi giỏi như vậy, có thể dạy mình không. Đến nhà mình dạy, nhà mình có hồ bơi.
Nhưng Hiểu Đồng lắc đầu:
- Xin lỗi cậu Đại Bình, mình sợ mình không có thời gian.
Biết rằng cô sẽ từ chối, Đại Bình vội vàng nói thêm:
- Cậu có thể dạy mình bất cứ khi nào cậu rảnh, giờ nào cũng được, mình sẽ trả công cho cậu.
- Nhưng mà …
Thấy Hiểu Đồng có vẻ ngập ngừng,Đại Bình ra sức thuyết phục:
- Đến nhà mình cậu có thể tha hồ lựa sách mà cậu thích, mình sẽ cho cậu mượn.
- Vậy …
- Mình coi như cậu đã đồng ý nha.
- Vậy ngày mai lúc 3 giờ mình dạy học xong sẽ đến nhà cậu.
- Cậu dạy ở đâu, mình đến rước cậu, cậu khỏi mất thời gian. Nhân tiện mua đồ bơi cho cậu luôn.
Hiểu Đồng gật đầu đồng ý.
- Cái gì mà dạy học bơi chứ. Em thấy thằng này làm vậy là để tiếp cận cô ấy.
Quốc Bảo hừ mũi.
- Thằng nhóc này là ai vậy – Vĩnh Phong đưamắt nhìn theo bóng của Hiểu Đồng hỏi.
- Là bạn học chung của em hồi cấp ba. Bây giờ cũng học chugn ở trường đại học. Đừng nhìn nó như vậy, thật ra nó là một thằng thâmhiểm. Em rất ghét nó.
Hiểu Đồng đang đi chợt cảm thấy điều gì đó, cô đưa tay lên sờ cổ, khuôn mặt cô hoảng hốt.
- Đại Bình cậu đi trước đi. Mình còn chút chuyện chưa làm.
Quăng trả cái khăn cho Đại Bình, Hiểu Đồng lặp tức chạy về phía hồ bơi. Vừa đi cô vừa nhìn xung quanh.
Đại Bình chạy theo hỏi:
- Cậu tìm gì vậy.
- Mình tìm một sợi dây truyền, sợi dây truyền có hình con cá heo.
Lúc này cô đã đi đến gần bàn của Vĩnh Phong. Đột nhiên một cô gái đưa chân ra ngáng đường, Hiểu Đồng mãi lo tìm sợi dây truyền nên không chú ý lặp tức té ạch xuống.Cảm giác đau nhói ở mắc cá chân. Cô gái đómĩm cười khoái trá.
- Cậu không sao chứ – Đại Bình vội đến đỡ Hiểu Đồng.
Hiểu vừa đứng lên liền khụy xuống.
- Chân cậu bị đau hả?
- Mình không sao. Mình phải tìm lại sợi dây truyền của mình. Chắc là mình làm rơi dưới hồ.
- Nhưng mà chân cậu bị đau thì làm sao …
Đại Bình vẫn chưa nói hết câu thì Hiểu Đồngđã lao xuống hồ.
- Bốp …
Một cái tát giáng xuống mặt của cô gái đã ngáng chân cho hiểu Đồng té.
Vĩnh Phòng nhìn cô với ánh mắt uy hiếp:
- Đừng để tôi nhìn thấy cô lần nào nữa. Cút…
Cô gái sợ xanh mặt vội vàng bỏ đi.
Hiểu Đồng ngoi lên rồi lặn xuống mấy lần. Nhưng cái chân đau làm cho cô không còn đủ sức, cô đập tay như người sắp chết đuối.
Không đến một giây, hai cái bóng lặp tức nhảy xuống hồ, bơi thật nhanh về phía cô, chụp lấy cô kéo lên bờ. Vĩnh Phong và Thế nam dễ dàng đưa Hiểu Đồng lên mặt hồ, cô ho vài cái rồi ói nước ra.
Vĩnh Phong lo lắng hỏi:
- Em không sao chứ.
- Tôi không sao – Hiểu Đồng trả lời một cách khô khang rồi vùng dậy như muốn lao xuống hồ lần nữa.
Vĩnh Phong đã giữ chặt lấy tay cô.
- Chỉ là một sợi dây truyền thôi, có đáng để em mất mạng như vậy không.
Cô gào lên:
- Đó là sợi dây truyền ba tôi tặng tôi. Đó là kỷ vật duy nhất còn lại của ba tôi. Dù chết tôi cũng tìm lại nó. Anh tránh ra.
Lần này Thế Nam nắm chặt tay cô lại.
- Em bình tĩnh đi. Anh sẽ tìm dây truyền lại cho em. Chân em còn đau.
- Tôi không cần anh lo cho tôi.
Hiểu Đồng định lao xuống nước nhưng Vĩnh Phong kéo cô đi theo mình đến bên bàn lấy điện thoại ra gọi:
- Gọi quản lý bảo tháo nước hồ bơi cho tôi ngay lập tức.
Gập điện thoại cậu nhìn Hiểu Đồng ra lệnh.
- Họ sẽ tháo nước ra liền. Em ngoan ngoãn ngồi chờ một chút đi.
- Em nghe lời Vĩnh Phong đi – Thế Nam đến bên cạnh khoát khăn lên người cô.
Cả thân người cô đang run rẩy, những giọt nước mắt rơi xuống, lần đầu tiên Vĩnh Phong thấy cô khóc.
Nước đã thoát ra hết nhưng vẫn không tìm thấy sợi dây truyền nào cả. Hiểu Đồng bắt đầu hắt hơi vì lạnh.
- Cậu mau đưa cô ấy đi thay đồ rồi đến bệnh viện xem cái chân của cô ấy.
Vĩnh Phong bảo Thế Nam, nhưng Hiểu Đồnglắc đầu.
- Tôi không đi, tôi phải tìm lại sợi dây truyền.
Cô vùng dậy nhưng Vĩnh Phong đã vác cô trên người rồi bỏ đi mặc kệ tiếng phản đối của cô.
Hiểu Đồng ra khỏi nhà Đại Bình sau khi từ chối lời đề nghị đưa cô về của Đại Bình. Trong ba lô của cô chứa thêm mấy quyển sách dày cộm.
Cô đi ngang qua một căn nhà màu xanh rất đẹp, cô đứng lại ngắm rất lâu. Bất giác tiến lại gần cổng lúc nào không hay.
- Em cứ đứng trước cửa nhà người ta như vậy, người ta sẽ nghĩ em có ý đồ muốn ăn trộm đó. Hay người ta sẽ nghĩ em thích anh nên theo anh đến tận đây.
Hiểu Đồng giật mình quay lại, cô bắt gặp khuôn mặt tuấn tú đang mĩm cười tinh nghịch với mình.
Hiểu Đồng ngượng ngùng lùi lại.
- Nhà của anh à.
Vĩnh Phong gật đầu. Cậu mở cửa bước vào.
Hiểu Đồng hít thật sâu, lấy hết can đảm hỏi:
- Có thể cho em vào xem một lát không?
Vĩnh Phong gật đầu, cậu mở rộng cửa cho cô bước vào. Mọi cảm súc đến dồn dập bên trong cô. Cô thật sự xúc động khi bước vào căn nhà này. Quá khứ cứ dồn dập kéo về.
- Em hình như có hứng thú với căn nhànày thì phải.
Hiểu Đồng giọng run rẩy đầy xúc động.
- Nó từng là nơi em sinh ra và lớn lên.













Chap 6
Ky Niem
Mọi vật quen thuộc lần lượt hiện ra trong tầm mắt của Hiểu Đồng. Mọi thứgần như được giữ nguyên vẹn như cũ, chỉ có một vài thay đổi nhỏ. Hiểu Đồng sờ tay vào từng đồ vật quen thuộc, cảm giác xúc động dâng trào. Đây là nơi có nhiều kỷ niệm nhất trongđời của cô. Nơi mà cô đã từng hạnh phúc bên ba mẹ, nơi đầy ắp tiếng cườivui vẻ.
Đây là lần thứ ba, cô trở lại ngôi nhà này. Không biết đã đổi bao ngiêu đời chủ từ ngày cô ra đi. Năm xưa, nhà cô bị người ta cướp đoạt, cô phải rời bỏ nó mà ra đi. Nhờ bác Nguyên – người bạn thanh mai trúc mã của mẹ cô đã mua lại và đem mẹ con cô trở về. Nhưng nợ ân tình không thể trả cho bác Nguyên nên mẹ con cô lại một lần nữa ra đi. Đã lâu lắm rồi cô không quay trở lại đây.
- Em có thể lên trên xem thử không?
Hiểu Đồng nghẹn ngào hỏi Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong nãy giờ lặng lẽ quan sát từng vẻ mặt đầy xúc cảm của cô. VĩnhPhong khi biết đây từng là nhà của cô thì cảm thấy rất ngạc nhiên. Nếu sống trong căn nhà lớn thế này thì cô trước đây phải là một tiểu thư danh giá. Vậy mà giờ đây, không hề mang vẻ mỏng manh yếu đuối mà cô lại là một cô gái đầy bản lĩnh đương đầu với cuộc sống với khắc nghiệt của đồng tiền. Một chút khâm phục, một chút tò mò về cô. Vĩnh Phong mĩm cười gật đầu.
Hiểu Đồng từng bước từng bước lên cầu thang cẩm thạch, nhớ lại những ngày chập chững, ba cô đã dìu cô từngbước đi.
Cô đi đến một căn phòng cuối cùng trên lầu. Căn phòng mà cô từng sống. Một niềm hạnh phúc dâng lên khi mà mọi thứ ở đây không hề thay đổi. Trên bàn vẫn còn quyển truyện cổ tích đọc dỡ dang, con gấu bông mà côthích nhất, món quà sinh nhật năm cô tám tuổi, cô không thể đem theo vì quá to vẫn nàm trên chiếc ghế nơi cô để nó lần cuối cùng.
- Nhà này, lâu nay không có người ở sao? Nó không thay đổi gì so với lúc trước.
- Ba anh mua nó đã mấy năm rồi, nhưng ít khi có người đến ở. Thỉnh thoảng chỉ có người giúp việc đến dọndẹp thôi. Anh cũng chỉ mới dọn đến đây hai hôm. Nên cũng không thay đổigì cả – Vĩnh Phong trả lời rồi tiến lại gần cái bàn có d963 khung hình của cô hồi nhỏ – Đây là phòng của em sao?
Cô chậm rãi gật đầu.
- Sao em lại dọn đi? – Cậu tò mò hỏi.
Nhưng Hiểu Đồng im lặng, Vĩnh Phong cũng không ép cô phải trả lời, cậu chuyển qua đề tài khác.
- Em muốn uống gì không?
- Không cần đâu. Cảm ơn anh. Em phải về rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền anh.
Hiểu Đồng vội vã đi xuống lầu, cô mở cửa bước ra ngoài, không quay đầu lại.
- Cám ơn anh đã cho em vào nhà. Chào anh.
Cô bước ra ngoài vô tình nhìn về phía một cái cây rất to, một nhánh cây đưara, trên nhánh còn hai sợi dây thừng đang rũ xuống.
Cứ mỗi chiều về, Hiểu Đồng lại chạy ra đây. Cô rất thích chơi đánh đu ở đây với ba mẹ. Chiếc xích đu đã không còn nữa.
Những kỷ niệm tuổi thơ tràn về trong ký ức Hiểu Đồng.
- Ba ơi! Cây này là cây gì vậy ba. Nó toquá bé Đồng không ôm được – Giọng nói ngọng ngịu của bé Đồng lúc bốn tuổi.
- Cây này là do ông nội con trồng khi ba mới sinh ra. Ba đố bé Đồng biết đó là cây gì. Chẳng phải con gái muốn làm nhà thực vật học sao. Khi nào contrở thành nhà thực vật học thì đến nói cho ba biết.
- Mai mốt con lớn lên con nhất định sẽtrả lời cho ba biết.Con hứa đó.
Lời hứa vẫn còn đó, nhưng Hiểu Đồng giờ đây không phải là một nhà thực vật học, ba của cô cũng không còn sống. Hiểu Đồng mãi mãi vẫn không biết tên gọi của cái cây kỷ niệm kia.
Cái thân cây dường như đã lớn thêm rất nhiều, trên thân cây vẫn còn đầy dấu khắc đánh dấu chiều cao của cô. Còn có hàng chữ “ba yêu con “ và “ con yêu ba mẹ” ở hai bên thân cây, Trò chơi hồi nhỏ của Hiểu Đồng và bacô. Những giọt nước thi nhau lăn xuốngmá cô nóng hổi.
Chiếc khăn tay màu lam dịu dàng lau những giọt nước mắt cô. Hiểu Đồng ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt nồng nàn của Vĩnh Phong. Anh nhìn cô say đắm, Hiểu Đồng bị ánh mắt ấy cuốn hút, mọi lí trí dường như tan biến, chỉ còn lại những lôi cuốn mãnh liệt.
Không biết từ lúc nào, Vĩnh Phong đã áp bờ môi nóng bỏng của cậu lên trên đôi môi đang run rẩy của Hiểu Đồng. Một nụ hôn nhẹ nhàng như gió thoảng, càng lúc càng mãnh liệt như bão tố càng quét xâm chiếm vào lãnh địa. Vĩnh Phong vòng tay ôm chặt Hiểu Đồng, kéo sát cô vào lòng cậu cho đến khi hai người không còn khoảng cách. ( nghiêm cấm trẻ em dưới 16 tuổi – huhuhu).
Vừa mãnh liệt, vừa dữ dội, cho đến khi Hiểu Đồng không còn thở được nữa thì cơn mưa bão này mới từ từ dịu lại.
Lí trí bắt đầu quay trở lại với Hiểu Đồng, cô hoảng hốt đẩy Vĩnh Phong ra, quay lưng bỏ chạy.
Hiểu Đồng cứ chạy mãi cho đến khi cô cảm giác được bầu không khí đang trở lại trong từng hơi thở của mình mới dừng lại.
- Mình vừa làm gì vậy. Mình điên rồi, sao lại có thể như thế…
Hiểu Đồng vừa đi vừa tự trách mình.
Tin ..tin …
Tiếng còi xe sau lưng khiến Hiểu Đồnggiật mình, cô quay lại nhìn.
Một chiếc xe hiệu BWM cực kỳ đẹp đang chạy chầm chậm bên cạnh cô. Chiếc xe dừng lại, một chàng trái dáng người thanh cao bước xuống, hòa trong nắng rất đẹp.
- Em đi đâu vậy? – Thế Nam nhìn Hiểu Đồng hỏi, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
- Em vừa đến nhà bạn về – Cô lúng túng trả lời khi nhớ lại nụ hôn lúc nãy.
- Bây giờ em đi đâu. Về quán bar à?
Cô gật đầu.
- Lên xe đi, anh đưa em đi – Thế Nam mở cửa xe lịch sự mời cô.
- Không cần đâu, em tự đi được rồi – Cô vội từ chối.
- Em muốn lấy lại dây truyền không?
Hiểu Đồng nghe đến dây truyền, ánh mắt mừng rỡ nhìn Thế Nam, đôi mắt trong veo rất đẹp. Thế Nam cảm thấy tim mình đập mạnh.
- Lên xe đi – Thế Nam giục.
Hiểu Đồng miễn cưỡng trèo lên xe.
Thế Nam chồm qua người thắt dây antoàn cho Hiểu Đồng, hơi thở anh phả lên tóc cô, làm cô thấy lúng túng.
Thế Nam lấy trong cốp xe ra một chiếc hộp nhung xanh rất đẹp đưa cho Hiểu Đồng. Cô vội mở ra, sợi dây truyền hình con cá heo sáng lấp lánh rất đẹp.
Ánh mắt sáng ngời hạnh phúc của Hiểu Đồng khiế Thế Nam thấy thật ấm áp.
- Cám ơn anh. Làm sao anh tìm ra nó vậy.
- Bọn anh đã tìm cả buổi. Nó rơi trên chiếc ghế của Vĩnh Phong.
Hiểu Đồng chợt nhớ ra, lúc cô vội vã đặt khay nước xuống, chắc là nó rơi từ lúc đó.
- Thật ra…
Thế Nam muốn nói thật ra người tìm thấy là Vĩnh Phong nhưng cậu thấy ánh mắt đầy cảm kích và nụ cười tươi tắn của cô dành cho cậu thì không thểmở lời.
- Thật ra … cái gì – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.
- Thật ra cũng không phải là dễ tìm.
- Em biết em cám ơn anh nhiều lắm Thế Nam.
Lần đầu tiên cô gọi tên anh, trái tim anh như ngừng đập. Cảm xúc như bùngnổ nhưng anh bắt buộc phải kìm nén lại.
“Xin lỗi cậu, Vĩnh Phong. Hãy cho mình ích kỷ một lần này thôi. Để nụ cười này mãi dành cho mình dù chỉ là một lần”.
- Át xì…
Hiểu Đồng bỗng cảm thấy hơi khó chịu.
- Em lạnh à?
- Hơi hơi thôi.
Thế Nam đưa tay tăng nhiệt độ máy lạnh trong xe.
Vào tới quán bar, Hiểu Đồng cảm thấy hơi choáng váng, vài cơn ho nhẹ.
Quán vẫn chưa đông người đến, cô ngồi úp mặt xuống quầy bar. Hiểu Phong và Thế Nam vào quán lúc nào cô không hay. Họ vẫn ngồi ở cái bàn đặc biệt như thường lệ, im lặng dõi theo cô.
Đình Ân bước đến bên cạnh Hiểu Đồng, tay cầm một ly sữa cằn nhằn:
- Cậu thiệt tình, hôm qua đã ngâm mình trong nước, hôm nay lại tiếp tục. Cậu xem bây giờ có phải là bị cảm lạnh rồi không.
- Được rồi đừng cằn nhằn nữa, trông cậu bây giờ như các bà cụ ưa cằn nhằn rối đó.
- Con nhỏ này, người ta lo cho cậu thôi. Mau uống ly sữa nóng này vào rồiuống thuốc kẻo cậu ngã mất. Từ sáng đến giờ cậu vẫn chưa ăn gì cả.
- Mình đang giảm cân mà.
- Trời ơi! Cậu mà cũng giảm cân à. Nhìn lại mình xem, cậu sắp trở thành con mà đói rồi đó. Thôi mau uống đi.
Đợi Hiểu Đồng uống hết ly sữa và uống thuốc xong, Đình Ân lại hỏi.
- Mà này! Cái anh chàng Đại Bình đó không có thừa cơ lợi dụng chứ.
- Ý cậu là sao – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.
- Cậu thật là, đến kẻ mù hay kẻ ngốc nghếch cũng hiểu là Đại Bình thích cậu. Học bơi chỉ là cái cớ để được ở gần cậu thôi. Chẳng phải anh ta theo cậu đến đến chỗ hồ bơi đó sao. Ngày nào cũng đến. Nếu không phải cậu nói ghét con trai uống rượu thì chắc là cậu ta đã theo cậu tới đây rồi.
- Gì chứ! Đến đây đây nhất thiết phảiuống rượu bia đâu.
- Cậu làm ơn đi. Có thằng con trai nàolại đến quán bar chỉ để uống nước trái cây không. Mà mình thấy gia thế nhà cậu ấy cũng được lắm chứ.
- Làm ơn đi. Đũa móc mà chòi mâm son sao. Mình chỉ là đũa móc thôi, saodám trèo cao.
- Trời ơi, cậu có chút ý thức nào về sắc đẹp của mình không vậy. Cậu là một cô gái rất xinh đẹp. Rất rất … là xinh đẹp.
- Được rồi, tối trước khi đi ngủ mình sẽ soi gương và tự nói:” Tôi là một cô gái rất xinh đẹp” được chưa.
Hiểu Đồng trêu Đình Ân, cô lại ho nhẹ vài cái.
- Cậu không thấy, các anh chàng say nắng cậu ngay cái nhìn đầu tiên à.
- Vậy họ thích vẻ đẹp của mình chứ đâu thích mình. Sau này mình già nua xấu xí, họ sẽ đi tìm những cô gái trẻ đẹp. Vậy mình cần những kẻ như thế làm gì.
- Làm ơn đi. Chu dù cậu có già thì cũng là mỹ nhân.
- Mỹ nhân giống Chung Vô Diệm à – Cô bật cười châm chọc.
Đình Ân bèn chịu thua, cô cũng bậc cười.
- Thôi mau đi làm việc đi kẻo lão béo lại trừ lương bây giờ.
- Được rồi nếu cậu thấy không khỏe thì nói Đình Khiêm cho về – Đình Ân lolắng khuyên.
Những câu nói đùa của Hiểu Đồng và Đình Ân đều lọt vào tai của hai chàng trai đang quan sát cô.
Quán bắt đầu nhộn nhịp. Hiểu Đồng và các tiếp viên bận rộn suốt. Sắc mặt Hiểu Đồng càng lúc càng tệ, thỉnh thoảng cô lại ho vài tiếng khiến hai chàng trai thấy bất an.
Đình Khiêm lại kéo tay Hiểu Đồng tức giận mắng:
- Xem em kìa. Mặt tái xanh như vậy mà không chịu về.
- Em không sao. Em mà về lúc này thì giám đốc Giang sẽ có cớ trừ tiền lương của em.
- Bây giờ em cần mạng hay cần tiền.
Hiểu Đồng đáp ngay lặp tức không do dự.
- Em cần tiền.
- Được. Vậy ông ta trừ em bao nhiêu thì anh sẽ trả tiền em bấy nhiêu.
- Em không cần tiền của anh.
- Em …
- Mặc kệ em đi, em không sao, chỉ cònvài bữa nữa thôi mà. Em làm việc tiếp đây.
Nhưng khi Hiểu Đồng vừa quay lưng lạithì một bàn tay ôm lấy cô.
Lần thứ hai Vĩnh Phong vác Hiểu Đồng trên vai mặc cho cô phản đối. Cậu cứ thế vác cô ra ngoài.
- Mau thả tôi xuống – Hiểu Đồng tức giận hét nhưng Vĩnh Phong vẫn mặc kệ.
- Nếu anh không thả tôi xuống, tôi sẽ cắn lưỡi cho anh xem.
Vĩnh Phong bị bắt buộc phải thả Hiểu Đồng xuống, cô đứng lão đảo, cậu phải giang tay giữ lấy cô.
- Bỏ tay tôi ra, tôi phải vào làm việc – Hiểu Đồng tức giận ra lệnh nhưng Vĩnh Phong vẫn giữ chặt tay cô.
- Anh …
Nhưng Hiểu Đồng chưa kịp nói xong thì cảm thấy choáng váng, trời đất tốisầm lại. Cô ngã vào vòng tay của VĩnhPhong.
















Chap 7
Anh Thich Em

Khi những tia nắng rọi sáng khắp căn phòng, Hiểu Đồng cũng vừa tỉnh giấc. Lâu lắm rồi, cô mới có một giấc ngủ sâu như thế này.

Sự mệt mỏi vẫn còn bao quanh mình nên dùđã tỉnh Hiểu Đồng vẫn không tài nào mở mắt ra được. Dường như mọi sức lực đều tan biến mất.

Cô đang nằm trên một cái niệm êm ái, chiếcchăn đắp trên mình cô thật mềm mại. Hiểu Đồng cảm nhận được một hơi thở ấm áp đang gần bên mình. Ai đó đang ngắm nhìn cô ngủ, hình như người đó đã ngồi ở đây rất lâu. Bàn tay ấm áp vuốt ve những lọn tóc rũ trên mặt cô, khiến trái tim cô run nhè nhẹ như những điệu nhạc trầm lắng.

Cả người Hiểu Đồng thấy nóng lên với những cảm giác lạ này, cô bèn mở mắt.

Người đầu tiên cô thấy là Vĩnh Phong, anh đang nhìn cô, vẫn cái nhìn thường khiến cô bối rối. Hiểu Đồng cắn nhẹ bờ môi nhìn ngắm xung quanh.

Một căn phòng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Đây chính là căn phòng hồi nhỏ của cô, nhưng giờ đây nó đã trở thành nhà của Vĩnh Phong.

- Tỉnh rồi à – Giọng hơi khàn khàn, Vĩnh Phong hỏi.

- Sao em lại ở đây?

Nhưng Vĩnh Phong không trả lời mà ân cần hỏi:

- Em đói không? Ăn chút cháo nha.

- Không cần – Hiểu Đồng bật dậy, định bướcxuống nhưng cô đã không còn sức nữa rồi. Cô suýt chút lại ngã nếu Vĩnh Phong không kịp giữ lấy cô. Cậu đặt cô nằm xuống dưới.

- Bác sĩ đã khám cho em rồi. Em chỉ bị cảm nhẹ và kiệt sức do đói thôi. Sao em lại bỏ đói mình chứ.

Vĩnh Phong nhìn cô, cậu cảm thấy đau lòng.

Chợi nhớ ra bé Đường vẫn đợi cô ở nhà, Hiểu Đồng hoảng hốt:

- Bé Đường …

Nhưng Vĩnh Phong đã giữ chặt cô trấn an:

- Yên tâm đi, Đình Ân đã đến nhà em chăm sóc cho bé Đường rồi. Việc của em là tĩnh dưỡng cho khỏe lại.

Cậu với tay lấy tô cháo còn bốc khói trên bàn đưa đến trước mặt cô. Nhưng Hiểu Đồng làm gì còn đủ sức để cầm nó. Cô địnhnói không cần thì thấy Vĩnh Phong đã múc một muỗng cháo đưa lên miệng thổi rất cẩn thận rồi đút cho cô ăn.

Hiểu Đồng bị ánh mắt của cậu nhìn cô không thể chối từ. Cô ngoan ngoãn ăn hết. Tô cháoquả thực rất to, bình thường Hiểu Đồng không thể nào ăn hết, nhưng cả ngày hôm qua cô không có ăn gì, nếu để trước mặt cô một con bò, chắc cô cũng sẽ ăn hết. Tô cháo rất ngon, Hiểu Đồng ăn đến muỗng cuối cùng.

Vĩnh Phong nhìn thấy Hiểu Đồng ăn hết tô cháo cảm thấy hài lòng:

- Ăn nữa không?

Hiểu Đồng lắc đầu. Dường như cô đã có chút sức lực.

Chợt Hiểu Đồng nhìn xuống người mình, cô đang bận một bộ đồ ngủ của con trai, cô hoảng hốt giở tấm chăn ra nhìn. Đúng là cô đang bận một bộ pijama của nam. Bộ đồ ngủ của Vĩnh Phong.

Làm như không có gì xảy ra trước thái độ hốt hoảng của cô, Vĩnh Phong nói:

- Vì không có đồ nữ nên đành lấy đồ của anh cho em bận. Bộ đồ củ có nhiều mồ hôi nên phải thay ra cho thoải mái.

Chuyện này thì cô hiểu, nhưng cái chính là làm sao thay cho cô. Ai thay cho cô. Lần trước đến đây, anh chỉ có một mình, vậy thì người thay cho cô chính là anh. Nghĩ đến đây Hiểu Đồng đỏ hết cả mặt.

Vĩnh phong mĩm cười trêu ghẹo:

- Yên tâm đi. Anh vẫn chưa ăn thịt em đâu.

Câu nói này khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng khiến cô xấu hổ đến chết đi được. Cô cúi đầu xuống để che giấu khuôn mặt đỏ hồng của mình. Vĩnh Phong nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào mắt cô. Trái tim Hiểu Đồng như muốn ngừng đập, côHiểu rằng mình không tài nào thoát ra được. Khuôn mặt cực kì quyến rũ của Vĩnh Phong đang dần dần tiến sát vào khuôn mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng.

- Cốc …cốc …

- Cậu Phong, có cậu Thế Nam đến chơi .

Tiếng một người phụ nữ vang lên sau cánh cửa. Nhờ vậy Hiểu Đồng mới thoát ra khỏi sức hút của Vĩnh Phong, cô quay mặt đi nghe thấy tiếng thở dài của Vĩnh Phong.

Cậu đứng lên mở cửa và căn dặn:

- Thím vào giúp cô ấy thay đồ giùm cháu.

Người phụ nữ dạ một cái rồi đi vào. Bà nhìn Hiểu Đồng ân cần hỏi:

- Cháu sao rồi.

- Cám ơn bác, cháu khỏe rồi.

- Để bác giúp cháu thay đồ.

- Dạ không cần đâu. Cháu tự làm được.

- Đừng ngại. Cậu Phong đã dặn dò, tôi khôngdám trái ý. Cô làm vậy khiến tôi khó xử.

Bà vội đến bên cạnh Hiểu Đồng sắp xếp lại chăn cho ngay ngắn. Rồi cầm đồ đến cho côthay.

- Hôm qua là bác giúp cháu thay đồ à.

- Đúng vậy. Tôi cũng ngạc nhiên lắm. Tôi chưa bao giờ thấy cậu Phong dắt về một cô gái nào. Cháu là người đầu tiên.

Bà nhìn khuôn mặt xấu hổ của Hiểu Đồng cười nói tiếp.

- Tôi coi cậu Phong từ nhỏ đến lớn, nhưng chưa bao giờ tôi thấy cậu như bây giờ. Cả đêm qua cậu ấy ở đây chăm sóc cho cháu. Sáng nay còn dậy nấu cháo nữa chứ. Tôi xuýt chút đứng tim vì chưa bao giờ tôi thấy cảnh này. Cậu ấy chắc là yêu cháu lắm.

- Cháu với anh ấy chỉ là tình cờ quen nhau thôi.

Bà nhìn Hiểu Đồng ngạc nhiên.

- Ồ vậy sao. Nhưng tôi thấy cậu ấy lo cho cháu lắm.

Vĩnh Phong bước xuống lầu đã thấy Thế Nam ngồi trên ghế ung dung đọc báo.

- Sao mới sáng sớm cậu lại đến đây – Vĩnh Phong hỏi.

- Đến cho biết thôi. Cậu dọn đến đâyđã mấy ngày rồi mà mình vẫn chưa đến nên…

Thế Nam gập tờ báo lại trả lời Vĩnh Phong, cậu đưa mắt nhìn lên lầu. ThấyThế Vĩnh Phong mĩm cười trêu.

- Quan tâm người ta nên đến xem thì cứ nhận đi còn viện cớ này cớ nọ.

Thế Nam cười nói:

- Biết vậy sao cậu còn hỏi đố mình. Cô ấy sao rồi.

- Đã đỡ nhiều rồi.

Có tiếng bước chân đi xuống lầu, cả hai lặp tức quay đầu lại. Hiểu Đồng bận một chiếc váy màu xanh lá cây của nhà thiết kế nổi tiếng khiến cho cô càng xinh đẹp hơn. Trái tim của haichàng trai lỗi nhịp cùng lúc.

Dù Thế Nam và Vĩnh Phong ngăn cản nhưng Hiểu Đồng vẫn nhất quyết đếnquán bar. Cô không muốn lão béo vốnkhông ưa cô có cớ trừ hết lương tháng của mình.

Cô ngập ngừng nói với Vĩnh Phong khi cậu đưa cô về nhà.

- Em về nhà thay đồ sẽ gởi trả lại anh bộ váy này.

- Không cần trả, em cứ giữ lại đi – Vĩnh Phong từ chối.

- Nhưng bộ đồ mắc tiền như vậy, em không thể nhận không của anh được.

- Vậy thì đừng bao giờ để mình bị bệnh nữa coi như đã trả công cho anh rồi.

Hiểu Đồng gật đầu đồng ý.

Khi Hiểu Đồng vừa vào quán đã nghe tiếng le hét ầm ĩ. Cô vội chạy vào xem.

Lão béo đang quỳ mọp dưới đất khóc lóc năn nỉ:

- Cậu Nam, tôi biết tôi sai rồi. Tôi sẽ sửa mà, cậu cho tôi một cơ hội đi. Xin cậu đừng đuổi việc tôi.

Hiểu Đồng đến bên cạnh Đình Ân hỏi nhỏ.

- Chuyện gì vậy?

Đình Ân đắc chí nói:

- Ha ha… lão béo kì này nguy rồi. Thì ra quán ba này là của gia đình anh Thế Nam. Lão béo đắc tội nên bây giờ bị đuổi việc, xem lão còn dám ra oai nữa không.

Lão béo lết tới ôm lấy chân của Vĩnh Phong.

- Cậu Phong, cậu là bạn thân của cậu Nam, xin cậu mở lời nói giúp tôi được không. Tôi còn cha mẹ già, vợ và các con nhỏ. Họ đều trông cậy ở mình tôi. Tôi xin cậu đừng đuổi việc tôi.

Vĩnh Phong hất mạnh chân làm lão té ngã:

- Tránh ra, chuyện của ông không liên quan đến tôi.

Lão béo ngã nhào ra sau, ngay dưới chân Hiểu Đồng, lão vừa nhìn thấy Hiểu Đồng thì mừng rỡ vội cụp lấy tay cô.

- Xin cháu hãy nể tình bác với ba cháu là bạn, hãy nói giúp bác một tiếng đi.

Hiểu Đồng chưa kịp phản ửng gì thì Đình Ân vội kéo cô lùi ra sau.

- Vậy lúc ông đuổi bạn ấy và mẹ bạn ấy ra khỏi nhà của họ, ông có nghĩ tình bạn giữa ông và ba bạn ấy không. Bạn ấy chỉ mới hơn mười tuổi, một món đồ ông cũng không cho họ đem đi. Ông nghĩ xem, mẹ con bạn ấy đã khổ sở thế nào khi ra đi với hai bàn tay trắng chứ. Giúp ông còn khuya. Cậu đừng để ý đến lời của ông ấy.

- Không không, xin cháu, bác biết mình sai rồi. Bác cũng đã rất hối hận, cháu xem vì vậy mà bác mới nhận cháu vào đây làm.

Đình Ân tức giận mắng:

- Ông thử hỏi xem có ngày nào mà bạnấy không lo lắng bị ông trừ lương không. Cả con chó cũng không bị ông đối xử như thế.

- Bác sai rồi. Xin cháu hãy nói giúp giùm bác. Chỉ lần này thôi, bác và cả nhà bác sẽ đội ơn cháu. Nếu bây giờ bị đuổi thì cả nhà bác sẽ sống ra sao.

Hiểu Đồng nhìn người đàn ông trước mặt mình, trông ông ta thật khốn khổ. Cô vẫn nhớ như in, cái ngày mà ba cô mất, ông đã nhẫn tâm đuổi mẹ con côra chính căn nhà của cô. Ngày trước, ông và ba cô cùng nhau mở nhà máy, chẳng may nhà máy bị cháy, rồi sau đó ba cô mất, ông ta cho người đến đòi nợ rồi siết nhà. Lúc đó trông ông thật cao sang. Còn bây giờ trông ông thật thấp hèn.

- Xin lỗi bác, không phải cháu không chịu giúp bác. Mà là cháu không thể giúp được.

Ông ta quỳ dưới chân cô nắm lấy tay cô cầu xin.

- Cháu giúp được mà, chỉ cần cháu nóimột tiếng thôi . Chẳng phải cháu là bạn gái của cậu Phong hay sao.

Hiểu Đồng bối rối nhìn Vĩnh Phong và Thế Nam. Cô vội rụt tay lại.

- Cháu không phải là bạn gái của VĩnhPhong. Anh ấy chỉ muốn giúp cháu thoát khỏi giám đốc Vương nên mới nói thế thôi. Nếu là người khác, anh ấy cũng sẽ giúp thôi – Cô nói mà không dám nhìn thẳng vào Vĩnh Phong – Cháu xin lỗi, cháu không thể giúp bác được.

Vĩnh Phong nhìn cô bằng ánh mắt thất vọng. Cô ấy nghĩ cậu sẽ giúp dù người đó không phải là cô ư. Cô thật sự không hiểu tấm lòng của cậu sao chứ.

Giám đốc Giang tuyệt vọng nói:

- Rõ ràng là cậu Nam đuổi bác vì cháu. Vậy là cậu ấy thích cháu, xin cháu hãy nói cậu ấy giúp bác.

Lão béo càng nói, càng khiến Hiểu Đồng bối rối. Cô sợ hãi nhìn Thế Nam, làm sao anh ấy lại thích cô đượcchứ.

Hiểu Đồng muốn phủ nhận sự thật này, cô hiểu rõ Thế Nam thích cô. Đã bao lần cô thấy ánh mắt say đắm anh dành cho cô, nhưng cô luôn lẩn tránh, luôn tìm cách phủ nhận nó.

- Không có chuyện đó đâu.

- Vậy là cháu nhất quyết không chịu giúp bác sao.

- Xin lỗi, bác nên tìm người khác.

Lão béo đứng dậy, ánh mắt gian xảo nhìn Hiểu Đồng:

- Nếu cháu đã tuyệt tình như vậy thì đừng trách tại sao bác đây lại tuyệt nghĩa. Đứa em gái của cháu năm nay lên bốn tuổi phải không?

- Ý bác là sao?

- Cháu hiểu ý bác mà đúng không. Chẳng phải bác đã bán căn nhà của cháu sao.

Hiểu Đồng tức giận, cô nắm chặt tay lại nhìn giám đốc Giang căm hận.

- Ông … Nếu như ông dám làm hại bé Đường, tôi sẽ không tha cho ông. Dù có chết tôi cũng không tha cho ông đâu. Cút đi… Tôi không muốn gặp mặt ông nữa.

- Được lắm, tụi mày cứ chờ đó. Tao sẽkhông tha cho tụi bây.

Giám đốc Giang tức giận bỏ đi, sau khi buông một câu đe dọa.

Vốn còn yếu trong người, Hiểu Đồng cảm thấy toàn thân run rẩy, cô không còn sức để đứng nữa, cô khụy xuống nhưng Đình Khiêm và Đình Ân đã đỡ lấy cô.

Cô ôm chầm lấy Đình Khiêm khóc, chưa bao giờ cô khóc nhiều như thế.

- Em phải làm sao đây, em sợ mình sẽngã mất. Mẹ em và bé Đường sẽ ra sao.

Đình Khiêm vỗ vai Hiểu Đồng an ủi.

- Em chỉ là một cô bé 19 tuổi, không cần phải ôm tất cả mọi thứ vào mình như thế.

Vĩnh Phong và Thế Nam cảm thấy đau khổ khi nhìn cô khóc, có chuyện gì xảy ra mà khiến cho một cô gái cứng rắn như cô lại khóc trước mặt người lạ như thế kia.

Đình Khiêm đã được lên làm giám đốc, mọi người ai cũng vui mừng. Không còn lão béo ở đây mắng ****, mọi người thấy tâm trạng thoải mái hơn.

Hiểu Đồng lại khoát lên mình bộ mặt lạnh lùng, nhưng khuôn mặt xinh đẹp của cô dường như xanh xao, mệt mỏi.

Vẫn như thường lệ, băng nhóm của Vĩnh Phong lại tụ tập ở bar .

- Anh Phong, ngày mai chúng ta đua đi. Đã lâu rồi chúng ta không đua – Quốc Bảo gợi ý.

- Đúng đó, ở bar hoài cũng chán. Cũngphải để xe chúng ta được tự do một bữa chứ, thế nào? – Một anh chàng hất đầu hỏi.

- Mình không có ý kiến – Thế Nam nhún vai nói.

- Ok – Vĩnh Phong gật đầu.

Cả bọn đưa chai bia lên cụng ăn mừng.

Một cô gái ăn mặc khá sexy, khoát trên người một tông đen, toàn thân cô đầy mùi nước hoa quyến rũ. Cô tiến lại gần bàn của Vĩnh Phong:

- Hello! Lâu quá không gặp, mọi người khỏe không.

Mọi người đều sững sờ ngạc nhiên nhì cô gái.

- Chào người đẹp, lâu quá không gặp.

- Em về khi nào? – Thế Nam hỏi cô.

- Em mới về – Cô tươi cười trả lời .

Cô sà ngay vào người Vĩnh Phong nũng nịu nói.

- Người ta nhớ anh nên mới trở về, vậy mà anh cũng không thèm chào người ta một tiếng nữa. Đúng là đồ máu lạnh mà.

Chẳng để cho Vĩnh Phong kịp phản ứng gì, cô ôm chầm hôn lấy cậu. Vừa lúc Hiểu Đồng bưng rượu đến. Cô đặt rượu xuống rồi quay đi, nghe trong timcó cái gì đang thắt lại.

Hiểu Đồng mệt mỏi về tới nhà, một bóng người giữ chặt lấy cô. Hơi thở đầy mùi rượu của Vĩnh Phong phả lên mặt cô.

- Cô ấy là bạn từ nhỏ của bọn anh. Anh và cô ấy không có gì hết.

Hiểu Đồng đẩy mạnh Vĩnh Phong ra. Cô lạnh lùng nói:

- Liên quan gì đến tôi. Anh không cần giải thích mối quan hệ của anh và cô ấy.

Hiểu Đồng mở cửa bước vào nhà.

- Anh thích em .

Vĩnh Phong nói trong hơi thở, lần đầu tiên cậu bày tỏ với một cô gái.

- Xin lỗi nhưng em không thể tiếp nhận được.

Cô lạnh lùng bước vào nhà đóng rầm cửa lại, bỏ mặc Vĩnh Phong bên ngoài với tâm trạng tan nát.
















Chap 8
Nỗi nhớ đầy vơi

Đã hai ngày qua rồi nhưng Vĩnh Phongkhông thấy Hiểu Đồng đến làm việc ở quán bar. Cả Đình Ân cũng không đến. Cậu đã đợi ở đây hai ngày, có chuyện gì xảy ra cho cô ấy. Cô ấy dù chết cũng phải đi làm để không bị trừ lương thì lí nào lại vắng mặt. Chẳng lẻ cô đang tránh cậu, lẻ nào cô thật sự ghét cậu.

Cậu đã đến nhà trọ của cô tìm nhưng chủ nhà nói họ đã dọn đi rồi.

Nếu như cậu không tham gia cuộc đuaxe đó thì có lẽ giờ này cậu không để mất cô ấy như bây giờ. Cảm giác mất mát một thứ quan trọng thật khó chịu.

Vẻ mặt buồn rầu của Vĩnh Phong không qua mắt được mọi người dù rằng cậu vẫn lạnh lùng như trước.

Thằng nhóc Quốc Bảo vẫn là một tên lắm chuyện. Nó rất thương Vĩnh Phong và kính trọng cậu như một người anh trai. Tâm sự của Vĩnh Phong và Thế Nam lẽ nào nó lại khônghiểu được.

Quốc Bảo giơ tay gọi một cô tiếp viên đến. Cậu làm bộ hỏi:

- Bảo Lam hôm nay có đi làm không vậy em.

- Dạ có. Anh cần gì sao.

- Gọi Bảo lam đến đây gặp anh được không?

- Anh chờ một chút. Để em đi gọi.

Một cô gái da ngăm ngăm có vẻ lớn tuổi tiến đến, trên vai cô là bảng tên Bảo Lam.

- Các cậu cho gọi tôi có chuyện gì không?

- Chúng tôi không gọi chị. Chúng tôi gọi cô Bảo Lam khác cơ.

- Ở quán bar này chỉ có một mình tôi là Bảo Lam thôi. Không còn ai khác nữa.

Mọi người rất ngạc nhiên khi nghe cô gái trả lời như vậy. Quốc Bảo vội hỏi.

- Vậy cô gái hay đi chung với cái cô tên Đình Ân đó là ai.

- Cô ấy là bạn của Đình Ân. Thật ra vì vừa rồi gia đình tôi có chuyện phải tạm nghỉ nên cô ấy mới đến đây làm thế thôi.

- Vậy cô ấy tên gì?

- Cái này tôi cũng không rõ nữa. Nếu muốn biết thì hãy hỏi Đình Khiêm, vì anh ấy là người đã nhận hai cô ấy vàolàm.

- Gọi Đình Khiêm cho tôi – Thế Nam ra lệnh.

Lát sau, Đình Khiêm đi ra.

Vĩnh Phong đã hất mặt hỏi ngay:

- Cô ấy hiện giờ ở đâu.

Đình Khiêm giả bộ ngạc nhiên hỏi:

- Cậu hỏi ai.

- Là cô ấy.Bạn của em gái anh.

Đình Khiêm trả lời dứt khoát, như thể cậu đang chờ câu hỏi này và có câu trả lời ngay tức khắc.

- Xin lỗi, tôi cũng không biết hiện giờ cô ấy ở đâu cả.

- Em gái anh có biết không? – Thế Nam hỏi, cậu cảm thấy Đình Khiêm đang giả bộ.

Nhưng Đình Khiêm vẫn một mực giả vờ.

- Em gái tôi cũng không biết.

Vĩnh Phong nhìn Đình Khiêm một cách ngờ vực.

- Anh cho chúng tôi là đồ ngốc sao. Chẳng phải tình cảm của hai anh em của anh và cô ấy rất tốt sao. Sao lại không biết co ấy dọn đi đâu.

Anh chàng Tuấn barterner nãy giờ vẫn không rời mắt khỏi bàn của Vĩnh Phong. Vẻ mặt anh ta sốt ruột lo lắng.

Đình Khiêm né tránh cái nhìn sắc bén của Vĩnh Phong, cậu biết không thể tiếp tục nói dối nữa.

- Xin lỗi cậu. Tôi không thể nói cho cậu biết cô ấy ở đâu vì tình cảm thân thiết này. Tôi coi cô ấy như em gái nên càng không thể tiết lộ nơi ở của cô ấy được. Bởi vì cô ấy không muốn có bất kì quan hệ nào với các cậu cả. Tôi xin các cậu đừng đùa giỡn với con bé nữa.

Vĩnh Phong tức giận quá:

- Anh cho rằng bọn tôi đang đùa giỡn với cô ấy ư .

- Anh không sợ bị đuổi việc hay sao. Anh thấy đó, giám đốc Giang làm việc đã bao nhiêu năm ở đây tôi vẫn có thể đuổi việc thì với anh là chuyện nhỏ.

- Cô ấy sẽ nghỉ sao nếu cậu đuổi việc tôi – Đình Khiêm mĩm cười nói – Nếu cậu đuổi việc tôi, tôi sẽ đi tìm việc khác, còn cô ấy là em gái tôi, cho nên một khi cô ấy không muốn nói, tôi cũngkhông nói.

Thế Nam tái mặt khi nghe Đình Khiêmtrả lời, cậu thở dài nói:

- Thôi được rồi, anh đi làm việc đi.

- Tôi xin phép – Đình Khiêm vội vả bước đi, thật ra nãy giờ cậu cũng sợ hãi toát cả mồ hôi.

Vĩnh Phong đập bàn nói:

- Gọi điện thoại cho bọn thằng Du, nói với tụi nó hôm nay đua…

Cậu và mọi người đều đứng dậy ra về.

Đi ngang qua quầy rượu, Tuấn barterner đã chặn họ lại.

- Cậu Nam, tôi không thể nói với cậu cô ấy ở đâu. Điều tôi có thể nói là: cô ấy là sinh viên. Cô ấy đã dọn đến gần trường để tiện đi học. Tôi chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi.

Cô ấy là sinh viên, lần đầu tiên gặp cô ở quán bar, cô đeo chiếc ba lô màu đen, Vĩnh Phong đã nghĩ cô như một sinh viên. Nhưng cô học ở trường nào có hàng trăm trường đại học ở thành phố này.

- Chuẩn bị …xuất phát.

Tiếng còi vừa huýt lên thì năm chiếc xe lao đi với vận tốc chóng mặt. Những người ở lại hò hét cổ vũ ầm ỉ cảlên..

Vĩnh Phong rất thích cảm giác của tốc độ, nó khiến cậu quên đi mọi buồnphiền. Mỗi khi có chuyện buồn cậu đều tìm cách đua để xua đi sự buồn phiền của mình.

Chiếc xe của Vĩnh Phong đang đứng đầu, cậu đã vượt qua các đối thủ khá xa.

Cậu đang đi trên con đường mà cậu đã gặp cô ấy. Hình ảnh của Hiểu Đồngcứ tràn ngập trong trí óc của cậu. Cậu nhớ từng nụ cười, vẻ tinh nghịch của cô khi trêu cậu, vẻ lạnh lùng ngụy tạo của cô. Sự dịu dàng chăm sóc của cô với bé Đường… tất cả mọi hình ảnh của cô lại như một thước phim lần lượtđược chiếu.

Cảm giác nhớ nhung này chính là yêu. Cậu đã yêu cô ấy rồi, đây không phải là ngộ nhận. Cám giác thoải mái mà tốc độ đem đến cho cậu không thể đẩy lùi hình bóng của cô ấy.

Một thùng rác đang nằm chắn ngang đường xe chạy. Không được rồi, cậu không thể tránh nó vì tốc độ quá nhanh. Nãy giờ đầu óc cậu ở nơi đâu nên không thấy cái thùng rác nằm ngã trên mặt đường.

Kétttttttttttt…………….

Rầm ……………..

Xe của Vĩnh Phong lao vào thùng rác đẩy nó đi một đoạn dài trước khi ngã xuống. Đầu đập mạnh xuống đất, Vĩnh Phong có một cảm giác mơ hồ trước khi ngất xỉu.

Vĩnh Phong nằmở bệnh viện đã một tuần lể rồi. Ba mẹ cậu chỉ đến thăm cậu có một lần rồi lại tất bật bay đi nước ngoài, đối với họ công việc còn quan trọng hơn. Chỉ có người giúp việcchăm nom cho cậu. Phòng của Vĩnh Phong là phòng đặc biệt, đầy đủ tiện nghi, rất yên tĩnh nhưng chính sự yên tĩnh này lại khiến nỗi cô đơn của VĩnhPhong kéo dài hơn.

Cánh cửa phòng bậc ra, Thế Nam tiến vào trách:

- Sao cậu lại không cho bác sĩ điều trị.Cũng không hcịu uống thuốc, cậu muốn chết à.

- Mình muốn yên tĩnh nhưng họ cứ đến làm phiền hoài – Vỉnh Phong lạnhnhạt nói.

- Cũng may hôm đó cậu thắng kịp nếu không, không biết hậu quả sẽ ra sao. Cậu cũng thật là, đã bảo đội mũ bảo hiểm mà không nghe. Cậu để đầu óc đi đâu mà không thấy thùng rác trướcmặt vậy.

- Lúc đó …- Vĩnh Phong ngập ngừng nói – trong đầu mình chỉ nghĩ đến cô ấy.

- Cậu yêu cô ấy rồi phải không?

- Chắc vậy … còn cậu!

- Lần trước khi cậu hỏi mình, mình cũng không dám chắc, mình sợ chỉ là bị cô ấy thu hút nhất thời thôi. Nhưng sau đó, càng ngày mình càng nghĩ đếncô ấy, cảm thấy nhớ cô ấy. Mình biết mình đã yêu rồi.

- Làm sao cậu biết cô ấy.

- Có một lần mình va vào cô ấy, khi đócô ấy đang cắm cuối đọc một quyển sách. Cô ấy nhận mọi lỗi về mình. Mình nhặt lại quyển sách và đưa cho cô ấy, cô ấy đã cười với mình, nụ cười thật tươi khiến mình bị thu hút. Cô ấy không giống những cô gái hay giả vờ xung quanh mình nên mình bắt đầu đểý. Nhưng sau đó thì không gặp lại nữa. Mình cũng hơi thất vọng nhưng cũng không có đau buồn gì. Rồi mình lại tình cờ gặp lại cô ấy ở quán bar. Rất lạnh lùng không giống nụ cười khi lần đầu gặp. Cô ấy không nhận ra mình…vậy là mình bắt đầu chú ý đến cô ấy…bây giờ thì…

- Hai chúng ta cùng yêu một cô gái, nhưng chẳng biết tí gì về cô ấy cả, ngay cả tên thật cũng không biết, thâtbuồn cười.

Vĩnh Phong cười đau đớn nói.

- Vì vậy cậu tự hành hạ mình à. Khôngcho bác sĩ chữa bệnh.

- Mình nhớ cô ấy…

- Cậu không muốn gặp lại cô ấy à.

- Làm sao gặp!

- Cậu phải chữa trị cho mau hết bệnh rồi đến trường, sắp vào học rồi. Nhờ anh chàng barterner kia mà mình nhớhình như đã gặp cô bạn Đình Ân của cô ấy ở trường của chúng ta. Không chừng cô ấy cũng là sinh viên trường mình.

- Sao cậu lại nói với mình. Cậu nên dấu tình địch chứ.

- Cái thằng này. Bởi vì chúng ta là bạn thân, mình sẽ cho cậu cơ hội cạnh tranh công bằng.
















Chap 9
Rào Cản

Cuối cùng Vĩnh Phong cũng chấp nhận để bác sĩ điều trị cho mình. Cậu bình phục một cách mau chóng. Chỉ hai tuần lễ mà cậu đã có thể xuất viện trở về.

Cả nhóm tụ tập ăn mừng cậu xuất viện ở một nhà hàng sang trọng

Thiên Minh – một đại ca chốn giang hồ vì nể tài Vĩnh Phong nên kết bạn. Anh ta đã từng bại dưới tay Vĩnh Phong trong một cuộc đuaxe lớn.

Anh ta vỗ vai Vĩnh Phong chúc mừng:

- Ha ha ha … Nghe tin cậu bị tai nạn trong lúcđua xe, anh cứ tưởng người hùng xa lộ của chúng ta đã bị đánh bại bởi một tay ghê gớm nào đó. Ai dè cậu lại bị đánh gục bởi một cái thùng rác.

Vĩnh Phong nghe Thiên Minh trêu ghẹo, cậu chỉ cười nhạt, thờ ơ hút thuốc.

- Anh đã điều tra rồi. Là bọn thằng Du làm, tụi nó bị thua cậu mấy phen nhục nhã nên muốn trả thù. Tụi nó cố ý để mấy cái thùng rác ở ngay giữa đường để nếu các cậu vượt qua chúng thì dễ bị tai nạn – Thiên Minh nói với vẻ căm tức – Bọn khốn, anh đã cho chúng một trận thay cậu rồi. Đố chúng lần sau dám giở trò nữa.

- Thật ra là do em không chú ý lắm nên không tránh kịp.

- Có gì phiền não à?

- Một chút…

- Nói xem, có chuyện gì anh mày có thể giúpkhông.

- Chuyện của em, em tự lo được, anh yên tâm.

- Cậu đã nói vậy thì anh cũng không hỏi nữa nhưng có cần gì thì cứ nói. Nhưng đàn ông phiền não thường có hai nguyên nhân: Tiền và phụ nữ. Cậu thì không cần tiền, vậy thì là phụ nữ.

Tên nhiều chuyện Quốc Bảo được dịp mở mồm mở miệng.

- Anh Minh quả là đoán việc như thần. Anh Vĩnh Phong và cả anh Thế Nam của em đều bị một bông hồng đầy gai trói lại rổi. Không thể nhúc nhích nếu không sẽ bị gai đâm chết. Hahaha…

Hên cho tên này không ngồi gần Vĩnh Phong nếu không nhất định được một trận đòn no nê. Nhưng Thế Nam ngồi kế bên cũng không tha cho cậu, Một cú húc cùi trỏ vào ngay mạng sườn khiến QUốc Bảo quằn xuống ôm bụng kêu la.

- Cô gái nào mà đủ sức làn tan băng trong tim hai cậu vậy – Thiên Minh ngạc nhiên hỏi –Lúc nào đó dẫn cô ấy đến cho anh xem mặt.

Vĩnh Phong cười buồn:

- Đến cả tên của cô ấy bọn em còn không rõ thì làm sao dẫn cô ấy đến gặp anh được.

- Cái gì. Hóa ra hai cậu yêu đơn phương à. Anh còn cô ấy bắt cá hai tay cơ chứ .

Thiên Minh ngạc nhiên thốt lên. Quen với Vĩnh Phong bao lâu rồi, anh cũng hiểu ít nhiều về cậu. Một người lạnh lùng với tất cả mọi thứ, gan lì, nói được làm được và là người rất trọng nghĩa khí. Chưa bao giờ anh thấy cậu để mắt tới bất cứ gái nào. Con gái bao quanh lấy cậu nhiều vô kể, người mẫu, hoa hậu, tiểu thư quý tộc …ai cũng đều rất xinh đẹp và cá tính. Cũng phải thôi, một người vừa đẹp trai vừa giàu có như cậu luôn là mục tiêu và ước mơ của các cô gái. Có cô còn tự nguyện hiến dâng không cần hồi đáp chỉ bởi vì quá yêu cậu nhưng chỉ nhận được vẻ lạnh lùng đáng sợ của cậu mà thôi.

Con trai nếu đứng trước những người đẹp như thế mà không động lòng thì được cho là có vấn đề nhưng với Vĩnh Phong, đơn giản là không hứng thú.

- Em nghĩ cô ấy học trường em vì bạn cô ấycũng học ở đó, tụi em sẽ tìm ra cô ấy – ThếNam nói xen vào.

Nhưng Quốc Bảo nãy giờ vẫn ôm bụng nghe Thế Nam nói vậy liền ngồi dậy phân bua.

- Cô ấy không thể nào học ở trường chúng ta được. Một đại mỹ nhân như cô ấy lí nào em lại bỏ sót chứ. Còn cô bạn Đình Ân, đẹp thì có đẹp nhưng chỉ là một vẻ đẹp nhạt nhẽo thu hút những tên tầm thường thì được.Con gái đẹp như cô ấy trường ta có thiếu gì.Cho nên em không ấn tượng về cô ấy lắm. Anh có chắc là đã gặp cô ấy ở trường không?

Câu nói của Quốc Bảo khiến Thế Nam ngớ người. Cậu không lạ gì tính tình của Quốc Bảo, tuy chẳng phải là yêu thương gì nhưng chỉ cần là con gái đẹp thì cậu ấy nhất định chinh phục cho bằng được. Nếu cậu ấy đã nói không thì chắc là không.

Cậu đã nhầm lẫn Đình Ân với một cô gái nào khác rồi chăng. Cảm giác hụt hẫng khi tưởng mình đã nắm trong nhưng thực ra lại không có gì thật khó chịu. Cậu thở dài thất vọng.

Thế Nam khẽ liếc nhìn Vĩnh Phong, cậu đang chìm vào sự cô đơn vốn có của mình, vẻ mặt chẳng có chút cảm xúc gì.

Bây giờ thì cô đã biến mất không để lại mộtchút dấu vết nào. Người duy nhất biết về côlà Đình Khiêm nhưng anh ta tuyệt đối sẽ không nói ra.

Thiên Minh nhìn Thế Nam và Vĩnh Phong lầuđầu buồn rầu. Hai Thằng nhóc này, cuối cùng cũng rơi vào lưới tình không lối thoát.

Quốc Bảo đột nhiên cười một cách đắc chí.

- Lần này các anh phải cảm ơn em rồi. Em có cách tìm ra cô ấy.

Thiên Minh nhìn Quốc Bảo ra lệnh:

- Thằng nhóc này, biết thì nói nhanh đi.

- Hi hi… các anh còn nhớ thằng Đại Bình không? Cái thằng bị em chọc ghẹo ở hồ bơi đó. Chắc chắn nó biết cô ấy. Chỉ cần cho nómấy đấm thế nào nó cũng phải khai ra thôi.

Thiên Minh gật đầu nói:

- Vậy anh giao chuyện này cho nhóc.

Điện thoại của Vĩnh Phong reo lên.

- Alô.

…………..

- Con biết rồi, con sẽ về liền.

Vĩnh Phong gấp điện thoại lại thở dài.

- Có chuyện gì à? – Thế Nam lo lắng khi nhìnthấy vẻ mặt biếc sắc của Vĩnh Phong.

- Không có chuyện gì đâu, mình về trước đây.

Vĩnh Phong vỗ vai trấn an Thế Nam, cậu đứng dậy ra về. Ngoái đầu chào Thiên Minh:

- Bữa khác anh em mình gặp nhau tâm sự thêm nha.

Thế Nam nhìn theo bóng dáng của Vĩnh Phong lo lắng nghĩ:” Chắc chắn là có chuyện gì rồi”

Nhà của Vĩnh Phong nằm trong khu nhà giàu trên đường 15, khu Hương xá,ngôi nhà gần biển, tựa lưng vào núi, haibên đường có những cây bích đào xanh ngắt cùng những khóm tử vi, những cây anh đào và rừng trúc. Là một căn biệt thự khá sang trọng ẩn mình tong chốn non xanh nước biếc hùng vĩ.

Đỗ xe cẩn thận vào trong ga ra, tronglòng thi thoảng vẫn nhớ đến Hiểu Đồng. Cậu thở dài đấm mạnh trên vô lăng xe, ngọn lửa nhớ nhung trong lòng bùng cháy.

Người giúp việc nghe tiếng xe vội chạyra, nhìn thấy khuôn mặt buồn rầu của Vĩnh Phong gục trên vô lăng thì ngạc nhiên, không hiểu có chuyện gì trong lòng hơi sợ hãi.

- Cậu Phong, cậu Phong sao chứ.

- Con không sao. Thím có biết mẹ congọi về có chuyện gì không.

- Thật ra thì…thôi cậu vào nhà đi sẽ rõ – Thím giúp việc muốn nói gì đó nhưng không dám.

Vĩnh Phong chán nản bước xuống xe đóng sầm cánh cửa đi vào nhà.

Vĩnh Phong vừa bước vào nhà thì thấy ba mẹ cậu đang ngồi chờ ở phòng khách. Vĩnh Phong hơi ngạc nhiên khi thấy ba cậu – ông Vĩnh Nguyên đang ngồi đọc báo. Thường vào giờ này ông bận đi xã giao với khách đến tối mới về.

Bà Mai Hoa – mẹ cậu đang pha trà cho ông. Bà Mai Hoa rất yêu chồng của mình nhưng tình cảm của hai người lúc nào cũng như cây cầu bập bênh có thể sập bất cứ lúc nào.

Vừa thấy Vĩnh Phong về, bà vội tráchmóc:

- Sao con dọn ra ngoài mà không thông báo cho ba mẹ biết.

Vĩnh Phong nhăn mặt khó chịu nói:

- Dù gì ba mẹ cũng đâu có nhà, có biếtthì cũng vậy thôi. Bây giờ ba mẹ biết rồi thì con không cần nói nữa.

Bà Mai Hoa nhìn Vĩnh Phong tỏ ý không hài lòng.

- Sao con dám ăn nói như vậy với ba mẹ.

Ông Vĩnh Nguyên gập báo lại, ông chỉnh lại mắt kính nhìn Vĩnh Phong.

- Con dọn đến căn nhà ở Bắc xá à.

- Dạ – Vĩnh Phong nhẹ giọng đáp, dù gì với ba cậu cũng có phần nể trọng.

- Con muốn ở đâu thì tùy con nhưng nếu con đến ở căn nhà đó thì không được thay đổi bất cứ cái gì trong căn nhà đó. Nếu không ba sẽ không tah thứ cho con đâu.

Bà Mai Hoa nghe chồng nói như vậy thì hơi e ngại. Bà không biết vì sao màchồng bà lại rất thích căn nhà đó. Ông đã trả giá gấp ba lần để mua lại căn nhà đó, cho người thường xuyên đến quét dọn, nhưng cấm không đượcdi chuyển hay làm đổ bể bất cứ thứ gìở đó. Nếu Vĩnh Phong lỡ làm hư hại một vật gì đó thì chồng ba chắc chắc sẽ nổi giận đùng đùng.

Bà nhớ lại mấy năm trước, có một người giúp việc lỡ tay làm vỡ một cái bình hoa ở đó. Một cái bình hoa rất đỗi bình thường, rất dễ tìm mua ở các cửa hàng, vậy mà ông ấy đã nổi giận hết mấy ngày liền khiến cho người giúp việc đó sợ hãi phải xin nghỉ.

Bà sợ Vĩnh Phong sẽ nói ra những chuyện không hay vội vàng chuyển đềtài.

- Thôi nhà có khách, hai cha con đừngnói chuyện riêng nữa.

Nghe mẹ nói vậy, Vĩnh Phong mới để ý thấy còn một người nữa đang ngồi im lặng . Thấy Vĩnh Phong nhìn mình, cô mĩm cười:

- Chào anh!

Vĩnh Phong hơi khó chịu nhìn cô gái:

- Sao em lại ở đây?

- Em về nước ba hôm rồi nên mới đếnđây chào hai bác – Cô gái ngọt ngào nói.

Bà Mai Hoa chen vào khen:

- Con xem Vũ Quỳnh ngoan ghê không. Con bé còn mua rất nhiều quà tặng cho ba mẹ nữa.

Cô gái cúi đầu e lệ nói:

- Có đáng gì đâu bác.

Vĩnh Phong nhìn kỹ cô. Hôm nay Vũ Quỳnh bận một cái váy trắng khá kín đáo, cô trang điểm nhẹ, khác hẳn hoàn toàn với cô gái mặc bộ đồ sexy màu đen hôm trước.

Nghĩ đến đây, câu chỉ muốn bóp chếtVũ Quỳnh, chỉ vì cô, chỉ vì nụ hôn bất ngờ của cô ở quán bar mà Hiểu Đồng giận cậu. Nếu không phải vậy thì bây giờ cậu đâu phải khổ sở tìm cô ấy.

Bà Mai Hoa vui vẻ nhìn Vũ Quỳnh nói:

- Bây giờ cháu về nước rồi, hai đứa cũng không còn nhỏ, hay là để bác …

Bà chưa kịp nói xong thì Vĩnh Phong đã vội ngắ lời:

- Mẹ! nếu không có chuyện gì thì con đi trước đây, con có cuộc hẹn với các bạn.

Cậu định đi ra nhưng ông Vĩnh Nguyênlên tiếng:

- Khoan đã! Con muốn làm gì thì làm. Nhưng sắp đến năm học mới rồi, ba không muốn nghe thấy một lời phàn nàn nào về con đâu.

Vĩnh Phong trả lời dứt khoát:

- Con biết rồi.

Cậu liền ra xe chạy đi, cậu biết mẹ cậu muốn gì.

Nhà Vũ Quỳnh cũng là một tập đoàn lớn, hai bà mẹ cũng chơi thân với nhaunên rất muốn Vĩnh Phong và Vũ Quỳnh thành đôi, mở rộng tập đoàn ra thêm.

Tuy chơi với nhau từ nhỏ đến lớn nhưng cậu chưa bao giờ để cô trong tim.

Vĩnh Phong về tới nhà, tâm trạng thấythoải mái hơn nhiều. Bởi lẻ nó làm dịu sự nhớ nhung dành cho cô ấy. Đây từng là nhà của cô ấy, những vật dụng yêu thích của cô ấy. Cậu đẩy cửa bước vào phòng Hiểu Đồng lúc nhỏ, ngắm nhìn nụ cười đáng yêu của cô bé Hiểu Đồng đáng yêu trông khung ảnh.

Điện thoại lại reo lên.

- Anh Vĩnh Phong! Thằng khốn khiếp Đại Bình bị em dần nhừ tử cũng nhất quyết không chịu nói cô ấy ở đâu. Nó chỉ một mực nói không biết.

Giọng Quốc Bình oang oang trong điệnthoại, chưa nói xong thì điện thoại đã bị văng vào trong một góc tường, vỡ nát.

Vậy là cậu mãi mãi không thể tìm lại cô ấy. Cô ấy như cơn gió đến thật nhanh, đi thì cuốn theo tất cả mọi thứ không để lại một chút dấu vết nào.
















Chap 10Rượt bắt
Trường đại học Nguyên Thành Phong là một trường đại học nổi tiếng nhất nước. Khuôn viên trường rộng gấp ba
bốn lần so với các trường khác, được đầu tư xây dựng kỹ càng, hoàng tráng, vô cùng đẹp đẽ.
Nhưng nó nổi tiếng không bởi vì sự lộng lẫy của nó mà nổi tiếng vì nó là ngôi trường dành cho các tiểu thư công tử
lắm tiền nhiều của theo học. Trường toàn những giáo sư nổi tiếng trong nước về giảng dạy. Thiết bị giảng dạy đầy đủ và tiên tiến.
Những học sinh bình thường phải đạt những thành tích nhất định mới được theo học.
Vì là một ngôi trường sang trọng nên học phí ở đây thuộc loại cao nhất. Những sinh viên nghèo được đặt chân vào trong ngôi
trường này phải là những bộ óc cực kỳ thông minh. Được miễn toàn bộ học phí và phí cụ.
Hiểu Đồng và Đình Ân may mắn đậu vào trường.
Hiểu Đồng từ nhỏ có ước mơ làm một nhà thực vật học nên cô chăm chỉ họctừ bé.Sau này, dù có khó khăn thế nào mẹ cô cũng
nhất quyết bắt cô tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình.
Nhưng những gánh nặng hàng ngày khiến Hiểu Đồng đành từ bỏ ước mơ của mình mà theo đuổi học bổng ở trường Đại học Nguyên
Thành Phong này. Bởi vì học bổng ở đây khá cao, chi trả học phí xong vẫn còn dư ra một ít đủ để cô trang trải cuộc sống.
Đình Ân cũng nhờ Hiểu Đồng ôn tập cho mà may mắn dành được suất học bổng cuối cùng.
Năm nay là năm thứ hai của họ ở trường này.
Tại ghế đá ngay trong khuôn viên sân trường, Hiểu Đồng đang cặm cụi tham khảo những quyển sách mượn của ĐạiBình.
Đình Ân lén lút đi tới sau cô :
- Hù…
Hiểu Đồng nhìn Đình Ân liền trêu:
- Bây giờ còn chơi trò này, cậu đúng làtrẻ con mà.
- Cậu đang đọc sách gì vậy.
- Cũng không có gì, mình đọc linh tinh ấy mà.
Đình Ân nhìn Hiểu Đồng ngập ngừng kể:
- Từ lúc câu nghỉ làm, Vĩnh Phong ngày nào cũng đến tìm cậu.
- Vậy sao – Hiểu Đồng tỏ vẻ thờ ơ , côthật sự không muốn nghĩ nhiều đến anh nữa.
- Nếu như … nếu như…mình chỉ muốn nói nếu như thôi. Nếu như anh ấy thích cậu thật lòng thì sao.
Vẫn cắm cúi đọc sách, Hiểu Đồng lạnh lùng nói:
- Mặc xác anh ta. Mình không quan tâm.
- Nhưng mà anh ấy đã giúp đỡ cậu khá nhiều…mình nghĩ anh ấy thích cậu thật lòng.
Hiểu Đồng không chịu được sự ủy mị của cô bạn Đình Ân.
- Thưa Đình Ân tiểu thư, hãy tha cho em, nếu như ai của cũng thích em thậtlòng hết, vậy thì chẳng lẽ em cũng đáp lại
tấm chân tình của tất cả à. Cho mình xin đi, cậu hãy delete anh ta ra khỏi đầu của cậu đi. Từ nay về sau mình vàmấy
người đó không có bất cứ quan hệ gì nữa.
- Chỉ sợ lực bất tòng tâm thôi. Trái đất xoay tròn, cuối cùng lại gặp nhau.
- Cậu nói vậy là ý gì.
- Để mình nói cho cậu biết, nếu khôngsau này có gì lại trách mình. Cậu có biết trường Đại học Nguyên Thành Phong này lại có
tên như vậy không. Đó là tên của ngài chủ tịch và hai người con trai ghép lại. Chữ Phong này là chữ Phong trong cáitên Vĩnh Phong.
Hiểu Đồng sửng sốt hỏi, đôi mắt cô tròn xoe kinh ngạc.
- Ý của cậu là trường này là trường của nhà anh ta.
- Cậu có nghe biệt danh “Phong tao Nam nhạn” không.
- Cũng có nghe qua nhưng mình không để ý lắm.
- Ý của nó là Vĩnh Phong là một người thanh tao, lạnh lùng không ai với tới được, Thế Nam thì nhẹ nhàng, trầm lắng như chim
nhạn mùa xuân. Hai người đó là hai chàng hotboy nổi tiếng nhất trường này. Con gái chết mê chết mệt vì họ.
- Cậu cũng trong số đó à – Hiểu Đồng hỏi đùa ý muốn trêu Đình Ân.
- Mình ấy à, chỉ gặp họ có một lần duy nhất thôi. Cậu cũng biết đó, chúng ta học ở dãy C, còn họ học ở dãy A. Hai dãy cách xa nhau như vậy, đi bộ muốngãy chân thì làm sao mà gặp. Mình chỉthấy họ từ xa thôi, nếu không làm ở quán bar thì đời nào mình có cơ hội ngắm nhìn
họ gần như thế.
- Cậu kể nhiều như vậy là có ý gì chứ –Hiểu Đồng lấy làm khó hiểu.
- Con nhỏ này cậu thật là, chẳng phải cậu đang tránh gặp anh ta hay sao.
Hiểu Đồng nghe Đình Ân nói thì phì cười.
- Cậu lo xa quá, anh ta làm sao biết mình học ở đây. Cậu không nói, Đình Khiêm không nói thì còn lâu anh ta mới biết. Chẳng phải cậu
nói là dãy A và dãy C cách rất xa nhau sao. Đời nào một người kiêu ngạo như anh ấy lại đến dãy C này chứ…
- Thì mình chỉ muốn cảnh báo cho cậubiết vậy thôi – Đình Ân giận dỗi nói.
Hiểu Đồng hiểu tấm lòng tốt của bạn, cô mĩm cười ôm Đình Ân.
- Mình biết rồi, cám ơn cậu. Mình sẽ cố gắng để anh ta không gặp mình.
Nhưng có một chuyện mà Hiểu Đồng không nghĩ đến. Đó là Vĩnh Phong không đến dãy nhà C nhưng cô lại đến dãy nhà A.
Hiểu Đồng vốn là một sinh viên ưu tú nên được các thầy cô yêu mến và tin cậy. Các thầy cô thường nhờ cô tìm tài liệu, sắp xếp bài nghiên cứu. Hiểu Đồng luôn tích cực giúp đỡ các thầy cô, một phần là để thu thập thêm kiến thức, một mặt không bị đình chỉ khi vắng mặt ở lớp để để làm thêm.
Hôm đó giáo sư Hà nhờ cô đến phòng tư liệu ở dãy A lấy tư liệu dùm thầy. Nhưng phòng tư liệu vẫn chưa mở cửa,cô đàng ngồi ở băng ghế đá vừa đọc sách vừa đợi.
Trường Đại học này vốn dành cho cô ấm cậu chiêu nên những học sinh ở đây đa phần giàu có. Không bị bắt buộc về đồng phục nên họ tha hồ ăn diện. Càng sang trọng thì càng chứng tỏ đẳng cấp của họ.
Những cô gái ăn mặc cực kỳ sành điệu và hợp mốt mang những đôi giày cao gót xinh đẹp đi qua đi lại nhìn cô sinh viên ngồi trên băng ghế đá bằng cặp mắt coi thường.
Áo thun đơn giản, quần jean tầm thường, tóc thắt bím hơi rối, cặp mắt kính màu nâu sẫm che đi đôi mắt như người mù. Tay cầm quyển sách chăm chú đọc hết trang này đến trang kia, nhìn rõ là một con mọt sách xấu xí.
- Trời ơi trường mình mà cũng có đứa như vầy sao chứ.
Vẫn bình thản như không có những ánh mắt chế giễu đó, Hiểu Đồng vẫn cứ chắm chú đọc sách. Một lát sau, cótiếng ồn ào đang đi tới, mấy cô gái nãy giờ chế giễu Hiểu Đồng đột nhiênim lặng nhìn về phía tiếng ồn.
Một cô hét lên:
- Là anh ấy. Hôm nay anh ấy đi có một mình.
Rồi họ chạy tới chỗ đám con gái đangbao quây lấy một chàng trai hỏi han đủ thứ. Hiểu Đồng không quan tâm đến chuyện của người khác nên cô vẫn cắm cúi đọc.
Đột nhiên cô cảm thấy chân mình đauđiếng. Một đôi giày cao gót mày đỏ bên dưới một chiếc váy đỏ rực rỡ đang đặt trên đôi giày thể thao của cô, ấn sâu vào chân cô.
- Á …
Hiẻu Đồng bất ngờ bị giẫm phải đau đến nỗi đánh rơi quyển sách trên tay.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô. Không hềngẫng đầu lên nhìn thủ phạm là ai, Hiểu Đồng cúi đầu nhìn cái chân đau của mình, lấy tay day day chỗ đau. Quả thật rất đau. Chiếc gót giày kia muốn xuyên thủng phần da giày thể thao của cô. Hiểu Đồng nhăn mặt vì đau.
Một khuôn mặt nghiêng nghiêng cúi xuống nhìn cô lo lắng hỏi:
- Bạn không sao chứ?
Đó chính là chủ nhân của chiếc giày cao gót kia. Một cô gái rất đẹp nhưng hơi quen quen. Không biết Hiểu Đồng đã gặp cô ta ở đâu rồi thì phải.
Dù rằng rất đau nhưng Hiểu Đồng vẫnlắc đầu.
- Xin lỗi nha. Mình không để ý …
- Không sao.
Hiểu Đồng cúi xuống nhặt quyển sách dưới đất rồi khoát balô đứng dậy bỏ đi. Không buồn nhìn những người xung quanh cô. Dù gì chỗ đó đã không còn yên tĩnh để cô đọc sách nữa rồi.
Hiểu Đồng bình thản bước đi nhưng côkhông biết đằng sau lưng có một ánh mắt đang dõi theo bóng cô với một niềm vui khó tả, đôi mắt long lanh phátsáng ánh lên sự mừng rỡ.
Chủ nhân của đôi mắt ấy không ai khác chính là Vĩnh Phong.
Cô không nhìn thấy cậu, hay nói chínhxác, cô không quan tâm đến mọi thứ xung quanh mình.
Cũng cái dáng vẻ ấy dù cho nét mặt của cô bị che lấp bởi chiếc kính xấu xíkia. Cái dáng vẻ khiến cho Vĩnh Phong mong nhớ ngày đêm, làm sao cậu không nhận ra được.
Khi Quốc Bảo thông báo cho cậu biết không thể tìm hiểu được gì từ cái anh chàng Đại Bình kia, cậu gần như rơi vào tuyệt vọng. Vĩnh Phong muốn chạy đến cầu xin Đình Khiêm cho anhbiết cô ở đâu và bằng lòng bất cứ điều kiện gì Đình Khiêm đưa ra.
Nhưng một chút kiêu hãnh, một chút tự ái, một chút sĩ diện khiến cho cậu không thể làm cái việc nhục nhã này. Cậu chỉ biết dồn nén nỗi nhớ vào trong tim mà thôi.
Nếu ba cậu không muốn cậu đến trường đều đặn thì hôm nay cậu sẽ không đến trường. Không phải Vĩnh Phong không muốn học, mà là cậu đủ thông minh để không cần đến trường mỗi ngày.
Sáng nay cậu đến trường với tâm trạng không thoải mmái bởi vì đi kè kèbên cậu la Vũ Quỳnh. Cô ấy vừa đi du học bên Anh một năm trở về. Việc cô ấy vào trường này học là điều hiển nhiên.
Nhưng cứ nghĩ đến việc phải gặp cô ấy mỗi ngày và bị cô ta bám lấy khôngbuông khiến Vĩnh Phong đau đầu.
Lại thêm mấy cô nàng xoe xua ở trường cũng thường đeo bám lấy cậu, khiến cho Vĩnh Phong càng chán nản hơn.
Đang bực bội vì sự đeo bám này, VĩnhPhong chỉ muốn bước thật nhanh tháot khỏi đám con gái ồn ào này thì cậu nhìn thấy phía trước một cô gái trông quê mùa đang chăm chú đọc sách. Bên cạnh cô là chiếc ba lô trôngquen quen.
Lại còn con gấu nhồi bông màu đỏ trông rất đáng yêu treo lủng lẳng trên ba lô.
Dáng vẻ này, chiếc ba lô này và cả con gấu nhồi bông kia giống hệt như khi cậu gặp cô ở quán ba hôm đầu tiên gặp nhau.
Mặc kệ những cô gái xung quanh cậu, Vĩnh Phong thư thái chầm chậm tiến tới. Đám con gái tất nhiên cũng đi theo.
Trái tim của Vĩnh Phong reo vang rộn ràng, ánh mắt vui vẻ của cậu ánh lên khi nhìn cô gái ngồi trên ghế đá khiến cho Vũ Quỳnh không vui.
Cô giả vờ đi nhanh về phía trước và cố tình giẫm vào chân của Hiểu Đồng thật mạnh.
Cũng nhờ vậy mà khi Hiểu Đồng khum xuống xoa xoa cái chân đau, sợi dây truyền hình con cá heo cô vẫn thườngđeo trên cổ rơi tòn ten trước mặt Vĩnh Phong. Không còn nghi ngờ gì nữa. Đó là cô gái mà Vĩnh Phong ngày nhớ đêm mong.
Khi Hiểu Đồng bỏ đi để lại sau lưng một ánh mắt vui mừng ấm áp, cũng kèm theo một đôi mắt giận dữ.
- Haiz! Chán quá đi – Đình Ân thở dài buồn bã – Nghe nói dạo này dãy A và dãy B xôn xao lắm chứ chẳng lặng lẽ như dãy C của tụi mình.
- Lại chuyện gì nữa đây – Hiểu Đồng buông bút nhìn Đình Ân cô đang viết báo cáo giúp giáo sư Hà.
- Cậu xem các khoa khác ồn ào nhộn nhịp trong năm học mới ghê chưa kìa. Còn khoa mình thì lại im lìm chán ngắt.
- Mình thích như thế này hơn. Ồn ào sinh phiền phức mà thôi – Cô tiếp tục viết.
- Cậu có biết bây giờ là những năm tháng đẹp nhất của đời người hay không hả. Bây giờ mà không tận hưởng thì sau này có muốn cũng không được.
- Vậy cậu cứ tiếp tục tận hưởng đi, đừng có làm phiền mình làm việc.
Đình Ân đứng dậyngúy cho Hiểu Đồng một cái.
- Cậu cứ dìm đầu vào cái đống tài liệu đó cho đến chết đi. Mình đi hưởng thụ đây.
Nhưng Đình Ân chỉ ra ngoài một chút thì đã quay lại. Hiểu Đồng vẫn chăm chú xem xét tài liệu.
Bên ngoài tự nhiên ồn ào, vài tiếng thì thầm…
- Sao anh ấy lại đến đây…
- Anh ấy đến tìm ai à.
- Trời ơi! Đẹp trai quá..
………….
Hiểu Đồng vẫn không chú ý, cô chỉ chăm chăm lo việc của mình. Không quan tâm chính là phương châm của cô đối với những hoạt động huyên náoở bên ngoài cho đến khi Đình Ân đến bên cạnh khều vào tay cô.
- Đến giờ rồi sao – Hiểu Đồng quay vềphía Đình Ân , ngẩng đầu nhìn cô ấy hỏi.
Nhưng rồi cô nhìn xuống chiếc đồng hồ nhỏ màu bạc đeo ở cánh tay thon của mình. Vẫn còn đến 7 phút, cô thắc mắc nói:
- Còn sớm mà.
Nhưng Đình Ân khuôn mặt hơi tái lắc đầu , rồi đưa tay chỉ về phía trước mặt Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng nhíu mày không hiểu động tác của Đình Ân có ý gì . Cô quay mặt nhìn về phía trước mình.
Đập vào mắt cô là khuôn mặt cực kì đẹp trai, ánh mắt sáng ngời, nụ cười nữa miệng cực kì quyến rũ. Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi và một chiếc quần jean nhưng ở anh lại phát ra ánhhào quang khiến trái tim của các cô gái phải rơi rụng như lá mùa thu.
Mọi ánh mắt đều dồn vào Hiểu Đồng.
Trái tim vốn dĩrất nhỏ bé của Hiểu Đồng bắt đầu thổn thức.
Tại sao lại là anh. Tại sao anh lại xuất hiện trước mặt cô.
Cô và anh, hai người cứ như đang chơitrò chơi đuổi bắt, lần đầu tiên gặp nhau, cô bỏ chạy nhưng lại bị anh bắt lại ở quán bar.
Lần này cô cũng đã bỏ chạy, vậy mà anh lại bắt được cô lần nữa.
Tạo sao anh lại thêm một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời cô, chẳng phải cô đã cố quên anh rồi sao. Đã cốgạt bỏ hình ảnh anh ra khỏi trí não của mình dù rằng càng cố quên thì nó càng hiện diện một cách rõ rệt và làm trái tim cô thắt lại.
Hiểu Đồng nắm chặt cây bút trên tay, cô mím chặt môi để kiềm chế cảm xúc khi nhìn thấy anh đến nỗi dấu củacây viết hằn trên tay cô.
Chỉ có một điều, Hiểu Đồng không thểkiềm chế được – trái tim run rẩy của cô.
Vĩnh Phong đưa tay cầm lấy thẻ sinh viên Hiểu Đồng đeo trước ngực. Nhếch môi khẽ mĩm cười:
- Mễ Hiểu Đồng ….cái tên đẹp lắm.
Cậu thả bãng tên ra liền đưa người sát vào tai Hiểu Đồng, hơi thở anh phả vào tai Hiểu Đồng như một luồng điện nhẹ đang chạy. Anh thì thầm với một giọng trầm ấm.
- Bắt được em rồi. Lần này anh sẽ nắm thật chặt, em đừng mong chạy thoát.
Ngẩng người lên, Vĩnh Phong nháy mắt với Hiểu Đồng một cách ranh ma rồi quay lưng bỏ đi để lại Hiểu Đồng vẫn ngồi bất động ở đó.
Tất cả các cô gái nhìn Hiểu Đồng ngưỡng mộ và ganh tỵ, còn các chàng trai nhìn cô với ánh mắt tò mò.
- Hiểu Đồng, cậu quen anh Vĩnh Phong sao.
- Trời ơi làm sao cậu quen anh ấy vậy,kể cho mình nghe đi.
- Làm sao một cô gái như cậu lại quen được anh ấy vậy – Một cô gái nhìn Hiểu Đồng một cách khinh bỉ.
- Cậu có phải người yêu của anh ấy không? Nếu không phải thì làm mai cho mình đi,
- Liệu anh ấy có đến đây nữa không
………………..
Hàng lạt câu hỏi tuôn ra khiến Hiểu Đồng thấy nhức cả đầu, cô bực mình đứng lên nói:
- Mình đắc tội lớn với anh ta đó, ai muốn liên can thì cứ việc đến đây.
Các cô gái đều xanh mặt khi nghe Hiểu Đồng trả lời rồi không ai bảo ai, họ lần lượt tản ra. Sự bình yên lại kéo về.
Nhưng suốt cả buổi Hiểu Đồng không tài nào tập trung vào công việc hay học tập được.
Hiểu Đồng không biết mình đang vui mừng vì gặp lại anh ấy hay là đang lo lắng.
Haiz! Bất giác cô thở dài. Phải làm sao đây.
Vừa bước xuống dãy tam cấp của dãynhà C, Hiểu Đồng đã thấy mọi người tụ tập đang xì xầm gì đó. Hôm nay ra sớm, cô muốn tìm một chỗ nào đó để ngủ một chút trước khi đi làm thêm. Tối qua cô ngủ quá ít. Vừa mới nghỉ đến thì cảm giác mệt mỏi kéo đến.
Chen qua đám đông để đi ra ngoài, Hiểu Đồng nhìn thấy một dàn xe mô tô đậu đều tăm tắp trước mặt. Nhưng chiếc xe cực kì đẹp mà không phải cứ có tiền là mua được. Tuy chẳng hiểu gìvề xe cộ cho lắm, nhưng nhìn sự bóng loáng và lộng lẫy của nó thì cũng đủ reo thầm.
Những chàng trai sỡ hữu những chiếc xe này càng làm cho người ta lóa mắt hơn. Những anh chàng đẹp trai. Họ đang chờ ai đó.
Hiểu Đồng biết họ tìm ai. Cô ngây người đứng yên.
Đều là những anh chàng trong băng đua xe của Vĩnh Phong. Đúng là con trai chủ tịch có khác. Có thể tự do phóng xe ngay trong khuôn viên của trường mà không ai dám làm gì.
Vĩnh Phong đã đến trước mặt cô, nụ cười sung sướng hiện rõ nét trên mặt cậu. Cậu nắm lấy tay Hiểu Đồng dịu dàng nói:
- Đi theo anh.
Nhưng Hiểu Đồng đã rụt tay lại, cô quay về phía anh chàng Đại Bình đangđứng đó nhìn.
- Hôm nay cậu có đi xe tới không?
Đại Bình gật đầu.
- Vậy mình theo cậu về nhà cậu được không. Cuốn sách này mình đọc xong rồi, mình đến để mượn cuốn khác được không?
Đại Bình reo lên vui sướng:
- Được chứ. Cậu chờ một chút mình đilấy xe.
- Không cần , mình đi theo cậu đến chỗ gởi xe.
Nói xong Hiểu Đồng liền kéo tay Đại Bình lôi đi, anh chàng Đại Bình sung sướng cực kì, mặc cho Hiểu Đồng kéo đi.
Hiểu Đồng bỏ đi vô tình gây tổn thương cho hai trái tim cùng nhịp đâp hướng về cô.
Đình Ân đi sau thấy vậy mới chạy đến nói với Vĩnh Phong:
- Nếu anh muốn gặp Hiểu Đồng thì đừng bao giờ đi môtô đến trước mặt cô ấy.
Nói xong Đình Ân bỏ đi để lại bao nỗi thắc mắc sau lưng.
Hôm nay căn tin thật là bân rộn, Hiểu Đồng chạy hết bàn này tới bàn khác, đây là công việc làm thêm của cô ở trường. Các suất ăn ở đây tương đối mắc nhưng lại cực kì ngon.
Ngay tháng đầu tiên vào học ở trườngnày Hiểu Đồng đã được nhận vào đâylàm. Cô nhận được một chân chạy bàn. Cứ hết giờ học là cô lại tới đây.
Bà chủ là một người tốt bụng, vì thương hoàn cảnh của Hiểu Đồng nên nhận cô vào làm nhưng không cố định thời gian và trả lương khá cao.
Tuy nói là căn tin của trường học nhưng nó chẳng thua vì một nhà hàng ba sao cả. Điều đầu tiên là căn tin này vô cùng sạch sẽ không phải bởi quy định mà do bà chủ là người thích sạchsẽ.
Các món ăn thì khỏi chê và thay đổi liên tục vì bà chủ vốn là một đầu bếp nổi tiếng và phong cách phục vụ thì miễn bàn.
Tuy vậy vẫn có những người cả đời vẫn chưa bước chân vào đây, vậy mà hôm nay lại bước vào. Một sự kiện lạ đã được ghi lại bởi sinh viên khoa báochí trên trang web của trường.
Nhưng không phải cậu đi một mình màđi theo nhóm. Lúc nào cậu cũng đi cùng cả nhóm.
Tội nghiệp cho các nhân viên ở đây, aicũng bị họ làm cho sợ hãi.
Lúc thì họ nói nhanh quá làm nhân viên ghi không kịp, lúc thì thay đổi món khiến các nhân viên dù luôn điềm tĩnh cũng bị một phen hoảng hốt.
Thế là họ bị bắt phải thay đổi nhân viên phục vụ liên tục. Hiểu Đồng đang đứng ở một bàn khá xa thấy vậy đànhthở dài.
Cô biết họ cố ý làm vậy để cô đến mà thôi. Hiểu Đồng đến nói nhỏ vào tai cô nhân viên có tên là Trâm Anh đang muốn phát khóc trước bọn họ:
- Để mình làm cho.
Cô nhân viên này mừng rỡ đến độ giao ngay giấy bút cho Hiểu Đồng. Mấy người trong nhóm lập tức im lặng từ tốn.
Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong một cái rồi chớp mắt thở dài, xem ra cô không thể thoát khỏi anh rồi. Cô mệt mỏi hỏi bọn họ:
- Các anh dùng gì.
Từng người, từng người một lần lượt gọi món.
- Nói từ từ thôi, nói nhanh quá làm sao người ta ghi kịp.
- Từng người gọi thôi.
- Yêu cầu ít thôi, ghi hoài cũng mõi tay mà.
Thái độ với cô và những nhân viên khác rõ ràng là khác xa khiến nhiều người phải trố mắt ra nhìn.
Cuối cùng chỉ còn Vĩnh Phong và Thế Nam, cô đưa mắt nhìn hai người.
- Hai anh dùng gì?
Thế Nam âu yếm nhìn cô:
- Em ăn gì chưa.
Hiểu Đồng cười nhẹ đáp lại sự quan tâm của Thế Nam .
- Cám ơn anh, em đã ăn rồi.
- Vậy cho anh thứ mà em đã ăn.
Hiểu Đồng hơi bối rối trước câu nói của Thế Nam, vốn dĩ cô đã nói dối, từ sáng đến giờ cô vẫn chưa ăn gì. Cô vội lấy lại bình tĩnh:
- Vậy anh ăn cơm thịt bò viên nha. Món này ở đây ăn rất ngon.
- Vậy cho anh món đó.
Hiểu Đồng quay sang hỏi Vĩnh Phong.
- Còn anh.
Đôi mắt hơi nheo lại, cái miệng hơi vểnh lên trông anh cực kì quyến rũ.
- Em lại gần đây anh mới nói.
Hiểu Đồng bất đắc dĩ phải tiến lại gầnVĩnh Phong. Anh nắm lấy tay cô, nhấncô vào cái ghế trống bên cạnh. Hiểu Đồng cũng không rõ cái ghế đó trống từ bao giờ nữa.
Anh sát lại gần bên cô, hương thơm tỏa ra từ anh khiến Hiểu Đồng ngây ngất.
- Gọi món mà emthích đi.
Hiểu Đồng muốn đứng lên nhưng không thể được, một tay anh quàng qua vai cô giữ chặt cô xuống ghế.
- Bỏ ra, em phải làm việc.
Nhưng Vĩnh Phong không trả lời, chỉ giữ chặt không cho cô đứng dậy.
- Gọi bà chủ ra đây – Cậu hất mặt ra lệnh.
Một nhân viên vội chạy vào kêu bà chủ ra.
Bà chủ là một người giàu kinh nghiệm, bà tươi cười nói với Vĩnh Phong;
- Hiếm lắm mới thấy cậu Phong ghé qua đây. Cậu kêu tôi có gì không.
- Cô ấy có thể ngồi đây một chút không? Bà xem cô ấy cứ một mực đòi đi.
Bà chủ nhìn thấy cánh tay đang khoáttrên vai của Hiểu Đồng hiểu ý liền nói:
- Hiểu Đồng là một cô gái siêng năng chăm chỉ. Hôm nay bác cho cháu nghỉ sớm, cứ ngồi chơi tự nhiên.
Hiểu Đồng nghe bà chủ nói vậy lại thấy bà nhìn mình, cô biết bà đang hiểu lầm quan hệ giữ hai người vội hất tay Vĩnh Phong ra. Không khí trở nên ngại ngùng.
- Mọi người cứ chơi tự nhiên nha, để tôi đi kêu nhân viên tới phục vụ – Bà chủ lịch sự rút lui.
Cả buổi Hiểu Đồng ngồi im lặng không nói gì, cô lạnh nhạt, thờ ơ với mọi thứ. Cô cũng chỉ ăn có một ít rồi đứng dậy bỏ đi.
Nhưng đó lại là sự kiện chấn độn toàn trường.
Sáng hôm sau, những bài viết về cô cókhắp mọi nơi trên trang web của trường. Mọi rắc rối bắt đầu kéo đến.
Hiểu Đồng vốn thích cuộc sống yên lặng từ trước đến giờ cô như một cái bóng, đến và đi lặng lẽ nhưng bây giờ đi đến đâu cô cũng bị soi mói, ngay cả các giáo viên cũng nhìn cô với ánh mắtkhác.
















Chap 11
Đại Bình giới thiệu Hiểu Đồng vào làm ở một quán cà phê khá gần chỗ cô ở. Đó là một quán cà phê sang trọng dàng cho giới thượng lưu. Đây là quán cá phê của bác Đại Bình, nên Hiểu Đồng dễ dàng được nhận vô. Tuy chỉ là một quán cà phê nhưng ở đây cũng bán những loại bánh rất ngon dùng chung với cà phê càng tăng thêm hương vi.

Ở quán thường có những giai điệu nhẹ nhàng do tiếng đàn piano ru nhẹ hồn người.

Ai biết đánh đàn cũng có thể lên dạo một bản tặng cho người mình yêu hay tự mình hưởng thức. Cho nên quán là nơi được yêu thích của các cặp tình nhân ưa sự lãng mạn.

Vì đây là quán cà phê cao cấp, buổi tối thường có khách đông hơn nên lương thu nhập cũng cao hơn. Hơn nữaĐại Bình còn giúp cho Hiểu Đồng vào làm việc bất cứ lúc nào cô thấy rảnh, lương tính theo giờ. Vì vây Hiểu Đồng đỡ vất vả chạy tới chạy lui.

Cô rất cảm kích Đại Bình nên không từ chối mỗi khi Đại Bình tới làm phiền. Anh chàng này được nước lấn tới. Cứ cặp kè bên cãnh Hiểu Đồng suốt ngày.

Vì hai người học cùng lớp nên chàng ta càng có cơ hội tiếp cân Hiểu Đồng hơn.

Hiểu Đồng tuy không từ chối nhưng cũng cho anh ta một cơ hội nào. Đối với cô bây giờ bệnh tình của mẹ và bé Đường mới là cuộc sống của cô.

Vĩnh Phong từ lúc Hiểu Đồng bỏ đi thì càng uống rượu nhiều hơn. Mặt cậu cứlầm lì ít nói, cả nhóm cũng không ai dám lên tiếng trước. Buổi tiệc hôm đó,lúc đầu rất vui vẻ phút chốc trở nên sầu thảm.

Thế Nam thấy Vĩnh Phong cứ nốc rượu liên hồi, chẳng mấy chốc mà đã hết cả chai rượu. Chẳng ai hiểu được trái tim Vĩmh Phong đang đau đớn thế nào ngoài cậu ra.

Bởi vì, ba mẫu người Hiểu Đồng ghét nhất thì Vĩnh Phong hội đủ thì chính cậu cũng hội đủ. Chỉ khác ở mức độ ít và nhiều thôi.

Dù rằng niềm đam mê đua xe của cậu không bằng Vĩnh Phong, không có tửu lượng bằng Vĩnh Phong, cậu cũng chỉ thình thoảng mới hút thuốc thôi. Vậy thì có thay đổi được gì đâu. Một khi cô ấy đã ghét thì dù nhiều hay ít cô ấy cũng sẽ ghét.

Buồn bã, cậu cũng đưa cả chai rượu lên miện uống.

Nhưng từ xưa đến giờ, Thế Nam vốn là người điềm tĩnh, cậu không buông thả như Vĩnh Phong nên cậu uống rượu cũng rất chừng mực.

Cả nhóm thấy Vĩnh Phong uống rượu như nước lã, lại thấy Thế Nam người duy nhất có thể kiềm chế Vĩnh Phongcũng đang nốc rượu, cả nhóm lắc đầu thở dài, càng không dám lên tiếng.

Quốc Bảo nhìn thấy hai người anh mà cậu kính trọng tự đày đọa bản thân thì rất đau lòng. Trong thâm tâm rất giận Hiểu Đồng, càng giận Đại Bình hơn. Vì Đại Bình chính là nguyên nhân gây ra sự tan vỡ này.

Nể mặt Vĩnh Phong và Thế Nam, vả lại Hiểu Đồng là con gái. Từ xưa dến nay tuy ăn chơi vô độ nhưng cậu và các bạn đều là những chính nhân quântử không bao giờ ức hiếp đàn bà con gái.

Nhưng Đại Bình thì khác, một thằng đạo đức giả. Ngoài mặt thì hiền từ thật thà nhưng thật ra trong bụng lại ngặm một bồ dao găm.

Cậu nhất định bắt Đại Bình phải khốn khổ môt phen, huống hồ cậu vẫn ghi hận chuyện Đại Bình giả vờ nói không biết cách liên lạc với Hiểu Đồng dù rằng hai người học chung lớp. Hại cậu và mọi người đi tìm mỏi mắt.

Thế Nam mặc dù để mặc cho Vĩnh Phong uống, nhưng khi thấy Vĩnh Phong đã uống hết cả một chai rượu XO mắc nhất mà vẫn còn tiếp tục uống thêm chai thứ hai thì không chịu nổi.

Cậu không thích thấy một Vĩnh Phong nhếch nhác như vậy chút nào.

Thế Nam đưa tay giật lấy chai rượu trong tay Vĩnh Phong la lớn:

- Đủ rồi. Cậu muốn chết à. Cậy càng uống nhiều chỉ càng khiến cô ấy ghét cậu thêm thôi.

Vĩnh Phong

Đưa tay giật lại chai rượu từ trên tay Thế Nam, Vĩnh Phong bực bội nói:

- Không cần cậu quan tâm cho mình. Cô ấy muốn ghét thì cứ để mặc kệ cho cô ấy ghét.

Vĩnh Phong nói xong liền đưa chai rượu lên uống tiếp, nhưng lần này ThếNam đã hất văng chai rượu trên tay Vĩnh Phong xuống.

Xoảng …………

Chai rượu vỡ tan dưới nền gạch bông. Mọi người ai cũng kinh hãi vì chưa bao giờ họ chứng kiến Vĩnh Phong và ThếNam cãi nhau.

Ai cũng lo ngại sẽ có đánh nhau, lúc đóthì biết bênh ai bỏ ai bây giờ đây. Tấtcả đều là bạn tốt của nhau.

Nhưng điều mọi người lo ngại đã khôngxảy ra, Thế Nam đứng dậy bỏ đi sau khi buông ra một câu:

- Nếu cậu cứ như thế thì không xứng đáng yêu cô ấy.

Thế Nam đóng sầm cửa lại bỏ đi, bỏ mặc Vĩnh Phong ngồi ôm đầu im lặng, còn những người khác hết nhìn tới lại ngó lui.

Đã hơn một tuần lể Hiểu Đồng không gặp Vĩnh Phong rồi, anh không hề đến tìm cô như thường lệ. Hiểu Đồng cảm thấy thật trống vắng, tuy rằng cô thấy phiền phức khi gặp anh nhưng côlại thích nụ cười ấm áp mỗi khi anh nhìn cô. Nó làm cho trái tim cô run nhẹ, cảm giác như một luồng gió mát đang lan tỏa trong trái tim cằn cỗi củamình.

Sự nhớ nhung bắt đầu len lõi, chế ngự lí trí của Hiểu Đồng nhưng mà chính cô là người đã đẩy anh ra xa. Bởi vậy sự nhớ nhung này mãi mãi không có tên.

Hôm nay, Hiểu Đồng được nghỉ tiết, cô vội về nhà nấu một bữa cơm thật ngon đem đến bệnh viện cho mẹ. Mẹ cô nhập viện đã hai tháng nay rồi.

Khi cô đến mẹ cô vẫn còn đang ngủ, bà vẫn rất xinh đẹp. Có điều thân hình gầy gò ốm yếu như cành liễu củabà nay càng ốm hơn. Hiểu Đồng nhẹ nhàng đặt cà mên xuống bàn, cô rót nước ra bình cho đầy rồi cầm bình thủy đi lấy nước khác.

Trên đường đi, Hiểu Đồng ghé qua phòng bác sĩ Nhân để hỏi han về bệnh tình của mẹ cô.

Bác sĩ Nhân là một bác sĩ có tay nghề rất cao và được mọi người kính trọng.

Hiểu Đồng còn nhớ cái ngày mà mẹ côbị ngã bệnh, trong nhà không còn tiền, càng không có gì quý giá để thế chấp,một cô bé như cô không thể đào đâu ra số tiền lớn để làm phẩu thuật cho mẹ.

Cô đã chạy đến quỳ trước mặt các bác sĩ van xin họ cứu lấy mẹ cô, sau này cô nhất định sẽ cố gắng làm việc kiếm tiền trả nợ.

Ai cũng nhìn cô với ánh mắt thương cảm nhưng chẳng có một ai chịu đưa tay ra giúp đỡ cho mẹ con cô. Họ chỉ nhìn cô rồi lặng lẽ bỏ đi

Trong lúc Hiểu Đồng tuyệt vọng nhất thì bác sĩ Nhân đã chìa tay ra trước mặt cô, ông đưa bàn tay ra giúp đỡ mẹ con cô. Suốt cuộc đời này, Hiểu Đồng sẽ không bao giờ quên đôi bàn tay ấy.

Ca mổ của mẹ cô rất thành công nhưng vẫn chưa thể xuất viện, bệnh viện lại không thể tiếp tục cho nợ thì bác sĩ Nhân là người đứng ra bảo lãnh, trả hết số tiền đã nợ.

Hiểu Đồng cũng không biết số tiền đó là bao nhiêu nhưng cô luôn cố gắng làm việc dành dụm tiền, từng đồng từng đồng lẻ, cứ mỗi tháng cô lại cằm những đồng tiền lẽ đó đưa cho bác sĩ Nhân, ông không nói một lời nào cả, chỉ lặng lẽ cất số tiền lẽ đó vào một phong thư.

Chỉ nhiêu đó thôi cũng khiến Hiểu Đồng kính trọng ông vô cùng.

- Cốc … cốc …

- Mời vào – Tiếng bác sĩ Nhân vọng ra.

- Bác sĩ.

Bác sĩ Nhân đang ghi chéo gì đó, thấycửa mở liền ngẩng đầu lên.

- Hiểu Đồng! Là cháu à.

Hiểu Đồng gật đầu.

- Cháu tìm bác có chuyện gì à.

- Cháu muốn hỏi về bệnh tình của mẹ cháu thế nào rồi ạ.

- Bệnh tình của mẹ cháu vẫn vậy. Không chuyển biến xấu đi nhưng cũngkhông thuyên giảm. Bác nghĩ nên để mẹ cháu điều trị thêm một thời gian nữa.

- Dạ, cháu biết. Cháu cám ơn bác đã luôn giúp đỡ mẹ con cháu.

- Cháu đừng khách sáo.

- Cốc …cốc …

- Mời vào…

Hiểu Đồng và bác sĩ đều nhìn qua cửa.

Một chàng trai dáng người thanh tú, ăn bận lịch sự bước vào. Anh mĩm cười nhìn bác sĩ:

- Con mới tham quan bệnh viện xong. Định đến đây rủ ba đi ăn cơm cùng con.

Bác sĩ Nhân chỉ tay vào chàng thanh niên giới thiệu:

- Đây là Hữu Thiên – con trai bác. Nó mới tốt nghiệp trường Harvard trở về.Nó sẽ là người kế nghiệp của bác.

Hiểu Đồng cúi đầu e lệ chào anh. Cô không thấy đôi mắt anh nhìn cô phát sáng.

- Nếu bác sĩ có hẹn cháu không dám làm phiền nữa, cháu vô thăm mẹ đây ạ.

- Ừ! Cháu đi đi.

Hiểu Đồng cáo từ ra ngoài đóng cửa lại, vẫn nghe tiếng bác sĩ Nhân và contrai.

- Thật là một cô gái đáng yêu – Hữu Thiên nhận xét.

- Là một cô gái tốt – Bác sĩ Nhân gật đầu tán thành.

Hiểu Đồng trở về phòng bệnh, mẹ cô đã tỉnh dậy. Bà Du Cẩm nhìn thấy congái bước vào liền mĩm cười.

- Con đi đâu về vậy.

- Con vừa đến gặp bác sĩ Nhân để hỏi thăm về bệnh của mẹ.

- Bác sĩ Nhân nói sao?

- Bác sĩ nói mẹ nên nằm thêm một ít lâu nữa để tiện theo dõi.

Bà Du Cẩm nghe vậy liền thở dài. Vì bệnh tình nên bà đành nhập viện chứ thật sự bà biết mỗi khi bà nằm viện thì gánh nặng gia đình lại đỗ lên vai của Hiểu Đồng.

Lần trước dù bệnh rất nặng nhưng bà cố gắng chịu đựng, hậu quả là khi HiểuĐồng biết liền nổi giận đùng đùng. Từ nhỏ Hiểu Đồng tính tình vốn nhu mì chưa bao giờ bà thấy con gái nổi giận như vậy. Bà hiểu chỉ vì lo lắng cho mình nên Hiểu Đồng mới nổi giận, nên bà chẳng bao giờ trách con.

- Bé Đường sao rồi.

- Bé Đường vẫn vậy ạ. Em ngoan lắm. Hôm trước còn được cô giáo khen. Bé Đường có vẽ mộ bức tranh rất đẹp, con có đem theo cho mẹ xem.

Hiểu Đồng lấy bức tranh được cất kĩ lưỡng trong ba lô ra. Một bức tranh nhiều màu sắc gồm ba ba người.

Một người có mái tóc búi cao đề mẹ, một người để tóc dài để chị, một em bé đề Đường. Bà Du Cẩm nhìn bức tranh rất xúc động.

Hiểu Đồng đến bên cạnh vỗ vai an ủi:

- Bé Đường cũng nhớ mẹ lắm. Cứ đòi con đưa đi thăm mẹ hoài. Nhưng mà con lại không có thời gian….

- Mẹ cũng nhớ bé Đường lắm.

- Để con sắp xếp thời gian đưa bé Đường đến thăm mẹ.

- Con bận thì nhờ thím Hà đưa bé Đường đến đây thăm mẹ cũng được.

- Dạ, vậy để con về nhờ thím ấy xem sao.

………………….

Sau khi giúp mẹ tắm rử sạch sẽ, Hiểu Đồng mới thu dọn ra về.

Hiểu Đồng từ bệnh viện đi ra, cô định đến trạm chờ xe nhưng một chiếc xe màu xám bạc chờ tới bóp còi rồi đỗ ngay bên cạnh.

Hiểu Đồng quay lại nhìn chủ nhân chiếc xe, kính xe từ từ được hạ xuống.Hữu Thiên ló đầu ra cười hỏi Hiểu Đồng.

- Giúp anh một chuyện được không?

Hơi ngạc nhiên một chút, Hiểu Đồng cúi đầu nhìn vào xe:

- Anh cần em giúp chuyện gì.

Hữu Thiên cười ranh ma:

- Hãy quá giang xe anh giùm.

Hiểu Đồng cũng hơi ngớ người trước câu trả lời rồi phì cười, anh chàng này cũng lém lĩnh thật.

- Có làm phiền anh không?

Hữu Thiên làm vẻ mặt rầu rĩ:

- Đúng là phiền thật. Nếu em mà không lên xe, anh cứ đậu xe ở đây làmcản trở giao thông thì sẽ phiền phức thật.

Hiểu Đồng bật cười trước giọng điệu của Hữu Thiên, một anh chàng thú vị.

- Anh có nghe ba kể về bệnh của mẹ em.

Hữu Thiên nói khi Hiểu Đồng đã vào xe thắt dây an toàn, anh cho xe chạy đi.

- Dạ cũng nhờ bác sĩ Nhân giúp đỡ nên bệnh tình của mẹ em mới khá lên.

- Đó chỉ là chuyện nhỏ – Hữu Thiên cười nhạt – Em muốn đi đâu.

Hiểu Đồng đọc địa chỉ quán cà phê mà cô làm thêm. Trên đường đi, hai người trò chuyện rất vui vẻ. Cuối cùng xe dừng trước cửa tiệm cà phê sang trọng có tên là Grantylove.

Hiểu Đồng bước xuống xe, chào Hữu Thiên rồi bước vào quán trong sự luyến tiếc của ai đó.

Hiểu Đồng vừa bước vào quán đã đụng ngay vẻ mặt nhăn nhó của Đại Bình. Đại Bình nhìn Hiểu Đồng dò xét:

- Cậu vừa đi đâu về.

- Có chuyện gì à? – Hiểu Đồng chưa hiểu ý của Đại Bình nên tưởng có chuyện gì xảy ra.

- Anh ta là ai thế.

Thì ra thái độ của Đại Bình là do vậy, Hiểu Đồng khó chịu nói:

- Anh ta là ai liên quan gì tới cậu.

Đại Bình thấy vẻ mặt nhăn nhó của Hiểu Đồng biết mình đã lỡ lời, hốt hoảng phân bua sợ Hiểu Đồng giận.

- Mình chỉ sợ anh ta không tốt … mình chỉ vì lo lắng cho cậu.

- Được rồi, chuyện của mình không cần cậu quản. Mình đi làm việc đây.

Hiểu Đồng nói xong liền bỏ đi vào phòng thay đồ, bỏ mặc Đại Bình ngậmngùi đứng đó chết lặng.

Một chàng trai đội nón lưỡi trai che kín nữa khuôn mặt ngồi ở góc bàn phía trong quan sát Hiểu Đồng. Khi Hiểu Đồng đi vào trong thì đứng dậy đặt tiền lên bàn rồi bỏ đi ra ngoài, trong dáng vóc thật thanh cao, sang trọng.

Gần 12 giờ, Hiểu Đồng mới về đến nhà trọ của mình. Bé Đường đang ngủ say, nên Hiểu Đồng nhẹ nhàng đến bên cạnh ngắm nhìn đứa em gái nhỏ.

Bé Đường thật đáng thương, từ nhỏ đến lớn không được sống hạnh phúc như những đứa bé cùng tuổi của mình. Mẹ thường xuyên nhập viện, Hiểu Đồng lại đi làm đến khuya mới về.

Bé Đường buổi sáng đi học xong đượcbác Hà – mẹ của hai anh em Đình Khiêm và Đình Ân đón về cho cơm nước, tắm rửa. Đến tối bác lại đưa về nhà trọ chờ bé Đường ngủ xong thì mới về.

Hiểu Đồng rất biết ơn gia đình của Đình Ân đã cưu mang giúp đỡ gia đìnhcô lúc hoạn nạn. Bác Trung – ba của Đình Ân lúc trước là tài xế cho ba Hiểu Đồng, tuy nói là đã nhận được ơnhuệ của ba Hiểu Đồng nhưng người duy nhất đến thăm hỏi mẹ con Hiểu Đồng chỉ có gia đình bác Trung.

Vốn đã mang tiếng nhờ vả nên Hiểu Đồng muốn để bé Đường ngủ lại nhà Đình Ân. Bởi vì khi bé Đường ngủ rồi thì thím Hà trở về nhà. Bé Đường sẽ phải ở một mình. Mỗi khi tỉnh giấc mà Hiểu Đồng vẫn chưa trở về, bé Đườngthường rất sợ hãi, hậu quả là mỗi đêm cô bé đều nói mớ. Nhưng nói mãi bé Đường vẫn không chịu, cứ nhất quyết ở nhà để được thấy Hiểu Đồng. Những lúc như vậy, Hiểu Đồng thấy yêu em biết bao.

Hiểu Đồng kéo lại chăn đắp cho bé Đường, vuốt lại mái tóc tơ phủ trên gương mặt đáng yêu của bé Đường mới đi vào tắm rửa.

Hiểu Đường cảm thấy dạo này bé Đường dường như rất vui vẻ. Bé Đường nói nhiều hơn, đặc biệt là không còn nói mớ như trước. Có hôm Hiểu Đồng còn thấy bé Đường ôm mộtcon thú nhồi bông lớn. Lúc đầu Hiểu Đồng nghĩ rằng là do Đình Khiêm hay bác Hà mua cho nhưng dạo này bé Đường thường có đồ chơi mới mà nhàbác Hà cũng không có tiền để mua hoài như thế.

Vừa cho bé Đường ăn sáng, Hiểu Đồng vừa nghe bé Đường kể chuyện.

- Dạo này chị thấy bé Đường rất vui. Có rất nhiều đồ chơi đẹp, ai mua cho bé Đường vậy.

Đang vui vẻ hớn hở bé Đường chợt im bặt.

- Bé Đường ngoan nói cho chị Hiểu Đồng nghe, nếu không chị Hiểu Đồng sẽ giận.

Bé Đường nghe chị giận liền lặp tức nói:

- Chị Đồng đừng giận bé Đường, để bé Đường nói. Là một người bạn tặng cho bé Đường.

Bạn ư? Hiểu Đồng cau mày. Người bạnnào lại tặng quà đắt tiền như vậy hoài chứ. Người nào lại biết bé Đường. Một thoáng run sợ, trái tim Hiểu Đồng đập rất mạnh. Phải chăng là người đó… nếu vậy…

Hiểu Đồng lo lắng hỏi:

- Người bạn đó là ai. Chẳng phải chị đã dặn không được nhận đồ của người lạ hay sao.

- Không nói được, bé Đường đã hứa làsẽ không nói. Bạn của bé Đường rất tốt, trong lớp không có ai dám ăn hiếpbé Đường nữa cả.

Nghe mấy lời của bé Đường, Hiểu Đồng chua xót hỏi.

- Ở trường các bạn hay bắt nạt bé Đường lắm sao?

Bé Đường buồn hiu gật đầu. Gương mặt muốn khóc nói:

- Mấy bạn bảo em không có ba, còn bảo ba em là con khỉ đột nữa. Em giậnlắm nên đánh nhau với các bạn ấy. Cũng nhờ …cũng nhờ ….- Bé Đường ấp úng không muốn nói tên người bạn của mình – cho nên bé Đường mới không bị cô giáo phạt.

Hiểu Đồng thở phào nhẹ nhõm. Chắc là một giáo viên hay nhân viên trong trường nào đó thấy bé Đường bị ăn hiếp nên mới chơi trò bạn bè bí mật này. Nghỉ tới đây, Hiểu Đồng đã bớt losợ, cô cứ nghỉ tới người bạn của bé Đường là người đó mà máu nóng đã lên.

Là ai cũng được, chỉ cần không phải người đó là được. Cô không biết mẹ cô sẽ như thế nào nếu gặp lại người đó.

Hiểu Đồng xoa đầu bé Đường mĩm cười hỏi.

- Vậy em đã cảm ơn người bạn đó chưa.

Bé Đường thấy Hiểu Đồng cười vui vẻ, lặp tức cười hớn hở:

- Dạ rồi.

Hiểu Đồng thầm nghỉ, lúc nào đó phải đến cảm ơn người bạn đó.

Vừa mới đến trường, Hiểu Đồng đã gặp ngay một cảnh tượng gai mắt. BọnQuốc Bảo đang đùa giỡn với một anh chàng nào đó.

Anh chàng thật tội nghiệp, sách cở bị văng tứ tung, giày thì mất một chiếc, quần áo, tóc tai xốc sếch. Hình như anh chàng đang cố giành lại cái gì đó nhưng không làm sao chạm tay vào được.

Đi đến gần, hiểu Đồng mới phát giác thì ra người kia là Đại Bình.

Quốc Bảo nhìn Đại Bình mĩm mai nói:

- Sao hả. Lúc nãy mày nói hay lắm mà.Có ngon thì lấy lại bức thư trong tay tao đi.

Quốc Bảo giơ giơ lá thư màu hồng trong tay trước mặt Đại Bình. Cậu đã bị hai tên đè úp xuống nền nhà, vô phương chống đối.

Quốc Bảo nắm tóc của Đại Bình kéo lên, mặt giáp mặt với Đại Bình.

- Lần trước, tao hỏi mày, mày trả lời tao thế nào. Mày nói mày không biết.

- Không biết này …- Quốc Bảo gầm giọng tát vào mặt Đại Bình một cái, máu chảy ra khóe miệng.

Mọi người xung quanh không ai dám nói gì, càng không ai dám đứng ra bênh vực cho Đại Bình. Mấy tên trong nhóm của Quốc Bảo còn cười rú lên khoái trá.

- Mày biết không, tao không ưa cái bản mặt của mày chút nào. Mày đừng bao giờ chưng trước mặt tao bộ mặt giả vờ khù khờ của mày, nó làm tao mắc ói. Lần trước ở hồ bơi nếu không có Hiểu Đồng ra mặt mày đã chết trong tay tao rồi. Là anh Vĩnh Phong bảo tao không đụng đến mày, tao mớiđể cho mày sống sót tới bây giờ. Nhưng xem ra mày không muốn sống nữa rồi thì phải.

Sau đó lại là một cú tát nảy lửa, máu ra từ khóe miệng nhiều hơn. Đại Bình khẽ rên lên mấy tiếng, khiến cho bọn chúng càng cười dữ tợn hơn.

- Mày nghĩ mày là ai. Mày nghĩ mày bằng anh Phong của tụi tao sao. Mày đúng là không tự lượng sức mình. Mày nên về nhà lấy gương soi lại mình đi.

Quốc Bảo lần này, không tát nữa mà đập nguyên đầu của Đại Bình xuống nền gạch một cái cốp. Lần này không chỉ máu miệng mà cả máu mũi của Đại bình đều chảy ra. Trán u lên một cục, lỗ mũi đỏ lựng lên.

Đại Bình tức giận hét to mắng ****.

- Tụi bây là ******. Đồ hèn, chỉ giỏi cậyđông ăn hiếp một mình tao.

Quốc Bảo nghe vậy liền cười gằm:

- Được! Tụi bây buông nó ra.

Hai tên nãy giờ đang đè Đại Bình lập tức buông tay.

Đại Bình vùng vằng thoát ra liềm lồm cồm đứng dậy, đưa tay vệt máu mũi. Cả người cậu lấm lem bùn đất. Máu dính đầy áo.

Quốc Bảo nhìn Đại Bình cười khinh khi:

- Tao cho mày cơ hội, một đấu một. Nếu mày thắng tao trả thư lại cho mày và tao hứa từ nay về sau không aitrong tụi tao đụng đến mày nữa. Còn nếu mày thua, tao sẽ công khai bức thư tình này. Còn mày thì ngoan ngoãnđể tụi tao đập một trận cho đã tay. Thế nào.

Quốc Bảo hất đầu về phía Đại Bình hỏi. Đại Bình đưa tay vẹt mũi lần nữa rồi nhổ toẹt một bãi nước miếng xuống đất.

- Tao khinh. Mau trả tao bức thư.

Quốc Bảo phe phẩy lá thư trước mặt Đại Bình lần nữa.

- Muốn lấy thì đấu với tao đi. Sao hả, mày sợ à.

- Ai thèm sợ mày. Đấu thì đấu.

Nói rồi Đại Bình lập tức lao đến bên Quốc Bảo vung nấm đấm. Nhưng Quốc Bảo chỉ cười nhạt một cái rồi xoay người né tránh dễ dàng.

Mọi người xung quanh lập tức giang rộng ra nhường chổ cho một trận chiến sinh tử.

Quốc Bảo cũng như Vĩnh Phong, cũng học võ từ nhỏ, cũng có máu liều mạng, xông pha trận mạc không biết bao nhiêu trận. Đã đánh tất phải thắng. Cậu cũng như Vĩnh Phong và tếh Namrất mê đua xe, máu liều còn hơn cả Vĩnh Phong. Một lần cậu đắc tội với một tên đại ca, bị hắn ta dần gần chết, cũng may Vĩnh Phong tới cứu kịp thời nếu không cậu đã bị phế đi một cánh tay.Cũng vì vậy cậu rất tôn thờ Vĩnh phong. Ai đụng tới Vĩnh Phong dù phải liều cả mạng sống cậu cũng bắt người đó phải trả giá đắt.

Tên Đại Bình yếu đuối kia làm sao đụng được vào một sợi tóc của cậu.

Quốc Bảo chẳng hề đánh trả mà cậu chỉ tránh né mấy nấm đấm của Đại Bình y hệt mèo vờn chuột cho đến khikiệt sức rồi mới thủng thỉnh ăn thịt.

Đại Bình từ nãy giờ đã kiệt sức rồi, nay lại chấp nhận giao đấu cho nên sức cùng lực kiệt, chỉ vài đấm đã không còn đủ sức. Quốc Bảo chỉ đưa một chân đá nhẹ cũng khiến cho Đại Bình té lăn cù mèo.

Quốc Bảo không khách khí, một chân giẫm lên người Đại Bình, đắc chí cười to. Chiến thắng một cách dễ dàng. Cả đám xung quanh vỗ tay khen gợi.

Quốc Bảo khung xuống vỗ vỗ tay vào đầu Đại Bình, thì thầm:

- Ngoan ngoãn chịu trận đi nha cưng.

Nói rồi cậu bỏ chân xuống, phủi tay bước ra ngoài cho bọn kia tấn tới.

Mấy tên kia, kẻ đấm người đá khiến Đại Bình đau đớn rên la vang trời.

- Đủ rồi.

Tiếng hét không lớn lắm nhưng cũng đủ làm cả bọn giật mình phải ngừng tay lại. Cả bọn đưa mắt nhìn về kẻ to gan dám ngăn chặn bọn chúng.

Cô gái dáng hơi gầy, người thanh mảnh, mái tóc bím hơi rối, đeo một cái mắt kính xấu xí. Vẻ mặt cực kì tức giận, đang lao đến.

Mấy tên kia định chặn Hiểu Đồng lại cho một đấm về tội quấy phá nhưng Quốc bảo đã lên tiếng:

- Dừng tay.

Hiểu Đồng vùng tay ra khỏi tay của mấy tên chặn đường, rồi tức giận nói:

- Các cậu có phải là con người không vậy. Sao lại đối xử với người khác như thế.

Cô đi băng băng lại đỡ Đại Bình đứng dậy. Lo lắng hỏi:

- Cậu có sao không.

Đại Bình dù rất đau nhưng vẫn lắc đầu.

Hiểu Đồng nhìn những vết thương trên người Đại Bình, cô cảm thấy thật chua xót.

- Sao bọn họ lại đánh cậu.

Vừa hỏi Hiểu Đồng vừa đưa ánh mắt oán giận về phía Quốc Bảo. Quốc Bảonãy giờ còn đang bất ngờ, thấy Hiểu Đồng quắt mắt nhìn mình thì hơi chộp dạ.

Tên Đại Bình này dù biết mâu thuẫn giữa hắn với Quốc bảo không phải bây giờ mới có nhưng mà hắn ta ngu dại gì mà bây giờ không thừa nước đục thả câu, thừa gió bẻ măng chứ.

Hắn ta làm ra vẻ bi thương nói:

- Cậu ta ghét mình vì cho rằng mình cướp cậu khỏi tay anh Vĩnh Phong của cậu ấy.

Vừa nói, Đại Bình vừa liếc mắt nhìn Quốc Bảo cười thầm trong bụng:” Để xem lần này Hiểu Đồng không ghét anh ta mới lạ. Nói tao không bằng anh ta à. Để rồi xem”

- Nói đi, đây là chủ ý của cậu hay là của Vĩnh Phong.

Hiểu Đồng tức giận quay sang hỏi Quốc Bảo, khuôn mặt của cậu hơi tái lại.

Hiểu Đồng không muốn vì mình lại liên lụy tới người khác. Nhất là Đại Bình, côkhông muốn phải mang nợ tình cảm của cậu, nhất là cô chỉ xem cậu ta là một người bạn không hơn không kém.

Đại Bình thấy vẻ mặt hiểu lầm của Hiểu Đồng, sợ không nói rõ cô sẽ mãi mãi hiểu lầm Vĩnh Phong vội nói.

Nhưng Đại Bình chưa kịp nói thì đã có một giọng khác lên tiếng.

Giọng khàn khàn trầm đục, Vĩnh Phong không biết ở đâu đi đứng sau lưng Hiểu Đồng.

- Là chủ ý của tôi.

- Xoảng ….

Trong một căn phòng khá sang trọng của một KTV, Vĩnh Phong đang tức giận uống hết mấy chai rượu. Uống xong cậu liền đập nó vỡ toang.

Quốc Bảo buồn rầu nói:

- Tất cả là lỗi của em. Nếu em không tự ý gây sự thì Hiểu Đồng không hiểu lầm anh như vậy.

- Không liên quan đến cậu – Vĩnh Phong thở dài nói.

- Em xin lỗi cũng tại em – Quốc bảo nói.

- Anh muốn được yên tĩnh một mình, cậu đi đi – Vĩnh phong vừa nói vừa uống rượu, giọng buồn bã sầu thảm.

Quốc Bảo đành đi ra ngoài.

Còn lại một mình Vĩnh Phong đau đớnkhi nhớ lại câu nói sau cùng của Hiểu Đồng.

- Tôi mãi mãi cũng không muốn gặp lại anh.

Choang……….. chai rượu bị Vĩnh Phong ném không thương tiếc vào vách tường.

Tại sao! Lại không muốn gặp tôi. Nếu đã ghét tôi, tại sao lại cho tôi hy vọng, tại sao lại không phản đối nụ hôn của tôi, tại sao lại ban cho tôi sự ấm áp….

Mể Hiểu Đồng, em thật độc ác, nhẫn tâm và tuyệt tình. Dù em không yêu tôicũng không cần đối xử lạnh nhạt với tôi đến thế. Em có biết em khiến tôi đau lòng đến thế nào không. Tại sao em có thể lạnh lùng đến như thế.

Ngay cả một người lạnh lùng với tất cảmọi thứ như tôi cũng không bằng sự lạnh lùng của em. Nếu em đã đối xử với tôi như thế, vậy thì tôi sẽ để em nếm trải cảm giác đau khổ cùng cực là như thế nào.

Trường Nguyên Thành Phong lại nổi sóng lần nữa.

- Nghe gì chưa! Con nhỏ đó bị đá rồi.

- Tao tận mắt chứng kiến, nó bị anh Vĩnh Phong đá không thương tiếc.

- Nghe đâu nó không biết xấu hổ, còn định bắt cá hai tay với cái anh chàng bốn mắt nào đó. Bị anh Vĩnh Phong bắt được nên đá ngay lập tức.

- Trời ơi! Bắt cá gì, anh Vĩnh Phong thấy nó lạ nên thích, chơi chán rồi thì bỏ thôi .

…………………………

Những kẻ nói xấu thì nhiều vô số kể nhưng cũng không ít kẻ vốn ghanh ghét cô từ trước liền nhân cơ hội này ức hiếp.

- Mấy cậu đừng quá đáng nha – Đình Ân chịu không nổi nữa bực tức nói – Ai bị đá chứ, nói cho mà biết là Hiểu Đồng của tôi không thèm quan tâm đến anh Vĩnh phong của mấy người thôi.

- Con nhỏ kia, mày nói ai không thèm quan tâm, ý mày nói là anh Vĩnh Phong bị đá à. Mày muốn chết phải không?

Đình Ân vốn không phải loại con gái ngoan hiền cam chịu.

- Ừ tao nói người bị đá là anh vĩnh Phong của tụi bây đó. Không tin thì đi hỏi anh ta đi. Nếu anh ta không thừa nhận thì anh ta đúng là đồ hèn.

- Mày dám mắng anh vĩnh Phong….

Cả đám con gái vây quanh Đình Ân đánh hội đồng, Đình Ân liều mạng chóng trả. Hiểu Đồng thấy vậy vội lao vào can ngăn thì cũng bị đánh luôn.

- Dừng tay!

Tiếng hét uy nghiêm, mạnh mẽ khiến bọn con gái đang đè Hiểu Đồng và Đình Ân xuống giật mình buông tay. Cả bọn quay lại xem kẻ nào đã hét lênvới thái độ hùng hổ nhưng lập tức xẹp xuông khi thấy người đó là Thế Nam –vị công tử nổi tiếng thứ hai của trường.

Thấy Hiểu Đồng nằm gục dưới đất, tóc tai rối bù, quần áo lấm lem. Thế Nam vô cùng đau lòng, cậu chỉ muốn dần cho đám con gái đó một trận.

Vội chạy đến đỡ Hiểu Đồng và Đình Ân đứng dậy. Thế Nam chua xót hỏi:

- Hai em có sao không.

- Em không sao – Cô cười ngượng với cậu – Anh giúp em đưa Đình Ân đến y tế, bây giờ em chỉ muốn ở một nơi thật yên tĩnh.

Hiểu Đồng định bước đi nhưng Thế Nam đã nắm tay cô lại. Cậu chỉ vào Đình Ân rồi bảo một người bạn.

- Đưa cô ấy đến phòng y tế, chăm sóc chu đáo .

Cậu bạn gật đầu hiểu ý. Thế Nam liền quay sang Hiểu Đồng:

- Anh đưa em đến một nơi yên tĩnh nhất trường.

Nói rồi cậu kéo tay Hiểu Đồng đi. HiểuĐồng cũng không phản đối.

Hiểu Đồng cũng không biết là Thế Nam đưa mình đi đâu, cô cứ đi theo cậu như một cái bóng.

Thế Nam dẫn Hiểu Đồng đi đến một căn phòng rất sang trọng. Nó rất giống một phòng nhạc, Hiểu Đồng chưa từng đến đây bao giờ. Thế Nam ấn Hiểu Đồng ngồi xuống ghế rồi im lặng đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Cứ thế cậu ở bên cạnh Hiểu Đồng. Bây giờ cậu là cái bóng của Hiểu Đồng

Một lát sau Thế Nam đi đến bên cạnhcây đàn piano, dạo một khúc nhạc nhẹ nhàng khiến Hiểu Đồng ngẩng đầu lên nhìn.

Không hiểu sao dáng vóc ấy lại làm cho những hình ảnh quá khứ của Hiểu Đồng quay về.

Cô bé Hiểu Đồng mới 7 tuổi, thật đángyêu. Mặc một chiếc áo đầm màu hồngxinh xắn. Mái tóc cột hai chùm thắt dây ruy băng cũng màu hồng đang bế trong tay con gấu bông yêu thích nhấtcủa mình. Cô ngồi đó lắng nghe tiếng đàn, điệu nhạc của bài hát :”Take me to your heart”

Hiding from The Rain and Snow

Dấu mình trong lạnh lẽo và cô đơn

Trying to forget but I won’t let go

Cố gắng quên đi tất cả nhưng tôi không thể…

Looking at a crowded street

Lặng nhìn con phố đông người

Listening to my own heart beat

Và nghe tiếng chính con tim mình đập

So many people all around the world

Mọi người trên khắp thế giới này

Tell me where do I find someone like you girl

Nói cho tôi biết nơi tôi biết nơi đâu tôicó thể tìm 1 người như em?

[Chorus:]

Take me to your heart, take me to your soul

Hãy đưa tôi đến với trái tim em, đưa tôi đến với linh hồn em

Give me your hand before I’m old

Hãy đưa tay em cho tôi trước khi tôi trở nên già cỗi

Show me what love is – haven’t got a clue

Hãy cho tôi biết tình yêu là gì – điều mà tôi chưa hiểu rõ

Show me that wonders can be true

Hãy cho tôi thấy rằng những điều kì diệu ấy có thể trở thành sự thật

They say nothing lasts forever

Chẳng có gì là tồn tại mãi mãi

We’re only here today

Và chúng ta chỉ tồn tại ở trong ngày hôm nay mà thôi

Love is now or never

Tình yêu – bây giờ hoặc không bao giờ

Bring me far away

Hãy đưa tôi đi thật xa…

Take me to your heart take me to your soul

Hãy để tôi đến với trái tim và linh hồnem

Give me your hand and hold me

Hãy đưa tay cho tôi và ôm lấy tôi

Show me what love is – be my guiding star

Cho tôi thấy tình yêu là gì – hãy là ngôi sao chỉ lối cho tôi!

It’s easy take me to your heart

Thật dễ dàng để em đưa tôi đến với trái tim em!

Standing on a mountain high

Đứng trên đỉnh núi thật cao

Looking at the moon through a clear blue sky

Và ngắm nhìn vầng trăng trên bầu trờitrong xanh

I should go and see some friends

Tôi đã đi gặp vài người bạn

But they don’t really comprehend

Nhưng họ không thật sự thấu hiểu….

Don’t need too much talking without saying anything

Điều tôi cần không phải là những câu chuyện vớ vẩn

All I need is someone who makes me wanna sing

Tất cả tôi cần là 1 người có thể làm cho tôi muốn cất lên tiếng hát!

[Chorus:]

Take me to your heart take me to your soul

Hãy để tôi đến với trái tim và linh hồnem

Give me your hand before I’m old

Hãy đưa tay em cho tôi trước khi tôi trở nên già cỗi

Show me what love is – haven’t got a clue

Hãy cho tôi biết tình yêu là gì – điều mà tôi chưa hiểu rõ

Show me that wonders can be true

Hãy cho tôi thấy rằng những điều kì diệu ấy có thể trở thành sự thật

- Sao ba thích đàn bài này vậy ba – Cô bé Hiểu Đồng với đôi mắt tròn xoethích thú nhìn những ngón tay lướt trên phím đàn của ba mình.

- Vì đây là bài hát mẹ con thích, và cũng là bài hát mà ba muốn gửi tình yêu của ba đối mẹ con vào đó.

- Vậy ba có yêu bé Đồng không? – Bé Đồng phụng phịu hỏi, hai gò má phúng phính đáng yêu.

- Yêu! Ba yêu bé Đồng và mẹ nhất trên đời này.

Nụ cười hạnh phúc của hai cha con vang dội khắp nhà.

Hình ảnh ngồi đánh đàn của Thế Nam sao thật giống với ba Hiểu Đồng ngày xưa quá. Cô bất giác đến bên cạnh cậu ngắm nhìn những ngón tay thon dài đang lướt trên phím đàn.

- Có thể đàn cho em nghe bài: Take me to your heart “ không?

Thế Nam ngẩng đầu nhìn Hiểu Đồng, đôi mắt cô long lanh nhìn cậu, thật ấmáp. Thế Nam không trả lời, cậu ngồi sang một bên ghế rồi bắt đầu dạo đàn.

Hiểu Đồng liền đến ngồi kế bên cậu.

Tiếng đàn bản nhạc quen thuộc lại lầnnữa cất lên. Hiểu Đồng say đắm chìm vào trong từng nốt nhạc.

- Em có muốn đàn thử không – Thế Nam chợt hỏi khiến Hiểu Đồng như bừng tỉnh.

- Đã lâu rồi em không đánh đàn, chẳng biết những ngón tay có còn nghe lời nữa không.

- Anh dạy em.

Thế Nam cứ thế nắm lấy bàn tay HiểuĐồng từng ngón từng ngón ấn nhẹ vào phím đàn, vang lên những nốt nhạc. Hiểu Đồng cảm thấy hạnh phúc khi lại được sống những giây pháut của ngày xưa.

Chẳng ai biết có một người bên ngoài lẳng lặng nhìn cô đau khổ.

Vậy là hể khi nào rảnh, Hiểu Đồng lại chạy đến đây học đàn với Thế Nam, bài hát mà cô thành thạo đầu tiên chính là :”Take me to your heart”

Nhưng từ hôm ấy, trường Nguyên Thành Phong lại xôn xao lên tin đồn hoàng tử lạnh lùng đang cặp kè hết cônày đến cô kia, nhưng không ai quen quá ba ngày. Biết thế nhưng các cô gái vẫn cứ lao đầu vào, còn tranh nhau tiếp cận Vĩnh Phong.

Mỗi lần Hiểu Đồng đến tập nhạc đều bắt gặp Vĩnh Phong cặp kè với các côgái, hết cô này đến cô kia. Có khi cô còn thấy họ âu yếm hôn nhau ngay cảtrên hành lang.

Đừng đau lòng, đừng để ý đến. Hiểu Đồng tự nhắc nhỏ bảnthân đến hàng ngàn lần, nhưng lần nào cô cũng đau lòng khi nhìn thấy Vĩnh Phong bên cáccô gái.

Chỉ khi gặp Thế Nam, trái tim Hiểu Đồng mới xoa dịu lại, anh lúc nào cũng như mặt trăng hiền hòa, dịu mát, xoa dịu trái tim cô, còn Vĩnh Phong lúc nàocũng như mặt trời rực lữa đốt cháy trái tim cô.

Hiểu Đồng đi đến dãy nhà A để đưa tài liệu cho giáo sư Hà. Cô đi ngang qua sân bóng rổ của dãy A. Những anh chàng trên sân rất tuyệt, đám con gái đang hò hét cổ vũ.

Nhưng Hiểu Đồng chỉ chú ý đến chàngtrai có nước da rám nắng, sống mũi thanh cao, đôi môi quyến rũ. Những giọt mồ hôi tuôn chảy dưới ánh sáng khiến cho cậu càng quyến rũ hơn.

Hiểu Đồng đứng ngây người nhìn Vĩnh Phong, bất chợt……..

Vù ………….

Quả bóng rổ lao thẳng đến cô, chỉ một chút, một chút xíu nữa thôi là HiểuĐồng lãnh đủ. Nhưng trái bóng chỉ sượt qua vai cô văng vào bức tường rơi xuống đất.

Hiểu Đồng bị bất ngờ, hoảng hốt nhìn về phía người ném, bốn mắt họ gặp nhau. Là anh cố tình ném bóng về phía cô. Hiểu Đồng liền bỏ đi.

- Xin lỗi em, Hiểu Đồng! Từ nay em không cần phải giúp thầy nữa – Giáo sư Hà nhìn Hiểu Đồng ái ngại

- Tại sao vậy thầy.

- Có phải em đã đặc tội với ai không?

Giáo sư Hà không nói rõ như Hiểu Đồng biết chắc người đó là Vĩnh Phong.

- Hiểu Đồng! Đây là lương tháng này của cháu và cả tháng sau. Xin cháu từ nay đừng đến đây nữa – Bà chủ quán căn tin chua xót nói.

- Tại sao vậy cô?

- Cô đầu tư hết tất cả vốn liếng của mình vào đây rồi nếu bây giờ ra đi cô không còn gì nữa hết. Xin cháu hiểu cho cô.

Hiểu Đồng chỉ im lặng bước đi ra ngoài. Vĩnh Phong, anh thật độc ác mà. Tại sao lại cắt hết đường sống của tôi như vậy chứ.

Hiểu Đồng buồn bã đi thì gặp Vĩnh Phong và một cô gái tay trong tay đi tới. Hiểu Đồng tức giận vung tay tát mạnh vào mặt Vĩnh Phong.

- Anh thật là đồ xấu xa, tại sao anh lạicắt hết đường sống của tôi như vậy chứ. Tôi hận anh, tôi hận anh.

Nói rồi Hiểu Đồng bỏ đi, miệng cắn chặt lại để không bật ra tiếng uất hận.

Nhìn dáng Hiểu Đồng bỏ đi, Vĩnh Phong liền hất cô gái bên cạnh ra, đaukhổ cười. Cảm giác đau lòng này không khiến cho cậu thấy hả dạ một chút nào cả.

- Giáo sư Hà, dường như trường này không trả đủ lương cho thầy hay thầy đã không đủ khả năng giảng dạy nên mới nhờ một sinh viên đi thu thập bài giúp ….

- Bà chủ à! Tôi nghỉ sinh viên của trường này đến đây để học chứ không phải đến đây làm việc cho bà. Nếu bà muốn sinh viên làm việc cho mình thì bà ra ngoài mà mở.

Chỉ vài câu nói của Vĩnh Phong đã khiến cho giáo sư Hà và bà chủ căn tinkhiếp sợ.

Tiết thể dục vừa xong, Hiểu Đồng mệtmỏi ngồi nghỉ. Buổi trưa cô không ăn gìnên cảm giác đói cồn cào đang sôi sụctrong bụng cô.

Đại Bình đi mua nước cho Hiểu Đồng, trên đường về cậu vô ý va vào một chàng trai.

Thật ra cũng chẵng phải là chuyện gì to tát nhưng người cậu đụng phải lại là Quốc Bảo. Tất nhiên Quốc Bảo đâu ngu dại gì mà không thừa dịp này cho Đại Bình khó ưa một trận.

Quốc Bảo vội nắm vai Đại Bình lại dù cho Đại Bình đã nói xin lỗi.

- Mày tưởng đụng tao rồi nói tiếng xin lỗi là xong à.

- Vậy mày muốn gì.

- Ây cha, chẳn lẻ mày không biết tao muốn gì à.

Đại Bình tái mặt nhìn Quốc Bảo. Quốc Bảo cười hả hê khi nhìn khuôn mặt hoảng sợ của Đại Bình. Rồi cậu liền giơ mọt nấm đấm ra khiến Đại Bình ngã xuống chảy máy mũi. Hay chai nước trên tay Đại Bình cũng quăng xa.

- Nếu mày chịu chui qua hán tao thì tao tha cho mày.

Mấy tên bạn của Quốc Bảo nghe vậy liền hò reo thích thú.

- Chui đi …chui đi…..

Mấy tên này liền xúm lại ấn Đại Bình xuống để cậu phải chui qua háng của Quốc Bảo. Đại Bình dù chống cự bao nhiêu cũng không được không thể thoát được.

- Thả tao ra. Bón khốn chúng mày rồi có ngày sẽ biết tay tao.

Khi mà đầu Đại Bình sắp lòn qua háng của Quốc Bảo thì …..

- Đủ rồi.

Hiểu Đồng đang chạy tới, vẻ mặt cô cực kì tức giận trước hành động quá đang của của bọn họ.

- Các cậu không phải con người mà. Các cậu đ1ung là một bọn ********.

Hiểu Đồng tức giận mắng ****. Một tênnghe thấy Hiểu Đồng **** mắng thì tức giận giơ tay định đánh hiểu Đồng.

- Con khốn kia, mày **** ai đấy.

Nhưng bàn tay chưa kịp giáng xuống thì hắn ta đã ăn ngay một cú đá của Quốc Bảo. Hắn chẳng kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Hiểu Đồng tức giận quay sang hỏi Quốc Bảo.

- Có phải đó lại là chủ ý của Vĩnh Phong không?

Quốc Bảo cứng cả người khi biết Hiểu Đồng lại hiểu lầm Vĩnh Phong lần nữa. Cậu định lên tiếng giải thích thì:

- Bây giờ Vĩnh Phong đang ở đâu? Nói…..

- Đang ở trên sân bóng rổ – Đang trong tâm trạng hoảng sợ, Quốc Bảo trả lời như một cái máy mà không hề suy nghĩ.

Hiểu Đồng liền đi đến sân bóng rổ củadãy A. Vĩnh phong và Thế Nam đang tranh nhau trái bóng, Hiểu Đồng đi đến hất trái bóng trên tay Vĩnh Phong văng xa.

- Anh thật là một tên xấu xa. Sao anh lại đối xử với cậu ấy như thế chứ. Anhnói đi phải làm sao anh mới chịu buông tha cho cậu ấy.

Vĩnh Phong không hiểu chuyện gì cả, nhưng tah61y Hiểu Đồng vô cùng tức giận, khuôn mặt cô ửng đỏ. Lại táh6y Đại Bình và QUốc Bảo vội vã chạy đến thì hiểu ngay.

- Điều kiện gì cũng được à.

- Phải – Hiểu Đồng đáp ngay lập tức.

Vĩnh Phong nhìn bộ đồ thể dục màu xanh trên người Hiểu Đồng liền nói:

- Nếu cô bằng lòng chạy 20 vòng cái sân này, tôi sẽ bỏ qua cho cậu ta.

Thế Nam nghe vậy vội can:

- Cậu đừng điên như thế. Làm sao cô ấy chạy được.

- Được. Nếu tôi chạy hết 20 vòng sân này thì anh phải bỏ qua cho Đại Bình.

- Nhất định.

Mặc cho Đại Bình và Thế Nam ngăn cản, Hiểu Đồng vẫn nhất quyết chạy.

Chẳng đợi lâu, Hiểu Đồng lập tức chạy. Cô nhất định phải chạy hết 20 vòng này dù cô biết rằng mình chắc chắn không thể làm được. Một vòng tương đương 500 mét. Nghĩa là cô phải chạy mười ngàn mét.

Mọi người đều lo lắng nhìn cô gái mái tóc thắt bím lòa xòa, mắt đeo đôi kínhxấu xí chạy từng vòng. Một mét rồi haimét, ba mét…. Cô chạy càng lúc càng chậm. Mọi người nghe được cả tiếng thở của cô.

Hiểu D(ồng càng chạy càng cảm thấy cả thân người dường như không còn cất nổi mình nữa. Cổ họng cô khô khốc, cơn đói cồn cào, mồ hôi ra ướt hết cả quần áo. Cô nhìn thấy Đình Ân lo lắng chạy đến len lõi qua đám đông…nhìn thấy ….

Trước mặt cô tối sầm lại….cô từ từ ngã xuống .

Trước khi rơi vào hôn mê, Hiểu Đồng nghe tiếng hét của Đình Ân gọi tên mình.

Không lâu sao đó, một bàn tay dịu dàng ôm lấy cô, nâng cô lên.

Một dòng nước mát dịu tràn vào trong cổ họng của Hiểu Đồng, nhưng không phải từ miệng một chai nước lạnh lẽo mà là một đôi môi ấm áp.

Hiểu Đồng tham lam nuốt lấy từng ngụm nước mát lành kia. Từng ngụm từng ngừng sau đó cô bước chân vào cõi thiên thu.

Tỉnh dậy trên một chiếc giường mềm mại, ra giường trắng muốt, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô. Hiểu Đồng từ từ mở mắt, dư vị của làn môi kia vẫn còn đọng lại trong tâm trí Hiểu Đồng.

Nhưng khuôn mặt hiện ra trước mắt Hiểu Đồng không phải là khuôn mặt mà cô mong đợi.

Thế Nam nhìn Hiểu Đồng dịu dàng quan tâm:

- Em tỉnh rồi à. Còn thấy mệt không?

Hiểu Đồng lắc đầu:

- Em ngất bao nhiêu lâu rồi.

- Hai tiếng đồng hồ thôi.

Hiểu Đồng nhìn xung quanh, một căn phòng cực kì sang trọng hiện ra trước mắt cô.

- Đây là đâu?

- Là nhà anh. Đình Ân cũng theo anh đến đây vì lo lắng cho em, nhưng cô ấy phải đi về rước em gái của em.

- Cốc …cốc …cốc ….

Tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

- Vào đi – Thế Nam lên tiếng.

Một cô gái tay bưng một mâm thức ăn trông rất ngon từ cửa bước vào.

- Để trên bàn đi – Thế Nam ra lệnh.

Cô gái liền đi đến bên chiếc bàn có bô ghế sofa sang trọng, nhẹ nhàng đặt xuống rồi lui ra ngoài.

- Để anh đỡ em ngồi dậy ăn. Chắc emđói lắm rồi phải không.

- Cám ơn anh, quả thật em rất đói – Hiểu Đồng cười ngượng ngập













Tiếp chap 11
Những món ăn được nấu rất kỹ càng đều là những món dễ nuốt, Hiểu Đồng ăn một cách ngon lành. Cô muốn ăn cho mau lại sức.

Nhìn Hiểu Đồng ăn ngon lành, Thế Nam cảm thấy rất vui. Anh nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp.

Hiểu Đồng đang ăn chợt ngẩng lên bắtgặp Thế Nam cứ nhìn mình ăn mãi cảm thấy có chút không quen, cô mĩm cười nhẹ với Thế Nam.

- Không phải là chủ ý của Vĩnh Phong đâu? Thế Nam tự nhiên giải thích.

Hiểu Đồng không nói gì chỉ im lặng lắng nghe, tay dừng đũa.

- Lúc trước, Quốc Bảo và Đại Bình là bạn thân, nhưng Đại Bình đã bán đứngQuốc Bảo, lén lút báo cáo những việc làm của Quốc Bảo cho giáo viên chủ nhiệm biết. Nên từ đó Quốc Bảo rất ghét Đại Bình.

- Quốc Bảo đã làm chuyện xấu à. Vậy thì hành động của Đại Bình là sai.

- Vậy em thích hành động phản bội bạn bè của Đại Bình à.

Hiểu Đồng không còn lời để nói nữa. Tuy rằng cô ghét những kẻ làm chuyệnxấu nhưng hành động của Đại Bình cũng không hay cho lắm.

Mấy ngày nay hiểu Đồng chạy ngược chạy xuôi tìm việc làm thêm phù hợp với thời gian trống của mình. Càng nghĩ thì cô càng giận Vĩnh Phong, sao anh có thể nhẫn tâm cướp đi công việc quý còn hơn tính mạng của cô như vậy. Mệt mỏi Hiểu Đồng ngồi dựa vào cái ghế đá ở một góc vắng vẻ củatrường rồi thiếp đi lúc nào không hay biết.

Một bóng hình đứng dựa vào một thâncây gần chiếc ghế đá cô ngồi. Lừ mắt cảnh cáo những kẻ ồn ào đi qua sợ làm cô thức giấc.

Một đôi mắt dữ tợn trợn lên nhìn Vĩnh Phong âu yếm ngắm nhìn Hiểu Đồng đang ngủ say căm phẫn. Nhánh cây trong tay người ấy gãy đôi.

Công việc mới mà Hiểu Đồng tìm là công việc phục vụ trong các bữa tiệc. Có một bữa tiệc được tổ chức tại một gia đình quyền thế vào ngày chủ nhật.

Sáng sớm Hiểu Đồng và các nhân viênphục vụ đã có mặt tại một căn biệt thự sang trọng để nghe dặn dò. Sau đó họ bắt tay vào sắp xếp bàn tiệc.

Hôm nay là sinh nhật thứ 20 của cô tiểu thư nhà này. Cô ấy là con gái độc nhất của ông chủ tập đònh Hình Thế, một tập đoàn chuyên kinh doanh dầu hỏa.

Cô tiểu thư có tên là Vũ Quỳnh. Hiểu Đồng biết cái tên này do thấy chiếc bánh sinh nhật của cô ta. Cái bánh rấtto, rất đẹp đến bảy tầng.

- Cốc …cốc … cốc …

- Vào đi.

Hiểu Đồng mở cửa bước vào trên tay cô cầm một gói quà to.

- Quản gia kêu tôi đem hộp quà này vào cho cô.

Một cô gái mái tóc óng mượt uốn xoăncực kì quyến rũ, cô mặc một chiếc váy màu đỏ rực rỡ khá sexy. Trong côcực kì sang trọng. Hiểu Đồng man máng là đã gặp cô ấy ở đâu rồi thì phải.

Cô tiểu thư ăn nói rất nhỏ nhẹ, mĩm cười với Hiểu Đồng.

- Cám ơn bạn. Cứ đặt xuống giường giùm mình. Hôm nay bạn làm thêm ở đây à.

- Sao cô biết.

- Chúng ta học chung khóa mà. Mình học khoa quản trị kinh .

- Chào bạn.

- Mình là Vũ Quỳnh.

- Mình là Hiểu Đồng.

- Mình có nghe tin đồn về bạn…nhưng mình không tin những tin đồn ấy đâu.

- Cám ơn.

- Chúng ta làm bạn nha – Vũ Quỳnh chìa tay ra trước mặt Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng e dè gật đầu, rồi cũng đưa tay ra bắt lại. Thầm nghĩ cô gái này cũng thật đáng yêu. Sau đó cô đi ra ngoài tiếp tục công việc của mình.

Gần 11 giờ, khách đến gần như đông đủ. Toàn là tầng lớp giàu có sang trọng. Những cô gái ăn diện cực kì xinhđẹp. họ mang trên người toàn đồ hiệu đắt giá. Những chàng trai cũng trải chuốt không kém.

Hiểu Đồng và các phục vụ khác thay nhau mang nước đến mời các vị khách. Mấy chàng trai bị thu hút bởi cô phục vụ xinh đẹp, họ thường liếc trộm cô, có người còn tán tỉnh nhưng Hiểu Đồng lịch sự từ chối.

Mọi người túm tụm vào nhau để khen ngợi nhau và để khoe khoang lẫn nhau. Người nào cũng chứng tỏ đẳng cấp của mình cao hơn người kia.

Một chiếc xe cực kì sang trọng chạy đến nhưng người trong xe mới khiến cho mọi người quay lại nhìn.

Ba chàng công tử cực kì đẹp trai quyến rũ bước xuống xe sau khi tài xếlần lượt mở cửa xe. Họ sáng rực rỡ và nổi bật đến nỗi không ai rời mắt khỏi họ.

Họ chính là ba anh chàng nổi tiếng nhất trường Nguyên Thành Phong: Vĩnh Phong, Thế nam, Quốc Bảo….

Hiểu Đồng đang đứng phục vụ gần cửara vào cũng bị ngây người trước họ. Bình thường họ mặc những bộ đồ hiệubình thường đã khiến họ thật nổi bật rồi, bây giờ họ khoát lên người những bộ đồ cực kì sang trong khiến cho cáccô gái phải gào thét khi thấy họ.

- Trời ơi! Đẹp trai quá.

- A! Anh Vĩnh Phong, anh Thế Nam, anh Quốc Bảo…

…………

Ba người bọn họ chẳng thèm chú ý đến những lời khen ngợi bên tai, nhưng lại chú ý đến cô gái đang bưng một cái khay đựng ly.

- Hiểu Đồng! – Thế Nam kêu tên cô, nét mặt rạng rỡ.

Những người xung quanh đều quay mặt nhìn cô gái được diễm phúc trò chuyện với họ.

- Sao em ở đây. Em đang làm thêm à.

Hiểu Đồng gật đầu rồi trả lời giọng trách móc.

- Em bị người ta làm cho mất việc nếu không mong chóng tìm việc thì sẽ chết đói mất.

Cùng lúc đó tiếng micro của người dẫn chương trình vang lên. Mọi người tập trung nhìn lên khán đài. Hiểu Đồngcũng nhanh chóng quay trở về với công việc.

Buổi tiệc sinh nhật trong giới thượng lưu không đơn thuần là một buổi tiệc tụ tập ăn chơi của giới trẻ mà còn là buổi tiệc thúc đẩy các mối quan hệ làm ăn với nhau.

Ba mẹ của Vũ Quỳnh cũng mời các nhà kinh doanh lớn đến dự tiệc.

Ông Triệu Vĩnh Nguyên cùng vợ là bà Mai Hoa thật sang trọng khoát tay nhau bước vào cửa. Họ chào hỏi xã giao với vài người bạn.

Ông Vĩnh Nguyên đang cười nói vui vẻ chợt nhìn thấy một cô gái trẻ rất xinh đẹp, cô bận đồ phục vụ, đang loay hoay rót rượu thì xúc động mạnh. Mắtông nhìn chầm chầm vào cô gái.

- Chủ tịch Nguyên! Hân hạnh được ông đến dự – Tiếng ông chủ tịch Vũ Chiết vang lên cắt đứt ánh mắt của chủ tịch Nguyên. Ông vội quay qua bắttay với chủ tịch Vũ Chiết.

- Vũ Quỳnh mau ra chào hai bác đi con – Ông Vũ Chiết ra lệnh cho con gái.

Vũ Quỳnh e lệ chào :

- Con chào hai bác. Cảm ơn hai bác đã đến tham dự sinh nhật của con.

Bà Mai Hoa hài lòng ngắm Vũ Quỳnh.

- Hôm nay con thật xinh đẹp.

- Cám ơn bác khen ngợi.

- Thôi chúng ta vào trong nàh ngồi chơi đi. Để bọn trẻ bên ngoài tự do với nhau. Vũ Quỳnh con đi tiếp chuyện với Vĩnh Phong đi.

Ông Vũ Chiết nháy mắt nói với con gái, Vũ Quỳnh hiểu ý gật đầu.

Trước khi đi vào trong, chủ tịch Nguyên nhìn về phía bàn rượu nhưng không còn bóng dáng của cô gái ấy. Ông lắc đầu xua đi những hình ảnh lúc nãy.

Thế Nam đâu biết khi cậu bắt chuyệnvới Hiểu Đồng lại khiến mấy cô gái xung quanh ganh ghét. Lúc Hiểu Đồng đi ngang qua hồ bơi, ai đó cố tình đẩycô ngã xuống hồ.

Vũ Quỳnh đang nói chuyện với Vĩnh Phong thấy vậy mới tức giận mắng.

- Tại sao bạn lại làm như vậy chớ.

Cô gái đẩy Hiểu Đồng xuống hồ giả vờ khóc nói:

- Mình chỉ vô tình thôi, tại mình bị vấp nên mới ngã vào cô ấy.

Vũ Quỳnh quay xuống hồ bơi hỏi Hiểu Đồng:

- Bạn có sao không?

Hiểu Đồng lắc đầu rồi bơi vào . Vũ Quỳnh chạy đến bên cạnh Hiểu Đồng lo lắng nói:

- Bạn bị ướt hết rồi. Đi theo mình lên phòng đi.

Vũ Quỳnh nắm tay Hiểu Đồng kéo đi. Để lại ánh mắt lo lắng của hai chàng trai.

Vào đến phòng của Vũ Quỳnh, Hiểu Đồng e dè, cã thân người cô ướt sũng sẽ làm ướt hết căn phòng sang trọng này.

- Không sao đâu. Cứ vào đi, nếu để lâu bạn sẽ bị cảm lạnh đó.

Hiểu Đồng rụt rè bước vào thấy Vũ Quỳnh đang mở tủ quần áo của mình ra chọn lấy một bộ váy cho Hiểu Đồng.

Vũ Quỳnh chọn một bộ váy màu trắng cổ điển may cách tân khá kín đáo đưa cho Hiểu Đồng.

- Mình nghĩ bạn hợp với bộ đồ này hơn. Những bộ kia chỉ e bạn không chịu mặc.

Hiểu Đồng nhìn Vũ Quỳnh cảm động, ngoài Đình Ân ra chưa có cô gái nào đối xử tốt với cô đến vậy.

- Mình mượn bạn mặc đỡ, xong rồi sẽ giặt lại trả bạn.

- Không cần, mình tặng bạn bộ này mà– Vũ Quỳnh cười lớn.

- Nhưng mà mình không dám nhận – Hiểu Đồng lắc đầu nói.

- Cứ nhận đi, coi như mình xin lỗi vì đãgiẫm lên chân của bạn – Vũ Quỳnh cứ khăng khăng bắt ép Hiểu Đồng phải nhận.

Hiểu Đồng chợt nhớ lại khuôn mặt xinh đẹp cúi xuống nhìn cô khi chân mình bị gót giày màu đỏ kia giẫm phải.hèn chi, cô cảm thấy cô gái này quen quen.

Hiểu Đồng không từ chối nữa, cô bướcvào phòng thay đồ.

Ở bên ngoài có người đang cười đắt chí khi Hiểu Đồng ngây thơ đang bị rơivào một âm mưu mà không hay biết.

Khi Hiểu Đồng thay đồ xong bước ra ngoài, thì Vũ Quỳnh đã đứng chờ sẵn với môt ly nước cầm trên tay.

- Cậu uống viên thuốc này đi để khỏi bị cảm.

Hiểu Đồng không nghi ngờ gì cả cầm lấy uống ngay, còn cảm ơn thành ý của Vũ Quỳnh. Vũ Quỳnh ngắm nhì Hiểu Đồng nói:

- Cậu mặc bộ đồ này thật đẹp. Mình chỉ bận bộ đồ này vào ngày đính hôn của mình với anh Vĩnh Phong thôi. À ! Mình đã nói với cậu mình là vợ chưa cưới của anh ấy chưa.

Hiểu Đồng xém chút làm vỡ ly nước trong tay, cô cảm thấy cả người nóng lên. Tim tự nhiên thắt lại.

- Chúng ta mau ra ngoài dự tiệc.

Vũ Quỳnh giục, Hiểu Đồng bèn cùng côđi ra ngoài. Thầm cầu chúc cho Vũ Quỳnh hạnh phúc bên Vĩnh Phong dù tim cô tan nát.

Để cho Hiểu Đồng tự ra ngoài, Vũ Quỳnh đến bên cạnh bà Mai Hoa nhõng nhẽo nói.

- Bác ơi! Ra ngoài xem giùm con cái bánh kem xem có đẹp không. Là chính tay con làm đó. Nha bác.

Bà Mai Hoa tất nhiên đồng ý.

Hiểu Đồng thật xinh đẹp trong bộ váy trắng, cô làm cho các chàng trai phải ngất ngây khi đi ra. Mấy cô nàng càng ghanh ghét thêm.

Vĩnh Phong và Thế Nam ngây cả người khi thấy Hiểu Đồng bước ra. Thật đẹp. Như áng mây nhẹ phảng phất lại như hạt sương ngưng đọng, vẻđẹp của Hiểu Đồng lúc này thật khôngbiết dùng từ ngữ gì diễn tả.

Đến cả tên có bản tính trẻ con như Quốc Bảo cũng đánh rơi ly rượu trên tay của mình.

Hiểu Đồng hoàn toàn không có ý bướcđến bên cạnh Vĩnh Phong và Thế Nam nhưg khổ nỗi đó lại là nơi cô cần đến. Bàn pha chế rượu.

Vĩnh Phong nheo nheo đôi mắt nhìn Hiểu Đồng, còn Thế Nam lại nhìn cô với ánh mắt sáng ngời. Còn tên nhóc Quốc Bảo không cần giữ kẻ :

- Đúng là người đẹp vì lụa mà.

Nhưng Thế Nam đã vỗ vai cậu nói:

- Nhóc à! Em sai rồi phải nói là người đẹp mặc cái gì cũng đẹp – Rồi thế Nam đến trước mặt Hiểu Đồng khen –Em mặc bộ váy này đẹp lắm.

- Cám ơn anh. Đây là váy của Vũ Quỳnh tặng em.

Mặc dù cảm thấy hơi mắc cỡ vì được khen ngợi nhưng Hiểu Đồng không Hiểu tại sao cả người cơ lại cảm thấy nóng ra lên. Cảm giác nóng bỏng đến khó chịu. Mặt cô nóng bừng lên.

Hiểu Đồng mơ hồ nghe tiếng Thế Nam gọi mình, Hiểu Đồng cắn chặt răng lại như muốn kìm nén cơn nóng trong người, nhưng dường như cô không còn một chút sức lực nào, đôi chân cũng không còn đứng vững được nữa.

Tại sao lại như thế, sáng nay cô khônghề ăn thứ gì cả thì làm sao lại có cảm giác này.

Cô chỉ uống có một viên thuốc do Vũ Quỳnh đưa cho. Chẳng lẻ cô bị sốc thuốc. Thật vô lí, đó chỉ là môt viên thuốc cảm bìng thường thôi thì làm sao lại có cảm giác nóng bừng lên thế này. Chắc chắc đó không phải là viên thuốc cảm …chắc chắn …

Hiểu Đồng vơ lấy cái xô đá bên cạnh trút hết lên người, cả đá và nước mát lạnh tạm thời xoa dịu cơn nóng bức trong người cô.

Hiểu Đồng cảm thấy hai đôi tay đang chụp lấy hai bên cánh tay của cô. Nghe thấy tiếng gọi của Thế Nam, nhìn thấy một gương mặt khác đang nhăn nhó lo lắng cho cô. Nhưng cô không thể nào nhìn rõ gương mặt của ai, mắt cô hoa lên, cô vôi nhắm ghiền mắt lại.

Chẳng mấy chốc ngọn lửa nóng rực lạibừng lên nhưng lần này lại càng mãnh liệt hơn trước. Cả thân người cô lắc lư không ngừng

Ai đó vỗ vào mặt cô nhưng lại sợ làm cô đau. Đôi bàn tay lạnh buốt, trắng nhợt vì sợ hãi. Nhưng lại khiến Hiểu Đồng cảm thấy thật dễ chịu, cô chụp lấy bàn tay ấy, từ từ cọ sát khắp mặt mình, cảm giác mát lạnh ở đôi bàn tay thật dễ chịu cô đưa bàn tay lướt qua mắt môi rồi xuống cổ.

Bàn tay bị căng cứng trước hành động của cô, nhưng trước khi cô di chuyển bàn tay ấy xuống ngực mình thì bàn tay đột ngột biến mất.

Hiểu Đồng đang thấy thoải mái với bàn tay ấy thì sự biến mất đột ngột của nó khiến cô bực tức, cô hét lên:

- Tôi muốn …tôi muốn…

- Đi lấy nước lại đây….- Tiếng Vĩnh Phong hét lên.

Vĩnh Phong! Vĩnh Phong! Haiz!

- Đồ xấu xa! Đồ xấu xa! Em ghét anh, Vĩnh Phong. Em ghét anh.

Tiếng Vĩnh phong đau đớn thì thầm:

- Anh biết! Anh biết!

- Em đau quá! Khó chịu quá….

Hiểu Đồng trong cơn mê loạn, không thể điều khiển được sức mạnh của mình nữa, cô đưa răng cắn mạnh lên cánh tay đang ôm ngang trước ngực cô, khiến Vĩnh Phong đau nhói. NhưngVĩnh Phong chỉ cắn chặt răng cam chịu chứ không rút tay lại.

Nếu như cắn cậu có thể làm cô bớt đau thì dù cho có sứt da chảy máu, hay cắn nát cánh tay này, cậu cũng chấp nhận.

- Nóng quá! Nóng quá!

Hiểu Đồng đưa tay cở nút áo mình ra, cả đám con trai lúc này đang xanh mặt nhìn cô lo lắng vậy mà chỉ có mỗi động tác nhỏ này của cô khiến bọn chúng thích chí, chăm chăm vào làn da trắng ngần mịn màng của cô.

Vĩnh Phong vội chụp tay Hiểu Đồng lại, ngăn không cho cô cởi nút thứ hai, lừ mắt nhìn mấy tên kia cảnh cáo:

- Cút hết đi.

Quốc Bảo đem đến một xô nước, cậu tạt thẳng lên ngườn Hiểu Đồng, bực tức **** thể.

- Cô ấy bị cắn thuốc. Tên chết tiệt nào dám bỏ thuốc cho cô ấy vậy chứ. Tao mà biết đựơc thì tên khốn đó khó sống.

Tiếng Thế Nam từ ngoài gọi vào:

- Vĩnh Phong! Có xe rồi. Đưa cô ấy lên xe mau.

Tức tốc, Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng lên chạy vội ra xe đợi sẵn. Mặc cho côvừa la hét vừa múa may điên cuồng, đập túi bụi vào người cậu

Bà Mai Hoa từ nãy đến giờ đã chứng kiến tất cả. bà chăm chú nhìn cô gái xinh đẹp đang như người điên kia.

- Cô gái kia là ai.

Bà giận dữ hỏi Vũ Quỳnh.

- Cô ấy được thuê đến đây để phục vụ bữa tiệc sinh nhật cho cháu.

- Tại sao cô ta lại mặc bộ váy mà cô đã tặng cho cháu chứ. Đó là thiết kế duy nhất, trên đời này không hề có chiếc thứ hai.

- Hồi nãy cô ta bị té xuống hồ, cháu tốt bụng cho cô ấy mượn quần áo. Cháu đã cho cô ấy mượn một chiếc váy khác. Chiếc váy này cô tặng cháu,bình thường cháu cũng không nỡ mặc. nhưng chắc lúc cháu đi ra, cô ấy đã tựý lấy thay vào.

Vũ QUỳnh giả vờ oan khuất nói, rồi côta giả vờ như vô tình.

- Xin bác đừng trách cháu, cháu cũng không còn cách nào khác, ai bảo cô talà người anh Vĩnh Phong thích chứ.

Bà Mai Hoa trợn mắt nhìn Vũ Quỳnh như thể bà vừa nghe chuyện khủng khiếp nào đó.

- Vĩnh Phong thích cô ta ư. Nó lại thích con bé múa may điên cuồng la hét ầm ĩ giữa bữa tiệc của người khác như vậy ư.

- Chắc tại bạn ấy đang lúc hưng phấn nên mới dùng thuốc thôi bác.

Bà Mai Hoa kinh hoàng khi nghe Vũ Quỳnh nói:

- Con bé này còn sử dụng thuốc lắc nữa ư. Thật là quá thể rồi. bác phải vềdạy dỗ lại Vĩnh Phong mới được.

Vũ Quỳnh vội nắm tay bà Mai Hoa lại nói:

- Bác đừng lo lắng, cũng đừng nên trách mắng anh Vĩnh Phong vội. Cháunghĩ anh Vĩnh Phong chỉ nhất thời ham vui nên mới thích cô ta. Chờ sau một thời gian nữa anh ấy chơi chán thì sẽ bỏ cô ta mà thôi. Cháu tự tin là mình sẽ đánh bại cô ta.

Nghe Vũ Quỳnh nói như vậy bà Mai Hoa mới thấy nhẹ nhõm.

Một cô gái tốt như Vũ Quỳnh mà Vĩnh Phong lại không chọn sao được. Hạn con gái kia chỉ là vui vẻ qua đường mà thôi.

Hiểu Đồng cảm thấy cả người toàn thân đau nhức, đầu muốn nổ tung ra, cổ cô cứng đơ đên gần như không động đây được nữa. Cổ họng thấy khát nước, tòan thân mệt rã rời, tay chân mềm nhũn, khó chịu vô cùng.

Cô dần dần mở mắt ra, lại một căn phòng xa lạ nữa. dạo gần đây khi cô mở mắt toàn là thấy trước mặt mình là những hoa văn nhẹ nhàng nhưng sang trọng, không có một thứ quen thuộc nào của căn phòng trọ nhỏ bé của cô. Cô nhìn cách bài trí thì như là một căn phòng ở một khách sạn cao cấp.

Cố gắng ngồi dậy, cổ Hiểu Đồng gần như muốn gãy lìa ra. Đình Ân đang ngủsay trên ghế sofa. Cô muốn gọi tên Đình Ân nhưng không còn sức để gọi. Cũng may mắn Đình Ân giật mình tỉnh giấc.

- Cậu tỉnh rồi sao. Cậu có biết mình locho cậu thế nào không hả.

Đình Ân mừng rỡ kêu lên. Chạy đến bên giường ôm lấy Hiểu Đồng, Hiểu Đồng cũng muốn ôm lấy Đình Ân njưng cô không còn sức, cô có gắng nói:” Nước”

Đình Ân vội buông cô ra, quẹt những giọt nước mắt trên khóe mắt nghẹn ngào nói:

- Để mình đi lấy nước cho cậu.

Lát sau Đình Ân bê đến một ly nước, cô còn cẩn thận đặt một ống hút vào trong ly để Hiểu Đồng uống dễ dàng hơn. Sau khi uống cạn ly nước Đình Ânmang đến, Hiểu Đồng cảm thấy khỏe hơn rất nhiều.

- Sao cậu lại ở đây – Hiểu Đồng hỏi.

- Anh Thế Nam kêu mình đến. Anh ấyđích thân đến đón mình đưa mình đến đây – Như sợ Hiểu Đồng lo lắng Đình Ân vội nói thêm – Mình và anh Thế Nam đã chở bé Đường về nhà mình ngủ rồi. Cậu yên tâm đi.

Rồi Đình Ân nhìn Hiểu Đồng vừa thương vừa giận, trách:

- Cậu có biết khi mình và anh Thế Nam đến cậu đang ở trong tình trạng nào không hả.

Mặt Hiểu Đồng sa sầm xuống, cô không thể nào nhớ được tối qua đã xảy ra chuyện gì.

- Mình thấy thật tội nghiệp cho anh Vĩnh Phong bị cậu dày vò hành hạ khổ sở hết mức. Nói thật nha trông cậu lúc đó không khác gì là một con hổ vồ mồi. Nếu không phải anh Vĩnh Phong mà là một người nào khác thì cậu đã bị ăn sạch sẽ rồi. Điều đó cho thấy, anh ấy rất yêu cậu.

Hiểu Đồng nghe Đình Ân nói xong chỉ biết thở dài. Cô định kéo chăn ra đứng dậy nhưng lại phát hiện….trên người mình không còn một mảnh vải che thân nào cả. Cô hốt hoảng vội vàng kéo chăn lên che người rồi run run hỏi:

- Tối qua mình đã làm gì? Sao trên người mình…..sao trên người mình không còn gì hết vậy.

Đình Ân lắc đầu thở dài ngao ngán:

- Nhớ tới chuyện tối qua mà đến giờ mình còn phát sợ. Cậu cứ như một conthú hoang bị thương ***g lộn lên.

Rồi Đình Ân với tay xuống dưới đất cầm lên một cái váy màu trắng rách nát đưa cho Hiểu Đồng xem.

- Cậu xem đi. Kiệt tác của cậu tối qua đó. Cái áo đẹp như vậy…

Đình Ân chậc lưỡi tiếc rẻ rồi nói tiếp:

- Mình, Thế Nam, Vĩnh Phong ba người mà không thể kìm chế cậu. Không hiểu bọn chúng cho cậu uống thuốc gì mà mạnh đến vậy. Mà Thế Nam và Vĩnh Phong cứ sợ cậu đau nên cũng chẳng kiềm chế câu được là bao. Hai người đó đẩy mình ra để yêncho cậu đánh, cậu mắng, cậu cắn. Tới khi cậu cậu bắt đầu xé chiếc váy này thì mới giữ chặt cậu lại. Nghĩ tới thì thấy tôi nghiệp Vĩnh Phong, một mình anh ấy bị cậu hành hạ đến nỗi hào quang quay quanh anh ấy cũng biến mất.

Ngừng một chút, Đình Ân kể tiếp:

- Làm thế nào cậu cũng chỉ muốn cởi bỏ đồ ra nên cuối cùng mọi người đành mặc kệ cho cậu cởi bỏ hết ra.

Hiểu Đồng xấu hổ lắp bắp hỏi:

- Như vậy, như vậy…. họ đã….

Hiểu Đồng không thể nói tiếp được. Đình Ân đến bên cạnh cười trấn an cô.

- Yên tâm đi. Hai người họ nếu có ý gì thì sẽ không kêu mình đến đây đâu. Từ lúc cậu cởi đồ, hai người họ chỉ ngồi yên trên ghế kia, quay lưng về phía cậu không dám nhúc nhích lấy một lần nữa. Mình nhìn thấy cũng buồncười. Chỉ có Hiểu Đồng cậu mới có khả năng khiến cho hai chàng công tử như họ thất điên bát đảo đến như vậy.

Hiểu Đồng cau mày, nhìn bô dạng mình rồi khổ sở nói:

- Cuố cùng mình thế nào.

- Thì mọi người đành để mặc cho cậu rên rỉ đến khi kiệt sức ngủ thiếp đi chứ còn biết thế nào nữa chứ.

Hiểu Đồng quả thật chỉ muốn chui xuống một cái lỗ nào mà trốn thôi. Dù bây giờ chỉ có Đình Ân bên cạnh nhưng cô cũng thấy xấu hổ kinh khủng.

- Mình như vầy làm sao đây. Cậu mau đi mua đồ cho mình đi. Cứ như vầy mình thật sự không quen.

- Thế Nam đã đi mua rồi. Vĩnh Phong thì về nhà. Anh ấy sợ cậu không thích thấy mặt nên không dám ở lại. Mình và thế Nam còn chợp mắt một chút, còn Vĩnh Phong suốt cả đêm không ngủ vì lo cậu xảy ra chuyện. Tình cảm của Vĩnh Phong như thế đến sắt đá còn tan chảy mà huống hồ lòng dạ conngười. Chẳng lẽ lòng dạ cậu còn cứng hơn sắt đá.

Hiểu Đồng chỉ lặng lẽ thở dài trước lờinói của Đình Ân mà thôi.

Thế Nam đã mua quần áo cho Hiểu Đồng và Đình Ân thay, rồi đưa cả hai đi ăn. Hiểu Đồng ngại ngùng đến nỗi cô không dám nhìn thế Nam lần nào cả. Thế Nam cũng nhẹ nhàng coi như không có gì xảy ra.

Mặc dù Đình Ân và Thế Nam phản đối, Hiểu Đồng vẫn kiên quyết đến trường, cô không muốn bỏ lỡ một tiết học nào. Huống hồ hôm nay lại là một tiết rất quan trọng.

Nhưng Hiểu Đồng không ngờ rằng, tai họa đang chờ cô đến đó.

Thế Nam đưa hai người đến dãy C rồi cho xe đến dãy A. Vừa bước vào sân trường thì Hiểu Đồng đã thấy mọiánh mắt đều đang đổ dồn vào mình.

Họ nhìn cô xì xầm cười khúc khích, có kẻ còn cợt nhã với cô. Còn chưa hiểu ra chuyện gì thì Đại Bình đã lao tới.

- Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện gì vậy.

- Cậu muốn nói chuyện gì? – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.

Đại Bình nhăn mặt nhìn Hiểu Đồng.

- Cậu thật sự không biết chuyện gì sao.

Nhìn bộ mặt ngơ ngác của Hiểu Đồng và Đình Ân, Đại Bình nắm tay Hiểu Đồng kéo đi.

- Đi theo mình.

Đình Ân cũng vội chạy theo.

Đại Bình kéo Hiểu Đồng đi đến một cái bàn đá vắng người. Lôi cái latop màu đen trong túi ra bắt đầu tra mạng. Xong rồi cậu xoay cái latop về phía Hiểu Đồng và Đình Ân.

Vừa nhìn vào màn hình mấy giây, ĐìnhÂn hét lên còn Hiểu Đồng thì chết lặng.

Trong màn hình hiện ra hai video clip: một quay lúc Hiểu Đồng đang thay đồ,một quay lúc Hiểu Đồng đang múa may điên cuồng trong bữa tiệc.

Bên cạnh đó còn có một tấm hình chụp Hiểu Đồng ở trường, đang ngồi học chăm chỉ. Với lời tựa:” Một đời sống khác của học sinh gương mẫu”

“Cô sinh viên có tên là Mễ Hiểu Đồng học lớp……”

Vô số commend được gửi đến diễn đàn.

“Vịt con xấu xí biến thành thiên nga”.

“ Không ngờ bạn ấy lại đẹp như vậy”.

“ Thật không ngờ nhìn bề ngoài lại không biết bạn ấy lại là một cô gái ăn chơi như thế. Bởi vậy không nên đánh giá con người qua bề ngoài”

“ Cô ả đúng là một con cáo già đội lốt cừu non”

“ Nghe nói cô ta bị hoàng tử trường mình đá cho nên uống thuốc đòi tự tử để buộc anh ấy quay lại. Thật đúng là đồ vô liêm sỉ mà”

…………………..

- …mình là vợ chưa cưới của Vĩnh Phong….chúng ta làm bạn nha …

Hiểu Đồng lần lượt nhớ lại những lời của Vũ Quỳnh. Cô nhìn thấy sự giả dốitrong từng lời nói, sự tốt bụng đó hóa ra là một màn kịch. Vậy thì đẩy cô xuống nước, cho cô mươn áo, sợ cô bị bệnh cho cô uống thuốc là sự khởi đầu cho vở kịch chính ngày hôm nay.

Một cái bẫy thật hoàn hảo để Hiểu Đồng từng bước từng bước đi vào mà không mảy may nghi ngờ. Hiểu Đồng ơi, mày thật ngốc ghếch, mày đã vội vả tin người ta vô điều kiện. Mày đã quên mất cuộc đời này vốn nhiều cạm bẫy, không ai cho không ai cái gì cả. Tất cả đều phải có sự đánh đổi. Mày đã đánh đổi quá lớn rồi.

Hiểu Đồng bật cười lớn, một nụ cười đau khổ. Đại Bình và Đình Ân nhìn Hiểu Đồng tràn ngập lo lắng.

Mặc kệ những tiếng xì xầm trong lớp, Hiểu Đồng bỏ ngoài tai tất cả để bước vào chỗ ngồi. Nhưng chưa được bao lâu thì lớp trưởng đến thông báo thầy hiệu trưởng cho gọi Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng đã lường trước chuyện nàysẽ xảy ra. Vụ việc ầm ĩ như thế lẽ nào trường lại không biết, chuyện gọi cô lên là lẽ dĩ nhiên.

- Cốc … cốc …cốc …

- Mời vào.

Hiểu Đồng mạnh dạn đẩy cửa bước vào. Thầy hiệu trưởng đang ngồi xem giấy tờ, thấy Hiểu Đồng bước vào thì đẩy gọng kính cao hơn và đứng dậy, chỉ tay vào bô ghế tong phòng nói:

- Ngồi đi em.

Hiểu Đồng và thầy hiệu trưởng cũng không xa lạ mấy. Thầy từng giới thiệu Hiểu Đồng dạy học cho cháu của thầy. Cô bé rất thông minh nhưng lại không thích học cùng gia sư. Hiểu Đồng khác với các gia sư trước đây, không ràng buộc, cũng không nghiêm khắc, chỉ bằng sự tận tâm của mình, xây dựng tình cảm chị em với em ấy.

Đợt hè vừa rồi, Hiểu Đồng để cô bé xả hơi, nên vẫn chưa tiếp tục đến dạycho cô bé ấy.

- Em biết vì sao thầy gọi em lên đây chứ.

Hiểu Đồng gật đầu.

- Thầy đã cho gỡ những bài đó xuống rồi. Nhưng thầy hối tiếc là thầy biết quá muộn, sự việc đã đồn ầm ĩ cả lên rồi.

- Dạ em biết.

Thầy hiệu trưởng nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Hiểu Đồng nói:

- Từ trước đến nay thầy luôn luôn tin tưởng nhân cách của em và bây giờ thầy vẫn luôn tin tưởng em. Nhưng thầy sẽ không hỏi đã xảy ra chuyện gìvì thầy nghĩ như vậy là trái với lòng tin của mình.

Hiểu Đồng xúc động ngước mắt lên nhìn thầy, giọng nghẹn ngào nói:

- Em cám ơn thầy.

Thầy hiệu trưởng thở dài nói tiếp:

- Em biết đây là trường một trường tưchứ, và nó thuộc tập đoàn Nguyên Thành Phong, một tập đoàn có thế lực nhất nước ta. Học bổng hằng nay của các học sinh ưu tú đều do tập đoàn này tài trợ.

Thầy với ta rót hai ly nước, đưa cho Hiểu Đồng một ly:

- Chuyện của em đã đến tai bà chủ tịch. Phải nói là chính mắt bà nhìn thấy em say thuốc ở bữa tiệc sinh nhật . Bà ấy đã ra quyết định đuổi học em.

Ly nước trên tay Hiểu Đồng rơi xuống mặt bàn. Hiểu Đồng vẫn biết sẽ xảy ra chuyện nhưng không ngờ lại nghiêmtrọng đến mức này. Cả người Hiểu Đồng bỗng phát cơn ớn lạnh.

Tiếp tục học là hy vọng duy nhất để có cuộc sống tốt đẹp hơn, để mẹ cô và bé Đường có thể sống những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc.

Nếu bây giờ cô bị đuổi học, mọi nổ lựctừ bao nhiêu lâu nay của Hiểu Đồng sẽđổ sông đổ biển. Cuộc sống sau này của Hiểu Đồng, bé Đường và mẹ thật mờ mịt. Hiểu Đồng thấy trước mắt mình toàn bóng đen, tai ù đi.

Giọng thầy hiệu trưởng lại vang lên phá tan mọi mây mù bao quanh Hiểu Đồng.

- Thầy và các giáo sư đã nói giúp em trước mặt bà chủ tịch. Nhưng bà ấy khăng khăng đòi đuổi học em. Nếu ai muốn bênh vực em thì phải ra khỏi trường này. Thầy rất tiếc vì điều này.

Tảng băng trong lòng Hiểu Đồng cuối cùng cũng vỡ tan. Cô kìn nén nỗi đau nói:

- Em hiểu thưa thầy. Xin đừng để vì em mà bị liên lụy. Ngày mai em sẽ nghỉ học. Em xin phép thầy em về lớp.

Hiểu Đồng định đứng dậy đi ra nhưng thầy hiệu trưởng lại nói tiếp:

- Có một điều để em tiếp tục học ở đây.

- Điều kiện gì vậy thầy.

- Đó là không có bất cứ quan hệ gì với Vĩnh Phong.

Hiểu Đồng ra khỏi phòng thầy hiệu trưởng sau khi buông ra câu khẳng định:

- Xin thầy yên tâm, giữa em và anh ấy không hề có bất cứ quan hệ gì.

Đi ra chưa được bao lâu, Hiểu Đồng đã trạm ngay mặt của kẻ hại mình.

Vũ Quỳnh và hai người bạn gái của cô ta. Hiểu Đồng nhận ra một trorng hai cô gái ấy là người đã xô mình xuống nước. Vũ Quỳnh mặc một bộ váy đen sexy rất đẹp, làm cho Hiểu Đồng nhận ra cô là cô gái đã nhào đến hôn Vĩnh Phong trong quán bar.

Hiểu Đồng tự trách mình sao lại khôngchú ý đến cô ta. Nếu như lúc đó cô chú ý đến cô ấy thì sẽ không bị bộ mặt giả tạo của cô ta đánh lừa, thì sẽ không có kết cục như ngày hôm nay.

Vũ Quỳnh vừa nhìn thấy Hiểu Đồng đi ra từ phòng thầy hiệu trưởng thì cười ngạo:

- Sao hả! Cảm giác làm người nổi tiếng thế nào.

Cô ta thật trơ trẽn, hiểu Đồng cứ nghỉcô ta sẽ giả vờ oan khuất khóc lóc bảo không phải mình, nào ngờ cô ta lạitìm ngay Hiểu Đồng gây sự.

Hiểu Đồng khòng thèm trả lời cô ta tiếp túc bỏ đi nhưng Vũ Quỳnh đã chặn lại.

- Sao không trả lời tôi, có phải vì xấu hổ quá không.

Lần này Hiểu Đồng không tránh né nữa, cô nhìn tah83ng vào mặt Vũ Quỳnh mĩm cười khinh miệt:

- Cô thật đáng thương.

Vũ Quỳnh bỗng xanh mặt tức giận hét:

- Cô nói ai đáng thương?

- Là cô.

Vũ Quỳnh giang tay định tát Hiểu Đồng nhưng bị Hiểu Đồng chụp lại và đưa tay tát lại một cái thật mạnh vào mặt Vũ Quỳnh. Cô ta lảo đảo ôm lấy mặt. hai người bạn của cô ta cũng bị bất ngờ không kịp trở tay.

Họ định nhào đến đánh Hiểu Đồng nhưng bị cô trừng mắt vội e sợ thu tay về.

- Những chuyện cô làm đối với tôi, tôi coi như là tiền trả cho cái váy đầm kia,nhưng cái tát này chính là tôn nghiêm danh dự và tự trọng của tôi. Tôi đã tưởng rằng chúng ta là bạn nên từng chúc mừng cho cô và Vĩnh Phong, Nhưng bây giờ tôi thấy thật may mắn vì người anh Vĩnh Phong thích không phải là cô. Hạng người như cô, Vĩnh Phong sẽ không bao giờ thích đâu.

- Cô….Vũ Quỳnh định lao đến đánh Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng cười khinh bỉ nói:

- Cô định ăn thêm một cái tát à. Vậy thì đánh đi. Tôi nói cho cô biết, tôi không phải là cục bột để tùy cô nhào nắn. Nếu cô vay tôi một, tôi nhất định bắt cô trả gấp mười lần.

- Cô tưởng cô còn Vĩnh Phong chóng lưng à. Cô chỉ là một cô bé lọ lem thôi. Anh ấy rồi cũng sẽ chán cô.

Đột nhiên môt tiếng nói trầm ấm uy nghi vang lên từ sau lưng Vũ Quỳnh.

- Ai nói cô ấy không còn người chống lưng.Nếu các cô dám đụng vào cô ấy tôi sẽ để các cô hối hận suốt đời.

Là Thế Nam, tại sao lúc cô tuyệt vọng nhất lại là Thế Nam an ủi cô.

Thế Nam không phải chỉ nổi tiếng bởi vỉ vẻ hào hoa phong nhã của mình mà còn bởi vì cậu là con trai của một trong những tập đoàn mạnh trong nước.

Ba cô gái thấy Thế Nam đi tới với vẻ mặt giận dữ thì sợ hãi rút vào nhau.

Thế Nam căm tức nhìn họ:

- Tôi cấm các cô từ nay không được bắt nạt cô ấy nếu không đừng trách tôi.

Nói xong anh nắm tay Hiểu Đồng kéo đi.

Vĩnh Phong nhìn thấy Thế Nam đem đồ đến khách sạn cho Hiểu Đồng và Đình Ân. Thấy Hiểu Đồng đã đỡ hơn rất nhiều lên xe của Thế Nam thì mới yên tâm về nhà. Cậu ngã nhào ra ghế sofa đau khổ.

Cậu muốn làm cho Hiểu Đồng đau khổ, muốn cho cô ấy hiểu được cảm giác đau khổ là thế nào. Nhưng không ngờ khi làm người khác đau thì cũng làlàm chính mình bị đau. Cô đau một còn cậu đau đến mười.

Nhìn cô ấy đau đớn vật vã, trái tim Vĩnh Phong như rướn máu. Cậu mệt mỏi nhắm mắt lại. Cả đêm qua cậu không hề chợp mắt lấy một lần.

Chỉ vừa chợp mắt một lát thì điện thoại trong túi reo lên, cậu uể oải cằm điện thoại. Là tiếng của Quốc Bảo.

- Anh Vĩnh Phong xảy ra chuyện rồi, mau đến trường đi …..

Trên đường đến trường cậu nghe Quốc Bảo kể lại vắng tắt mọi thứ, khiến cho vận tốc của cậu càng ta7ng cao.

Cuối cùng cậu đến trường tìm Đình Ân, nghe Đình Ân bảo Hiểu Đồng bị gọi đến phòng thầy Hiệu trưởng, cậu tức khắc chạy đến đó. Vừa chạy đến thì thấy Thế Nam nắm tay Hiểu Đồng bỏ đi, sau lưng là Vũ QUỳnh với hai cô gái tức giận nhìn theo họ.

Hiểu Đồng và Thế Nam thấy Vĩnh phong thì khựng lại.

Hiểu Đồng nhìn vào mắt Vĩnh Phong nói:

- Anh làm ơn nói với vợ chưa cưới của anh là tôi và anh không có bất cứ quan hệ nào hết và làm ơn từ nay hãy tránh xa tôi ra. Tất cả mọi chuyện đều vì anh mà ra. Tôi không muốn thấy mặt anh nữa.

Nói rồi, Hiểu Đồng nắm tay Thế Nam bỏ đi, mặc cho vĩnh Phong đau khổ đứng nhìn theo bóng họ.

“ Vĩnh Phong! Xin lỗi anh! Em hết lần này đến lần khác làm anh đau khổ. Hết lần này đến lần khác đối xử tàn nhẫn với anh. Hãy quên một kẻ xấu xanhư em đi. “

Nước mắt đang chảy vào tim Hiểu Đồng khiến cô có cảm giác đau nhói.

Vũ Quỳnh thấy Vĩnh Phong đến thì nũng nịu giả vờ như vừa bị bắt nạt.

- Vĩnh Phong! Tự nhiên Hiểu Đồng đến mắng **** em, còn tát em một cái,anh xem mặt em đỏ cả lên.

Nhưng Vĩnh Phong đã quay lại đưa tay bóp cổ cô, đẩy mạnh cô vào tường.

- Đừng tưởng tôi không biết những việc cô đã làm. Khôn hồn thì kêu cái tên đã giúp đỡ cô làm chuyện xấu xa đó biến mất khỏi thành phố này nếu không thì chết với tôi. Từ nay cô còn dám động đến một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ làm cho khuôn mặt xinh đẹp củacô bị biến dạng đó. Nên nhớ tôi không thích nói chơi bao giờ.

Rồi cậu quay sang hai cô bạn:

- Cả các cô nữa đó.

Khiến cho hai cô bạn này vỡ cả mật.

Vĩnh Phong tức giận bỏ đi. Cậu buông tay ra khiến Vũ Quỳnh khuỵu xuống ho sặc sụa.

Vũ Quỳnh nhìn theo bóng dáng của Vĩnh Phong tức giận nghĩ thầm:” VĩnhPhong, anh dám vì cô ta mà đối xử vớitôi như vậy. Hai người hãy chờ đấy tôi sẽ không để hai người yên đâu.

Thế Nam đưa Hiểu Đồng đến một nơi thật yên tĩnh.

- Nếu muốn khóc thì em hãy khióc thật to đi. Ở đây không ai nghe thấy đâu.

Như chỉ đợi có thế, những giọt nước mắt của Hiểu Đồng tuôn trào trên nét mặt xinh đẹp của cô.

Thế Nam thở dài đưa cho Hiểu Đồng một cái khăn giấy.

- Nếu đau lòng đến thế sao em lại phải nói ra những lời tuyệt tình như thế. Sao em không cho mình và Vĩnh Phong một cơ hội.

- Có một cơ hội giữa em và anh ấy sao. Em chỉ là một cô gái nghèo hèn thấp kém.

- Nhưng Vĩnh Phong yêu em.

- Vĩnh phong yêu em thì đã sao, khoảng cách giữ em và anh ấy là không thay đổi. hôm nay thầy hiệu trưởng cho em biết trường đã đuổi học em. Điều kiện duy nhất để em cònở lại là rời xa Vĩnh Phong.

- Là mẹ Vĩnh phong ra quyết định đúng không.

Hiểu Đồng buồn bã gật đầu.

- Hiểu Đồng! Người em yêu là Vĩnh phong chứ không phải mẹ cậu ấy.

- Nhưng em không xứng với anh ấy. Người xứng với anh ấy chỉ có Vũ Quỳnh.

- Hiểu Đồng! Em phải biết một điều là từ nhỏ đến lớn Vĩnh Phong không được hạnh phúc, điều này làm nên sự lạnh lùng của cậu ấy như ngày nay. Hôn nhân giữa họ là một cuộc hôn nhân hợp tác không hề có tình yêu. Em nhẫn tâm để cậu ấy tiếp tục sốngtrong bất hạnh hay sao. Người có quyền lựa chọn là Vĩnh Phong chứ không phải mẹ cậu ấy hay Vũ Quỳnh. Hãy cho Vĩmh Phong một cơ hội lựa chọn.

Hiểu Đồng mĩm cười nhìn Thế Nam.

- Anh đúng là một chàng trai tốt.

- Chỉ tiếc rằng con gái không yêu những chàng trai tốt.

- Chỉ là em không xứng đáng mà thôi.

- Đừng tự ti như vậy, Hiểu Đồng. Em yêu Vĩnh Phong thì hãy cho hai người một cơ hội để tiến tới.

- Sao anh lại cho rằng em yêu Vĩnh Phong.

- Em chưa từng nhìn thẳng vào mắt anh. Tuy rằng em nói không muốn nhìnmặt Vĩnh Phong nữa nhưng em luôn nhìn vào mắt cậu ấy và em cũng chưa từng nói rằng mình ghét cậu ấy phải không?

Hiểu Đồng muốn đển trường để học thành ra cúp học. Tạm biệt Thế Nam, hiểu Đồng đón xe đến bệnh viện thăm mẹ, cô muốn tìm sự bình yên bên cạnh mẹ.

Ngồi trên xe cô cứ nhớ những lời Thế Nam nói. Lúc nào Thế Nam cũng đến bên cạnh lúc cô cần an ủi nhất. Anh đãnói trúng tâm sự của Hiểu Đồng. Phải chi người cô yêu là anh, cô sẽ không phải đau khổ thế này.

Bà Du Cẩm thấy con gái đến thăm mình thì rất vui.

Hiểu Đồng vừa thấy mẹ vội ôm chầm lấy mẹ, hơi ấm của mẹ lúc nào cũng thật bình yên. Bà Du Cẩm nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen nhánh của con gái.

- Có chuyện gì vậy con.

Hiểu Đồng nhìn mẹ lắc đầu cười, trấn an bà.

- Chỉ là con nhớ mẹ, muốn ôm mẹ mãi thôi.

Bà Du Cẩm bật cười trước sự nụng nĩucủa con gái, bà trách yêu con gái.

- Trời ơi! Con gái lớn rồi mà còn nhõng nhẽo không sợ mấy cô chú cườicho à.

Những bệnh nhân và người nhà của họcũng cười đáp lại, có người khen.

- Chị có cô con gái xinh đẹp và ngoan hiền thật có phước.

- Con gái tôi mà được bằng một góc con gái chị thì thật là may. Còn nhỏ thế mà biết chăm lo cho mẹ.

…………………..

Đột nhiên bà Du Cẩm nhăn mặt ôm lấy ngực. Hiểu Đồng lo lắng hỏi:

- Mẹ làm sao vậy. Mẹ đau ở đâu à. Đểcon đi gọi bác sĩ.

Nhưng bà Du Cẩm kéo tay Hiểu Đồng lại.

- Mẹ không có sao hết. Chẳng là hồi nãy mẹ ăn hơi nhiều nên đầy bụng khóchịu một chút. Đừng kêu bác sĩ kẻo người ta cười mẹ là tham ăn.

Hiểu Đồng nghi ngờ hỏi:

- Mẹ không sao thật chứ?

- Cái con bé này, đã bảo mẹ không sao rồi mà. Con mau về chuẩn bị đi làm đi, kẻo trễ người ta lại la đó.

- Vậy con về đây. Mẹ nhớ bảo trọng, có gì thì nhờ người kêu bác sĩ đến liềnnha mẹ.

- Mẹ biết rồi.

Hiểu Đồng đành mang nỗi lo lắng đến chỗ làm.

Cuối cùng cũng xong việc, Hiểu Đồng mệt mỏi đi về nhà. Giờ này bé Đường đã ngủ say rồi, dạo này con bé rất ngoan. Không nhõng nhẽo nhiều, cũng không nói mớ hay khóc trong lúc ngủ nữa.

Vừa mở cửa ra, Hiểu Đồng đã nhìn thấy bé Đường đang ngủ say nhưng bên cạnh còn một người lạ nữa. Người đó có dáng người cao to, mái tóc đen lấy, nắm chặt bàn tay của bé Đường mà ngủ.

Là anh ấy. Sao anh ấy lại ngủ ở đây. Bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay nhỏ bé để vỗ về, khiến cho nụ cười luôn nở trên môi của bé Đường. Con bé ngủ thật bình an.

Người bạn bí mật của bé Đường chẳnglẻ là anh ư.

Hiểu Đồng nhẹ nhàng đến bên cạnh, nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp của anh trong lúc ngủ, trông Vĩnh Phong như một đứa trẻ ngoan, hiền lành.

Hiểu Đồng nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rũ trên mặt anh rồi lấy chăn đắp cho hai người thật cẩn thận.

Sau đó, Hiểu Đồng đi lấy đồ rồi bước vào buồng tắm.

Nghe tiếng nước chảy róc rách, Vĩnh Phong mới từ từ mở mắt ra. Đã lâu lắm rồi, cậu thường đến chơi với bé Đường mỗi buổii tối ru cô bé ngủ. Vỗ về cô bé khỏi nỗi sợ hãi ở một mình, dù gì thì bé Đường cũng chỉ mới có bốn tuổi. Không hiểu sao, Vĩnh Phongvừa gặp đã thấy thích cô bé.

Một khuôn mặt bầu bĩnh, má lúm đồngtiền, đôi mắt sáng như sao trên trời, aigặp cũng yêu thích.

Lúc nào cũng vậy, Vĩnh Phong chờ chi đến khi Hiểu Đồng bình an trở về thì mới ra về. Tình yêu thầm lặng này, anh sẽ chôn giấu trong lòng.

Hôm nay vì quá mỏi mệt mà anh đã ngủ quên mất. Nghe tiếng mở cửa, Vĩnh Phong biết Hiểu Đồng đã trở về,anh không muốn cô thấy khó xử khi thấy mình nên giả vờ ngủ tiếp.

Hiểu Đồng tắm xong đi ra ngoài, nhìn Vĩnh Phong vẫn ngủ say. Cô bần thần ngắm nhìn cậu.

Anh đã đến đây bao lâu rồi. Vĩnh Phong! Làm sao em trả hết ân tình này của anh dành cho em. Em chỉ là một cô bé nghèo hèn mà thôi. Em hoàn toàn không xứng đáng với anh.

“ Em hãy cho mình và Vĩnh phong mộtcơ hội……..Vĩnh Phong mới là người lựa chọn hạnh phúc cho mình…….”

Những lời của Thế Nam văng quẳng bên tai, Hiểu Đồng mệt nhoài ngủ ngụcbên bàn

Vĩnh Phong nhẹ nhàng bế Hiểu Đồng đến bên cạnh bé Đường , đắp chăn cho cô rồi nhẹ nhàng mở cửa ra về.
















Tiếp chap 11
Những món ăn được nấu rất kỹ càng đều là những món dễ nuốt, Hiểu Đồng ăn một cách ngon lành. Cô muốn ăn cho mau lại sức.

Nhìn Hiểu Đồng ăn ngon lành, Thế Nam cảm thấy rất vui. Anh nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp.

Hiểu Đồng đang ăn chợt ngẩng lên bắtgặp Thế Nam cứ nhìn mình ăn mãi cảm thấy có chút không quen, cô mĩm cười nhẹ với Thế Nam.

- Không phải là chủ ý của Vĩnh Phong đâu? Thế Nam tự nhiên giải thích.

Hiểu Đồng không nói gì chỉ im lặng lắng nghe, tay dừng đũa.

- Lúc trước, Quốc Bảo và Đại Bình là bạn thân, nhưng Đại Bình đã bán đứngQuốc Bảo, lén lút báo cáo những việc làm của Quốc Bảo cho giáo viên chủ nhiệm biết. Nên từ đó Quốc Bảo rất ghét Đại Bình.

- Quốc Bảo đã làm chuyện xấu à. Vậy thì hành động của Đại Bình là sai.

- Vậy em thích hành động phản bội bạn bè của Đại Bình à.

Hiểu Đồng không còn lời để nói nữa. Tuy rằng cô ghét những kẻ làm chuyệnxấu nhưng hành động của Đại Bình cũng không hay cho lắm.

Mấy ngày nay hiểu Đồng chạy ngược chạy xuôi tìm việc làm thêm phù hợp với thời gian trống của mình. Càng nghĩ thì cô càng giận Vĩnh Phong, sao anh có thể nhẫn tâm cướp đi công việc quý còn hơn tính mạng của cô như vậy. Mệt mỏi Hiểu Đồng ngồi dựa vào cái ghế đá ở một góc vắng vẻ củatrường rồi thiếp đi lúc nào không hay biết.

Một bóng hình đứng dựa vào một thâncây gần chiếc ghế đá cô ngồi. Lừ mắt cảnh cáo những kẻ ồn ào đi qua sợ làm cô thức giấc.

Một đôi mắt dữ tợn trợn lên nhìn Vĩnh Phong âu yếm ngắm nhìn Hiểu Đồng đang ngủ say căm phẫn. Nhánh cây trong tay người ấy gãy đôi.

Công việc mới mà Hiểu Đồng tìm là công việc phục vụ trong các bữa tiệc. Có một bữa tiệc được tổ chức tại một gia đình quyền thế vào ngày chủ nhật.

Sáng sớm Hiểu Đồng và các nhân viênphục vụ đã có mặt tại một căn biệt thự sang trọng để nghe dặn dò. Sau đó họ bắt tay vào sắp xếp bàn tiệc.

Hôm nay là sinh nhật thứ 20 của cô tiểu thư nhà này. Cô ấy là con gái độc nhất của ông chủ tập đònh Hình Thế, một tập đoàn chuyên kinh doanh dầu hỏa.

Cô tiểu thư có tên là Vũ Quỳnh. Hiểu Đồng biết cái tên này do thấy chiếc bánh sinh nhật của cô ta. Cái bánh rấtto, rất đẹp đến bảy tầng.

- Cốc …cốc … cốc …

- Vào đi.

Hiểu Đồng mở cửa bước vào trên tay cô cầm một gói quà to.

- Quản gia kêu tôi đem hộp quà này vào cho cô.

Một cô gái mái tóc óng mượt uốn xoăncực kì quyến rũ, cô mặc một chiếc váy màu đỏ rực rỡ khá sexy. Trong côcực kì sang trọng. Hiểu Đồng man máng là đã gặp cô ấy ở đâu rồi thì phải.

Cô tiểu thư ăn nói rất nhỏ nhẹ, mĩm cười với Hiểu Đồng.

- Cám ơn bạn. Cứ đặt xuống giường giùm mình. Hôm nay bạn làm thêm ở đây à.

- Sao cô biết.

- Chúng ta học chung khóa mà. Mình học khoa quản trị kinh .

- Chào bạn.

- Mình là Vũ Quỳnh.

- Mình là Hiểu Đồng.

- Mình có nghe tin đồn về bạn…nhưng mình không tin những tin đồn ấy đâu.

- Cám ơn.

- Chúng ta làm bạn nha – Vũ Quỳnh chìa tay ra trước mặt Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng e dè gật đầu, rồi cũng đưa tay ra bắt lại. Thầm nghĩ cô gái này cũng thật đáng yêu. Sau đó cô đi ra ngoài tiếp tục công việc của mình.

Gần 11 giờ, khách đến gần như đông đủ. Toàn là tầng lớp giàu có sang trọng. Những cô gái ăn diện cực kì xinhđẹp. họ mang trên người toàn đồ hiệu đắt giá. Những chàng trai cũng trải chuốt không kém.

Hiểu Đồng và các phục vụ khác thay nhau mang nước đến mời các vị khách. Mấy chàng trai bị thu hút bởi cô phục vụ xinh đẹp, họ thường liếc trộm cô, có người còn tán tỉnh nhưng Hiểu Đồng lịch sự từ chối.

Mọi người túm tụm vào nhau để khen ngợi nhau và để khoe khoang lẫn nhau. Người nào cũng chứng tỏ đẳng cấp của mình cao hơn người kia.

Một chiếc xe cực kì sang trọng chạy đến nhưng người trong xe mới khiến cho mọi người quay lại nhìn.

Ba chàng công tử cực kì đẹp trai quyến rũ bước xuống xe sau khi tài xếlần lượt mở cửa xe. Họ sáng rực rỡ và nổi bật đến nỗi không ai rời mắt khỏi họ.

Họ chính là ba anh chàng nổi tiếng nhất trường Nguyên Thành Phong: Vĩnh Phong, Thế nam, Quốc Bảo….

Hiểu Đồng đang đứng phục vụ gần cửara vào cũng bị ngây người trước họ. Bình thường họ mặc những bộ đồ hiệubình thường đã khiến họ thật nổi bật rồi, bây giờ họ khoát lên người những bộ đồ cực kì sang trong khiến cho cáccô gái phải gào thét khi thấy họ.

- Trời ơi! Đẹp trai quá.

- A! Anh Vĩnh Phong, anh Thế Nam, anh Quốc Bảo…

…………

Ba người bọn họ chẳng thèm chú ý đến những lời khen ngợi bên tai, nhưng lại chú ý đến cô gái đang bưng một cái khay đựng ly.

- Hiểu Đồng! – Thế Nam kêu tên cô, nét mặt rạng rỡ.

Những người xung quanh đều quay mặt nhìn cô gái được diễm phúc trò chuyện với họ.

- Sao em ở đây. Em đang làm thêm à.

Hiểu Đồng gật đầu rồi trả lời giọng trách móc.

- Em bị người ta làm cho mất việc nếu không mong chóng tìm việc thì sẽ chết đói mất.

Cùng lúc đó tiếng micro của người dẫn chương trình vang lên. Mọi người tập trung nhìn lên khán đài. Hiểu Đồngcũng nhanh chóng quay trở về với công việc.

Buổi tiệc sinh nhật trong giới thượng lưu không đơn thuần là một buổi tiệc tụ tập ăn chơi của giới trẻ mà còn là buổi tiệc thúc đẩy các mối quan hệ làm ăn với nhau.

Ba mẹ của Vũ Quỳnh cũng mời các nhà kinh doanh lớn đến dự tiệc.

Ông Triệu Vĩnh Nguyên cùng vợ là bà Mai Hoa thật sang trọng khoát tay nhau bước vào cửa. Họ chào hỏi xã giao với vài người bạn.

Ông Vĩnh Nguyên đang cười nói vui vẻ chợt nhìn thấy một cô gái trẻ rất xinh đẹp, cô bận đồ phục vụ, đang loay hoay rót rượu thì xúc động mạnh. Mắtông nhìn chầm chầm vào cô gái.

- Chủ tịch Nguyên! Hân hạnh được ông đến dự – Tiếng ông chủ tịch Vũ Chiết vang lên cắt đứt ánh mắt của chủ tịch Nguyên. Ông vội quay qua bắttay với chủ tịch Vũ Chiết.

- Vũ Quỳnh mau ra chào hai bác đi con – Ông Vũ Chiết ra lệnh cho con gái.

Vũ Quỳnh e lệ chào :

- Con chào hai bác. Cảm ơn hai bác đã đến tham dự sinh nhật của con.

Bà Mai Hoa hài lòng ngắm Vũ Quỳnh.

- Hôm nay con thật xinh đẹp.

- Cám ơn bác khen ngợi.

- Thôi chúng ta vào trong nàh ngồi chơi đi. Để bọn trẻ bên ngoài tự do với nhau. Vũ Quỳnh con đi tiếp chuyện với Vĩnh Phong đi.

Ông Vũ Chiết nháy mắt nói với con gái, Vũ Quỳnh hiểu ý gật đầu.

Trước khi đi vào trong, chủ tịch Nguyên nhìn về phía bàn rượu nhưng không còn bóng dáng của cô gái ấy. Ông lắc đầu xua đi những hình ảnh lúc nãy.

Thế Nam đâu biết khi cậu bắt chuyệnvới Hiểu Đồng lại khiến mấy cô gái xung quanh ganh ghét. Lúc Hiểu Đồng đi ngang qua hồ bơi, ai đó cố tình đẩycô ngã xuống hồ.

Vũ Quỳnh đang nói chuyện với Vĩnh Phong thấy vậy mới tức giận mắng.

- Tại sao bạn lại làm như vậy chớ.

Cô gái đẩy Hiểu Đồng xuống hồ giả vờ khóc nói:

- Mình chỉ vô tình thôi, tại mình bị vấp nên mới ngã vào cô ấy.

Vũ Quỳnh quay xuống hồ bơi hỏi Hiểu Đồng:

- Bạn có sao không?

Hiểu Đồng lắc đầu rồi bơi vào . Vũ Quỳnh chạy đến bên cạnh Hiểu Đồng lo lắng nói:

- Bạn bị ướt hết rồi. Đi theo mình lên phòng đi.

Vũ Quỳnh nắm tay Hiểu Đồng kéo đi. Để lại ánh mắt lo lắng của hai chàng trai.

Vào đến phòng của Vũ Quỳnh, Hiểu Đồng e dè, cã thân người cô ướt sũng sẽ làm ướt hết căn phòng sang trọng này.

- Không sao đâu. Cứ vào đi, nếu để lâu bạn sẽ bị cảm lạnh đó.

Hiểu Đồng rụt rè bước vào thấy Vũ Quỳnh đang mở tủ quần áo của mình ra chọn lấy một bộ váy cho Hiểu Đồng.

Vũ Quỳnh chọn một bộ váy màu trắng cổ điển may cách tân khá kín đáo đưa cho Hiểu Đồng.

- Mình nghĩ bạn hợp với bộ đồ này hơn. Những bộ kia chỉ e bạn không chịu mặc.

Hiểu Đồng nhìn Vũ Quỳnh cảm động, ngoài Đình Ân ra chưa có cô gái nào đối xử tốt với cô đến vậy.

- Mình mượn bạn mặc đỡ, xong rồi sẽ giặt lại trả bạn.

- Không cần, mình tặng bạn bộ này mà– Vũ Quỳnh cười lớn.

- Nhưng mà mình không dám nhận – Hiểu Đồng lắc đầu nói.

- Cứ nhận đi, coi như mình xin lỗi vì đãgiẫm lên chân của bạn – Vũ Quỳnh cứ khăng khăng bắt ép Hiểu Đồng phải nhận.

Hiểu Đồng chợt nhớ lại khuôn mặt xinh đẹp cúi xuống nhìn cô khi chân mình bị gót giày màu đỏ kia giẫm phải.hèn chi, cô cảm thấy cô gái này quen quen.

Hiểu Đồng không từ chối nữa, cô bướcvào phòng thay đồ.

Ở bên ngoài có người đang cười đắt chí khi Hiểu Đồng ngây thơ đang bị rơivào một âm mưu mà không hay biết.

Khi Hiểu Đồng thay đồ xong bước ra ngoài, thì Vũ Quỳnh đã đứng chờ sẵn với môt ly nước cầm trên tay.

- Cậu uống viên thuốc này đi để khỏi bị cảm.

Hiểu Đồng không nghi ngờ gì cả cầm lấy uống ngay, còn cảm ơn thành ý của Vũ Quỳnh. Vũ Quỳnh ngắm nhì Hiểu Đồng nói:

- Cậu mặc bộ đồ này thật đẹp. Mình chỉ bận bộ đồ này vào ngày đính hôn của mình với anh Vĩnh Phong thôi. À ! Mình đã nói với cậu mình là vợ chưa cưới của anh ấy chưa.

Hiểu Đồng xém chút làm vỡ ly nước trong tay, cô cảm thấy cả người nóng lên. Tim tự nhiên thắt lại.

- Chúng ta mau ra ngoài dự tiệc.

Vũ Quỳnh giục, Hiểu Đồng bèn cùng côđi ra ngoài. Thầm cầu chúc cho Vũ Quỳnh hạnh phúc bên Vĩnh Phong dù tim cô tan nát.

Để cho Hiểu Đồng tự ra ngoài, Vũ Quỳnh đến bên cạnh bà Mai Hoa nhõng nhẽo nói.

- Bác ơi! Ra ngoài xem giùm con cái bánh kem xem có đẹp không. Là chính tay con làm đó. Nha bác.

Bà Mai Hoa tất nhiên đồng ý.

Hiểu Đồng thật xinh đẹp trong bộ váy trắng, cô làm cho các chàng trai phải ngất ngây khi đi ra. Mấy cô nàng càng ghanh ghét thêm.

Vĩnh Phong và Thế Nam ngây cả người khi thấy Hiểu Đồng bước ra. Thật đẹp. Như áng mây nhẹ phảng phất lại như hạt sương ngưng đọng, vẻđẹp của Hiểu Đồng lúc này thật khôngbiết dùng từ ngữ gì diễn tả.

Đến cả tên có bản tính trẻ con như Quốc Bảo cũng đánh rơi ly rượu trên tay của mình.

Hiểu Đồng hoàn toàn không có ý bướcđến bên cạnh Vĩnh Phong và Thế Nam nhưg khổ nỗi đó lại là nơi cô cần đến. Bàn pha chế rượu.

Vĩnh Phong nheo nheo đôi mắt nhìn Hiểu Đồng, còn Thế Nam lại nhìn cô với ánh mắt sáng ngời. Còn tên nhóc Quốc Bảo không cần giữ kẻ :

- Đúng là người đẹp vì lụa mà.

Nhưng Thế Nam đã vỗ vai cậu nói:

- Nhóc à! Em sai rồi phải nói là người đẹp mặc cái gì cũng đẹp – Rồi thế Nam đến trước mặt Hiểu Đồng khen –Em mặc bộ váy này đẹp lắm.

- Cám ơn anh. Đây là váy của Vũ Quỳnh tặng em.

Mặc dù cảm thấy hơi mắc cỡ vì được khen ngợi nhưng Hiểu Đồng không Hiểu tại sao cả người cơ lại cảm thấy nóng ra lên. Cảm giác nóng bỏng đến khó chịu. Mặt cô nóng bừng lên.

Hiểu Đồng mơ hồ nghe tiếng Thế Nam gọi mình, Hiểu Đồng cắn chặt răng lại như muốn kìm nén cơn nóng trong người, nhưng dường như cô không còn một chút sức lực nào, đôi chân cũng không còn đứng vững được nữa.

Tại sao lại như thế, sáng nay cô khônghề ăn thứ gì cả thì làm sao lại có cảm giác này.

Cô chỉ uống có một viên thuốc do Vũ Quỳnh đưa cho. Chẳng lẻ cô bị sốc thuốc. Thật vô lí, đó chỉ là môt viên thuốc cảm bìng thường thôi thì làm sao lại có cảm giác nóng bừng lên thế này. Chắc chắc đó không phải là viên thuốc cảm …chắc chắn …

Hiểu Đồng vơ lấy cái xô đá bên cạnh trút hết lên người, cả đá và nước mát lạnh tạm thời xoa dịu cơn nóng bức trong người cô.

Hiểu Đồng cảm thấy hai đôi tay đang chụp lấy hai bên cánh tay của cô. Nghe thấy tiếng gọi của Thế Nam, nhìn thấy một gương mặt khác đang nhăn nhó lo lắng cho cô. Nhưng cô không thể nào nhìn rõ gương mặt của ai, mắt cô hoa lên, cô vôi nhắm ghiền mắt lại.

Chẳng mấy chốc ngọn lửa nóng rực lạibừng lên nhưng lần này lại càng mãnh liệt hơn trước. Cả thân người cô lắc lư không ngừng

Ai đó vỗ vào mặt cô nhưng lại sợ làm cô đau. Đôi bàn tay lạnh buốt, trắng nhợt vì sợ hãi. Nhưng lại khiến Hiểu Đồng cảm thấy thật dễ chịu, cô chụp lấy bàn tay ấy, từ từ cọ sát khắp mặt mình, cảm giác mát lạnh ở đôi bàn tay thật dễ chịu cô đưa bàn tay lướt qua mắt môi rồi xuống cổ.

Bàn tay bị căng cứng trước hành động của cô, nhưng trước khi cô di chuyển bàn tay ấy xuống ngực mình thì bàn tay đột ngột biến mất.

Hiểu Đồng đang thấy thoải mái với bàn tay ấy thì sự biến mất đột ngột của nó khiến cô bực tức, cô hét lên:

- Tôi muốn …tôi muốn…

- Đi lấy nước lại đây….- Tiếng Vĩnh Phong hét lên.

Vĩnh Phong! Vĩnh Phong! Haiz!

- Đồ xấu xa! Đồ xấu xa! Em ghét anh, Vĩnh Phong. Em ghét anh.

Tiếng Vĩnh phong đau đớn thì thầm:

- Anh biết! Anh biết!

- Em đau quá! Khó chịu quá….

Hiểu Đồng trong cơn mê loạn, không thể điều khiển được sức mạnh của mình nữa, cô đưa răng cắn mạnh lên cánh tay đang ôm ngang trước ngực cô, khiến Vĩnh Phong đau nhói. NhưngVĩnh Phong chỉ cắn chặt răng cam chịu chứ không rút tay lại.

Nếu như cắn cậu có thể làm cô bớt đau thì dù cho có sứt da chảy máu, hay cắn nát cánh tay này, cậu cũng chấp nhận.

- Nóng quá! Nóng quá!

Hiểu Đồng đưa tay cở nút áo mình ra, cả đám con trai lúc này đang xanh mặt nhìn cô lo lắng vậy mà chỉ có mỗi động tác nhỏ này của cô khiến bọn chúng thích chí, chăm chăm vào làn da trắng ngần mịn màng của cô.

Vĩnh Phong vội chụp tay Hiểu Đồng lại, ngăn không cho cô cởi nút thứ hai, lừ mắt nhìn mấy tên kia cảnh cáo:

- Cút hết đi.

Quốc Bảo đem đến một xô nước, cậu tạt thẳng lên ngườn Hiểu Đồng, bực tức **** thể.

- Cô ấy bị cắn thuốc. Tên chết tiệt nào dám bỏ thuốc cho cô ấy vậy chứ. Tao mà biết đựơc thì tên khốn đó khó sống.

Tiếng Thế Nam từ ngoài gọi vào:

- Vĩnh Phong! Có xe rồi. Đưa cô ấy lên xe mau.

Tức tốc, Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng lên chạy vội ra xe đợi sẵn. Mặc cho côvừa la hét vừa múa may điên cuồng, đập túi bụi vào người cậu

Bà Mai Hoa từ nãy đến giờ đã chứng kiến tất cả. bà chăm chú nhìn cô gái xinh đẹp đang như người điên kia.

- Cô gái kia là ai.

Bà giận dữ hỏi Vũ Quỳnh.

- Cô ấy được thuê đến đây để phục vụ bữa tiệc sinh nhật cho cháu.

- Tại sao cô ta lại mặc bộ váy mà cô đã tặng cho cháu chứ. Đó là thiết kế duy nhất, trên đời này không hề có chiếc thứ hai.

- Hồi nãy cô ta bị té xuống hồ, cháu tốt bụng cho cô ấy mượn quần áo. Cháu đã cho cô ấy mượn một chiếc váy khác. Chiếc váy này cô tặng cháu,bình thường cháu cũng không nỡ mặc. nhưng chắc lúc cháu đi ra, cô ấy đã tựý lấy thay vào.

Vũ QUỳnh giả vờ oan khuất nói, rồi côta giả vờ như vô tình.

- Xin bác đừng trách cháu, cháu cũng không còn cách nào khác, ai bảo cô talà người anh Vĩnh Phong thích chứ.

Bà Mai Hoa trợn mắt nhìn Vũ Quỳnh như thể bà vừa nghe chuyện khủng khiếp nào đó.

- Vĩnh Phong thích cô ta ư. Nó lại thích con bé múa may điên cuồng la hét ầm ĩ giữa bữa tiệc của người khác như vậy ư.

- Chắc tại bạn ấy đang lúc hưng phấn nên mới dùng thuốc thôi bác.

Bà Mai Hoa kinh hoàng khi nghe Vũ Quỳnh nói:

- Con bé này còn sử dụng thuốc lắc nữa ư. Thật là quá thể rồi. bác phải vềdạy dỗ lại Vĩnh Phong mới được.

Vũ Quỳnh vội nắm tay bà Mai Hoa lại nói:

- Bác đừng lo lắng, cũng đừng nên trách mắng anh Vĩnh Phong vội. Cháunghĩ anh Vĩnh Phong chỉ nhất thời ham vui nên mới thích cô ta. Chờ sau một thời gian nữa anh ấy chơi chán thì sẽ bỏ cô ta mà thôi. Cháu tự tin là mình sẽ đánh bại cô ta.

Nghe Vũ Quỳnh nói như vậy bà Mai Hoa mới thấy nhẹ nhõm.

Một cô gái tốt như Vũ Quỳnh mà Vĩnh Phong lại không chọn sao được. Hạn con gái kia chỉ là vui vẻ qua đường mà thôi.

Hiểu Đồng cảm thấy cả người toàn thân đau nhức, đầu muốn nổ tung ra, cổ cô cứng đơ đên gần như không động đây được nữa. Cổ họng thấy khát nước, tòan thân mệt rã rời, tay chân mềm nhũn, khó chịu vô cùng.

Cô dần dần mở mắt ra, lại một căn phòng xa lạ nữa. dạo gần đây khi cô mở mắt toàn là thấy trước mặt mình là những hoa văn nhẹ nhàng nhưng sang trọng, không có một thứ quen thuộc nào của căn phòng trọ nhỏ bé của cô. Cô nhìn cách bài trí thì như là một căn phòng ở một khách sạn cao cấp.

Cố gắng ngồi dậy, cổ Hiểu Đồng gần như muốn gãy lìa ra. Đình Ân đang ngủsay trên ghế sofa. Cô muốn gọi tên Đình Ân nhưng không còn sức để gọi. Cũng may mắn Đình Ân giật mình tỉnh giấc.

- Cậu tỉnh rồi sao. Cậu có biết mình locho cậu thế nào không hả.

Đình Ân mừng rỡ kêu lên. Chạy đến bên giường ôm lấy Hiểu Đồng, Hiểu Đồng cũng muốn ôm lấy Đình Ân njưng cô không còn sức, cô có gắng nói:” Nước”

Đình Ân vội buông cô ra, quẹt những giọt nước mắt trên khóe mắt nghẹn ngào nói:

- Để mình đi lấy nước cho cậu.

Lát sau Đình Ân bê đến một ly nước, cô còn cẩn thận đặt một ống hút vào trong ly để Hiểu Đồng uống dễ dàng hơn. Sau khi uống cạn ly nước Đình Ânmang đến, Hiểu Đồng cảm thấy khỏe hơn rất nhiều.

- Sao cậu lại ở đây – Hiểu Đồng hỏi.

- Anh Thế Nam kêu mình đến. Anh ấyđích thân đến đón mình đưa mình đến đây – Như sợ Hiểu Đồng lo lắng Đình Ân vội nói thêm – Mình và anh Thế Nam đã chở bé Đường về nhà mình ngủ rồi. Cậu yên tâm đi.

Rồi Đình Ân nhìn Hiểu Đồng vừa thương vừa giận, trách:

- Cậu có biết khi mình và anh Thế Nam đến cậu đang ở trong tình trạng nào không hả.

Mặt Hiểu Đồng sa sầm xuống, cô không thể nào nhớ được tối qua đã xảy ra chuyện gì.

- Mình thấy thật tội nghiệp cho anh Vĩnh Phong bị cậu dày vò hành hạ khổ sở hết mức. Nói thật nha trông cậu lúc đó không khác gì là một con hổ vồ mồi. Nếu không phải anh Vĩnh Phong mà là một người nào khác thì cậu đã bị ăn sạch sẽ rồi. Điều đó cho thấy, anh ấy rất yêu cậu.

Hiểu Đồng nghe Đình Ân nói xong chỉ biết thở dài. Cô định kéo chăn ra đứng dậy nhưng lại phát hiện….trên người mình không còn một mảnh vải che thân nào cả. Cô hốt hoảng vội vàng kéo chăn lên che người rồi run run hỏi:

- Tối qua mình đã làm gì? Sao trên người mình…..sao trên người mình không còn gì hết vậy.

Đình Ân lắc đầu thở dài ngao ngán:

- Nhớ tới chuyện tối qua mà đến giờ mình còn phát sợ. Cậu cứ như một conthú hoang bị thương ***g lộn lên.

Rồi Đình Ân với tay xuống dưới đất cầm lên một cái váy màu trắng rách nát đưa cho Hiểu Đồng xem.

- Cậu xem đi. Kiệt tác của cậu tối qua đó. Cái áo đẹp như vậy…

Đình Ân chậc lưỡi tiếc rẻ rồi nói tiếp:

- Mình, Thế Nam, Vĩnh Phong ba người mà không thể kìm chế cậu. Không hiểu bọn chúng cho cậu uống thuốc gì mà mạnh đến vậy. Mà Thế Nam và Vĩnh Phong cứ sợ cậu đau nên cũng chẳng kiềm chế câu được là bao. Hai người đó đẩy mình ra để yêncho cậu đánh, cậu mắng, cậu cắn. Tới khi cậu cậu bắt đầu xé chiếc váy này thì mới giữ chặt cậu lại. Nghĩ tới thì thấy tôi nghiệp Vĩnh Phong, một mình anh ấy bị cậu hành hạ đến nỗi hào quang quay quanh anh ấy cũng biến mất.

Ngừng một chút, Đình Ân kể tiếp:

- Làm thế nào cậu cũng chỉ muốn cởi bỏ đồ ra nên cuối cùng mọi người đành mặc kệ cho cậu cởi bỏ hết ra.

Hiểu Đồng xấu hổ lắp bắp hỏi:

- Như vậy, như vậy…. họ đã….

Hiểu Đồng không thể nói tiếp được. Đình Ân đến bên cạnh cười trấn an cô.

- Yên tâm đi. Hai người họ nếu có ý gì thì sẽ không kêu mình đến đây đâu. Từ lúc cậu cởi đồ, hai người họ chỉ ngồi yên trên ghế kia, quay lưng về phía cậu không dám nhúc nhích lấy một lần nữa. Mình nhìn thấy cũng buồncười. Chỉ có Hiểu Đồng cậu mới có khả năng khiến cho hai chàng công tử như họ thất điên bát đảo đến như vậy.

Hiểu Đồng cau mày, nhìn bô dạng mình rồi khổ sở nói:

- Cuố cùng mình thế nào.

- Thì mọi người đành để mặc cho cậu rên rỉ đến khi kiệt sức ngủ thiếp đi chứ còn biết thế nào nữa chứ.

Hiểu Đồng quả thật chỉ muốn chui xuống một cái lỗ nào mà trốn thôi. Dù bây giờ chỉ có Đình Ân bên cạnh nhưng cô cũng thấy xấu hổ kinh khủng.

- Mình như vầy làm sao đây. Cậu mau đi mua đồ cho mình đi. Cứ như vầy mình thật sự không quen.

- Thế Nam đã đi mua rồi. Vĩnh Phong thì về nhà. Anh ấy sợ cậu không thích thấy mặt nên không dám ở lại. Mình và thế Nam còn chợp mắt một chút, còn Vĩnh Phong suốt cả đêm không ngủ vì lo cậu xảy ra chuyện. Tình cảm của Vĩnh Phong như thế đến sắt đá còn tan chảy mà huống hồ lòng dạ conngười. Chẳng lẽ lòng dạ cậu còn cứng hơn sắt đá.

Hiểu Đồng chỉ lặng lẽ thở dài trước lờinói của Đình Ân mà thôi.

Thế Nam đã mua quần áo cho Hiểu Đồng và Đình Ân thay, rồi đưa cả hai đi ăn. Hiểu Đồng ngại ngùng đến nỗi cô không dám nhìn thế Nam lần nào cả. Thế Nam cũng nhẹ nhàng coi như không có gì xảy ra.

Mặc dù Đình Ân và Thế Nam phản đối, Hiểu Đồng vẫn kiên quyết đến trường, cô không muốn bỏ lỡ một tiết học nào. Huống hồ hôm nay lại là một tiết rất quan trọng.

Nhưng Hiểu Đồng không ngờ rằng, tai họa đang chờ cô đến đó.

Thế Nam đưa hai người đến dãy C rồi cho xe đến dãy A. Vừa bước vào sân trường thì Hiểu Đồng đã thấy mọiánh mắt đều đang đổ dồn vào mình.

Họ nhìn cô xì xầm cười khúc khích, có kẻ còn cợt nhã với cô. Còn chưa hiểu ra chuyện gì thì Đại Bình đã lao tới.

- Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện gì vậy.

- Cậu muốn nói chuyện gì? – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.

Đại Bình nhăn mặt nhìn Hiểu Đồng.

- Cậu thật sự không biết chuyện gì sao.

Nhìn bộ mặt ngơ ngác của Hiểu Đồng và Đình Ân, Đại Bình nắm tay Hiểu Đồng kéo đi.

- Đi theo mình.

Đình Ân cũng vội chạy theo.

Đại Bình kéo Hiểu Đồng đi đến một cái bàn đá vắng người. Lôi cái latop màu đen trong túi ra bắt đầu tra mạng. Xong rồi cậu xoay cái latop về phía Hiểu Đồng và Đình Ân.

Vừa nhìn vào màn hình mấy giây, ĐìnhÂn hét lên còn Hiểu Đồng thì chết lặng.

Trong màn hình hiện ra hai video clip: một quay lúc Hiểu Đồng đang thay đồ,một quay lúc Hiểu Đồng đang múa may điên cuồng trong bữa tiệc.

Bên cạnh đó còn có một tấm hình chụp Hiểu Đồng ở trường, đang ngồi học chăm chỉ. Với lời tựa:” Một đời sống khác của học sinh gương mẫu”

“Cô sinh viên có tên là Mễ Hiểu Đồng học lớp……”

Vô số commend được gửi đến diễn đàn.

“Vịt con xấu xí biến thành thiên nga”.

“ Không ngờ bạn ấy lại đẹp như vậy”.

“ Thật không ngờ nhìn bề ngoài lại không biết bạn ấy lại là một cô gái ăn chơi như thế. Bởi vậy không nên đánh giá con người qua bề ngoài”

“ Cô ả đúng là một con cáo già đội lốt cừu non”

“ Nghe nói cô ta bị hoàng tử trường mình đá cho nên uống thuốc đòi tự tử để buộc anh ấy quay lại. Thật đúng là đồ vô liêm sỉ mà”

…………………..

- …mình là vợ chưa cưới của Vĩnh Phong….chúng ta làm bạn nha …

Hiểu Đồng lần lượt nhớ lại những lời của Vũ Quỳnh. Cô nhìn thấy sự giả dốitrong từng lời nói, sự tốt bụng đó hóa ra là một màn kịch. Vậy thì đẩy cô xuống nước, cho cô mươn áo, sợ cô bị bệnh cho cô uống thuốc là sự khởi đầu cho vở kịch chính ngày hôm nay.

Một cái bẫy thật hoàn hảo để Hiểu Đồng từng bước từng bước đi vào mà không mảy may nghi ngờ. Hiểu Đồng ơi, mày thật ngốc ghếch, mày đã vội vả tin người ta vô điều kiện. Mày đã quên mất cuộc đời này vốn nhiều cạm bẫy, không ai cho không ai cái gì cả. Tất cả đều phải có sự đánh đổi. Mày đã đánh đổi quá lớn rồi.

Hiểu Đồng bật cười lớn, một nụ cười đau khổ. Đại Bình và Đình Ân nhìn Hiểu Đồng tràn ngập lo lắng.

Mặc kệ những tiếng xì xầm trong lớp, Hiểu Đồng bỏ ngoài tai tất cả để bước vào chỗ ngồi. Nhưng chưa được bao lâu thì lớp trưởng đến thông báo thầy hiệu trưởng cho gọi Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng đã lường trước chuyện nàysẽ xảy ra. Vụ việc ầm ĩ như thế lẽ nào trường lại không biết, chuyện gọi cô lên là lẽ dĩ nhiên.

- Cốc … cốc …cốc …

- Mời vào.

Hiểu Đồng mạnh dạn đẩy cửa bước vào. Thầy hiệu trưởng đang ngồi xem giấy tờ, thấy Hiểu Đồng bước vào thì đẩy gọng kính cao hơn và đứng dậy, chỉ tay vào bô ghế tong phòng nói:

- Ngồi đi em.

Hiểu Đồng và thầy hiệu trưởng cũng không xa lạ mấy. Thầy từng giới thiệu Hiểu Đồng dạy học cho cháu của thầy. Cô bé rất thông minh nhưng lại không thích học cùng gia sư. Hiểu Đồng khác với các gia sư trước đây, không ràng buộc, cũng không nghiêm khắc, chỉ bằng sự tận tâm của mình, xây dựng tình cảm chị em với em ấy.

Đợt hè vừa rồi, Hiểu Đồng để cô bé xả hơi, nên vẫn chưa tiếp tục đến dạycho cô bé ấy.

- Em biết vì sao thầy gọi em lên đây chứ.

Hiểu Đồng gật đầu.

- Thầy đã cho gỡ những bài đó xuống rồi. Nhưng thầy hối tiếc là thầy biết quá muộn, sự việc đã đồn ầm ĩ cả lên rồi.

- Dạ em biết.

Thầy hiệu trưởng nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Hiểu Đồng nói:

- Từ trước đến nay thầy luôn luôn tin tưởng nhân cách của em và bây giờ thầy vẫn luôn tin tưởng em. Nhưng thầy sẽ không hỏi đã xảy ra chuyện gìvì thầy nghĩ như vậy là trái với lòng tin của mình.

Hiểu Đồng xúc động ngước mắt lên nhìn thầy, giọng nghẹn ngào nói:

- Em cám ơn thầy.

Thầy hiệu trưởng thở dài nói tiếp:

- Em biết đây là trường một trường tưchứ, và nó thuộc tập đoàn Nguyên Thành Phong, một tập đoàn có thế lực nhất nước ta. Học bổng hằng nay của các học sinh ưu tú đều do tập đoàn này tài trợ.

Thầy với ta rót hai ly nước, đưa cho Hiểu Đồng một ly:

- Chuyện của em đã đến tai bà chủ tịch. Phải nói là chính mắt bà nhìn thấy em say thuốc ở bữa tiệc sinh nhật . Bà ấy đã ra quyết định đuổi học em.

Ly nước trên tay Hiểu Đồng rơi xuống mặt bàn. Hiểu Đồng vẫn biết sẽ xảy ra chuyện nhưng không ngờ lại nghiêmtrọng đến mức này. Cả người Hiểu Đồng bỗng phát cơn ớn lạnh.

Tiếp tục học là hy vọng duy nhất để có cuộc sống tốt đẹp hơn, để mẹ cô và bé Đường có thể sống những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc.

Nếu bây giờ cô bị đuổi học, mọi nổ lựctừ bao nhiêu lâu nay của Hiểu Đồng sẽđổ sông đổ biển. Cuộc sống sau này của Hiểu Đồng, bé Đường và mẹ thật mờ mịt. Hiểu Đồng thấy trước mắt mình toàn bóng đen, tai ù đi.

Giọng thầy hiệu trưởng lại vang lên phá tan mọi mây mù bao quanh Hiểu Đồng.

- Thầy và các giáo sư đã nói giúp em trước mặt bà chủ tịch. Nhưng bà ấy khăng khăng đòi đuổi học em. Nếu ai muốn bênh vực em thì phải ra khỏi trường này. Thầy rất tiếc vì điều này.

Tảng băng trong lòng Hiểu Đồng cuối cùng cũng vỡ tan. Cô kìn nén nỗi đau nói:

- Em hiểu thưa thầy. Xin đừng để vì em mà bị liên lụy. Ngày mai em sẽ nghỉ học. Em xin phép thầy em về lớp.

Hiểu Đồng định đứng dậy đi ra nhưng thầy hiệu trưởng lại nói tiếp:

- Có một điều để em tiếp tục học ở đây.

- Điều kiện gì vậy thầy.

- Đó là không có bất cứ quan hệ gì với Vĩnh Phong.

Hiểu Đồng ra khỏi phòng thầy hiệu trưởng sau khi buông ra câu khẳng định:

- Xin thầy yên tâm, giữa em và anh ấy không hề có bất cứ quan hệ gì.

Đi ra chưa được bao lâu, Hiểu Đồng đã trạm ngay mặt của kẻ hại mình.

Vũ Quỳnh và hai người bạn gái của cô ta. Hiểu Đồng nhận ra một trorng hai cô gái ấy là người đã xô mình xuống nước. Vũ Quỳnh mặc một bộ váy đen sexy rất đẹp, làm cho Hiểu Đồng nhận ra cô là cô gái đã nhào đến hôn Vĩnh Phong trong quán bar.

Hiểu Đồng tự trách mình sao lại khôngchú ý đến cô ta. Nếu như lúc đó cô chú ý đến cô ấy thì sẽ không bị bộ mặt giả tạo của cô ta đánh lừa, thì sẽ không có kết cục như ngày hôm nay.

Vũ Quỳnh vừa nhìn thấy Hiểu Đồng đi ra từ phòng thầy hiệu trưởng thì cười ngạo:

- Sao hả! Cảm giác làm người nổi tiếng thế nào.

Cô ta thật trơ trẽn, hiểu Đồng cứ nghỉcô ta sẽ giả vờ oan khuất khóc lóc bảo không phải mình, nào ngờ cô ta lạitìm ngay Hiểu Đồng gây sự.

Hiểu Đồng khòng thèm trả lời cô ta tiếp túc bỏ đi nhưng Vũ Quỳnh đã chặn lại.

- Sao không trả lời tôi, có phải vì xấu hổ quá không.

Lần này Hiểu Đồng không tránh né nữa, cô nhìn tah83ng vào mặt Vũ Quỳnh mĩm cười khinh miệt:

- Cô thật đáng thương.

Vũ Quỳnh bỗng xanh mặt tức giận hét:

- Cô nói ai đáng thương?

- Là cô.

Vũ Quỳnh giang tay định tát Hiểu Đồng nhưng bị Hiểu Đồng chụp lại và đưa tay tát lại một cái thật mạnh vào mặt Vũ Quỳnh. Cô ta lảo đảo ôm lấy mặt. hai người bạn của cô ta cũng bị bất ngờ không kịp trở tay.

Họ định nhào đến đánh Hiểu Đồng nhưng bị cô trừng mắt vội e sợ thu tay về.

- Những chuyện cô làm đối với tôi, tôi coi như là tiền trả cho cái váy đầm kia,nhưng cái tát này chính là tôn nghiêm danh dự và tự trọng của tôi. Tôi đã tưởng rằng chúng ta là bạn nên từng chúc mừng cho cô và Vĩnh Phong, Nhưng bây giờ tôi thấy thật may mắn vì người anh Vĩnh Phong thích không phải là cô. Hạng người như cô, Vĩnh Phong sẽ không bao giờ thích đâu.

- Cô….Vũ Quỳnh định lao đến đánh Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng cười khinh bỉ nói:

- Cô định ăn thêm một cái tát à. Vậy thì đánh đi. Tôi nói cho cô biết, tôi không phải là cục bột để tùy cô nhào nắn. Nếu cô vay tôi một, tôi nhất định bắt cô trả gấp mười lần.

- Cô tưởng cô còn Vĩnh Phong chóng lưng à. Cô chỉ là một cô bé lọ lem thôi. Anh ấy rồi cũng sẽ chán cô.

Đột nhiên môt tiếng nói trầm ấm uy nghi vang lên từ sau lưng Vũ Quỳnh.

- Ai nói cô ấy không còn người chống lưng.Nếu các cô dám đụng vào cô ấy tôi sẽ để các cô hối hận suốt đời.

Là Thế Nam, tại sao lúc cô tuyệt vọng nhất lại là Thế Nam an ủi cô.

Thế Nam không phải chỉ nổi tiếng bởi vỉ vẻ hào hoa phong nhã của mình mà còn bởi vì cậu là con trai của một trong những tập đoàn mạnh trong nước.

Ba cô gái thấy Thế Nam đi tới với vẻ mặt giận dữ thì sợ hãi rút vào nhau.

Thế Nam căm tức nhìn họ:

- Tôi cấm các cô từ nay không được bắt nạt cô ấy nếu không đừng trách tôi.

Nói xong anh nắm tay Hiểu Đồng kéo đi.

Vĩnh Phong nhìn thấy Thế Nam đem đồ đến khách sạn cho Hiểu Đồng và Đình Ân. Thấy Hiểu Đồng đã đỡ hơn rất nhiều lên xe của Thế Nam thì mới yên tâm về nhà. Cậu ngã nhào ra ghế sofa đau khổ.

Cậu muốn làm cho Hiểu Đồng đau khổ, muốn cho cô ấy hiểu được cảm giác đau khổ là thế nào. Nhưng không ngờ khi làm người khác đau thì cũng làlàm chính mình bị đau. Cô đau một còn cậu đau đến mười.

Nhìn cô ấy đau đớn vật vã, trái tim Vĩnh Phong như rướn máu. Cậu mệt mỏi nhắm mắt lại. Cả đêm qua cậu không hề chợp mắt lấy một lần.

Chỉ vừa chợp mắt một lát thì điện thoại trong túi reo lên, cậu uể oải cằm điện thoại. Là tiếng của Quốc Bảo.

- Anh Vĩnh Phong xảy ra chuyện rồi, mau đến trường đi …..

Trên đường đến trường cậu nghe Quốc Bảo kể lại vắng tắt mọi thứ, khiến cho vận tốc của cậu càng ta7ng cao.

Cuối cùng cậu đến trường tìm Đình Ân, nghe Đình Ân bảo Hiểu Đồng bị gọi đến phòng thầy Hiệu trưởng, cậu tức khắc chạy đến đó. Vừa chạy đến thì thấy Thế Nam nắm tay Hiểu Đồng bỏ đi, sau lưng là Vũ QUỳnh với hai cô gái tức giận nhìn theo họ.

Hiểu Đồng và Thế Nam thấy Vĩnh phong thì khựng lại.

Hiểu Đồng nhìn vào mắt Vĩnh Phong nói:

- Anh làm ơn nói với vợ chưa cưới của anh là tôi và anh không có bất cứ quan hệ nào hết và làm ơn từ nay hãy tránh xa tôi ra. Tất cả mọi chuyện đều vì anh mà ra. Tôi không muốn thấy mặt anh nữa.

Nói rồi, Hiểu Đồng nắm tay Thế Nam bỏ đi, mặc cho vĩnh Phong đau khổ đứng nhìn theo bóng họ.

“ Vĩnh Phong! Xin lỗi anh! Em hết lần này đến lần khác làm anh đau khổ. Hết lần này đến lần khác đối xử tàn nhẫn với anh. Hãy quên một kẻ xấu xanhư em đi. “

Nước mắt đang chảy vào tim Hiểu Đồng khiến cô có cảm giác đau nhói.

Vũ Quỳnh thấy Vĩnh Phong đến thì nũng nịu giả vờ như vừa bị bắt nạt.

- Vĩnh Phong! Tự nhiên Hiểu Đồng đến mắng **** em, còn tát em một cái,anh xem mặt em đỏ cả lên.

Nhưng Vĩnh Phong đã quay lại đưa tay bóp cổ cô, đẩy mạnh cô vào tường.

- Đừng tưởng tôi không biết những việc cô đã làm. Khôn hồn thì kêu cái tên đã giúp đỡ cô làm chuyện xấu xa đó biến mất khỏi thành phố này nếu không thì chết với tôi. Từ nay cô còn dám động đến một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ làm cho khuôn mặt xinh đẹp củacô bị biến dạng đó. Nên nhớ tôi không thích nói chơi bao giờ.

Rồi cậu quay sang hai cô bạn:

- Cả các cô nữa đó.

Khiến cho hai cô bạn này vỡ cả mật.

Vĩnh Phong tức giận bỏ đi. Cậu buông tay ra khiến Vũ Quỳnh khuỵu xuống ho sặc sụa.

Vũ Quỳnh nhìn theo bóng dáng của Vĩnh Phong tức giận nghĩ thầm:” VĩnhPhong, anh dám vì cô ta mà đối xử vớitôi như vậy. Hai người hãy chờ đấy tôi sẽ không để hai người yên đâu.

Thế Nam đưa Hiểu Đồng đến một nơi thật yên tĩnh.

- Nếu muốn khóc thì em hãy khióc thật to đi. Ở đây không ai nghe thấy đâu.

Như chỉ đợi có thế, những giọt nước mắt của Hiểu Đồng tuôn trào trên nét mặt xinh đẹp của cô.

Thế Nam thở dài đưa cho Hiểu Đồng một cái khăn giấy.

- Nếu đau lòng đến thế sao em lại phải nói ra những lời tuyệt tình như thế. Sao em không cho mình và Vĩnh Phong một cơ hội.

- Có một cơ hội giữa em và anh ấy sao. Em chỉ là một cô gái nghèo hèn thấp kém.

- Nhưng Vĩnh Phong yêu em.

- Vĩnh phong yêu em thì đã sao, khoảng cách giữ em và anh ấy là không thay đổi. hôm nay thầy hiệu trưởng cho em biết trường đã đuổi học em. Điều kiện duy nhất để em cònở lại là rời xa Vĩnh Phong.

- Là mẹ Vĩnh phong ra quyết định đúng không.

Hiểu Đồng buồn bã gật đầu.

- Hiểu Đồng! Người em yêu là Vĩnh phong chứ không phải mẹ cậu ấy.

- Nhưng em không xứng với anh ấy. Người xứng với anh ấy chỉ có Vũ Quỳnh.

- Hiểu Đồng! Em phải biết một điều là từ nhỏ đến lớn Vĩnh Phong không được hạnh phúc, điều này làm nên sự lạnh lùng của cậu ấy như ngày nay. Hôn nhân giữa họ là một cuộc hôn nhân hợp tác không hề có tình yêu. Em nhẫn tâm để cậu ấy tiếp tục sốngtrong bất hạnh hay sao. Người có quyền lựa chọn là Vĩnh Phong chứ không phải mẹ cậu ấy hay Vũ Quỳnh. Hãy cho Vĩmh Phong một cơ hội lựa chọn.

Hiểu Đồng mĩm cười nhìn Thế Nam.

- Anh đúng là một chàng trai tốt.

- Chỉ tiếc rằng con gái không yêu những chàng trai tốt.

- Chỉ là em không xứng đáng mà thôi.

- Đừng tự ti như vậy, Hiểu Đồng. Em yêu Vĩnh Phong thì hãy cho hai người một cơ hội để tiến tới.

- Sao anh lại cho rằng em yêu Vĩnh Phong.

- Em chưa từng nhìn thẳng vào mắt anh. Tuy rằng em nói không muốn nhìnmặt Vĩnh Phong nữa nhưng em luôn nhìn vào mắt cậu ấy và em cũng chưa từng nói rằng mình ghét cậu ấy phải không?

Hiểu Đồng muốn đển trường để học thành ra cúp học. Tạm biệt Thế Nam, hiểu Đồng đón xe đến bệnh viện thăm mẹ, cô muốn tìm sự bình yên bên cạnh mẹ.

Ngồi trên xe cô cứ nhớ những lời Thế Nam nói. Lúc nào Thế Nam cũng đến bên cạnh lúc cô cần an ủi nhất. Anh đãnói trúng tâm sự của Hiểu Đồng. Phải chi người cô yêu là anh, cô sẽ không phải đau khổ thế này.

Bà Du Cẩm thấy con gái đến thăm mình thì rất vui.

Hiểu Đồng vừa thấy mẹ vội ôm chầm lấy mẹ, hơi ấm của mẹ lúc nào cũng thật bình yên. Bà Du Cẩm nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen nhánh của con gái.

- Có chuyện gì vậy con.

Hiểu Đồng nhìn mẹ lắc đầu cười, trấn an bà.

- Chỉ là con nhớ mẹ, muốn ôm mẹ mãi thôi.

Bà Du Cẩm bật cười trước sự nụng nĩucủa con gái, bà trách yêu con gái.

- Trời ơi! Con gái lớn rồi mà còn nhõng nhẽo không sợ mấy cô chú cườicho à.

Những bệnh nhân và người nhà của họcũng cười đáp lại, có người khen.

- Chị có cô con gái xinh đẹp và ngoan hiền thật có phước.

- Con gái tôi mà được bằng một góc con gái chị thì thật là may. Còn nhỏ thế mà biết chăm lo cho mẹ.

…………………..

Đột nhiên bà Du Cẩm nhăn mặt ôm lấy ngực. Hiểu Đồng lo lắng hỏi:

- Mẹ làm sao vậy. Mẹ đau ở đâu à. Đểcon đi gọi bác sĩ.

Nhưng bà Du Cẩm kéo tay Hiểu Đồng lại.

- Mẹ không có sao hết. Chẳng là hồi nãy mẹ ăn hơi nhiều nên đầy bụng khóchịu một chút. Đừng kêu bác sĩ kẻo người ta cười mẹ là tham ăn.

Hiểu Đồng nghi ngờ hỏi:

- Mẹ không sao thật chứ?

- Cái con bé này, đã bảo mẹ không sao rồi mà. Con mau về chuẩn bị đi làm đi, kẻo trễ người ta lại la đó.

- Vậy con về đây. Mẹ nhớ bảo trọng, có gì thì nhờ người kêu bác sĩ đến liềnnha mẹ.

- Mẹ biết rồi.

Hiểu Đồng đành mang nỗi lo lắng đến chỗ làm.

Cuối cùng cũng xong việc, Hiểu Đồng mệt mỏi đi về nhà. Giờ này bé Đường đã ngủ say rồi, dạo này con bé rất ngoan. Không nhõng nhẽo nhiều, cũng không nói mớ hay khóc trong lúc ngủ nữa.

Vừa mở cửa ra, Hiểu Đồng đã nhìn thấy bé Đường đang ngủ say nhưng bên cạnh còn một người lạ nữa. Người đó có dáng người cao to, mái tóc đen lấy, nắm chặt bàn tay của bé Đường mà ngủ.

Là anh ấy. Sao anh ấy lại ngủ ở đây. Bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay nhỏ bé để vỗ về, khiến cho nụ cười luôn nở trên môi của bé Đường. Con bé ngủ thật bình an.

Người bạn bí mật của bé Đường chẳnglẻ là anh ư.

Hiểu Đồng nhẹ nhàng đến bên cạnh, nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp của anh trong lúc ngủ, trông Vĩnh Phong như một đứa trẻ ngoan, hiền lành.

Hiểu Đồng nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rũ trên mặt anh rồi lấy chăn đắp cho hai người thật cẩn thận.

Sau đó, Hiểu Đồng đi lấy đồ rồi bước vào buồng tắm.

Nghe tiếng nước chảy róc rách, Vĩnh Phong mới từ từ mở mắt ra. Đã lâu lắm rồi, cậu thường đến chơi với bé Đường mỗi buổii tối ru cô bé ngủ. Vỗ về cô bé khỏi nỗi sợ hãi ở một mình, dù gì thì bé Đường cũng chỉ mới có bốn tuổi. Không hiểu sao, Vĩnh Phongvừa gặp đã thấy thích cô bé.

Một khuôn mặt bầu bĩnh, má lúm đồngtiền, đôi mắt sáng như sao trên trời, aigặp cũng yêu thích.

Lúc nào cũng vậy, Vĩnh Phong chờ chi đến khi Hiểu Đồng bình an trở về thì mới ra về. Tình yêu thầm lặng này, anh sẽ chôn giấu trong lòng.

Hôm nay vì quá mỏi mệt mà anh đã ngủ quên mất. Nghe tiếng mở cửa, Vĩnh Phong biết Hiểu Đồng đã trở về,anh không muốn cô thấy khó xử khi thấy mình nên giả vờ ngủ tiếp.

Hiểu Đồng tắm xong đi ra ngoài, nhìn Vĩnh Phong vẫn ngủ say. Cô bần thần ngắm nhìn cậu.

Anh đã đến đây bao lâu rồi. Vĩnh Phong! Làm sao em trả hết ân tình này của anh dành cho em. Em chỉ là một cô bé nghèo hèn mà thôi. Em hoàn toàn không xứng đáng với anh.

“ Em hãy cho mình và Vĩnh phong mộtcơ hội……..Vĩnh Phong mới là người lựa chọn hạnh phúc cho mình…….”

Những lời của Thế Nam văng quẳng bên tai, Hiểu Đồng mệt nhoài ngủ ngụcbên bàn

Vĩnh Phong nhẹ nhàng bế Hiểu Đồng đến bên cạnh bé Đường , đắp chăn cho cô rồi nhẹ nhàng mở cửa ra về.''
















Chap 12
Khúc nhạc lòng bi ai

Quán bar Phong Trần vẫn nhộn nhịp như thường lệ.

Vĩnh Phong vừa từ trong tolet bước ra đã gặp Hiểu Đồng đang đứng dựa lưng vào tường, đầu cuối xuống đất, nhìn một điểm bất động. Hình như cô đang chờ đợi ai đó.

Vẻ mặt hơi tái của cô, đôi mắt đang ngấn lệ, cã thân người run run. Cô đang sợ hại điều gì đó thì phải.

Vĩnh Phong đau lòng nhìn Hiểu Đồng, cậu muốn đến bên cô an ủi cô, vỗ về cô, ôm lấy cô thặt chặt, giữ lấy cô trong lòng mình, xua tan đi những nhọcnhằn cô gánh chịu.

Nhưng cậu đành bất lực nhìn cô từ xa mà thôi.

Cảm giác có ai đó đang nhìn mình, Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn lên.

Đang ngây người nhìn Hiểu Đồng nên Vĩnh Phong không kịp quay mặt đi. Vậy là bốn mắt gặp nhau, mọi cảm xúcdạt dào ập đến. Không gian xung quanh hai người bỗng dưng dừng lại. Mọi vật xung quanh dường như biến mất. Tiếng nhạc nhẹ nhàng của quán ở gần lại hóa ra xa xôi vọng lại.

Cuối cùng Hiểu Đồng là người quay mặt đi. Cô cắn chặt răng, nắm chặt tay lại để che cảm xúc của cô lúc này.

Hiểu Đồng không muốn Vĩnh Phong thấy sự sợ hãi càng lúc càng dâng lên cao của mình. Không muốn cậu nhìn thấy những giọt nước mắt trực trào ranơi khóe mắt của cô.

Hiểu Đồng tự gào lên trong tâm trí củamình:” Không được, không được. Mày đừng làm chuyện ngu ngốc như vậy. Mày và anh ấy không thể nào…”

“ Mình phải lấy lại lí trí của mình” – Hiểu Đồng tự nhủ với bản thân.

Cô nhắm chặt mắt lại, hít thở thật sâu. Cố gắng lấy lại lí trí của mình.

Vĩnh Phong vẫn đứng lặng yên quan sát Hiểu Đồng. Chỉ trừ lúc chơp mắt, cậu chưa hề rời mắt khỏi Hiểu Đồng một giây nào.

Cậu muốn hôn lên đôi mắt đang nhắm ghiền kia. Muốn hôn lên đôi môi trắng bợt đang cắn chặt kia. Muốn đưa bàn tay ấm áp của mình ủ ấm khuôn mặt đang chuyển từ tái xanh sang trắng bệch kia.

Tại sao! Tại sao lúc nào cô cũng dựng lên một hàng rào chắn ngang giữa cậu và cô như vậy. Tại sao không chịu cho cậu bước chân vào, dù đó là một con đường đầy chông gai thì cậu cũng chấp nhận. Chỉ cần cô cho cậu một cơhội thôi. Vậy mà ….tại sao cô lại không chấp nhận.

Cảm giác đau lòng này là do cô tạo ra,cảm giác tim đang chết dần này cô có hiểu không. Cảm giác sống mà nỗi nhớ dày vò dằn xéo này, cô có hiểu không?

Cảm giác khao khát chỉ muốn được bên cạnh cô, muốn được ôm cô mãi mãi trong lòng, Vĩnh Phong biết rõ cảm giác này chính là yêu chứ không phải ngộ nhận.

Cạch ….

Tiếng mở cửa phá tan không gian tĩnhlặng của hai người.

Từ trong tolet bước ra, gã đàn ông to béo, nét mặt nham nhở đểu cáng. Lãota cười khoái trá nhìn Hiểu Đồng rồi đi đến bên cạnh cô.

Nhưng chợt thấy Vĩnh Phong đứng đó, nụ cười trên môi gã vụt tắt. sắc mặt lão ta sa sầm xuống, vẻ mặt lúng túng, lão xoa xoa hai bàn tay lại với nhau để che đậy cảm giác tội lỗi của mình.

Lão hết nhìn Hiểu Đồng rồi nhìn lại Vĩnh Phong. Cảm nhận không khí khác lạ bao trùm hai người.

Lão phân vân không biết nên đi tiếp hay nên trở lại vào trong tolet đây. Trong lòng lão dấy lên sự sợ hãi khi nghĩ đến Vĩnh Phong phát giác việc lão sắp làm. Cậu sẽ bỏ qua hay là….lão không giám nghĩ nữa.

Tốt nhất tránh gặp mặt cậu ta thì hơn– lão nghĩ. Rồi lão định quay lưng trở vào tolet nhưng.

Hiểu Đồng cảm thấy ngột ngạt với không khí xung quanh mình, cảm thấy dường như không thể thở được nữa. Cô muốn bỏ đi khỏi đây, muốn tránh mặt Vĩnh Phong, không muốn nhìn thấy khuôn mặt lúc nào cũng làm tim cô nhức nhói.

Nhưng cô buộc phải ở đây để chờ đợi, cô đưa mắt nhìn về phía tolet, cô thấy lão giám đốc Vương đang đứng ngây người hết nhìn cô lại nhìn Vĩnh Phong.

Vĩnh Phong cũng quay lại theo hướng nhìn của Hiểu Đồng.

Giám đốc Vương mặt xám ngoét, lão giả vờ vui vẻ đi đến bên cạnh Vĩnh Phong, hồ hởi chào, đưa tay ra trước mặt cậu. Hắn cố tình vờ như không thấy Hiểu Đồng ở đó.

- Chào cậu Phong. Hôm nay cậu cũng đến đây chơi à. Lâu rồi không thấy cậu đến.

Vĩnh Phong lừ mắt nhìn giám đốc Vương, khuôn mặt hiện lên nỗi chán ghét, cậu không thể ưa được bộ mặt giả tạo của lão.

Cuối cùng Vĩnh Phong cũng cố gắng rặng ra một nụ cười, đưa tay ra bắt lấy bàn tay béo múp của lão rồi nhanhchóng rụt tay về.

- Chào giám đốc Vương.

- Ba mẹ cậu khỏe không. Không biết ông bà có ở đây không để bữa nào tôitới thăm.

Quá quen với những cảnh như vầy, Vĩnh Phong chỉ cười rồi nói:

- Cám ơn giám đốc Vương quan tâm. Ba mẹ tôi vẫn khỏe, nhưng hiện nay họ đều không có nhà.

Những tên này tìm đến nhà cậu chỉ có hai mục đích một là nhờ vả, hai là muốn được hợp tác làm ăn. Bọn này suốt ngày vác mặt xu nịnh đi khắp nơi.

Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong và giám đốc Vương nói chuyện với nhau. Cảm giác đau khổ càng ập đến. Cô sợ Vĩnh Phong biết được chuyện cô sắp làm,cậu sẽ khinh khi cô.

Phải rồi! Chẳng phải cô muốn cậu rời xa mình sao, vậy thì đây chính là cơ hội tốt.

Hiểu Đồng đi đến khoát tay giám đốc Vương, miệng nở nụ cười tươi rói, giọng ngọt ngào, dáng vẻ quyến rũ vô cùng. Đàn ông nhìn thấy chắc chắc xinđược chết dưới dáng vẻ này.

- Anh nói chuyện xong chưa, người ta chờ anh mõi cả chân rồi nè.

Giám đốc Vương tái cả mặt, lão hốt hoảng nhìn Vĩnh Phong, lấp bắp nói:

- Cậu Phong! Ttôi ….tôi…..

Nhưng Hiểu Đồng đã ngã đầu vào vai hắn tình tứ, miện nở nụ cười quyến rũ như loài hoa đang tỏa hương chiêu dụ loài ong.

- Chúng ta đi thôi.

Giám đốc Vương mặt dù rất khoái trí khi được người đẹp ngã vào người. Cảthân hình lão dựng cả lên chỉ muốn đèHiểu Đồng ra mà thực hiện những hành vi cầm thú của lão nhưng trước mặt Vĩnh Phong thế này.

Dù sao trước đây Vĩnh Phong từng tuyên bố Hiểu Đồng là bạn gái của cậu. Cho dù bây giờ cậu có bỏ cô ấy đi chăng nữa, cho dù hai người không còn quan hệ gì đi chăng nữa thì ….

Trăm ngàn lần, ngàn vạn lần , lão cũng không dám đụng vào cô khi đứng trước mặt cậu. Vĩnjh Phong là con cá ngon nhất mà giám đốc Vương muốn câu và phải câu cho được.

Giám đốc Vương rõ là khổ sở, giữa người đẹp mà lão thèm muốn khát khao từ lâu. Bao nhiêu đêm lão nằm mộng cũng chỉ mơ được một lần bên cạnh người đẹp. Được vuốt ve làn da trắng ngần mịn màng như da em bé. Được chiếm lấy đôi môi mọng đỏ hồng kia. Được ôm ấp thân hình tuyệt hảo kia. Đến bây giờ cô hội đã đến vậy mà lại gặp ngay một chướng ngại vật to đùng là Vĩnh Phong.

Lão không muốn đắc tội với cậu. Nhưng Hiểu Đồng đã ôm chặt lấy cánh tay lão, sự đọng chạm khiến cholão hứng thú muốn bất chấp mọi hậu quả.

Hiểu Đồng vừa nũng nịu nói tiếp, vừa liếc nhìn Vĩnh Phong, cô biết lạo giámđốc Vương đang lo sợ điều gì.

- Anh sợ cái gì chứ. Em và anh ta không có bất cứ quan hệ nào cả, trước đây cũng không và sau này cũngkhông.

Nói rồi cô kéo tay giám đốc Vương bỏđi.

Lão béo vội vã chào:

- Chào cậu Phong, tôi đi đây.

Vĩnh Phong đứng chết lặng nhìn theo bóng dáng của Hiểu Đồng và gáim đốcVương.

Cậu quá bất ngờ trước hành động củaHiểu Đồng, cậu chưa từng gặp một Hiểu Đồng như thế. Một Hiểu Đồng biết nũng nịu, biết quyến rũ, biết lấy lòng người khác.

Trước đến giờ Vĩnh Phong chỉ thấy một Hiểu Đồng thật giản dị, nhưng tinhnghịch. Một Hiểu Đồng lạnh lùng nhưngyếu đuối. Một Hiểu Đồng mạnh mẽ nhưng rất đỗi dịu dàng .

Hiểu Đồng bây giờ thật khác xa Hiểu Đồng mà cậu biết.

Vĩnh Phong đấm mạnh vào tường liên tiếp mặt kệ tay mình đang rướm máu. Cho đến khi bàn tay tê dại, cảm giác đau bên ngoài này chẳng thể nào áp chế nỗi tuyệt vọng trong lòng của cậu.

Vĩnh Phong cười điên dại từ từ ngồi xuống đất, lưng dựa vào tường, hai tay ôm lấy đầu. Những giọt nước mắt nóng hổi từ từ lăn xuống.

Cảm giác thống khổ muốn chết, cảm giác vụn vỡ ra hàng ngàn mãnh.

Tình yêu đầu là thế sao. Khiến người ta đau lòng muốn chết. Vừa mới yêu đã ăn ngay trái đắng.

Đã rất lâu, rất lâu… Vĩnh Phong không còn khóc nữa, vậy mà ….

Haha….hahaha….haha……

Thế Nam đến bar Phong Trần tìm Vĩnh Phong nhưng không thấy, nghe tiếp viên bảo cậu vào tolet nên Thế Nam ngồi đợi. Trên bàn đã bày mấy chai rượu đang uống dở.

Cậu tự rót cho mình một ly, rồi chìm vào những suy tư.

Bất giác khuôn mặt đã khắc sâu trongtâm trí cậu hiện ra nhưng.

Cô đang ôm lấy cánh tay giám đốc Vương, ngã người về phía hắn, mĩm cười tình tình.

Cảm giác tim như muốn vỡ, cậu đặt ly rượu thật mạnh xuống bàn khiến nó nứt ra.

Hiểu Đồng giả vờ tình tứ với giám đốc Vương trước mặt Vĩnh Phong, nhưng khi vừa ra tới ngoài cô vội vàng buông tay lão ra. Sắc mặt lạnh lùng, cô cảm thấy thật ghê tởm chỉ muốn buồn nôn.

- Tôi đi gặp Đình Khiêm một lát trước rồi chúng ta đi.

Bị người đẹp buông tay bất ngờ, giám đốc Vương cảm thấy tiếc rẻ nhưng cứnghĩ đến lát nữa sẽ gặp lại cô mà cảmgiác vui vẻ trở lại.

- Được, tôi qua chào vài người bạn cái đã.

Thế Nam thấy Hiểu Đồng đến gặp Đình Khiêm, nãy giờ sắc mặt anh lo lắng, buồn rầu.

Đình Khiêm hỏi Hiểu Đồng gì đó với vẻ mặt nghiêm trọng. Như ng cô chỉ mĩm cười trấn an anh.

Đình Khiêm vội lấy trong người ra mộtgói nhỏ được bọc lại kỹ càng. Nói gì đórất nhỏ khiến hai mắt Hiểu Đồng đỏ hoe. Cô gật đầu, bỏ vào túi.

Thế Nam cảm thấy rất lạ,dường như đã xảy ra chuyện gì rồi. Rõ ràng Hiểu Đồng rất ghét giám đốc Vương mà tạisao lại ôm cánh tay của lão, dựa ngườivào lão.

Giám Đốc Vương chào tạm biệt các bạn của ông xong đi đến quàng tay qua eo của Hiểu Đồng nhưng cô đã hất tay lão ra. Cô xòe tay trước mặt lão nói nhỏ gì đó.

Giám đốc Vương cười khuẩy, rồi đưa tay vào trong túi rút ra một tờ giấy mỏng như một tờ séc đưa cho Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng cầm lấy, nhìn ngắm kỹ lưỡng , như xác nhận xong, cô thở phào nhẹ nhõm, rồi cẩn thận đưa cho Đình Khiêm. Đôi mắt cô đỏ hoe, cả thân hình run rẩy.

Hiểu Đồng xoay người nhìn thấy Thế Nam đang nhìn mình thì hơi lúng túng quay mặt đi.

Hiểu Đồng đưa tay uống cạn một hơi ly rượu trên bàn của anh chàng Tuấn barterner. Khiến anh chàng này tròn xoe mắt.

Rồi Hiểu Đồng loạng choạng theo sau lưng giám đốc Vương.

Thế Nam cảm thấy rất lạ, càng nghĩ càng cảm thấy không ổn nhưng cậu lạikhông dám can thiệp vào. Vì Thế Nam biết Hiểu Đồng ghét ai can thiệp vào cuộc sống của cô.

Hiểu Đồng và giám đốc Vương đi được một lúc thì Vĩnh Phong bước ra. Tâm trạng thật nặng nề.

- Cậu sao thế – Thế Nam lo lắng hỏi.

- Mình không sao cả.

Vĩnh Phong vừa trả lời vừa thả người đánh phịch trên bộ ghế so pha đắt tiền. Với tay lấy chai rượu uống ừng ực.

Thế Nam ngập ngừng nói:

- Lúc nãy mình thấy Hiểu Đồng và giám đốc Vương ….

- Đừng có nhắc cô ta trước mặt mình, mình không muốn nghe tên của cô gái xấu xa đó …

Vĩnh Phong gào lên ngắt lời. Thế Namđành thở dài im lặng.

Đình Ân từ ngoài hộc tốc chạy vào, côchạy đến bên Đình Khiêm nắm lấy áo anh ta, tức giận hỏi:

- Hiểu Đồng đâu?

Thế Nam khi nghe đến tên của Hiểu Đồng cũng bất giác quay đầu lại, chỉ có Vĩnh phong vẫn thờ ơ, tiếp tục uống rượu.

Đình Ân hét lớn khiến cho mọi người đều quay đầu nhìn cô. Nhưng cô mặc kệ, cô chỉ muốn Đình Khiêm trả lời cho mình.

- Đã đi rồi- Đình Khiêm chậm rãi trả lời.

Bốp …..

Một cái tát được giáng xuống ngay trên má Đình Khiêm, cái tát thật mạnh như dùng hết sức mình của người tát.

Lập tức dấu bàn tay năm ngón hiện rõ trên khuôn mặt trắng trẻo của Đình Khiêm, khóe miệng cậu chảy ra một chất màu đỏ.

Anh chàng Tuấn bất ngờ đến nỗi đánh rơi cái ly trên tay xuống đất, vỡ ra thành nhiều mãnh.

Mọi người còn chưa hết bất ngờ thì lạinghe tiếng Đình Ân gào lên:

- Anh là đồ xấu xa, đồ khốn khiếp, đêtiện….

Vừa nói, Đình Ân vừa lao vào đấm lên ngực Đình Khiêm thật mạnh, nhưng anh không nhíc nhích, cứ để mặt cho Đình Ân đánh. Cõi lòng anh cũng rất đau khổ khi chọn lựa cách này.

Đình Khiêm biết thế nào Đình Ân cũng ngăn cản cho nên anh và Hiểu Đồng không hề để cho Dình Ân biết. Nhưng Đình Ân đâu phải là một cô gái ngốch nghếch.

Cô luôn quan tâm đến Hiểu Đồng, thương Hiểu Đồng và bé Đường như ruột thịt. Cho nên một biểu hiện dù rất nhỏ của Hiểu Đồng cô cũng nhận ra.

Đình Ân tiếp tục gào lên:

- Hiểu Đồng mà có chuyện gì thì em sẽ hận anh suốt đời này, anh nghe rõ chưa.

Đình Ân đau khổ quay lưng định bỏ chạy, chợt cô nhìn thấy ở nơi đó một ánh sáng. Một ánh sáng tuy lạnh lẽo nhưng đó là thứ ánh sáng duy nhất của cô vào đang đứng giữa mây đen bao phủ này.

Một cảm giác sung sướng trỗi dậy trong lòng Đình Ân, cảm giác thật nhẹ nhõm.

Đình Ân vội vàng lao đến ánh sáng ấy.

Thế Nam nhìn thấy vẻ mặt đau khổ sắp khóc chuyển sang vui sướng của Đìmh Ân khi thấy mình và thấy cô chạy về phía mình. Cậu biết chắc Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện.

Không chờ cho Đình Ân nói, Thế Nam hỏi ngay lập tức:

- Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện gì.

Đình Ân xúc động ghẹn ngào nói:

- Anh Thế Nam, anh Vĩnh Phong xin hai người hãy cứu Hiểu Đồng.

Hai chiếc xe mô tô chạy vù vù trên con đường đã bắt đầu vắng. Hai chiếcxe không chạy ở lằn đường bên trong mà chạy ở đường xe tải.

Vĩnh Phong chạy trước, Thế Nam đèo Đình Ân chạy sau. Thế Nam kéo Đình Ân cùng lên xe với mình vì cậu biết Vĩnh Phong không đời nào để cho Đình Ân lên xe mình.

Chưa có cô gái nào được phép đến gần chiếc xe của cậu chứ đừng nói đến là ngồi lên đấy.

Mà Thế Nam cũng biết Đình Ân rất lo lắng cho Hiểu Đồng nên cũng không nỡbỏ rơi cô lại. Cậu đưa tay kéo hai tay của Đình Ân ôm chặt eo mình. Cả thân người cô ngã ập vào lưng cậu.

Thế Nam không hiểu động tác của cậu đã làm cho ai kia loạn nhịp.

Vĩnh Phong vừa chạy vừa tự rủa thầmmình sao quá ngu ngốc, sao không nhận ra đôi mắt muốn khóc ấy của cô.Không nhận ra bờ vai đang run lên của cô nếu không phải cô đang sợ hãi.

Tại sao lại tin vào sự thay đổi kì lạ củacô.

Nếu lúc đó cậu đến giữ chặt lấy cô. Nếu cậu giữ chặt lấy cô, biết đâu cô sẽ khóc mà kể cho cậu nghe. Giá như…giá như…

Vĩnh Phong muốn nổ tung ra, cậu nắmchặt tay ga xoay mạnh, xe tăng tốc càng chạy nhanh hơn.

Cậu nhớ lại lúc Thế Nam lao đến nắm áo Đình Khiêm giận dữ hỏi:

- Nói mau! Giám đốc Vương đưa Hiểu Đồng đi đâu.

Đình Khiêm đau khổ nói:

- Ông ta đã đưa tiền rồi. Bây giờ đã quá muộn.

Bốp ….

Một nấm đấm vào mặt Đình Khiêm ngay nới Đình Ân vừa tát khiến Đình Khiêm ngã ngữa ra sau. Bây giờ Mặt của Đình Khiêm không còn in năm ngón tay của Đình Ân nữa mà thay vào đó là một màu tím.

- Nếu anh còn không nói, tôi sẽ giết chết anh.

Vĩnh Phong gào lên sau khi cho Đình Khiêm một cú đấm. Đình Khiêm dùng tay ôm lấy mặt lí nhí nói:

- Khách sạn Phong Lệ. Tôi đã đưa cho Hiểu D(ồng một viên thuốc ngủ để cô ấy không ….

Chẵng để cho Đình Khiêm nói hết, Vĩnh phong vừa bỏ đi vừa móc điện thoại gọi ngay cho trợ lí của ba mình:

- Tìm ngay cho tôi số điện thoại của khách sạn Phong Lệ. Bảo quản lí của khách sạn gọi điện thoại cho tôi.

Cậu đi ra, đeo headphone trên tai cho tiện việc chạy xe, theo sau là ThếNam và Đình Ân.

Ngồi trên xe của giám đốc Vương, Hiểu Đồng nhớ lại lúc cô nghe điện thoại liền chạy đến bệnh viện.

Mẹ cô đang nằm thở bằng ống oxy, trên người ba đầy dây nhợ, khuôn mặtbà tiều tụy đi nhiều. Cô đau đớn khi nghe bác sĩ nói bệnh tình của mẹ cô đã trở nặng từ lâu nhưng bà đã cố giấu giếm.

Hiểu Đồng nhớ lại nét mặt tươi cười của mẹ bảo rằng bà thấy khỏe hơn nhiều rồi. Hóa ra bà đang kìm nén. Bà không muốn Hiểu Đồng phải cực khổ hơn nữa nên một mình bà ôm lấy đau đớn.

Cô tìm bác sĩ Nhân hỏi chuyện, bác sĩ Nhân nhìn Hiểu Đồng nói:

- Bệnh tình của mẹ cháu đôt nhiên có chuyển biến xấu cộng với việc dấu diếm bệnh tình nên bệnh càng trầm trọng hơn. Hiện nay mẹ cháu rất yếu, cần tiến hành mổ gấp, không thể chần chừ lâu được nữa.

- Vậy chi phí ca mổ bao nhiêu vậy bác.

- Bác biết cháu không có tiền nên bác sẽ nên bác sẽ trả trước giúp cháu. Khinào cháu có tiền thì …

- Dạ không, cháu có thể xoay sở được, bác đã giúp cháu quá nhiều rồi. Huống hồ cháu vẫn còn mắc nợ bác. Hãy cho cháu biết số tiền chi trả cho ca mổ.

- Dựa vào hoàn cảnh của cháu, bệnh viện đã cố giảm bớt nhưng chi phí vẫncòn rất cao, khoảng 150 triệu đồng.

Thế Nam bám sát xe của Vĩnh Phong ở phía sau. Bất chợt một chiếc xe cảnh sát giao thông từ đằng sau hú còi chạy theo.

Thế Nam liền ra hiệu cho Vĩnh Phong cứ chạy đi để mình ở lại đánh lạc hướng cảnh sát. Sau đó xe của Thế Nam từ từ giảm tốc. Sau đó quẹo vào một đường khác, xe cảnh sát lập tức bám theo.

- Mẹ của Hiểu Đồng cần tiền để mổ để giữ mạng sống. Hiểu Đồng không còn cách nào khác đành bán mình cho giám đốc Vương, mặc cho lão giày xéo.

Tiếng nói của Đình Ân cứ vang mãi trong tai của Vĩnh Phong. Giám đốc Vương, nếu ông dám động vào một sợi tóc của Hiểu Đồng tôi nhất định sẽkhiến ông sống không bằng chết.

Một bản nhạc vang lên.

Vĩnh phong nhấn vào headphone. Giảm tốc độ lại.

- Alô!

Đầu kia lập tức vang lên tiếng nói.

- Cậu Phong! Tôi là quản lý Trung của khách sạn Phong Lệ. Trợ lí Nam đã bảo tôi gọi cho cậu.

- Giám đốc Vương của công ty Vương Hoạt có đến không.

Quản lí Trung nghe giọng của Vĩnh phong thì hơi run sợ. Tuy chưa gặp mặt lần nào nhưng ông có thấy hình và nghe nói rất nhiều về Vĩnh Phong. Cậu ba của tập đoàn Nguyên Thành Phong. Mà khách sạn Phong Lệ là khách sạn sang trọng bậc nhất ở đây thuộc tập đoàn Nguyên Thành Phong.

- Dạ có! Ông ấy đi cùng một cô gái trẻ,rất xinh đẹp, họ đang đứng ở quầy nhận phòng.

- Tìm cách kéo dài thời gian đợi tôi đến.

- Dạ vâng.

Vĩnh Phong lại tiếp tục tăng tốc.

Tại khách sạn Phong Lệ.

Quản lí Trung nhận điện thoại xong liền đi về phía quầy. Ông giả lả chào:

- Giám đốc Vương, chào ông. Mấy tuần nay ông đi đâu mà chẳng ghé thăm khách sạn của tôi. Ông chê khách sạn tôi phục vụ không chu đáo à.

Giám đốc Vương quay lại thấy quản lí Trung thì cả cười:

- Đâu có. Vì dạo này bận việc quá nên không rảnh ghé qua Với lại …- giám đốc Vương kề tai quản lí Trung nói –…dạo này không có em nào ưng ý cả. Tìm mãi mới có một em.

Lão hất đầu về phái Hiểu Đồng. Quản lí Trung liền đưa mắt nhìn cô dò xét.

Hiểu Đồng thấy quản lí trung nhìn mình soi mói, cô ngượng ngùng quay mặt đi, vẻ mặt ửng hồng hơi lúng túng.

Haiz! Lại một con cừu non nữa. Quản lí Trung cười thầm, cô ta còn quá trẻ, chỉ mới độ 20, nhưng rất xinh đẹp. Một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đánh ngục bất cứ thằng đàn ông nào.

Nhưng quản lí Trung không hề quên đi nhiệm vụ của mình. Ông tìm cách câu giờ.

- Giám đốc Vương, khách sạn chúng tôi vừa chế biến một món ăn đặc biệt vừa ngon miệng, vừa bồi bổ sức khỏe. Đảm bảo ông sẽ hài lòng. Không biết giám đốc Vương có muốn dùng thử không.

Ông ta đưa mắt nhìn Hiểu Đồng dò hỏi, nhưng cô lạnh lùng nói:

- Tôi không đói, không muốn ăn.

Giám đốc Vương dù cũng hơi đói bụng nhưng nghe Hiểu Đồng nói vậy thì bèn thôi. Dù có hơi đói bụng nhưng được ởbên người đẹp càng sớm càng tốt khiến hắn không còn cảm giác đói. Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng mà, hắn hí hửng nghỉ.

- Vậy ông có muốn dùng nước gì không.

Dù khác sạn lúc nào trong tủ lạnh cũngcó đầy đủ các loại nước nhưng lão béo muốn thưởng thức rượu. Rượu ngon gái đẹp còn gì bằng. Lão bèn gọi một chai rượu đắt tiền.

- Được. Tôi sẽ cho người mang lên ngay – Biết không thể trì hoãn được thêm, quản lí Trung đành cầm chìa khóa phòng – Để tôi dẫn ông lên phòng.

Giám đốc Vương tuyệt đối không nghi ngờ gì về hành động kì quặc này của quản lí Trung. Trước đây ông thường xuyên ghé qua đây nên cũng có qua lạivới quản lí Trung nhưng chưa lần nào quản lí trung đích thân đưa ông đi nhận phòng. Đó cũng là cái giá của quản lí một khách sạn cao cấp. Nhưnglần này quản lí Trung lại đích thân đưađi, giám đốc Vương chỉ nghỉ đơn giản là do hai bên quen biết đã lâu thôi, và quản lí Trung nể trọng ông. Nghĩ vậy giám đốc Vương không khỏi tự hào.

Thang máy mở ra, quản lí Trung bước vào trước, ông nhanh tay bâm hàng loạt số tầng đến khi giám đốc Vương và Hiểu Đồng bước vào, ông mới ung dung đóng cửa lại rồi bấm số tầng cầnđến.

Ông cười thầm khi nhìn thấy vẻ mặt nóng lòng của giám đốc Vương. “Giám đốc Vương xin lỗi nha, còn hơi lâu đó”.

Cứ đến một tầng thì thang máy lại mởra nhưng chẳng có ma nào bước vào.

Giám đốc Vương tức tối vẻ mặt hầm hầm.

Quản lí Trung cười đắc chí nói:

- Chắc là đứa bé nào nghịch ngợm rồi.Xin lỗi giám đốc Vương.

Người mừng nhất với sự mất thời gian này chính là Hiểu Đồng. Cô chỉ muốn thời gian ngừng lại mãi hay là thang máy bị trục trặc . Nhưng càng đến gần, cô càng sợ hãi. Hiểu Đồng chỉ muốn bỏ chạy ra khỏi đây ngay lập tức.

Nhưng nghĩ đến mẹ cô phải dằn lòng ở lại.

Pong…. Tiếng mở cửa thang máy ở tầng cuối cùng vang lên. Hiểu Đồng runrẩy bước ra khỏi thang máy, đôi chân gần như không còn chút sức lực nào cả.

Không được, mình phải chấp nhận thôi, vì mẹ vì bé Đường, Hiểu Đồng mày không có quyền lựa chọn.

Còn 100 triệu, chỉ cần cô bước vào cánh cửa kia thì 100 triệu sẽ đến tay Đình Khiêm ngay lặp tức. Mẹ cô sẽ không phải chịu khổ sở thêm nữa. Chí cần được mổ là mẹ cô lại tiếp tục được sống bên cạnh hai chị em cô. Bé Đường đã không có cha, cô nhất định không để bé Đường phải mất cả mẹ nữa.

Cả 3 dừng lại ở số phòng 133.

Quản lí Trung nhìn gương mặt nóng ruột của giám đốc Vương biết rằng mình không thể tr2i hoãn được nữa. Dù sao thì giám đốc Vương cũng là một khách hàng quan trọng của kháchsạn, cũng là một doanh nhân lớn nên không thể đắc tội với ông được.

Cánh cửa phòng cuối cùng đã được mở ra. Giám đốc Vương hí hửng bước vào, ông ta cảm thấy hới khó chịu khi quả lí Trung vẫn còn đứng đó. Thấy vậy quản lí Trung đành cáo từ ra ngoài, sau vài câu dò hỏi xem họ co cần gì nữa không.

Quản lí Trung vừa đi khỏi, một cơn ớn lạnh kéo đến khiến Hiểu Đồng run cầm cập. Giám đốc Vương không bỏ lỡ một phút giây nào, ông ta nhào đếnôm Hiểu Đồng, nhưng Hiểu Đồng đã đẩy ông ra, cố làm ra vẻ lạnh lùng, cô nói:

- Giám đốc Vương xin ông thực hiện đúng giao dịch với tôi. Chuyển ngay 100 triệu còn lại cho Đình Khiêm.

Giám đốc Vương cả cười với đôi mắt cực kỳ nguy hiểm của một loài sói:

- Được ! Được! Tôi có thiếu gì tiền, chỉthiếu người đẹp. 100 triệu không thành vấn đề, chỉ cần tối nay em hầu hạ tôi chu đáo , khiến toi6 vui lòng thì đừng nói là 100 triệu, một tỷ còn được.

Nói rồi ông ta cầm điện thoại lên và bấm số.

- Giao tiền đi.

Ông ta nói gọn lỏn có 3 chữ rồi tắt máy. Sau đó bắt đầu xông vào Hiểu Đồng, nhưng Hiểu Đồng lại tiếp tục đẩy ông ta ra nói:

- Tôi phải chờ điện thoại xác định củaĐình Khiêm đã.

- Được, vậy thì tôi vào tắm đây.

Trông khi chờ đợi, Hiểu Đồng lấy cho mình môt cốc nước rồi mở cái gói nhỏ mà Đình Khiêm đưa cho mình ra. Lấy viên thuốc bỏ vào trong nước, Viên thuốc sôi lên ùn ục rồi tan biến vào trong nước.

Tiếng nước chảy ào ào trong buồng tắm vang ra, rồi nhanh chóng im bặt.

Cạch…..cánh cửa buồng tắm được mở ra, một thân hình béo ú quấn trong cái áo tắm trắng muốt của khách sạn, lộ ra đôi chân đầy lông lá của giám đốc Vương.

Giám đốc Vương bước ra, hắn nhìn Hiểu Đồng bằng cặp mắt dâm đãng, đôi môi trễ xuống. Hiểu Đồng trông thấy bộ dạng hắn như thế thật chỉ muốn nôn. Cô hít một hơi thật sâu, tống hết những sợ hãi trong lòng. Cầm ly nước uống hết một hơi.

Giám đốc Vương đến bên cạnh, giơ tay vuốt ve khuôn mặt trắng hồng củahiểu Đồng, cô quay mặt đi né tránh bàn tay gớm ghiếc của lão.

Giám đốc Vương tức tối nắm lấy cầm của Hiểu Đồng bóp mạnh.

- Ngoan ngoãn nghe lời đi, cô nghĩ có thể thoát khỏi tôi à.

Lão đẩy mạnh Hiểu Đồng xuống nệm, cô rơi tự do xuống cái nệm mềm mại nhưng lạnh lẽo, cả người bắt đầu không còn chút sức lực nào, bóng dánggiám đốc Vương nhòe đi trong mắt cô.

Lão dê già hấp tấp ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng, bàn tay bắt đầu sờ soàng khắp người cô.

Cảm giác buồn nôn trực trào trong cuốn họng Hiểu Đồng, cảm giác buồn ngủ ập đến, hai cảm giác này hòa trộnnhau làm ý thức củ Hiểu Đồng rơi vào hỗn loạn.

Khi những ngón tay to bè kia trược lênngực cô. Lần lượt những chiếc cúc áo được mở ra.

Những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống, Hiểu Đồng nghĩ đến mẹ, nghỉ đến bé Đường.

Rồi gương mặt của Vĩnh Phong xuất hiện trong đầu Hiểu Đồng. Cô bắt đầuthấy hối hận cho hành động ngu ngốc của mình.

Trong đầu cô bắt đầu gào thét:”Vĩnh Phong! Anh đang ở đâu, mau đến cứu em”

………………..

Rầm …………..

Cánh cửa phòng cô bị ai đó đạp vỡ tung ra, môt bóng hình cao lớn lao vào, nhưng Hiểu Đồng không thể nhìn thấy khuôn mặt của người đó, cô đã không còn ý thức nữa.

Hiểu Đồng nhìn thấy mẹ và bé Đường đang chơi xích đu bên cái cây cổ thụ to lớn ở căn nhà củ của cô. Căn nhà mà đã từ lâu không còn thuôc vể cô nữa rồi. Nhưng nó thuộc về người con trai mà cô yêu: Vĩnh Phong. Nụ cười của mẹ và bé Đường vang vọng khắp nơi.

Ở trên sân thượng, Hiểu Đồng nhìn thấy Vĩnh Phong và một cô gái nào đó đang âu yếm với nhau trông họ thật hạnh phúc.

Chẳng ai nhìn thấy cô cả, Hiểu Đồng đứng trơ trọi một mình, cô đơn, lạnh lẽo đang gọi tên họ, nước mắt đang lăn dài trên gương mặt cô: sự đau khổ, sự tuyệt vọng.

Một bàn tay ấm áp giữ lấy những cánhtay đang vung vẩy sợ hãi của Hiểu Đồng, vồ về cô, lau sạch những giọt nước đọng trên nét mặt cô. Đến khi Hiểu Đồng lại chìm vào giấc ngủ.

……………..

Ánh sáng len lỏi từng tấc từng tấc vào trong căn phòng, đã gần 10 giờ trưa.

Đầu vẫn còn thấy choáng voáng, hiểu Đồng dần mở mắt ra. Ánh sáng chói chang khiến Hiểu Đồng hơi khó chịu, cô phải nhắm mắt lại rồi từ từ mở mắt ra trở lại.

Một bóng hình cô đơn đang đứng trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ của căn phòng, gió thổi những tấm màn phất phơ khiến cho dáng người ấy càng mờảo. Dáng người quen thuộc quá. Hiểu Đồng phải cắn chặt môi để ngăn cơn xúc động mạnh phát ra.

Sao anh lại ở đây. Là cô hoa mắt ư. Là cô nghĩ đến anh nhiều quá ư. Vĩnh Phonh! Nếu bây giờ là mơ thì xin giấc mơ này dừng mãi, để em có thể nhìn mãi bóng dáng này của anh.

- Em tỉnh rồi sao?- Giọng nói trầm ấmvang lên, Vĩnh Phong xoay người lại nhìn Hiểu Đồng mĩm cười, nụ cười ấm áp hòa nguyện trong nắng gió.

Hiểu Đồng bật khóc.

- Sao em lại khóc.

- Vì em sợ – Hiểu Đồng nghẹn ngào nói.

- Đã không sao rồi. Đã có anh bên cạnh em rồi. Đừng khóc nữa.

Vĩnh Phong âu yếm vuốt ve gương mặt cô. Nhưng Hiểu Đồng lắc đầu:

- Em sợ giấc mơ này biến mất, anh không còn ở bên cạnh em nữa.

- Khờ quá!. Em không phải đang mơ. Là anh đang ở bên cạnh em, anh mãi mãi ở bên cạnh em. Anh sẽ không baogiờ biến mất trừ khi anh chết.

Vĩnh Phong ôm chặt Hiểu Đồng vào lòng, truyền hơi ấm của anh vào cô, muốn giữ mãi cô trong lòng mình. Người đang sợ hãi chính là cậu, sơ cô sẽ đi đến một nơi nào đó, biến mất khỏi mắt cậu.

Vĩnh Phong nhớ lại câu chuyện mà tối hôm qua Đình Ân đã kể. Câu chuyện về cuộc đời của Hiểu Đồng.

Thế Nam và Đình Ân sau khi ra hiệu cho Vĩnh Phong chạy trước, hai ngườichạy chậm lại chờ đợi chiếc xe cãnh sát giao thoi6ng chạy đến gần mình rồi mới lao nhanh về phía trước. Chạyvào một con đường khác, nhử cho cảnh sát đuổi theo.

Thế Nam cũng là một trong những tay đua kiệt xuất. Chẳng khó khăn gì khi bỏ rơi hai tay cảnh sát phía sau. Cậu mĩm cười đắc thắng.

Chỉ có Đình Ân là khốn khổ nhất. Lần đầu cô ngồi xe lao đi với tốc độ khủngkhiếp như thế, lại thêm mối lo lắng cho Hiểu Đồng. Nhưng cái cảm giác tim muốn nhảy ra khỏi ***g ngực mới là cái làm cô khốn khổ nhất.

Cô và Thế Nam, giữa hai người không có lấy một khoảng cách nào. Người côáp sát vào lưng cậu, tay cô quàng chặtlấy eo cậu, từ từ cảm nhận sự ấm áp tỏa ra từ cậu. Đình Ân cảm thấy tật choáng váng.

Hơn hai mươi phút sau họ đã có mặt tại khách sạn Phong Lệ.

Đình Ân vẫn còn choáng váng nên không hề biết cô và Thế Nam đã đếnkhách sạn Phong Lệ từ bao giờ. Tay cô vẫn ôm chặt lấy eo Thế Nam.

Thế Nam vỗ nhẹ vào tay Đình Ân:

- Đình Ân! Chúng ta đến nơi rồi.

Nghe Thế Nam gọi, Đình Ân mới sựt tỉnh, cô vội buông tay ra khỏi eo Thế Nam, luống cuống leo xuống xe. Do quá hấp tấp mà cô suýt bị ngã, cũng may là Thế Nam giữ kịp cô lại.

Đình Ân đỏ cả mặt ngượng ngùng nói:

- Cám ơn anh. Thật là xấu hổ.

Nhưng Thế Nam cười, nụ cười của cậu càng khiến Đình Ân hỗn loạn hơn.

- Không sao. Lần đầu đi xe ai cũng vậy hết. Em không biết là mình can đảm lắm đâu. Ai ngồi sau xe anh cũng phải la hét liên hồi, còn em chỉ nhắm chặt mắt lại mà thôi.

Đình Ân nhoẻn miệng cười xấu nói nói thầm trong bụng:” Không phải em không la hét giống người ta, mà là không còn sức để la hét thôi”\

Thế Nam định móc điện thoại ra gọi cho Vĩnh Phong nhưng đã nghe thấy tiếng la hét vang xin của giám đốc Vương. Cả hai vội chạy lại.

- Cậu Phong tôi biết lỗi rồi, từ nay tôi không dám động vào người của cậu nữa đâu.

Giám đốc Vương mặt mày thâm tím đang quỳ gối dập đầu xin Vĩnh Phong tha mạng. Xung quanh mọi người đến xem nhưng không ai dám nói gì.

Vĩnh Phong vẻ mặt sát khí đằng đằng như muốn giết người, đang đạp cho lão mấy cước.

Thế Nam vội lao đến can ngăn:

- Vĩnh Phong, đủ rồi.

Đình Ân cũng vội chạy đến nhưng cô không can ngăn Vĩnh Phong mà chạy đến tát cho lão dê già một cái tát nảy lửa.

- Đồ chiệt tiệt, ông đã làm gì Hiểu Đồng rồi.

Giám đốc Vương sợ sệt phân bua.

- Tôi chưa làm gì hết. Cậu Vĩnh Phong đã đến đúng lúc tôi ….

Lão vội im bặt.

Thế Nam cũng hận muốn giết chết lão nhưng cậu vốn là người trầm tính và lí trí. Nếu càng làm lớn chuyện ra thì người thiệt thòi là Hiểu Đồng mà thôi.

- Được rồi ông mau đi đi. Đừng để chotụi tôi gặp mặt ông nữa.

- Cút …- Vĩnh Phong gầm lên đầy giận dữ.

Giám đốc Vương sợ vỡ cả mật, lồm cồm bò đi.

Thế Nam kéo Vĩnh Phong và Đình Ân đi vào trong.

- Chúng ta lên xem Hiểu Đồng thế nam rồi.

Đám đông từ từ giải tán.

Sau khi cài lại nút áo cho Hiểu Đồng và lau người cho cô ấy. Đình Ân đi đến ên Vĩnh phong và Thế Nam mếu máo nói:

- Hiểu Đồng thật là một cô gái bất hạnh. Cuộc đời cô phải gánh chịu nhiều sóng gió. Liệu còn sóng gió nào ập đến bên đời cô ấy nữa không.

Rồi Đình Ân ngồi xuống, bắt đầu run run kể lại cuộc đời của Hiểu Đồng. Nhưng khổ đau mà một cô gái còn nhỏnhư cô phải gánh chịu.
















Tiếp chap 12
Cô bé Đình Ân lúc đó mới 8 tuổi, gia đình cô rất nghèo, lại còn bà nội bị bệnh nặng. Ba cô là Đình Trung làm tàixế cho ba Hiểu Đồng – ông Quốc Kiện.
Hai người từ trước vốn là bạn bè lâu ngày gặp lại, thấy bạn lâm vào hoàn cảnh khó khăn lại thất nghiệp. Ông Quốc Kiện kéo Đình Trung về làm tài xế cho mình. Đối đãi rất chân tình. Chỉ những lúc cần xe đi công việc thì Đình Trung phải thường trực. Nếu nhưQuốc Kiện làm việc ở công ty thì Đình Trung có thể rỗi rãi chạy về chăm sóc mẹ rồi quay xe trở lại sau.
Năm đó do bệnh tình bà nội Đình Ân trở nặng, Đình Trung phải xin nghỉ việcở nhà chăm sóc mẹ. Vào một buổi chiều, một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cửa một ngôi nhà ọp ẹp. Côbé Đình Ân đang chạy nhảy trước sânnhà.
Trò chơi duy nhất của cô là những trò chơi thảy gạch. Bạn của cô là cây cối èo uột xung quanh.
Cô ngơ ngác nhìn chiếc xe sang trọng kia, thèm được sờ tay vào nó dù chỉ một lần. một bàn chân nhỏ nhắn trong một đôi giày màu hồng xinh xắn bước xuống.
Gương mặt bầu bỉnh, đôi mắt to tròn, mái tóc búi hai bên trông đáng yêu, cô bé Hiểu Đồng từ từ bước xuống, trên tay là ôm một con gấu bông màu hồng rất xinh. Nhìn con gấu bông ấy, cố bé Đình Ân bỗng thèm thuồng được ôm và vuốt ve những sợi lông mịn màng của con gấu.
Sau lưng Hiểu Đồng là một người đàn ông uy nghi nhưng phúc hậu. Ông ăn bận rất sang trọng và lịch lãm, trên tay còn xách một giỏ trái cây rất bự.
Ông âu yếm nhìn cô con gái, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái mình, giữ chặt theo mỗi bước chân bé nhỏ kia.
Ông mĩm cười nhìn Đình Ân hỏi:
- Ba Trung có nhà không con.
Ông Trung đang chăm sóc mẹ trong nhà nghe tiếng xe vội chạy ra. Ông ngạc nhiên định kêu :
- Giám …..
Nhưng ông chợt nhớ người bạn này của mình thích được gọi tên thân mật hơn nên ông đành nói:
- Sao cậu lại đến đây.
Ông Quốc Kiện cảm thấy hài lòng với lối xưng hô này của bạn.
- Mình đến thăm bệnh tình của bác. Bác sao rồi, đã khỏe hơn chút nào chưa.
Đình Trung giọng khàn khàn buồn rầu nói.
- Tuy dạo này mẹ mình sắc mặt có tốthơn dạo trước nhưng vẫn không đượckhỏe lắm. Cám ơn cậu đã đem tiền đến giúp đỡ mình. Quả thật không có số tiền đó, chắc bây giờ mẹ mình ….
Đình Trung xúc động, không thể nói tiếp.
Quốc Kiện vỗ vỗ vai bạn an ủi.
- Mình muốn vào thăm bác một lúc được không?
Đình trung gật đầu rồi đi vào trước.
- Bé Đồng, con ở đây chơi với bạn, không được chạy lung tung biết chưa.
Bé Đồng đung đưa hai bím tóc gật đầu, hơi sợ sệt nhìn về phía cô bạn gầy nhom, ốm nhách và rách rưới kia. Tay siết thật chặt con gấu bông.
Hai cô bé đều mở to mắt nhìn nhau e dè.
Nhưng rồi nỗi thèm khát được chạm tay vào con gấu bông của Đình Ân dâng lên mãnh liệt, cô bé tiến về phía bé Đồng.
Một thiên thần bé bỏng đáng yêu hiện lên trước mắt cô bé Đình Ân. Thiên thần mặc một chiếc váy ren màu hồng, cái miệng nhỏ xíu hồng hồng, đôi tất dài màu hồng ôm lấy đôi chân nhỏ nhắn kia.
Cô bé Đình Ân vừa đưa tay chạm vào con gấu bông thì cô bé thiên thần kia vội rụt người lui về sau mấy bước rồi nhìn chầm chầm vào cô bé rách rưới trước mặt mình.
Đình Ân cảm thấy khó chịu khi không được chạm tay vào con gấu. Cô bé quay mặt đi tỏ vẻ bất cần nhưng trongbụng luyến tiếc. Cô bé trở về trò chơi lúc nãy của mình trong sự quan sát của cô bé thiên thần kia.
Rồi Đình Trung và Quốc Kiện cũng đi ra. Họ tạm biệt nhau.
- Chào bác đi con – Quốc Kiện đến bên con gái nhỏ cười rạng rỡ.
- Con chào bác .
Đình Trung xoa đầu bé Đồng khen.
- Bé Đồng ngoan quá. Con bé đáng yêu như mẹ vậy.
- Con bé là báu vật quý nhất trên đời này của mình – Quốc Kiện hạnh phúc ôm con gái vào lòng – Thôi cha con mình phải về rồi, Du Cẩm đang nấu cơm đợi ở nhà.
Đình Ân cũng đến chào Quốc Kiện, côbé cũng không muốn thua kém cô bé thiên thần kia.
- Con chào bác.
- Chào con – Quốc Kiện cũng mĩm cười chào lại cô bé Đình Ân.
Ông móc trong bóp ra ít tờ giấy bạc đưa cho Đình Ân.
- Bác cho hai anh em cháu để dành ăn bánh.
Nhưng Đình Trung đã xua tay:
- Không được đâu, cậu đã đem tiền đên giúp mình chữa bệnh cho mẹ rồi….
- Cái cậu này! Đây là mình cho các cháu để dành ăn bánh. Lúc nãy đi vội không kịp mua thứ gì làm quà cho hai cháu nên cậu cứ nhận đi, đừng phụ tấm lòng của mình.
Đình Trung đành miễn cưỡng nhận.
- Cám ơn bác đi con.
Đình Ân sung sướng cầm những tờ giấy bạc mà từ nhỏ đến lớn cô bé chưa từng được thấy, có lẽ nhiều bằngmột tháng lương của ba mình. Có lẻ sẽmua được nhiều quần áo đẹp và đồ chơi mới. Có lẻ sẽ mua được nhiều thức ăn ngon……
- Mình về đây.
Quốc Kiện nắm tay con gái ra về nhưng khi vừa mở cửa xe ra thì bé Đồng, đột nhiên quay mặt lại nhìn Đình Ân chăm chú sau đó chạy về phía Đình Ân, nhét con gấu bông vào tay Đình Ân rồi vụt chạy lên xe.
Quá bất Đình Ân không kịp phản ứng gì chỉ giữ chặt con gấu bông rồi đưa mắt nhìn theo bóng dáng cô bé thiên thần kia.
Chiếc xe đã lăn bánh, cha con hai người họ đang đùa giỡn rất vui vẻ, rất hạnh phúc.
Ôm chặt con gấu bông vào người. cô bé Đình Ân cảm thấy cả người lâng lâng hạnh phúc. Lớp lông thật mịn màng, cảm giác khi dụi mặt vào thật dễ chịu. Đình Ân sung sướng đến phát điên.
Thì ra không phải ghét, không phải khinh bỉ bộ dạng rách rưới đen nhẻm xấu xí của mình mà đơn thuần chỉ là hơi rụt rè hơi sợ sệt. Thì ra trên đời này thật sự có thiên thần.
Suốt cả tối, Đình Ân chẳng bảo giờ rờicon gấu bông ra. Chẳng chịu cho Đình Khiêm rờ tay đến một lần. Cứ thế bé Đình Ân ôm con gấu bông chìm vào trong giấc ngủ, giấc ngủ hạnh phúc nhất từ lúc cô bé được sinh ra.
Sau đó những ngày tháng hạnh phúc lại kéo đến. Tuy không phải là những bộ đồ mới nhưng đó là những bộ đồ thật đẹp rất nhiều đồ chơi mà cả đời Đình Ân cũng chưa được ngắm. Nhữngđôi giày đáng yêu. Nhưng đồ chơi của Đình Khiêm thì hoàn toàn mới.
Ông Quốc Kiện cứ bảo đó chỉ là đồ bé Đồng không mặc nữ nhưng đó lại là những bộ đồ còn mới tinh và có cả bộ váy hồng mà Hiểu Đồng đã mặc khi đến nhà Đình Ân.
Đình Ân sung sướng thử hết bộ này đến bộ khác, còn nhờ mẹ tết tóc cho. Cô bé mặc bộ váy hồng rồi ngắm mình trong gương, hóa ra mình cũng có thể trở thành một thiên thần.
Rất lâu sao đó, Đình Ân nhận được một tấm thiệp mời sinh nhật. Cô bé chưa từng được mời đến dự một buổi sinh nhật nào, cầm tấm thiệp trên tay mà cảm thấy sung sướng.
Nhưng cô bé không có tiền mua quà tặng.
Ông Quốc Kiện đã yêu cầu ông Đình trung đưa cả nhà đến nhưng không được đem theo bất cứ thứ gì. Quả thật thì bé Đồng đâu thiếu thứ gì, mọi thứ cô bé muốn đều có đủ, nếu muốn tặng thì phải là một món quà đặc biệt và sang trọng nhưng những món quà đó quả thật rất đắc. Đành đi tay không đến
Một căn nhà không quá to nhưng lại cực kì sang trọng và xinh đẹp. Bé ĐìnhÂn từ trước đến nay chỉ nhìn ngắm bên ngàoi chứ chưa từng bước chân vào bên trong bao giờ. Cô bé bị choáng ngợp với sự lộng lậy bên trong.Căn nhà được trang hoàn cho buổi tiệc cực kì đẹp. rất nhiều bong bóng, dây kim tuyến và hoa. Đặt giữ nhà là một cái bánh kem rất lớn.
Thấy Đình Ân đi vào, bé Đồng chạy đến bên cạnh. Hôm nay, bé Đồng bận một chiếc đầm màu trắng cực kì đẹp, còn đẹp hơn chiếc áo đầm màu hồng lần trước mà hiện đang được bận trênngười bé Đình Ân.
Bé Đồng nhanh chóng chào chú thím Trung rồi kéo Đình Ân đi lên lầu cùng mình. Đình Ân chỉ biết theo sau một cách vô thức.
Cánh cửa vừa mở ra, một căn phòng đáng yêu xuất hiện trước mắt cô bé Đình Ân. Một căn phòng vốn dĩ dành cho nàng công chúa trong truyện cổ tích.
Có rất nhiều sách và truyện đọc. Nhiều búp bê và đồ chơi được sắp xếp ngay ngắn. tất cả mọi thứ đều tuyệt đẹp trong mắt Đình Ân.
Chiếc tủ quần áo được mở ra, rất nhiều chiếc váy đẹp đủ màu rực rỡ. Những đôi giày xinh đẹp đủ kiểu.
Bà Du Cẩm bước vào trên tay là một hộp quà trao cho Đình Ân và để cho Đình Ân tự mở. Bên trong là một chiếcáo đầm trắng đẹp không thua gì chiếc áo mà bé Đồng đang mặc. Bà Du Cẩm còn giúp Đình Ân làm tóc thậtđáng yêu. Còn trang điểm một chút cho thêm phần đáng yêu. Đình Ân không nghĩ người trong tấm gương kia có thể là mình.
Hai cô bé xinh xắn cùng bước xuống dưới cầu thang trong sự ngưỡng mộ của mọi người. tất cả mọi người đều hát bài “Happy birthday” chúc mừng cho hai cô bé.
Đình Ân mới biết rằng hôm nay cũng là sinh nhật mình. Cô chưa từng nhớ ngày sinh nhật mình, bởi vì cô bé chưatừng được tổ chức bữa tiệc nào cả.
Cả hai cùng cắt bánh kem, đón nhận những cái chúc mừng của mọi người. Bữa tiệc sinh nhật thật hoàn hảo. Có rất nhiều bạn nhìn Đình Ân ngưỡng mộ.
Đêm đó Đình Ân được ngủ lại với bé Đồng trong căn phòng công chúa ấy, cả hai cùng móc nghéo hứa sẽ làm bạn nhau suốt đời.
Nhưng thời gian hạnh phúc chưa đượcbao lâu thì bão tố ập đến.
Công ty, kho hàng, xưởng sản xuất của ông Quốc Kiện đột nhiên bị cháy hết trong một đêm. Chỉ trong một đêm mà ông đã trắng tay, phải tuyên bố phá sản. cãnh sát chỉ đưa ra kết luận có người cố tình đốt nhưng lại không thể tìm ra thủ phạm.
Tất cả mọi người đều quay lưng lại với ông, khiến cho ông suy sụp. Từ một doanh nhân giỏi, một người ta tốt, mộtngười chồng hết lòng yêu thương gia đình ông trở thành kẻ ngiện ngập, suốt ngày chìm đắm trong men rượu.
Bà Du Cẩm đi làm giáo viên dạy nhạc lo cho gia đình. Căn nhà mà họ đang ởvẫn đứng tên bà vì đó là của ba bà đểlại nên nó không bị người ta rao bán.
Đình Trung cũng đến thăm bạn, an ủi bạn. Ông vẫn nhớ cái tình mà bạn dành cho ông rất chân thành. Tội nghiệp cho cô bé Hiểu Đồng, từ một nàng công chú ăn sung mặc sướng , lúcnào cũng vui cười giờ bị mất tất cả, ngay cả người cha mà cô yêu quý cũngmất đi.
Ông Quốc Kiện chỉ chìm đắm trong rượu khiến cho gia đình ấm áp bị tan nát cả. Mặc cho bà Du Cẩm hết lời khuyên can. Cho đến ngày vợ ông đỗ bệnh, nước mắt của đứa con gái mà ông quý hơn sinh mạng rơi xuống. Ông mới hối hận. Quyết định làm lại bằng đôi bàn tay trắng. Cả gia đình ông cùng nhau đi ăn một bữa tiệc sum quầy. Nhưng không ngờ những mất mát lớn hơn ập đến.
Biến cố lớn ấy đã phá tan hạnh phúc và hy vọng của Hiểu Đồng. Cả gia đìnhđang vui vẻ dắt tay nhau ra về ôm ấp hy vọng tạo dựng một hạnh phúc mới.
Từ đằng sau một băng đua xe phóng ào ạt tới. Chúng hùng dũng chãy như chỗ không người, mọi người ai cũng sợhãi vội vàng nép vào trong lề.
Một trái bóng nhỏ lăn ra ngoài, một cậu nhóc 4 , 5tuổi chạy đuổi theo. Trái bóng lăn xuống lòng đường. Ông Quốc Kiện lập tức đuổi theo kéo cậu bé lại. Một chân ông chạm xuống lòng lề đường.
Một tên lái xe môtô còn khá trẻ, trên người vận một màu đen. Đầu đội chiếc nón bảo hiểm to lớn che kín khuôn mặt đang chạy đến trước tiên, thấy trái bóng lăn tới , hắn ta vội lách tay lái né tránh nhưng không ngờ hắn bị lệch tay lái lao ngay vào ông Quốc Kiện còn chưa kịp đặt chân lên lề đường.
Rầm ……..
Những người xung quanh đều sợ hãi nhìn chiếc xe lao vào người đàn ông đang cố đẩy đứa bé trai vào bên trong, trước khi ông bị hất tung lên lề đường. Chiếc xe mô tô lao đi một đoạn rồi té rầm xuống.
Mọi người chạy đến bên cạnh ông, người chạy đầu tiên là bà Du Cẩm, để lại cô bé Hiểu Đồng chết lặng đứng yên nhìn chăm chăm vào kẻ đã gây rachuyện.
Hắn ta lồm cồm ngồi dậy, trong lúc mọi người đang bu quanh ông Quốc Kiện, hắn ta nhìn về đám đông một cáirồi đưa mắt sang cô bé có dương mặt vô cùng đáng yêu đang nhìn hắn ta vớiđôi mắt vô hồn.
Đôi mắt hắn ta nhìn bé Đồng, suốt cả đời này cô bé sẽ không quên đôi mắt ấy.
Hắn lên xe rồi bỏ chạy, đám bạn đi sau hắn ta sau sự cố có hơi chững lại nhưng rồi nhanh chóng phóng xe lao theo hắn ta biến mất vào dòng đường.
- Đó là lí do mà Hiểu Đồng ghét những kẻ thích chạy xe môtô, thích uống rượu và thích hút thuốc lá.
Đình Ân đưa lời giải thích cho Vĩnh Phong và Thế Nam nghe vì sao Hiểu Đồng lại không chấp nhận Vĩnh Phongngay từ đầu.
- Anh vẫn không hiểu tạisao Hiểu Đồng lại ghét kẻ hút thuốc lá. Kể hút thuốc lá gây hại gì đến nhà cô ấy – Thế Nam thắc mắc hỏi
Đình Ân cười buồn:
- Vì khi những tên đốt công xưởng củaba Hiểu Đồng, chúng tẩm xăng khắp nơi rồi thảnh than đốt thuốc hút. Sau đó chúng quăng mẫu thuốc lá vào trong cho cháy bùng lên. Chỉ một mẫuthuốc lá nhỏ đó cũng đủ hủy hoại mọi gia đình rồi.
- Sao đó thế nào ….- Vĩnh Phong nóng lòng hỏi.
Khi ba Hiểu Đồng vừa mất thì giám đốc Giang xuất hiện. Ông ta đưa ra nhiều bằng chứng ép buộc mẹ con hiểu Đồng phải trả nợ cho ông ta. Đó là tiền vốn làm ăn mà ông ta đã hùn với ba Hiểu Đồng.
Lão già khốn khiếp lợi dụng tình cảnh mẹ góa con côi của Hiểu Đồng ép buộc mẹ con cô phải đi ra khỏi nhà trong khi ông Quốc Kiện còn chưa được chôn cất.
Trong đám tang ông Quốc Kiện đó là lần cuối cùng Đình Ân gặp hiểu Đồng. Cô ngồi bên linh cữu của cha mà sắc mặt lạnh lùng, không một giọt nước mắt. Những người lớn đều đau lòng nhìn cô bé, thà rằng cô bé khóc ra cònhơn là nuốt nó vào lòng.
Mấy năm sau, Đình Ân mới có dịp gặp lại Hiểu Đồng. Thoạt đầu, Đình Ân không hề nhận ra cô học trò ngoan có thành tích đứng đầu trường kia là cô bé thiên thần năm xưa.
Cả hai thường đi ngoan qua nhau, hiểu Đồng lúc nào cũng lạnh băng không chút cảm xúc nào. Cô không tiếp xúc với những người xung quanh. Chưa ai thấy khuôn mặt bên trong của cô, vì lúc nào cô cũng mang cái mắt kính to đùng xấu xí.
Nếu như không có chuyện Đình Khiêmbị đuổi học vì đánh bạn thì mãi mãi Hiểu Đồng vẫn biến mất không tăm tích.
Chuyện là hồi đó, Đình Khiêm rất quậy phá, thường xuyên đánh nhau vàcúp học.
- Nếu Đình Khiêm không có bản lãnh thì làm sao có thể làm quản lí cho quán bar Phong Trần được chứ – Đình Ân cười nói với Vĩnh Phong và Thế Nam, hai người này im lặng tiếp tục lắng nghe.
Năm đó băng của Đình Khiêm và Hải Trình đánh nhau to. Hải Trình liên tiếp đáng thua nên rất căm tức, tìm cách đánh lén Đình Khiêm. Nhưng cuối cùng bị Đình khiêm đánh cho mộttrận nhừ từ, hắn ta hẻn đến nỗi chạy về nhà méc mẹ. Me hắn ta hùng hổ chạy lên la ó khắp trường. Quyết địnhđuổi học Đình Khiêm là khó tránh khỏi. Đình Khiêm cũng chẳng thèm giải thích gì cả.
Trong lúc mẹ Hải Trình đang giương giương tự đắt thì sự xuất hiện của Hiểu Đồng như một đòn giáng mạnh cho hai mẹ con họ.
Hiểu Đồng lên tiếng làm chứng nói rằng chính mắt cô thấy Hải Trình tấn công Đình Khiêm, còn Đình Khiêm thì hoàn toàn không chống trả. Viết thương trên người của hải trình là do hắn ta đắt tội với một tên đại cá nào đó bị hắn ta cho đàn em đánh giữa đường và Hiểu Đồng vô tình nhìn thấy.
Một cô bé ngoan hiền học giỏi, mang danh tiếng lại cho trường trong các cuộc thi toàn quốc như Hiểu Đồng khi đã lên tiếng lập tức mọi người đều tin.
Quyết định đuổi học được thu về. Người bị đuổi học là Hải trình.
Sau đó Đình Khiêm và Đình Ân đã đuổi theo Hiểu Đồng để hỏi lí do tại sao lại giấu giếm giúp Đình Khiêm về việc đã đánh Hải Trình.
Hiểu Đồng chỉ nói một câu rồi bỏ đi:
- Em chỉ là không muốn chú Trung và thím hà buồn vì anh bị đuổi học. Hải Trình đáng bị đuổi học hơn anh.
- Vậy là em và Đình Khiêm xác định được cô ấy chính là bé Đồng năm xưa. – Đình Ân nhớ lại cảm giác khi gặp lại cô bé thiên thần năm xưa.
- Phải rất lâu sau đó, Hiểu Đồng mới chấp nhận em và Đình Khiêm bên cạnh. Những chuyện của cậu ấy sau này mới kể lại cho em nghe.
Sau khi mẹ con cậu ấy bị đuổi ra khỏi nhà, trong người chỉ có mấy bộ đồ, tất cả mọi thứ đều không được đem theo. Mẹ cậu ấy phải bán chiếc nhẫn cưới để có tiền mướn phòng trọ. Hiểu Đồng phải chuyển trường. Cô bé đã biết giúp đỡ mẹ việc trong nhà rồi tìmcông việc vừa học vừa làm, kiếm tiền đỡ đần mẹ cậu ấy.
Công việc duy nhất mà một cô bé như cậu ấy có thể làm là rửa chén và chạybàn. Một mình cậu ấy phải làm việc của hai người lớn, nếu không như vậy người ta không chịu mướn.
Hiểu Đồng càng lớn càng xinh đẹp, thân hình nảy nở, ông chủ tiệm đó có ýđồ xấu với cậu ấy, cũng may cậu ấy chạy thoát được . Sau đó cậu ấy không để ai thấy gương mặt xinh đẹp của mình nữa.
Khi mẹ Hiểu Đồng sinh bé Đường, nỗi vất vả đè nặng trên vai Hiểu Đồng. MẹHiểu Đồng vì ăn uống thiếu thốn nên sinh khó, từ đó bác hay đau bệnh. Mộttay Hiểu Đồng chăm lo mọi việc, từ kiếm tiền, chăm sóc cho mẹ và bé Đường, công việc trong nhà. Tuy vất vả nhưng Hiểu Đồng luôn chăm chỉ học tập vì cô biết chỉ có thể tiến thântrong con đường học vấn mới thoát khỏi cảnh nghèo khổ.
- Hiểu Đồng quyết tâm lấy cho bằng đựơc học bổng ở trường Nguyên Thành Phong vì hộc bổng ở đây khá cao. Cậu ấy đã học ngày học đêm, emcũng vì bị lây tinh thần của cậu ấy mà cũng cố gắng chăm chỉ, nếu không em cũng khó có thể đậu vào trường này.
Đình Ân vừa kể vừa rưng rưng nước mắt, Vĩnh Phong và thế Nam cũng thấy ngậm ngùi.
Sau đó vì bệnh của mẹ Hiểu Đồng bị ngày một nặng thêm, bất đắc dĩ Hiểu Đồng mới vào quán ba làm, những nơi này đều cần ngoại hình tốt. Vào làm rồi cô mới biết thì ra ông Giang làm giám đốc ở đây, vì trước đây đều do Đình Khiêm đưa vào nên không biết. Hiểu Đồng muốn nghỉ việc ngay lập tức nhưng cô đã làm được gần hết tháng rồi nên mới cắn răng làm tiếp.
Em vì lo cho mẹ Hiểu Đồng , ngốc ghếch nghe lời dụ dỗ của bọn cho vaynặng lãi, bị chúng lấy không số tiền dành dụm, Hiểu Đồng biết chuyện mớitìm cách lấy lại. Do vậy mới gặp anh.
- Vĩnh Phong anh có thật sự yêu Hiểu Đồng không? Nếu anh thật sự yêu cô ấy thì anh hãy bảo vệ cô ấy. Đừng để Hiểu Đồng phải chịu nhiều bất hạnh nữa. Có một lần em hỏi cô ấy có yêu anh không. Cô ấy trả lời rằng:” Mình có thể yêu một người mà chỉ mới gặp có vài lần ư” . Cô ấy im lặng một chút rồi nói tiếp:”Có lẽ là mình đã yêu rồi, nhưng khoảng cách giữa mình là không thể tiến tới được. Dù cho có trải qua hết được mọi sóng gió bên ngoài thì rào cản gia đình của anh ấy mình cũng không thể nào bước qua”.
Đình Ân ngước nhìn Vĩnh Phong, chân thành hỏi:
- Vĩnh Phong! Nếu như Hiểu Đồng chấp nhận vượt qua rào cản gia đình của anh. Vậy anh có vì rào cản gia đình mình mà bỏ rơi Hiểu Đồng không?
Vĩnh Phong nhìn Đình Ân thẳng thắn trả lời:
- Sẽ không có bất cứ rào cản nào ngăn anh đến với Hiểu Đồng.




















Chap 13
Tình yêu bắt đầu
.
Sau khi Hiểu Đồng đã trấn tĩnh lại, Vĩnh Phong đưa cho Hiểu Đồng một cái túi giấy, trong túi là một bộ đầm mà Đình Ân đã đi mua lúc sáng.
- Đình Ân đâu – Hiểu Đồng dòm xung quanh.
- Thế Nam đã đưa cô ấy về nhà rồi.
- Tối qua… Hiểu Đồng muốn hỏi chuyện tối qua sau khi cô ngủ say nhưng nhớ lại gương mặt xấu xa của giám đốc Vương cô lại không thể nào mở lời.
Vĩnh Phong bước đến ôm chặt Hiểu Đồng.
- Hãy quên hết chuyện tối qua đi. Anhsẽ không để em xảy ra chuyện nữa. Từ nay anh sẽ bảo vệ em.
Nhưng Hiểu Đồng đã đẩy Vĩnh Phong ra, cô không muốn anh chạm vào thânthể ô uế của mình. Cô nhìn thấy gương mặt đau khổ của Vĩnh Phong lúng túng nói:
- Em muốn đi tắm .
- Để anh dìu em.
Lần này Hiểu Đồng không đẩy Vĩnh Phong ra. Cô không muốn làm anh đau khổ hơn. Phần thì cô vẫn còn choáng.
Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng đến phòng tắm thì đến ghế sofa ngồi. Cậu ngã người nhắm mắt thở dài.
Thật may là Hiểu Đồng không bị xâm phạm, nếu không thì trái tim nhỏ bé của cô liệu có còn chịu đựng được nữakhông.
Khi Hiểu Đồng bước ra đã thấy trên bàn bày sẵn mấy dĩa thức ăn thơm lừng. Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng ra lệnh:
- Lại đây.
Hiểu Đồng ngoan ngoãn bước đến bên cạnh, Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng kéo cô ngồi bên cạnh cậu.
- Mau ăn đi, tối qua tới giờ em vẫn chưa ăn gì phải không.
Hiểu Đồng gật đầu nhưng bây giờ cô không có tâm trạng ăn uống.
- Em không muốn ăn, em muốn đến bệnh viện thăm mẹ.
Hiểu Đồng thở dài buồn rầu, cô phải trả số tiền lại cho giám đốc Vương, vậy thì tiền phẫu thuật của mẹ cô…
- Các bác sĩ đang tiến hành mổ cho mẹ em. Bây giờ có đến thì cũng không gặp được mẹ đâu. Em ăn xong rồi hãyđến cũng được.
- Mẹ em đang được mổ à. Nhưng mà em ….
Hiểu Đồng định nói em vẫn chưa có tiền trả cho chi phí mổ nhưng cô đànhim lặng.
- Yên tâm đi, anh đã trả toàn bộ chi phí cho ca phẫu thuật của mẹ em rồi.
- Anh ….- Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phongvừa kinh ngạc, vừa cảm kích.
- Mau ăn đi. Nếu không anh không choem đến bệnh viện đâu.
Hiểu Đồng đành ngoan ngoãn ngồi ăn trong cái nhìn chìu mến của Vĩnh Phong, cậu gắp đồ ăn liên tục cho cô, trong khi mình chỉ ăn qua loa mà thôi. Nhìn Hiểu Đồng ăn ngon miệng, cậu đãthấy no rồi.
Khi cửa thang máy mở ra, một đôi nam nữ cực kì xứng đôi bước ra, họ làm những người xung quanh phải phátghen.
Mấy cô tiếp tân vẫn không khỏi nhìnnchằm chằm vào cô gái may mắn được chàng công tử Vĩnh Phong hết lòng chăm sóc. Chuyện anh vì cô mà đánh cho giám đốc Vương một trận đã truyền tai rất nhiều người. lại còn chuyện, anh và cô gái ấy ở cùng phòngvới nhau cả đêm cho tới sáng thì chắcmối quan hệ của hai người không tầm thường.
Xưa nay vẫn biết Vĩnh Phong là một công tử hào hoa nhưng không phong lưu. Khách sạn Phong Lệ này là của gia đình cậu ấy nhưng chưa hề thấy cậu ấy bước chân vào đây huống hồ là có một cô gái bên cạnh.
Nhưng người ngạc nhiên hơn hết là quản lí Trung. Cả một đêm ông ta không dám về nhà. Ông ở lại để xem Vĩnh Phong có yêu cầu gì thì đáp ứng ngay lặp tức.
Những yêu cầu của Vĩnh Phong đều được ông đích thân đem đến. Ông không khỏi ngạc nhiên khi thấy Vĩnh Phong lại ân cần chăm sóc cô gái xinh đẹp đi cùng giám đốc Vương một cách chu đáo. Ông cảm thấy nhẹ nhỏm là giám đốc Vương chưa làm gì cô ấy nếu không thì ông sẽ khó sống.
Nhìn thấy cậu dìu cô gái một cách nhẹnhàng, quản lí Trung đã hiểu cô gái này vô cùng quan trọng thế nào với Vĩnh Phong. Ông nhớ lại dáng vẻ hầm hầm đầy tức giận của Vĩnh Phong khi đi vào khiến cho ông toát cả mồ hôi. Cứ nghĩ cậu ta sẽ giết giám đốc Vương ngay tại chỗ không ngờ cậu lại lôi giám đốc Vương xuống lầu mà dần một trận như vậy.
Ây za, chuyện này không biết có nên thông báo lại với ông bà chủ tịch hay không nữa. Nếu thông báo thì sau này khách sạn này rợi vào tay Vĩnh Phongthì ông khó sống, còn nếu không thông báo thì …Cái nào cũng là đường cụt cho ông, ông lắc đầu xua tay, từ từ nghĩ vậy.
Sau khi biết ca mổ của mẹ mình thànhcông, Hiểu Đồng vui mừng rạng rỡ. Cô nhìn nét mặt thanh thản của mẹ sau ca mổ cảm thấy thật hài lòng. Cô chạy đến nói với Vĩnh Phong:
- Cảm ơn anh, nhờ anh cho mượn tiền nên mẹ emmới được mổ kịp thời, giảmđi đau đớn. Em sẽ cố gắng làm việc kiếm tiền trả cho anh.
Nhưng Vĩnh phong ranh ma nói:
- Nhưng anh muốn em trả ngay bây giờ.
Hiểu Đồng nghe vậy thì lo sợ , cô run run nói:
- Bây giờ thì em không có tiền để trả anh…
Vĩnh Phong đã tiến xát vào Hiểu Đồng, ép cô vào tường, một tay vịnh tường , cậu kề mặt sát tai cô. Hơi thở anh phả lên tai cô nhồn nhột khiến cả người cô co lại, gương mặt của Vĩnh phong lúc gian xảo lại càng quyến rũ, trái tim của hiểu Đồng đập loạn cả lên.
- Vậy thì trả bằng thân xác.
Lần này vẻ lúng túng của Hiểu Đồng lộ rõ . gương mặt cô chuyển từ trắng bệt sang ửng hồng e thẹn.
- Đi thôi.
Vĩnh phong kéo tay Hiểu Đồng lôi đi, đâu hay là gương mặt ửng hồng của cô đang đỏ bừng lên như một ngọn lửa.
Vĩnh Phong chở Hiểu Đồng về căn nhà củ của cô mà cậu đang sống. cậu mở cửa vào rồi đi thẳng lên lầu về phòng mình. Hiểu Đồng âm thầm đi sau.
Vào đến phòng của Vĩnh Phong, cả người Hiểu Đồng run lên, cô thấy Vĩnhphong đang tiến lại gần mình, Hiểu Đồng sợ hãi nói:
- Em muốn đi tắm trước đã.
Nói rồi cô quay lưng ra cửa đị nh tháo chạy nhưng Vĩnh phong đã đưa tay chặn cửa lại. Bàn tay của Hiểu Đồng trở nên lúng túng. Vĩnh Phong tiến sát lại, ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng mình. Hiểu Đồng thấy mình không còn chút sức lực nào hết.
Vĩnh Phong thì thầm sau gáy cô, khiến cho những sợi tóc tơ ở đó dựng cả lên.
- Tắm ở đây đi phòng anh cũng có phòng tắm mà. Em biết rõ mà phải không.
Vậy là Hiểu Đồng không thể thoái thoát được rồi, cô run rẩy nói:
- Để em vào tắm đã.
- Chẳng phải lúc nãy em đã tắm ở khách sạn hay sao.
- Nhưng bây giờ em muốn tắm lần nữa.
Cô vùng vẫy muốn thoát ra nhưng lại càng bị siết chặt, nhưng rồi Vĩnh phong cũng nới lỏng tay, Hiểu Đồng nhanh chóng chãy vào phòng tắm đóng cửa lại. Cô cảm táh6y tim đập bình bịch, cô thở hổn hển cố lấy lại hơi sức vừa tan biến của mình.
Hiểu Đồng đâu hay là bên ngoài có kẻ đang ôm bụng lăn ra cười thích thú khitrêu trọc cô, càng không biết bộ dạng đáng yêu đó của cô khiến cho người khác muốn phạm tội. Nếu Vĩnh Phongkhông buông tay cho cô bỏ chạy thì cậu sẽ không còn tự chủ được nữa.
Khi Hiểu Đồng bước ra, trên người cô khoát chiếc áo tắm của vĩnh Phong, Hiểu Đồng ngượng ngùng nói:
- Bộ đồ lúc nãy đến bệnh viện nên em thay cái này đỡ.
Vĩnh Phong đang nằm ngã lưng dựa tường trên chiếc giường trải ra trắng muốt, trong cậu thật quyến rũ. Cậu quẩy tay bảo:
- Lại đây.
Hiểu Đồng run rẩy tiến lại gần bên cạnh giường, Vĩnh Phong ngồi hổm dậy kéo tay Hiểu Đồng, rồi đè cô ngã xuống giường. Mắt cậu nhìn cô đầy cuốn hút, tim Hiểu Đồng càng đập mạnh như muốn nhảy khỏi lòng ngực, Vĩnh Phong từ từ đưa sát gương mặt cậu vào mặt cô. Hiểu Đồng cảm nhận từng đợt hơi thở ấm áp của anh phả trên ngực cô (chẵng biết có bị hôi miệng hay không nữa – hihi)
Hiểu Đồng sợ hãi nhắm mắt lại nhưng một giây, hai giây ….cô chẳng thấy có chuyện gì xảy ra. Từ từ hé mắt cô táh6y Vĩnh Phong đang nhìn cô cười. Rồi cậu lăng qua một bên giường ôm lấy bụng cười nghiêng ngả.
Hiểu Dồng mới nhận ra thì ra nãy giờ là anh đang trêu cô. Vĩnh Phong đáng ghét báo hại cô phải lo lắng .
- Thì ra đầu óc em lại đen tối như vậy.
Vĩnh phong cười trêu trọc cô.
Hiểu Đồng thẹn cả người trách:
- Tại anh chứ bộ, đòi người ta phải trảbằng thân xác.
- Anh nói trả bằng thân xác là bắt em phải đến đây làm việc cho anh như dọn dẹp, nấu cơm cho anh thôi. Chỉ tại em nghĩ bậy mà thôi.
- Anh thật là đáng ghét mà – Hiểu Đồng chợp lấy tay Vĩnh phong cắn mạnh, lần này người bị đè xuống là Vĩnh Phong
Hai người đùa giởn một lúc, Vĩnh Phong mới nắm chặt hai tay của Hiểu Đồng kéo cô ngã lên người cậu, cậu nhìn Hiểu Đồng thiết tha nói:
- Làm bạn gái anh đi, được không.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói, cảm thấy thật ấm áp, như một khúc nhạc nhẹ nhàng đang ngân nga trong lòng. Hạnh phúc đang len lõi đâu đây quanhcô.
Hiểu Đồng rút tay ra khỏi tay của Vĩnh Phong rồi ngồi dậy, cô trầm tư suy nghỉ. Vĩnh Phong cũng ngồi dậy, cậu ôm lấy Hiểu Đồng, gác đầu lên vai cô, cậu nhắc lại.
- Hiểu Đồng! Anh yêu em. Anh biết em đang lo ngại điều gì.
Rồi cậu siết mạnh Hiểu Đồng hơn nữatrong vòng tay của cậu như sợ rằng chỉ cần cậu nới lỏng tay thì cô sẽ biến mất.
- Anh mới là người làm chủ bản thân anh chứ không phải ai khác. Mà người làm anh hạnh phúc chính là em, vì em là người con gái mà anh yêu thương nhất trên đời này. Không có em, có lẻ anh vẫn sống tốt, nhưng chắc rằng anh mãi mãi sẽ không hạnh phúc.
Nghe những lời tỏ tình đầy chân thànhcủa Vĩnh Phong, không có bất cứ cô gái nào mà không mũi lòng. Hiểu Đồng run rẩy trong bàn tay anh, những giọt nước mắt từ từ lăn xuống má cô, nóng hổi rớt vào tay Vĩnh Phong. Làm VĩnhPhong bất giác thở dài, cậu dụi cằm vào mái tóc đen mượt thơm mùi hoa oải hương của cô, nghe tim mình thắt lại.
Nếu Hiểu Đồng vẫn không chấp nhận cậu, chắc là cậu sẽ gục ngã mất. Cậu đã không còn đủ sức để rời xa cô nữa rồi. Cô đã là trái tim của cậu, nếu Hiểu Đồng từ chối thì trái tim này mãi mãi mang sự lạnh lẽo cô đơn.
- Cho em một chút thời gian được không. Nếu cứ thế này đến với anh, em sẽ nghĩ mình đến với anh chỉ vì tiền. Số tiền của mẹ em bây giờ em không thể trả anh.
Một tiếng ngân nhỏ vang trong lòng Vĩnh Phong, chỉ cần cô không từ chối, chỉ cần cô không trốn tránh thì cậu nhất định sẽ chờ.
Vĩnh Phong từ từ xoay người Hiểu Đồng quay về phía cậu, nâng cằm cô lên để cho mắt hai người chạm vào nhau, giọng khàn đục đầy quyến rũ nói:
- Hứa với anh, đừng để anh chờ quá lâu được không.
Hiểu Đồng gật đầu.
Sáng hôm sau, tại dãy phòng trọ dànhcho sinh viên, một chàng trai cực kì đẹp trai, cậu mặc một cái quần bò màu xanh, chiếc áo sơ mi màu đen ấn tượng, đeo một cái kính mát màu đen huyền bí, đang dựa lưng trên chiếc Ferrari màu đỏ bắt mắt đang chờ đợi ai đó.
Tất cả mọi người qua lại đều phải ngoái nhìn cậu một cách ngưỡng mộ và ước ao. Những cô gái cố tình đi thật chậm trước mặt cậu, thầm cầu mong cậu chú ý đến mình dù chỉ là một cái nhìn thờ ơ. Nhưng tất cả đànhngậm ngùi thất vọng bước đi tiếp vì chàng trai chẳng mảy may nhìn họ lấy một lần.
Ánh mắt chàng trai chỉ dăm đăm nhìn vào căn phòng trọ số 4 kia, cho đến khi cánh cửa phòng mở ra, ánh mắt cậu vụt sáng. Cậu đứng thẳng dậy nhưđang chờ đợi ai đó từ phòng số 4 bước ra.
Một cô gái dáng người thanh nhã mộc mạc tay dắt một bé gái đáng yêu như một con búp bê bước ra. Cô gái đóng cửa lại kỹ càng, chưa kịp quay người lại thì chàng trai đã đến bêncạnh cô gái.
Hiểu Đồng hơi bất ngờ kgi thấy Vĩnh Phong, cô nhìn cậu một cái rồi chau mày khó chịu.
- Sao anh lại đến đây.
- Anh đến đưa em và bé Đường đi học. Em không thích à.
- Không phải chỉ là ….- Hiểu Đồng thởhắt ra – Anh đang gây sự chú ý của mọi người đó biết không.
- Mặc kệ họ, anh nhớ em, chỉ muốn gặp em thôi – Vĩnh Phong nói, giọng hết sức trẻ con cứ như đang làm nũng khiến Hiểu Đồng bật cười.
Rồi Vĩnh Phong cúi xuống bế bé Đường lên, vuốt ve cô bé nói.
- Hôm nay anh Phong đến đưa bé Đường đi học, bé Đường chịu không.
- Dạ chịu. Em rất thích được đi học cùng với anh Vĩnh Phong và chị Hiểu Đồng.
- Vậy từ mai ngày nào anh Phong cũngđến đưa bé Đường đi học chịu hông.
- Dạ chịu.
- Bé Đường hỏi chị Đồng xem có chịu không.
Bé Đường đưa mắt nhìn Hiểu Đồng dò hỏi.
Hiểu Đồng lườm Vĩnh Phong một cái rồi thở dài chịu thua.
- Chỉ biết dụ dỗ trẻ em thôi.
Vĩnh Phong cười khì khì tinh quái:
- Muốn chiếu tướng thì phải bắt tốt thôi.
Đến trường mẫu giáo, bé Đường không chịu để Hiểu Đồng đưa vô lớp mà đòi Vĩnh Phong phải đưa mình đi.
Cô giáo của bé Đường là một cô giáo còn khá trẻ vừa mới ra trường, từ lần đầu tiên gặp mặt Vĩnh Phong khi cậu đến trường thăm bé Đường thì ngày nhớ đêm mong. Cô thường hỏi thăm bé Đường về Vĩnh Phong. Bé Đường ngây ngô trả lời rằng Vĩnh Phong là anh của mình, khiến cô giáo yêu mến chăm sóc bé Đường rất nhiều.
Hôm nay Vĩnh phong đưa bé Đường đến lớp, từ xa xa nhìn thấy Vĩnh Phong thật là một lãng tử quá đẹp trai, càng đến gần thì vẻ đẹp đó càng làm cô giáo xuyến xao biết bao.
Vĩnh Phong cười chào với cô giáo, cậukhông hề biết rằng nụ cười của mình có mức sát thương cao độ đến thế nào. Trái tim cô giáo đang gào thét biểu tình đòi thoát ra khỏi lòng ngực bé nhỏ kia.
Thật tội nghiệp cho cô giáo, vì ngoài việc cô là cô giáo của bé Đường thì Vĩnh phong không hề chú ý đến cô. Ánh mắt cậu chỉ dán chặt trên nụ cườicủa bé Đường.
Vĩnh Phong ra đến xe thì thấy gương mặt giận dỗi của Hiểu Đồng, cậu chưa từng thấy gương mặt này của cô, trông thật đáng yêu khiến cậu chỉ muốn cắn một cái.
- Em sao vậy.
- Anh thật là đáng ghét, vừa xuất hiệnđã cướp mất bé Đường.
- Ây da, chua quá đi. Sáng nay có người ăn phải dấm thì phải.
- Có anh là ăn phải dấm thì có – Hiểu Đồng giơ tay đấm vào ngực Vĩnh Phong một đấm nhưng đã bị cậu giữ lại.
- Vậy thì em đang ghen. Em đang ghen với anh hay là đang ghen với bé Đường.
Vĩnh Phong trệu chọc Hiểu Đồng, giọng cậu thật khiêu khích, khiến hai má Hiểu Đồng ửng đỏ cả lên, cô định rụt tay lại, nhưng ….
Vĩnh Phong nhìn gương mặt ửng hồng trông đáng yêu vô cùng của Hiểu Đồng, không kìm lòng được, cậu chồmtới hôn lên đôi môi hồng của cô, cảm giác thật ngọt ngào.
Hiểu Đồng quá bât ngờ cô không kịp phản ứng, cả người run lên.
Vĩnh Phong nhanh chóng buông Hiểu Đồng ra trông khi cô còn ngây người, cậu đề máy.
- Anh đưa em đến trường.
Hiểu Đồng vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, giọng hơi run, hơi thở nhẹ nhàng, cô đảo mắt nhìn xung quanh xem có ai đã thấy hai hôn nhau không. Thật may là không ai chú ý đến họ nếu không thì cô xấu hổ chết mất thôi. Vĩnh Phong thật là đáng ghét mà.
- Hôm nay em không có tiết.
- Vậy thì em định làm gì.
- Em định đi tìm một việc gì đó để làmthêm. Em cần kiếm tiền để trả cho anh.
Dù không hài lòng chút nào nhưng Vĩnh phong biết rõ tính của Hiểu Đồng. Cô không muốn mang nở ai bất cứ cái gì. Huống hồ cậu cũng không muốn cô ở bên cạnh mà cứ mang gánhnặng nợ nần trong lòng.
- Có một công việc em có thể làm …..
Vĩnh Phong nói rồi liền cho xe phóng đi. Hiểu Đồng liếc nhìn Vĩnh Phong nhiều lần nhưng cô không thể nào đoán ra công việc mà anh nói là gì. Nhưng nhìn vẻ mặt gian xảo của vĩnh Phong, cô biết chắc chắc là có điều mờ ám.
Cuối cùng Vĩnh Phong chở Hiểu Đồng vào con đường quen thuộc rồi dừng lạitrước một căn nhà vô cùng thân thuộc. Nhà cũ của hiểu Đồng, nơi VĩnhPhong đang ở.
- Sao anh lại chở em – Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi.
Vĩnh Phong tủm tỉm cười gian xảo, kề sát gương mặt tuấn tú của mình vào gương mặt của hiểu Đồng.
- Để em trả nợ cho anh.
Hiểu Đồng ôm một nỗi thắc mắc không biết tỏ cùng ai theo Vĩnh phongvào nhà.
Vừa vào đến nhà Vĩnh Phong đã ngã phịch lên ghế sofa, ngáp một cái dài lười biếng nói.
- Nấu cơm đi, anh đói rồi.
Hiểu Đồng lườm cậu, cô không tại sao cậu lại kéo cô đến đây chỉ để nấu cơm cho cậu, cô phụng phịu nói:
- Sao em phải nấu cơm cho anh ăn.
- Bởi vì từ bây giờ em là người hầu củaanh.
Dù đã loáng thoáng hiểu ý của Vĩnh Phong, nhưng Hiểu Đồng ngang ngạnh hỏi lại.
- Sao em lại là người hầu của anh.
- Chẳng phải là em muốn trả nợ cho anh sao.
Hiểu Đồng không còn gì để nói. Cô đành ngoan ngãn đi nấu cơm.
Thật may là tủ lạnh nhà Vĩnh Phong có đầy đồ ăn, nhưng trong tủ chủ yếu là bia. Chẳng có lấy một chai nước nào. Hiểu Đồng chán nản nói:
- Anh định uống bia thay cho nước à….Em đã nói, em ghét người uống rượu kể cảbia cũng ghét.
Vĩnh Phong đã đi xuống bếp từ lúc nào , cậu đến sát bên cạnh Hiểu Đồngthì thào.
- Vậy từ nay, anh sẽ không uống nữa.
Hiểu Đồng tỏ vẻ không tin. Vĩnh Phong choàng tay ôm lấy eo cô giòng khàn khàn đầy quyến rũ khiến cho Hiểu Đồng không thở được.
- Nếu không tin thì em hãy kiểm tra.
Hiểu Đồng bị sự quyến rũ của vĩnh Phong mê hoặc cô nói trong hơi thở, giọng đứt quảng.
- Bằng cách nào.
- Cách này.
Nói rồi Vĩnh Phong kéo Hiểu Đồng sátvào mình, giữa hai người không còn một khe hở. Cậu nhẹ nhàng chiếm lấybờ môi cô, rồi đột nhiên tấn công như vũ bão vào khoảng trống bên trong bờ môi cô. Đầu lưởi cậu nhè nhẹ tìm đầu lưỡi cô cuốn lấy nó , làm tê dại nó.Cả người Hiểu Đồng run lên bần bật. Một luồng máu nóng tuôn chảy dào dạt trong người cô, như sấp sửa tuôn trào ra. Đầu óc cô quay cuồng, đôi taycô dường như không còn điểm tựa, ômchặt lấy tấm lưng to lớn của Vĩnh Phong. Đôi chân dường như nhón cao hơn một chút.
Cả không gian xung quanh hai người dừng lại. Cả hai rơi vào một không gian vắng vẻ ngọt ngào. Chẳng biết là họ hôn nhau bao nhiêu lâu. Chỉ biết thời gian lúc này dài vô tận.
Hiểu Đồng cảm thấy dường như khôngkhí đang biến mất, cô gần như không thể thở được nữa nhưng lại không cách nào thoát ra cơn mê này. Cô ngây ngất đón nhận từng nụ hôn của Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong đã chờ đợi nụ hôn này biết bao nhiêu lâu, cậu tham lam chiếm lấy nó, càng lúc càng mãnh liệt như sợ nếu cậu không quấn lấy nó sẽ để nó bay mất. Đôi tay cậu ôm siết lấy cô như bóp chặt cô đến nghẹt thở.
Đến lúc Hiểu Đồng không còn chịu nổi nữa, cô choáng váng suýt ngất đi thì vòng tay nới lỏng ra, đầu lưỡi được thu về chỉ còn đôi môi ướt át đang đang cọ xát nhẹ nhàng bờ môi cô.
Hiểu Đồng bắt đầu thở gấp,cô hít lấy hít để không khí xung quanh, cả người dường như không còn chút sức lực nào. Phải bấu chặt vào tay Vĩnh Phong nếu không cô sẽ khụy xuống mất.
Cuối cùng Vĩnh Phong cũng chịu buông cô ra, Hiểu Đồng phải dựa cả người vào tủ lạnh, một tay ôm lấy ngực.
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng hỏi:
- Em không sao chứ.
Nhìn gương mặt đắc chí thỏa mãn củaVĩnh Phong, Hiểu Đồng thật chỉ muốn cho anh một trận. Nhưng cô bây giờ không còn đủ sức lực để tấn công anh,đành khe khẽ gật đầu.
Rồi Hiểu Đồng lấy hết sức thì thào.
- Để em đi nấu cơm cho anh ăn.
Nhưng Vĩnh phong đã giữ cô lại.
- Đừng nấu cơm nữa, anh gọi đồ ăn rồi.
Không để cho hiểu Đồng kịp nói gì, Vĩnh Phong liền bế cô lên đi đến ghế sofa nhẹ nhàng đặt cô xuống.
Hiểu Đồng không khỏi ngạc nhiên, tại sao kêu mình nấu cơm mà còn gọi thức ăn, rõ ràng ngay từ đầu anh ấy muốn ăn thịt cô rồi.
Hiểu Đồng chỉ biết rủa thầm bản thân.” Hiểu Đồng ơi, mày thật ngu ngốc mà, mày như một con cù non ngốc nghếch bị xí gạt. Rõ ràng con sóimuốn ăn thịt mày mà mày còn ngốc nghếch đòi đi nấu cơm cho sói ăn”
Mặc dù Vĩnh phong muốn đến đón Hiểu Đồng đi học nhưng cô dứt khoát từ chối. Cô thật sự không muốn gây chú ý. Cô còn cấm Vĩnh Phong khi ở trường không được đến quấy rầy cô nhưng ….
Hiểu Đồng chỉ có thể cấm Vĩnh phongnhưng không thể nào cấm được tên nhóc con Quốc Bảo.
Quốc Bảo bằng tuổi với Hiểu Đồng tuykhác khoa nhưng lại cùng một dãy nhà. Tên này cứ mỗi lần gặp Hiểu Đồng thì một chị hai, hai chị Hiểu Đồng khiến Hiểu Đồng vừa ngại vừa mắc cỡ.
Dù cho hiểu Đồng đã lên tiếng nhắc nhỡ cậu nhưng tên này vẫn không nghe. Còn Vĩnh Phong nhất quyết không chịu cảnh cáo Quốc Bảo vì nghe như vậy rất lọt lỗ tai.
Hiểu Đồng cũng đành bất lực để cho Quốc Bảo muốn gọi gì thì gọi. Thành ra chuyện này đồn ầm khắp trường, vìngoài Vĩnh Phong và Thế Nam ra Quốc Bảo đâu chịu gọi ai là anh. Vậy là tuy không nói ra nhưng mọi người đều biết cô sinh viên năm 2 của khoa kinh tế Mễ Hiểu Đồng là bạn gái của chàng hoàng tử số 1 của trường.
Đại Bình là người đầu tiên đến trước mặt Hiểu Đồng hỏi chuyện.
- Hiểu Đồng cậu làm bạn gái của Vĩnh Phong rồi à.
- Ai nói với cậu chuyện này.
- Cần gì ai nói. Cả trường này đâu đâucũng bàn tán về tin này cả. Cậu không phải đã nhận lời làm bạn gái anh ta rồichứ.
- Cậu sao vậy. Mình có phải là bạn gái anh ta không thì liên quan gì đến cậu.
Hiểu Đồng cau có nhìn Đại Bình, khôngphải cô không hiểu thành ý của cậu ta dành cho mình nhưng cô chỉ xem Đại Bình như một người bạn tốt. Cô không muốn cho cậu ta bất cứ sự hiểu lầm nào về tình bạn này.
Đại Bình thấy Hiểu Đồng có vẻ giận, giật mình lúng túng nói:
- Mình …mình chỉ lo là cậu bị anh ta lừa gạt. Anh ta là một kẻ xấu xa, anh ta không xứng với cậu đâu. Anh ta là một công tử ăn chơi, chuyên lừa tình con gái. Ỷ mình có tiền rồi đi sanh sự khắp nơi…..
Một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên sau lưng Đại Bình.
- Muốn nói xấu người khác thì đừng nên nói lớn như thế. Xem ra bây giờ không biết ai mới là kẻ xấu xa, chuyênđi đâm sau lưng người khác.
Gương mặt lạnh lùng bất cần, một chútkhinh bỉ, một chút khiêu khích hiện ra sau lưng Đại Bình khiến cậu ta sợ xanh mặt.
Quốc Bảo ở sau lưng Vĩnh Phong congmôi nói:
- Mày mới là một thằng xấu xa không tự lượng sức mình, mày muốn đấu với anh Vĩnh Phong à. Mày coi mày có gì bằng anh ấy mà đòi đấu. Mày chỉ là một thằng hèn nhát, môt thằng chỉ biết đi nịnh bợ thầy cô, lấy lòng con gái….
Quốc Bảo cố tình sỉ nhục Đại Bình giữa lớp học. Hiểu Đồng thấy tình hình hơi căn thẳng cô vội đứng dậy đẩy Đại Bình đi nơi khác.
- Mình vẫn chưa nhận lời làm bạn gái của anh ấy, cho nên cậu không cần phải nói xấu người khác như vậy đâu. Cậu mau đi đi nếu không người thiệt thòi chỉ có cậu thôi.
Đại Bình hậm hực bỏ đí, dậm chân thình thịch bỏ đi.
Vĩnh Phong và Quốc Bảo đều đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn cậu ta. Vĩnh Phong chưa từng ghét ai, nhưng bây giờ cậu biết mùi vị ghét bỏ một người là thế nào. Thật chỉ muốn cho cậu ta một trận cho bỏ thói nói xấu sau lưng người khác. Tuy cậu khá nổi tiếng trong trường về vẻ bề ngoài của mình nhưng đồng thời cậu cũng nổi tiếng bởi một số thành tích bất hảo, mà một cô gái nghiêm túc như Hiểu Đồng thì lại không ưa gì những thành tích đó. Vĩnh Phong không muốn hình ảnh của mình bị khuyết đi trong mắt Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng khẽ lườm Vĩnh Phong và Quốc Bảo một cái rồi giận dỗi bỏ đi. Đình Ân lập tức đẩy vai Vĩnh Phong giục:
- Còn không mau đuổi theo.
Vĩnh Phong như người tỉnh cơn mê vộivàng đuổi theo. Quốc Bảo cũng bỏ đi ra khỏi lớp, chỉ còn Thế Nam trầm lặng bình thản đau lòng nhìn theo họ rồi chậm rãi bước đi ra ngoài.
Nỗi lòng của cậu chỉ có người con gái đang ở lại thấu hiểu, cô chỉ còn cách cười buồn. Cười cho hạnh phúc của bạn, buồn cho nỗi đau của người con trai cô yêu.
Vĩnh Phong chạy đuổi theo Hiểu Đồng, thấy cô giận dỗi cứ xâm xâm bước đi không thèm ngoái đầu nhìn lạingười sau lưng, thì chỉ biết im lặng đi theo. Hiểu Đồng vốn dĩ chỉ muốn bình yên học tập vậy mà cậu và Quốc Bảo lại xông vào gây sự cho nên bây giờ cậu mà nói gì thì chẳng khác gì đổ dầuvào lửa.
Hai người cứ thế bước đi, đi đến một chổ vắng vẻ, Hiểu Đồng mới quay lại phía sau, giận dữ nói:
- Anh đi theo em làm gì.
Vĩnh Phong lém lỉnh trả lời.
- Anh đâu có đi theo em, anh đi theo người yêu anh mà.
Hiểu Đồng cứng cả họng không thể mở lời, vì nếu cô lên tiếng nghĩa là cô chính là người yêu anh. Nhìn khuôn mặt đẹp trai đang cười lém lỉnh, hai tay đang đút túi quần thong thả như một chàng lãng tử của Vĩnh phong, cơn giận dường như cũng xẹp xuống. Cô phụng phịu đôi má hồng hồng nói:
- Em đã bảo ở trường không được đến tìm em mà.
Vĩnh Phong đưa hay tay lên trời tỏ vẻ oan uổng:
- Anh đâu đến tìm em mà là tìm QuốcBảo, vô tình đi ngang qua lớp em thì nghe người ta nói xấu mình, chịu không nổi mới đành ra mặt thôi.
Hiểu Đồng và Quốc Bảo tuy học cùng một dãy nhà nhưng người ở lầu trên , người ở lầu dưới. Nếu đến tìm Quốc Bảo rồi lại vô tình đi ngang qua lớp cô bằng cách leo lên thêm hai tầng lầu nữa thì có đứa trẻ lên ba cũng không tin. Rõ ràng là anh cố ý đến tìm cô cònlôi theo Quốc Bảo và Thế Nam làm tấm bình phong cho mình nữa.
Nhưng nhìn vẻ mặt tỏ vẻ ngây thơ vô số tội của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng cũng phải bậc cười.
Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng cười biết rằng cô đã hết giận, lập tức xà đến bên người cô, vòng tay ôm lấy cô, đầu tựa vào vai cô, nhõng nhẽo:
- Anh bị người ta nói xấu cảm thấy tổnthương quá đi hà.
Rồi Vĩnh Phong áp trán mình vào tránHiểu Đồng, mũi hai người cọ vào nhau, cậu thì thào trong hơi thở:
- Em mau xoa dịu nó đi.
Cử chỉ này của Vĩnh phong là muốn dụcô vào tròng đây mà nhưng rõ biết là như vậy nhưng mà Hiểu Đồng vô phương thoát ra.
Cả người cô nóng bừng lên theo từng hơi thở của cậu, cô nói trong hơi thở:
- Làm sao xoa dịu đây.
- Em biết mà – Vĩnh Phong thì thầm rồi cậu đặt môi mình lên môi cô, khônggian xung quanh hai người lại bị đóng băng.
Hiểu Đồng tuy rất sợ bị người khác nhìn thấy hai người thân mật nhưng côđã bị nụ hôn của vĩnh Phong cướp đi lítrí mất rồi.
Hiểu Đồng ngây ngất vui sướng bên cạnh Vĩnh Phong đâu hay có hai đôi mắt ở hai nơi đang nhìn về phía hai người đầy căm giận.
Khi hai người rời nhau ra, Hiểu Đồng đi về lớp thì gặp Thế Nam đang đứng chờ cô ở dãy cầu thang.
Vừa thấy Hiểu Đồng đi tới, Thế Nam liền hỏi:
- Vậy là em đã chấp nhận làm bạn gái của Vĩnh Phong.
Hiểu Đồng e thẹn nói:
- Em vẫn chưa chính thức nhận lời.
- Tại sao?
- Em….
- Đừng lo! Chuyện của thầy hiệu trưởng để anh sắp xếp cho.
Hiểu Đồng nhìn Thế Nam cảm kích.
Vậy là Hiểu Đồng đã trờ thành người giúp việc cho Vĩnh Phong. Vĩnh Phonggiao cho Hiểu Đồng toàn bộ chìa khóatrong nhà.
Được trở về căn nhà yêu dấu, Hiểu Đồng cảm thấy rất vui. Cô ra sức dọn dẹp, làm cho căn nhà mới trở lại.
Khi hiểu Đồng đi học xong đến nhà Vĩnh Phong, cậu vẫn còn đang ngủ. côđã dọn dẹp xong mọi thứ mà con mèo lười kia vẫn chưa chịu thức dậy, Hiểu Đồng đàng phải mở cưa đi vào.
Nhìn gương mặt đang ngủ ngon lành kia thật là đáng yêu quá, Hiểu Đồng không nỡ gọi dậy nhưng cô cần phải đem mền gối đi giặc. Hiểu Đồng đến bên giường khom người xuống gọi.
- Vĩnh Phong! Anh mau dậy đi.
Một tiếng…
Hai tiếng…
………..
Vĩnh Phong vẫn không chịu mở mắt, Hiểu Đồng đành bỏ cuộc đứng thẳng dậy định quay lưng bỏ đi nhưng một bàn tay bất ngờ nắm lấy tay cô kéo xuống khiến Hiểu Đồng ngã xuống người Vĩnh Phong.
- Á …
Hiểu Đồng vẫn chưa kịp hiểu gì thì đã thấy mình nằm gọn trong vòng tay Vĩnh Phong. Cô đấm nhẹ vào ngực cậu.
- Vĩnh Phong đáng ghét, anh mau dậy đi.
Nụ cười ranh mãnh xuất hiện trên mặtVĩnh Phong:
- Muốn gọi anh dậy thì phải để anh hôn môt cái.
Nói xong liền nhổm người dậy xoay người đè Hiểu Đồng xuống giường hônlên môi cô.
Hiểu Đồng đáng thương lại tiếp tục bị con chó sói tham lam ăn thịt mà lại còn tình nguyện nữa chứ.
Rời khỏi môi Hiểu Đồng, Vĩnh phong lướt thật nhẹ lên đôi mắt đang nhắm nghiền của Hiểu Đồng, rồi trượt dài xuống mũi, trên má, trên vành tai….
Hơi thở của cậu vương khắp người củaHiểu Đồng.
Một lát sau, hiểu Đồng mới đẩy Vĩnh Phong ra, cô thẹn cả người nói:
- Anh mau đi tắm rửa đi.
Vĩnh phong nhìn gương mặt đỏ đến mang tai của hiểu Đồng liền trêu:
- Hay là em vào tắm với anh đi.
- Anh đừng có mơ.
Hiểu Đồng xấu hổ quá đành bỏ chạy ra đóng sầm cửa lại.
Vĩnh phong nhìn theo bóng dáng Hiểu Đồng rồi ngã phịch xuống giường tận hưởng hạnh phúc ngọt ngào này. Đã lâu rồi cậu chưa từng có một ngày hạnh phúc như thế này.
Khi Vĩnh Phong tắm rửa xong đi xuống lầu đã nghe một mùi hương thơm lừng từ nhà bếp bay ra. Bước vào bếp thấy Hiểu Đồng đang đeo tạp dề đứng bên bếp nêm niếm món gì đó.
Vĩnh Phong bước đến ôm lấy eo Hiểu Đồng , đầu dựa vào vai cô ngửi những hương hoa trên tóc cô.
Hiểu Đồng đang cho thêm chút muối vào nồi thì bị Vĩnh phong bất ngờ ôm từ phía sau khiến cô bỏ hết luôn phầnmuối còn lại vào nồi.
- Á! Tại anh mà em bỏ hết muối vào rồi. Thế nào cũng mặn cho coi.
Vĩnh Phong vờ ngạc nhiên nói:
- Mặn à! Để anh xem.
Nói rồi Vĩnh Phong lấy cái giá bên cạnh đão một vòng trong nồi rồi múc một miếng thổi nguội nếm thử.
Nếm xong cậu chắc lưỡi nói:
- Anh đâu thấy mặn đâu, ngọt lắm
Trái tim Hiểu Đồng hết lần này đến lần khác bị Vĩnh phong làm cho đập liên hồi. Cô vội kéo tayu Vĩnh Phong ra:
- Anh mau ra bàn ngồi đi, để em niêm lại, kẻo phải nhịn đói đó.
Nhưng Vĩnh Phong càng siết chặt eo Hiểu Đồng hơn nói:
- Chỉ cần em cho anh ăn một chút thì anh sẽ không thấy đói.
Trời ơi! Hiểu Đồng chỉ còn biết than với ông mà thôi. Cả người cô dựa vào bộ ngực ấm áp của Vĩnh Phong càng muốn phát hỏa.
- Ngày mai chủ nhật, em định làm gì.
- Em định đưa bé Đường vào bệnh viện thăm mẹ. rồi đi siêu thị mua ít đồ cho anh.
- Được, vậy mai anh đưa em đi.
Rồi cậu lại cuốn lấy Hiểu Đồng, dìu cô vào đoạn nhạc hạnh phúc của họ.
Nước trong nồi bắt đầu sôi lên ùng ục
Bà Du Cẩm vừa nhìn thấy gương mặt nhỏ bé đáng yêu của đứa con gái nhỏ thì sắc mặc tươi cười. Vì thường xuyên bị bệnh nên bà không thể tự taychăm sóc cô con gái nhỏ của mình, bà luôn tự dằn vặt mình vì điều này.
Bà ôm Hiểu Đường vào lòng cho thỏa nhớ mong, vuốt ve mái tóc nhỏ nhắn của con, rồi hôn lấy hôn để. Rồi bà nhìn cô bé yêu thương hỏi:
- Bé Đường có nhớ mẹ không.
- Con nhớ mẹ lắm, sao lâu rồi mà mẹ không về nhà ngủ với con.
- Con gái của mẹ ngoan, đợi bệnh của mẹ bớt rồi, mẹ sẽ xin bác sĩ về ngủ vớicon chịu không?
- Dạ chịu.
Hiểu Đồng thấy mẹ và bé Đường quấnquýt với nhau thật vui vẻ, cô cũng cảm thấy rất vui. Ước gì gia đình cô lúc nào cũng được bên nhau.
Một giọng trầm ấm vang lên sau lưng ba mẹ con.
- Hôm nay trông sắc mặt bác hình nhưtôt hơn rất nhiều.
Ba mẹ con quay mặt ra sau nhìn thì thấy một chàng thanh niên dáng ngườicao phong nhã, khoát lên người chiếc áo blouse trắng trông như một thiên thần.
- Hữu Thiên cháu đến rồi à.
- Dạ, cháu đến từ nãy giờ nhưng thấy mẹ con bác đang vui vẻ nên không dám quấy rầy.
Hữu Thiên vừa nói vừa đưa mắt nhìn Hiểu Đồng, cô mĩm cười gật đầu chào anh. Rồi đưa mắt nhìn xuống dưới.
Hữu thiên đến bên cạnh giường đưa tay cầm lấy tờ giấy bệnh án xem xét cẩn thậnn rồi hỏi thăm bà Cẩm Du vàicâu, nhưng thỉnh thoảng mắt cậu nhìn về phía Hiểu Đồng.
Bà Du Cẩm tinh ý nhìn thấy, bà mĩm cười nói với Hiểu Đồng.
- Mấy ngày qua nhờ bác sĩ Thiên chăm sóc cho mẹ, nói chuyện giúp mẹ đỡ buồn.
Hiểu Đồng ngẩng đầu lên nhìn Hữu Thiên, đôi mắt long lanh trong suốt cuốn hút làm cho trái tim Hữu Thiên đập mạnh.
- Cám ơn anh.
Hữu Thiên nhẹ nhàng nói:
- Có gì đâu, đó là chức trách của một bác sĩ như anh phải làm mà.
Hiểu Đồng nhìn Hữu Thiên đầy cảm kích. Đôi mắt Hữu Thiên đầy phấn khởi khi Hiểu Đồng chú ý đến mình.
Hiểu Đồng và bé Đường ra về, Hữu Thiên lấy cớ nói về bệnh tình của bà Du Cẩm để tiếp tục trò chuyện với Hiểu Đồng. Cuối cùng, cậu phải luyến tiếc nói lời từ biệt.
Hiểu Đồng dắt bé Đường đi đến bên cạnh chiếc ferrari màu đỏ óng ánh, chiếc xe quá nổi bật. Vĩnh Phong vẫn tư thế ngã người dựa lưng vào xe đầy quyến rũ. Cậu nhìn đăm đăm về hướng Hiểu Đồng từ khi cô bước ra khỏi cửa bệnh viện. Đứng dậy mở cửa cho hai chị em vào trong, cậu nhanh chóng ngồi vào ghế lái.
- Anh chàng đó là ai vậy.
Biết Vĩnh Phong hỏi ai nhưng Hiểu Đồng giả vờ hỏi lại:
- Anh hỏi ai.
- Cái anh chàng mặc áo blouse đó.
- Anh ấy là bác sĩ chữa trị cho mẹ em.
- Một bác sĩ còn khá trẻ, tốt bụng đếnnỗi tiễn em đến tận cửa bệnh biện, còn nhìn em với vẻ luyến tiếc. Xem ra anh chàng bác sĩ này vẫn chưa có bạn gái.
Hiểu Đồng hừ mũi cười:
- Nói nãy giờ thì ra có người đang ghen.
- Em có biết ghen là sao không vậy.
Vĩnh Phong vừa nói chồm đến sát mặt Hiểu Đồng định hôn cô, nhưng cô đã đưa tay chặn môi anh lại. Cô lí nhí nói:
- Đồ sói háo sắc này, trước mặt bé Đường mà anh lại định giở trò.
Vĩnh Phong liếc nhìn bé Đường một cái rồi thở dài luyến tiếc, trở về ghế của mình, lái xe chạy đi.
Cả ba đi đến một siêu thị lớn của thành phố.
Siêu thị khá đông người.
Đã lâu lắm rồi, Hiểu Đồng không dẫn bé Đường đi chơi, vừa đến siêu thị, béĐường liền chạy nhảy khắp nơi, thích thú nhìn nhìn ngắm ngắm mọi thứ ở đây.
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng chậm rãi đi đến, cả hai cùng cảm thấy vui khi nhìnbé Đường tung tăng chạy nhảy. Tay Vĩnh Phong nắm chặt lấy ta Hiểu Đồng.
Chọn một chiếc xe đẩy, Vĩnh Phong đặt bé Đường vào trong xe, Hiểu Đồng đi bên cạnh, trong họ như một gia đình hạnh phúc, khiến người xung quanh phải ghen tỵ.
Vĩnh Phong để cho bé Đường tùy ý lấy món mình thích nhưng Hiểu Đồng đã đưa mắt cảnh cáo cậu không đượcchiều chuộng bé Đường quá nhiều dễ khiến con bé sinh hư.
Mặc dù Hiểu Đồng đã trả lại hết những thứ không cần thiết nhưng VĩnhPhong và bé Đường vẫn bỏ đầy một xe. Vĩnh Phong đùng đình bé Đường trên cổ, còn Hiểu Đồng thì đẩy xe , làm cho những đứa trẻ cũng bắt đầu làm loạn đòi ba chúng phải đùng đình.
Tới quầy tính tiền, chờ mãi mới tới lượt mình nhưng thấy phía sau là hai cụ già, Hiểu Đồng liền nhường cho họ tính trước.
Hai vợ chồng già trông mặt phúc hậu nhìn Hiểu Đồng và Vĩnh Phong cùng bé Đường thật hạnh phúc thì mĩm cười nói:
- Nhìn vợ chồng hai cháu có con lớn thế này mà cứ như còn son. Hai vợ chồng cháu trẻ quá.
Hiểu Đồng biết hai vợ chồng ông bà lão hiểu lầm thì ngượng ngùng chẳng biết nói gì, nhưng Vĩnh Phong một tay bế bé Đường, một tay vòng sang eo của Hiểu Đồng kéo cô sát về phía mình cười nói:
- Dạ vâng. Hai vợ chồng cháu cưới nhau sớm vì ba mẹ cháu muốn sớm cócháu nội để bồng.
- Ừ! Người già rồi chỉ mong được bồngcháu. Chẳng bù với mấy đứa con của bác, đứa thì chưa lập gia đình, đứa thìchẳng chịu sanh con. Làm vợ chồng bác thấy người ta ẵm cháu mà thèm.
Hiểu Đồng ngượng cả người khi Vĩnh Phong nói họ là vợ chồng. cậu ta nói dối mà không thèm chớp mắt. Hiểu Đồng giơ tay ngắt eo Vĩnh Phong một cái, báo hại anh chàng phải trân mình chịu trận.
- Thôi! Chúc hai vợ chồng cháu hạnh phúc nha. Hai bác đi đây.
Nói rồi hai vợ chồng già cùng nhau đẩy xe đi. Trông họ cũng thật hạnh phúc. Hiểu Đồng cứ mãi nhìn theo bóng hai vợ chồng già.
Vĩnh Phong nắm chặt tay hiểu Đồng, kề sát tai cô nói nhỏ:
- Ngưỡng mộ à. Yên tâm đi, anh nhất định sẽ làm cho em hạnh phúc đến già như họ.
Hiểu Đồng cảm thấy trái tim ấm áp lạ kỳ.
Về đến nhà, chờ Hiểu Đồng sắp xếp đồ xong xuôi, Vĩnh Phong liền nói:
- Đến đây, anh cho em xem cái này.
- Cái gì vậy – Hiểu Đồng tò mò hỏi khi thấy bộ dạng thần bí của Vĩnh Phong.
Nhưng Vĩnh Phong không nói gì chỉ đưa tay bịt mắt Hiểu Đồng lại rồi từ từdẫn cô đi.
Chẳng biết Vĩnh Phong dẫn Hiểu Đồng đi đâu nhưbg cô cảm giác được hương vị của gió, hương thơm của hoa….
Vĩnh Phong từ từ bỏ tay ra, trước mặtHiểu Đồng là chiếc xích đu đực treo trên cây cổ thụ có khắc hàng chữ con yêu ba mẹ của Hiểu Đồng. Bé Đường đang chơi đánh đu trên đó.
Chiếc xích đu mà mỗi chiều Hiểu Đồng thường chơi đùa với ba mẹ, nơi mà hạnh phuc của cô vẫn tròn vẹn.
Hiểu Đồng xúc động nghẹn ngào hỏi:
- Làm sao anh biết.
- Anh đoán.
Hiểu Đồng ôm chầm lấy Vĩnh Phong hạnh phúc. Cảm ơn anh vì đã đem ký ức ngọt ngào về với em. Ký ức có người cha mà cô mãi mãi không bao giờ quên.
__________________










Chap 14
Ánh mắt xa xăm
Làm xong hết công việc nhà, Hiểu Đồng mượn laptop của Vĩnh Phong tranh thủ làm báo cáo để đem nộp. Hiểu Đồng để máy tính trên giường Vĩnh Phong, còn mình thì ngồi dưới nên gạch để tất cả sách vở tài liệu ra xung quanh. Vừa tham khảo vừa đánhmáy.
Vĩnh Phong ngồi nghịch trò chơi trên máy điện thoại, dáng vẻ lạnh lung bất cần đời. Nhưng chơi mãi cũng chán, lâu lâu khẽ liếc nhìn về phía Hiểu Đồng, thấy cô không thèm ngó ngàng gì tới mình thì đâm ra bực bội, nhưng cũng chẳng dám lên tiếng vì anh bị Hiểu Đồng cấm quấ rầy trong lúc cô đang làm việc.
Vĩnh Phong liền mở tin nhắn, nhắn tin cho Hiểu Đồng. Từ xưa đến giờ Vĩnh Phong chưa bao giờ ngồi cặm cụi nhắntin cho ai cả. Cậu thấy chuyện này thật phiền phức, càn gì thì gọi điện nóichuyện cho rõ ràng. Nhưng từ lúc quenvới Hiểu Đồng, cậu mới biết rằng nhắntin là một điều khá thú vị.
Lúc đầu, vì nhớ Hiểu Đồng mốn nghe giọng nói của cô nhưng vì cô đang học nên không tiện gọi. Mà có gọi Hiểu Đồng cũng không bóc máy. Thế là Vĩnh Phong bắt đầu mò mẫm nhắn tin. Lúc đầu cũng thấy thật phiền phứcnhưng tin nhắn của cậu luôn được HiểuĐồng trả lời.
Rồi cái cảm giác chờ đợi tin nhắn hồi âm của Hiểu Đồng có gì đó khá thú vị và cảm giác hạnh phúc ùa đến khi Hiểu Đồng nhắn tin trả lời dù chỉ vỏn vẹn có một chữ :” Ừ”
(Tin nhắn )
- Hiểu Đồngggggggggggggggggggggggggg……….
Đang ngồi làm bài, chợt nghe diện thoại reo lên có tin nhắn. Hiểu Đồng cầm điện thoại nhìn. Màn hình hiện lênhai chữ:” Chó sói “
Hiểu Đồng quay đầu lườm Vĩnh Phongmột cái rồi mở tin nhắn ra xem. Xem xong cô liền nhắn lại:
- Không được làm phiền em.
Vĩnh Phong đọc tin nhắn xong thì liền nhắn lại:
- Nhưng em lại quấy rầy anh.
Hiểu Đồng cau mày nhìn tin nhắn, cô quấy rầy anh hồi nào, rõ ràng là anh đang quấy rầy cô làm việc.
- Em quấy rầy anh cái gì.
- Em cứ đi đi lại lại trong đầu anh, làm tim anh đập thình thịch. Làm sao đây,bắt đền em đó.
Hiểu Đồng bật cười đọc tin nhắn, cô quay lại nhìn gương mặt đẹp trai gian manh kia. Anh đang ngồi gác một chân lên bàn nhịp nhịp đắc thắng. Nếunhững cô gái yêu vẻ lạnh lùng đẹp trai của chàng hoàng tử Vĩnh Phong mà thấy anh như bây giờ thì sẽ sụp đỗ hình tượng mất.
- Vậy bây giờ em đi về để anh khỏi bị quấy rầy nha.
Vĩnh Phong đọc tn nhắn xong chỉ còn nước kêu trời than thở, nằm dài lên ghế sofa tự đau khổ một mình. Tiếng rên rỉ trong miệng vang lê chẳng biết để cho ai nghe.
Thở dài chán chê rồi nhưng cũng chẳng ai hiểu cho tâm trạng của mình,Vĩnh Phong quay người nằm sấp lại, cằm đặt trên hai cánh tay nhìn Hiểu Đồng
Cô đang chăm chú đánh máy, vừa đánh vừa đọc tài liệu. Cái lưng thanh mảnh đang ngồi thẳng, đôi bàn tay trắng muốt đang lướt nhẹ trên bàn phím, mái tóc búi cao để lộ cái cần cổ trắng đầy quyến rủ.
Nuốt nước miếng cái ực, Vĩnh Phong không cầm lòng được nữa, cậu ngồi dậy bước đến bên cạnh Hiểu Đồng thật nhẹ nhàng.
Dáng người cao ráo của cậu đỗ bóngche cả thân người của Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong đưa chân hất những sáchvỡ của hiểu Đồng dưới mặt đất ra hai bên, rồi khom người kề sát cổ Hiểu Đồng thổi nhẹ lên trên cổ cô.
Cả người Hiểu Đồng căn cứng lại, lông dựng đứng lên, hơi thở hỗn loạn vì hành động này của Vĩnh Phong. Biết anh sắp sửa giờ trò nhưng Hiểu Đồng giả vờ không thèm chú ý. Nếu cô mà quay lại không biết sẽ bị anh thu hút lúc nào.
Thấy Hiểu Đồng không tỏ thái độ gì, Vĩnh Phong được nước làm càng. Cậu ngồi xuống sát cạnh Hiểu Đồng vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô ngả vào trong long, rồi cắn nhẹ vào vành tai Hiểu Đồng khiến cả người cô run lên nhè nhẹ.
Hiểu Đồng cáu nhẹ vào tay Vĩnh Phonmắng yêu. Hơi thở run rẩy.
- Vĩnh Phong đáng ghét.
- Tại em bỏ mặc anh lâu như vậy.
- Em phải làm cho xong bài báo cáo của mình và các bạn. Nếu không sẽ bị trừ điểm.
Vĩnh Phong ngạc nhiên hỏi:
- Sao em phải làm cho các bạn của em nữa.
- Vì em được các bạn ấy thuê mà.
- Chẳng lẽ lương anh trả em không đủ sao.
- Không có. Chẳng ai trả lương cho người giúp việc cao hơn anh.
- Tại em chỉ đồng ý ở mức lương đó nếu không anh đã trả em nhiều hơn rồi. Em đang cần tiền à.
- Em không cần tiền. Mà nợ của anh em phải trả.
Vĩnh Phong cau mày nhìn Hiểu Đồng, tứ giận kêu:
- Hiểu Đồng ….
- Em biết. Nhưng em đã nói em không muốn đến bên anh chỉ vì tiền của anh.Càng trả xong nợ, thì em càng mau chóng đến bên cạnh anh danh chính ngôn thuận.
Vĩnh Phong ôm siết lấy Hiểu Đồng, hon nhẹ lên mái tóc thơm mùi hoa oải hương của cô.
- Có làm cho nhiều người không. Chắc em vất vả nhiều rồi.
- Không có. Tài liệu chủ yếu trên mạng và sách sở. Em chỉ cần đem bài của mình chỉnh sửa cho khác đi một chút là được. Cũng sắp xong rồi. Anh mau ra đằng kia ngồi chờ đi, em làm xong còn đi nấu cơm cho anh ăn.
- Được rồi! Em cứ làm đi, hôm nay để anh nấu cơm cho.
Hiểu Đồng xém chút đáng rơi cả xấp tài liệu.
- Anh nấu cơm. Anh biết nấu ăn sao.
- Không biết.
- Vậy thì anh đừng có làm lộn xộn nhà bếp rồi bắt em bò ra dọn dẹp.
- Yên tâm đi. Không có chuyện đó đâu.
Vĩnh Phong hôn lên mi mắt Hiểu Đồng rồi buông cô ra đi thẳng ra ngoài. HiểuĐồng nhìn theo bóng Vĩnh Phong thở dài ngao ngán, lại phải dọn dẹp một phen nữa rồi.
Một tiếng sau, Hiểu Đồng uể oải vươn vai ngáp một cái, chuẩn bị đứng lên đi nấu cơm thì ngửi thấy một mùi thơm lừng bốc lên.
Cô liền đi xuống lầu vào trong bếp, một bàn ăn đã được dọn ra. Thật ngạc nhiên, mắt Hiểu Đồng nhìn khôngchớp vào ba món ăn trên bàn. Một món mặn, một món xào, một món canh.
Rồi như mỏi mắt Hiểu Đồng chớp mắt lia lịa nhìn màu sắc của ba món ăn kháđẹp, lại còn thơm lừng nữa chứ.
Vĩnh Phong mĩm cười kéo ghế mời Hiểu Đồng ngồi xuống. Hiểu Đồng ngồixuống như một cái máy, miệng lắp bắp.
- Là anh tự tay làm mấy món này à.
- Em ăn thừ xem, Anh chỉ mới biết nấu ba món này thôi, anh học lâu lắm rồi đó.
Vĩnh Phong thích thú nhìn Hiểu Đồng chờ đợi.
Hiểu Đồng chậm rãi gắp một miếng thịt đưa lên miệng cắn. Miếng thịt rất mềm lại rất ngon như tan vào đầu lưỡi.
Hiểu Đồng gật đầu khen ngợi.
- Ngon lắm. Sao anh lại học nấu ăn vậy.
- Vì mỗi lần anh ăn những món ăn do em nấu cảm thấy rất hạnh phúc. Cho nên anh muốn nấu cho em ăn để em cũng cảm thấy hạnh phúc . Anh đã nóiđời này kiếp này sẽ mang lại hạnh phúc cho em mà.
Giọng mượt mà như rót vào tai của Vĩnh Phong khiến Hiểu Đồng vui sướng, hạnh phúc đến thật ngọt ngào.
Sau khi Hiểu Đồng rửa chén xong, Vĩnh phong ôm lấy Hiểu Đồng, cả hai dựa vào nhau đứng trước bức tường kính trong suốt nhìn ra khoảng sân có xích đu đang đong đưa theo gió. Hạnhphúc tận hưởng những phút giây bình yên này.
Giọng khàn khàn, Vĩnh Phong nói:
- Anh đã vất vả nấu cơm cho em ăn. Em không thưởng cho anh cái gì sao.
Hiểu Đòng thẹn thùng quay đầu hỏi:
- Vậy anh muốn em thưởng cái gì.
- Em biết mà.
Hiểu Đồng hai má ửng hồng từ từ nhónchân lên, môi cô chạm khẽ vào môi Vĩnh Phong, rồi mau chóng rời ra. Hiểu Đồng ngượng ngùng vùi đầu vào long ngực Vĩnh Phong. Người cậu toát ra một mùi huong thật quyến rũ.
Nhưng Vĩnh Phong tham lam làm gì chấp nhận một nụ hôn nhẹ nhàng như thế. Cậu nâng cằm Hiểu Đồng lên, nhìn sâu vào đáy mắt long lanh của côthì thào:
- Ít quá.
Rồi cúi xuống hôn vào đôi môi căng mọng của Hiểu Đồng một cách tham lam cuồng nhiệt. Hiểu Đồng chỉ còn biết đáp trả đôi môi tham lam kia. Đầu lưỡi hai người tự tìm nhau, quấn lấy nhau và tận hưởng hương vị của nhau.
Cảnh vật bên ngoài đọng lại, gió dừng thổi, xích đu cũng ngừng đong đưa.
Mãi một lúc sau họ mới rời nhau ra.
- Hôm nay em đừng đi làm, đi với anh tới chỗ các bạn đi – Vĩnh Phong thì thầm trong hơi thở.
- Để làm gì – Hiểu Đồng hai má ửng hồng trả lời.
- Bọn họ muốn gặp em.
Rồi Vĩnh Phong cười tinh nghịch vuốt mũi Hiểu Đồng.
- Họ muốn xem cô gái nào có bản lãnh bắt trói được anh.
Hiểu Đồng phụng phịu từ chối, cô vẫn chưa sẵn sang để gặp các bạn của Vĩnh Phong, cô vội lấy cớ.
- Em mà nghỉ thì sẽ lại bị trừ lương, lầntrước em đã nghỉ mà không xin phép.
Hiểu Đồng nhớ lại cái ngày mà cô cùnggiám đốc Vương bước vào trong khách sạn bỗng rung mình, cô vội ôm chặt lấy Vĩnh Phong.
- Vậy thì anh phải mua lại quán cà phê này mới được. Anh là ông chủ, anh ra lệnh thì em phải nghe theo.
Hiểu Đồng giật mình, hơi tức giậ hỏi:
- Anh lại định làm chuyện xấu xa gì nữa à.
Vĩnh Phong đưa tay nựng lên hai gò má hồng hồng của cô.
- Anh chỉ muốn một mình anh làm ông chủ của em thôi. Cả đời cả kiếp này em phải làm cô hầu bé nhỏ của anh.
Hiểu Đồng đấm mạnh vào ngực của Vĩnh Phong:
- Đáng ghét.
Vĩnh Phong không hề thấy đau chút nào mà chỉ thấy hạnh phúc. Cậu nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng :
- Chỉ hôm nay thôi được không?
Hiểu Dồng lặng lẽ gật đầu.
Hai người bên nhau tận hưởng hạnh phúc chỉ có hai người sau khi Hiểu Đồng gọi điện xin phép nghỉ. Sau đó, Vĩnh phong chở Hiểu Đồng đến một cửa hàng thời trang rất lớn.
Vĩnh Phong vừa bước chân vào đã được đón tiếp niềm nỡ, đơn giản bởi vì cậu là khách vip ở đây. Hiểu Đồng rụt rè đi bên cạnh.
Mấy cô nhân viên nhìn quần áo bình thường của hiểu Đồng khinh bỉ nhưng họ phải ngưỡng mộ trước sắc đẹp củacô.
Trông khi chờ người lấy quần áo, Hiểu Đòng hỏi Vĩnh Phong.
- Sao lại đưa em đến đây.
- Để em thay đồ.
- Sợ em làm mất mặt anh à.
- Không! Chỉ sợ người ta không cho em bước vào.
Bất kể là ai, chỉ cần đi vào cùng V4nh Phong thì người đó luôn là khách vip nhưng Vĩnh Phong muốn nhân cô hội này tặng đồ cho Hiểu Đồng. Nếu chỉ khơi khơi đi mua đồ thế này chắc chắn cô sẽ không nhận.
Vĩnh Phong bắt Hiểu Đồng thay hết toàn bộ những chiếc váy sang trọng mà nhân viên đem đến. Mỗi lần cô thay xong là các nhân viên thay nhau trầm trồ khen ngợi. Không phải là họ muốn láy long mà vì cô thật sự rất xinh đẹp trong những bộ áo đó. Vĩnh Phong rất hài long, cậu định mua tất cả nhưng đã bị Hiểu Đồng chặn lại.
Hiểu Đồng nhìn giá tiền trên những cái áo quả thật là những con số khủng khiếp. Một bộ bằng mấy năm tiền lương của cô.
Hiểu Đồng chọn một bộ vừa kín đáo vừa không quá mắc mặc vào.
Tuy Vĩnh Phong không hài lòng lắm nhưng cậu cũng đành chịu. Dù sao Hiểu Đồng mặc gì vào mà chẳng xinh đẹp.
Vĩnh Phong đích than chọn cho Hiểu Đồng một đôi giày cực kì đẹp, Hiểu Đồng không có cơ hội từ chối.
Họ dừng lại ở một nhà hàng cực kì sang trọng, Hiểu Đồng hiểu vì sao mình phải thay đồ.
Đôi trai gái đẹp như tiên bước vào, tấtcả mọi người phải trầm trồ ken gợi.
Quản lý nhà hàng vội vàng chạy đến.
- Cậu Phong, cậu đến rồi. Bàn của cậutôi đã chuẩn bị xong hết rồi. Có vài người bạn của cậu cũng đã đến. Mời cậu vào trong.
Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng dang ngượng ngùng trước ánh mắt của mọi người bình thản đi vào như không có gì xảy ra.
Bước vào thang máy rồi dừng lại ở tầng cao nhất.
Bàn mà Vĩnh Phong đặt là một bàn vipsang trọng. Vào trong đã thấy có vài người bạn quen thuộc như Quốc Bảo và Thế Nam làm hiểu Đồng bớt lo lắng.
Thấy Vĩnh Phong và hiểu Đồng đi vào, mọi người điều phấn khởi thay nhau trêu chọc khiến Hiểu Đồng đỏ cả mặt.
- Anh Tuấn Minh chưa đến à?
Vĩnh Phong quay sang Thế Nam hỏi.
- Anh ấy bảo sẽ đến muộn một chút – Thế Nam liếc nhìn khuôn mặt ửng hồng của Hiểu Đồng trả lời.
- Vừa nhắc thì thấy anh ấy tới. Haha……
Hiểu Đồng cũng ngẩng đầu cùng mọi người nhìn ra cửa.
Một chàng trai chừng 26,27 tuổi, đang từ từ bước vào trên môi là một nụ cườitươi rói.
Anh ta mặc một chiếc áo da màu đen,đeo một chiếc găng tay màu đen, nhìnvào đã biết anh ta là một tay đua kiệtxuất.
Hiểu Đồng nhìn vào cái miệng đang cười, chop mũi cao cao, rồi cô nhìn vào đôi mắt của cậu ta.
Một cơn lửa giận bừng bừng bốc lên. Hiểu Đồng nắm chặt tay, cả người cô như núi hỏa diệm sơn chực phun trào.
Tuấn Minh bước vào chào mọi người, rồi quay sang nhìn Hiểu Đồng.
- Đây chắc là em dâu rồi. Chào em, rất vui được gặp em, anh là Tuấn Minh.
Cậu chìa tay ra trước mặt Hiểu Đồng nhưng ….
Bốp …..
Một cái tát tai thay cho lời chào của hiểu Đồng ngay vào mặt Tuấn Minh.
Tất cả mọi người đều sửng sốt nhìn Hiểu Đồng. Ánh mắt cô đang long lên những tia lửa dữ tợn như muốn giết người.
Hiểu Đồng vụt đứng lên nhưng tay cô vẫn còn nằm trong tay Vĩnh Phong. Cậu nắm chặt tay cô siết lại, kêu lớn.
- Hiểu Đồng.
Nhưng Hiểu Đồng giận dữ quay lại hét.
- Bỏ ra. Anh cũng chung một nhóm với anh ta. Anh cũng là đồng phạm.
Cô vùng khỏi tay Vĩnh Phong rồi bọ chạy. Chạy ngang qua Tuấn Minh đang ôm lấy mặt sửng sốt. Nhưng Vĩnh Phong cũng nhanh nhẹn đứng dậy lao theo. Hiểu Đồng chưa ra đến cửa đã bị Vĩnh Phong giữ lại.
Cô đẩy anh ra, rồi gào lên:
- Tránh xa tôi ra. Không được đi theo tôi nữa. Tôi chẳng thà lao đầu cho xe cáng chết còn hơn thấy mặt các người.
Rồi cô mở cửa lao ra, đóng sầm cửa lại, chạy đi ra ngoài, nước mắt tuông trào, những ký ức tưởng chừng đã quên nay lại tràn về trong tâm trí.
Hiểu Đồng chạy ra khỏi nhà hàng, cô bắt lấy một chiếc taxi đang chạy đến.Cô ra lệnh trong tiếng nấc:
- Làm ơn cho xe chạy đi càng nhanh càng tốt.
Tài xế taxi vội vàng đánh xe đi. Tài xếtaxi là một người trung niên, ông ta liếc nhìn Hiểu Đồng qua kính chiếu hậu thấy đôi mắt cô đỏ que long lanh ngấn lệ, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng sẽ tuôn trào.
Ông nhẹ nhàng với tay lấy hộp khăn giấy để ở phía trước chuyền ra sau cho Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng lắc đầu:
- Cám ơn bác, nhưng cháu sẽ không khóc cho đến khi xóa được món nợ đó.
Món nợ! Người tài xế khá ngạc nhiên nhìn Hiểu Đồng. Một cô gái xinh đẹp nhưng hãy còn quá trẻ chỉ độ 20 tuổi. Sao lại có một món nợ cần phải xóa, ainợ ai, là cô nợ người ta, hay ai đó đang nợ cô.
Ông ngập ngừng nhìn Hiểu Đồng.
- Nhưng cháu cũng phải nói cho bác biết cháu muốn đi đâu.
Hiểu Đồng nghe vậy mới nhìn lại thì raxe cô đã ra tới đường lộ nhưng bác tàichạy rất chậm. Ông không biết phải đưa cô đi đâu cả.
Hiểu Đồng hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc lại nhưng giọng cô cũng lạc đi.
- Làm ơn cho cháu đến ………
Tiếng còi xe cứu thương cứ vang mãi trong tai của Hiểu Đồng. Cô bé ôm chặt lấy con gấu bông của mình, đôi mắt ngây thơ đầy sợ hãi nhìn người cha mình yêu quí đang nằm trên cái cán . Gương mặt ông Quốc Kiện trắng bệt, đôi mắt ông nhắm ghiền lại, trên mặt ông được đặt một cái ống truyền oxi. Hới thở ông đứt quảng.
Bà Du cẩm đang ngồi bên cạnh Hiểu Đồng, gương mặt bà xanh xao, toàn thân bà run rẩy. Bà đang nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con gái, những giọtnước mắt rơi xuống thật xót xa. Bà không thể khóc nên lời.
- Mau lên! Bệnh nhân cần cấp cứu gấp– Một cô y tá chạy ra đón bệnh nhân hét lên.
Lặp tức một vài y tá và hộ lý chạy đếndẹp đường để cho cán xe chạy nhanhhơn. Bà Du Cẩm bế Hiểu Đồng chạy theo các y tá.
Vừa đến phòng cấp cứu, một bác sĩ đã chờ đợi sẵn sàng. Trong ấn tượng của Hiểu Đồng ông ta mặc một màu xanh lá thật ấn tượng .
Phòng cấp cứu bị đóng lại, bà Du Cẩmvà Hiểu Đồng bị đẩy ra ngoài hành lang. Bà Du cẩm vẻ mặt vô cùng đau đớn, với một người yếu đuối như bà phải chứng kiến người chồng đang trên bờ vực thẳm khiến cho bà gần như ngã quỵ. Bà từ từ khụy xuống, tay ôm lấy ngực, tay kia vẫn nắm chặt bàntay bé nhỏ của Hiểu Đồng.
Cô bé Hiểu Đồng giờ đây như một conbúp bê vô cảm.Cô cứ nhìn về phòng cấp cứu, nơi người cha đang đấu tranh với tử thần để trở về với hai mẹcon cô bé, bắt đầu cuộc sống mới.
Khoảng thời gian chờ đợi thật dài, chiếc đèn cấp cứu vẫn phát sáng, cáccô ý tá chạy ra chạy vô nhiều lần, nhưng chẳng ai có đủ thời gian dừng lại để nói cho họ biết tình hình bên trong thế nào cả.
Bà Du cẩm cũng đã bị hút hết sức lực để có thể hỏi họ, đành bất lực nhìn họ bằng nỗi tuyệt vọng.
Thời gian cứ lắng đọng lại, đôi tay run rẩy của bà Du Cẩm cảm nhận được sự ấm áp nhỏ nhoi truyền từ tay con gái. Bất giác quay lại ôm lấy con gái òakhóc. Hiểu Đồng đứng đó như một khúc gỗ không có sức sống, điều làm cho cô bé khác đi là những cái chớp mắt u sầu và một trái tim đang đập.
Cuối cùng sự chờ đợi cũng kết thúc, đèn trong phòng cấp cứu cũng đã tắt. cánh cửa bật ra, các y bác sĩ lặng lẽ bước ra.
Lấy hết sức lực còn lại, bà Du cẩm nắm lấy bàn tay nhỏ bé của hiểu Đồngđi đến bên các bác sĩ, bà nghẹn lời hỏi:
- Bác sĩ … chồng tôi….
Vị bác sĩ mệt mỏi trả lời:
- Chúng tôi rất tiếc, chị mau dẫn cháuvào gặp anh nhà một lần cuối.
Bà Du Cẩm như không tin vào tai mình, bà gào lên, nắm lấy áo vị bác sĩ kia thật chặt.
- Ông nói dối, chồng tôi không thể có chuyện gì được.
Quá quen cảnh này, vị bác sĩ rất đồngcảm với sự xúc động của gia đình nạn nhân khi hay tin người thân mình sắp lìa đời.
Ông từ tốn gỡ tay bà Du Cẩm ra, vỗ nhẹ lên vai bà nói:
- Đừng quá bi thương, tốt nhất là chị mau vào xem anh ấy có trăng chối điều gì không.
Bà Du Cẩm tuyệt vọng buông tay khỏi áo vị bác sĩ rồi lảo đảo dẫn Hiểu Đồng từ từ đẩy cửa bước vào.
Điều cuối cùng, Hiểu Đồng nhận thấy ở vị bác sĩ kia là tiếng thở dài của ông.
Cánh cửa mở ra, một gương mặt trắngmét đang nằm đó, trên người ông là tấm khăn màu trắng, ông vẫn còn thoi thóp thở trong ống truyền oxi.
Bà Du Cẩm run run nắm lấy bàn tay thô ráp của chồng, bàn tay đang dần trở nên lạnh lẽo.
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay vợ,ông Quốc Kiện dần mở mắt. Nhìn người vợ đang nước mắt đầm đìa, đứa con gái nhỏ nét mặt lạnh toát, ôngQuốc Kiện chua xót bật khóc.
Lần đầu tiên, hiểu Đồng thấy ba mình khóc, chưa bao giờ cô bé thấy nét mặt sầu thảm của ba mình, ông luôn nở nụ cười hiền từ bên cạnh con gái. Ông muốn đem đến niềm vui cho đứa con bé nhỏ của mình.
Ông nắm chặt tay bà Du cẩm thì thào đứat quảng:
- A ..n..h y..êu e..m.
Bà Du Cẩm òa khóc nức nỡ hơn trước,bà gạt đầu nói.
- Em biết … vì em cũng đã yêu anh rồi. Từ lâu lắm rồi…
Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi ông. Câu nói mà bấy lâu nay ông muốnnghe nhất cuối cùng cũng đã thốt ra, chỉ tiếc rằng ông được nghe quá muộn.
Ông Quốc Kiện giơ cánh tay còn lại của mình về hướng Hiểu Đồng. bà Du cẩm liền đẩy cô bé đến sát bên giường của ông. Ông nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang giữ chặt con gấu bông, đôi tay còn những vệt máu.
Ông nhìn đứa con gái nhỏ đáng yêu của mình thật lâu như muốn khắc sâu nó mãi mãi vào trong tâm trí để dù có đầu thai kiếp sau, ông vẫn có thể nhận ra đứa con gái mà ông yêu quý nhất.
Đôi mắt tròn xoe kia không còn long lanh trong sáng nữa mà chất chứa đầy nỗi u buồn, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Gương mặt trắng bệch, đôi môi khôhéo nụ cười.
- Xin lỗi con …Hiểu Đồng. lần này ba phải thất hứa với con…
Ông đã hứa là sẽ cùng nhau làm lại từ đầu, cùng nhau sống hạnh phúc vậy mà.
- Đừng khóc! Con hãy cười lên, Hiểu Đồng biết là ba luôn thích thấy con cười mà… Thay ba chăm sóc mẹ con nha. Ba y..ê ..u co..n.
Đó là những lời sau cùng của ông QuốcKiện, ông ra đi thật nhẹ nhàng, hai tayvẫn còn nắm lấy tay của vợ và con gái.
Bà Du Cẩm không chịu đựng được đã gục ngã xuống ngất xỉu.
Hai bàn tay: một của mẹ, một của cha từ từ rời khỏi hai bàn tay nhỏ bé của hiểu Đồng. Cô bé như bị rơi vào một khoảng không đầy tuyệt vọng mà không hề có một trọng lực hay điểm tựa nào .
- Này cháu gái!
Tiếng gọi của bác tài xế như kéo Hiểu Đồng về với thực tại. Cô đưa đôi mắt vô hồn nhìn người tài xế.
- Đã tới nơi rồi.
Hiểu Đồng đưa mắt nhìn về cái khoảng không lạnh lẻo bên ngoài cửa, chỉ thỉnh thoảng có vài luồng khói bốclên mờ nhạt.
Hiểu Đồng quay lại sờ lên người mình, rồi chợt nhận ra cô không mang theo tiền.
Cô đang mặc một cái áo đầm sang trọng nhưng không có túi, và nhất là khi đi cô đi cùng Vĩnh phong nên không cằm theo bất cứ vật gì cả.
Cô bối rối nhìn người tài xế.
Người tài xế đã từng gặp những cảnh này nên ông hiểu là bây giờ trên người cô gái kia không có lấy một đồng, lại thấy khuôn mặt vô hồn như người sắp chết kia. Ông thở dài nói:
- Không sao! Coi như là bác cho con quá giang một đoạn.
Ông nhìn Hiểu Đồng cười hiền từ, hiểu Đồng nhìn ông đầy cảm kích.
Hiểu Đồng gỡ sợi dây truyền con cá heo trên cổ mình xuống đưa cho người tài xế.
- Bác cằm lấy giùm cháu. Coi như là tiền xe.
Nhưng người tài xế khoát tay.
- Không cần đâu, cháu cứ giữ lấy, tiền xe không nhiều đến vậy đâu.
Hiểu Đồng lắc đầu đặt sợi dây vào trong tay người tài xế nói:
- Bác cứ cằm đi. Chỉ xin bác giữ gìn giúp cháu, sau này cháu sẽ tìm bác chuộc lại.
Thấy cô gái kiên quyết nói như vậy, người tài xế bất đắc dĩ nhận lời, ông thở dài nói:
- Thôi được. Cháu cứ yên tâm, bác sẽ giữ gìn cẩn thận.
Rồi ông lấy ra một tấm card đưa cho Hiểu Đồng.
- Đây là danh thiếp của bác, có gì cháu hãy gõi cho bác, bác sẽ đem đến cho cháu.
Hiểu Đồng gật đầu nhận lấy rồi mở cửa bước ra xe. Cô đi thẳng về phía trước.
Người tài xế nhìn theo bóng dáng cô gái mặc chiếc váy trắng. Gió thổi quanh cô thật lạnh lẽo, tóc và váy đung đưa trong gió thật huyền bí. Khẽrùng mình một cái, người tài xế nhìn theo bóng Hiểu Đồng lần nữa cảm thấy lo lắng. Liệu cô ấy có vì quá đau buồn mà dại dột…
Nhìn những ngôi mộ trắng lạnh lẽo hoang vu thật khiến người ta sợ hãi. Nhưng người tài xế không thể lo lắng nhiều nữa vì tổng đài vừa gọi đến, ôngphải chạy đi.
Hiểu Đồng đi lên ba dãy tam cấp, rồi quẹo vào một ngôi mộ trắng lạnh lẽo, đã lâu rồi không ai tới viếng. Cỏ đã mọc lên nở đầy hoa, nhưng bên cạnh vẫn còn loài hoa đó….
Loài hoa thạch thảo tím tượng trưng cho tình yêu, sự dịu dàng nữ tính, loài hoa mà ông Quốc Kiện trồng rất nhiều trong vườn nhà. Bởi lẽ, vợ ông – bà Du Cẩm rất thích loài hoa này.
Ngày ba mất, Hiểu Đồng đã trồng loài hoa này bên cạnh mộ ông. Cố bé dùngbàn tay nhỏ nhắn của mình đào từng lỗ từng lỗ nhỏ để trồng vào đó những cây thạch thảo tím.
Miệng cô lẩm nhẩm câu thơ mà ba mình vẫn thường đọc trên những phím đàn.
Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch thảo
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi !
Ôi ngát hương thời gian mùi Thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.
Vẫn chờ em, vẫn chờ em
Vẫn chờ….
Vẫn chờ… đợi em.
Trên bia mộ ông Quốc Kiện có gắn tấm hình của ông đang nở nụ cười hiền từ. tấm hình đó được lấy ra từ tấm hình chụp của cả nhà. Hai vợ chồng đang hạnh phúc nắm tay cô con gái nhỏ lúc nào cũng thích màu hồng.
Hiểu Đồng đưa tay sờ lên tấm hình trên bia mộ, đau đớn nhìn nét mặt củaba mình. Mắt cô đã rưng rưng nhưng cô không thể khóc, cô không được phép khóc bởi vì ba cô chỉ thích thấy khuôn mặt mĩm cười hạnh phúc của con gái mà thôi.
Cố nặn ra một nụ cười trước bia mộ, Hiểu Đồng nấc từng lời:
- Ba ơi! Con đến rồi.
Rồi cô quỳ xuống bên cạnh ngôi mộ, mái tóc xõa dài tung bay trong gió.
- Con phải làm gì đây. Con hận hắn ta đã cướp đi ba, hận hắn đã làm tan nátgia đình mình. Hận hắn đến nỗi mỗi khi con nhắm mắt thì đôi mắt của hắn luôn hiện hữu trong ký ức con. Con mãimãi không quên được đôi mắt đó. Ba hãy cho con biết con nên làm gì hắn ta khi gặp lại hắn. ..Tại sao khi con đã bắt đầu muốn quên đi nỗi căm hận này thì hắn lại xuất hiện , tại sao hắn không phải là một người xa lạ nào đó để con có thể hận hắn mãi mãi, tại sao lại cho hắn xuất hiện bên cạnh con như một người bạn…
Hiểu Đồng gào lên đau khổ, điều đau khổ nhất là cô không thể khóc.
- Con sẽ không tha thứ cho những gì hắn ta gây ra cho ba, con muốn hắn phải trả giá nếu như ông trời cho con gặp lại hắn. Vậy mà … tại sao…
- Anh ấy là người anh thứ hai của anh. Là người anh rất kính trọng, anh có thể đánh đổi tất cả vì anh ấy – Vĩnh Phong tự hào khi kể về Thiên Minh vớiHiểu Đồng – Anh ấy là một người rất khẳng khái, dám làm dám chịu. Ngày trước chính anh ấy đã đỡ giùm anh một nhát dao, coi như anh đã nợ anh ấy một sinh mạng.
Hiểu Đồng cắn chặt môi muốn rướn máu, tay đập mạnh xuống nền đá bia bộ liên tục, trong đầu vang lên câu hỏi “TẠI SAO?”, muốn cảm giác đau này đánh bật được nỗi bi thương trong lòng.
- Á…
Tiếng la rất trầm, giọng của một ông lão khiến Hiểu Đồng ngẩng đầu lên quay sang phía phát ra tiếng kêu tìm kiếm.
Một ông lão bị vấp té ngay bậc tam cấp, giỏ trái cây trong tay ông rớt xuống, mấy trái táo lăn lông lốc xuống từng bậc thềm.
Hiểu Đồng vội chạy lại đỡ ông đứng dậy. Nhặt lại những quả táo giúp ông ấy.
Ông mĩm cười hiền hậu, cảm ơn Hiểu Đồng:
- Dạ, đâu có gì mà ông phải cám ơn.
Thấy giỏ trái cây trong tay ông khá nặng, Hiểu Đồng bèn ngỏ lời.
- Ông đến cúng mộ phải không? Để cháu giúp ông cầm đến mộ cho.
Ông lão nhìn Hiểu Đồng không khách sáo, đưa làn trái cây cho cô.
Hiểu Đồng tay xách làn trái cây, tay đỡ ông lão đi. Chân ông vẫn còn khập khiễng đau vì bị té. Hiểu Đồng bước đi thật chậm chờ ông .
Họ đi đến một ngôi mộ khá cũ kĩ, trên đó có một tấm hình trắng đen của một phụ nữ khá đẹp. hiểu Đồng đoán đây là hình của vợ ông lão, vì ông nhìn bà tràn ngập yêu thương.
Giúp ông lão bày trái cây xong, Hiểu Đồng đành từ biệt. Cô quay trở lại quỳbên mộ ba mình, nhìn vẻ mặt hạnh phúc của ông, nhớ lại những ký ức hạnh phúc mà cô không bao giờ quên.
Hiểu Đồng ngồi đó không biết đã bao nhiêu lâu, mặt trời đã lặn từ bao giờ, cô cũng không biết xung quanh mình chỉ toàn bóng tối, gió thổi từng cơn ớn lạnh. Chỉ vài ánh đèn tỏa sáng đến chỗ cô một cách lặng lẽ.
Ông lão đột ngột đến ngồi bên cạnh Hiểu Đồng.
- Có những chuyện nếu khóc ra được sẽ thấy nhẹ nhõm hơn cháu à.
Hiểu Đồng đáp lời ông trong lặng lẽ.
- Cháu cũng ước gì mình có thể khóc.
Cô quay lại nhìn ông lão lo lắng hỏi.
- Sao tối rồi mà ông chưa về nhà. Có phải chân ông đau nên không thể về được không?
Ông lão nhìn Hiểu Đồng ánh lên một nụ cười.
- Ông chỉ là ngồi ngắm hoàng hôn nên quên mất thời gian mà thôi. Vợ ông rất thích ngắm cảnh hoàng hôn. Còn cháu, sao giờ này còn ở đây, cháu có chuyện gì đau buồn lắm phải không?
Hiểu Đồng im lặng một lát rồi mới trả lời.
- Cháu ngồi đây để tự trách bản thân mình.
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Cháu đã gặp lại kẻ đã hại chết cha mình, nhưng cháu đã bỏ chạy khỏi anhta.
- Là anh ta cố tình hại chết cha cháu ư.
Hiểu Đồng lắc đầu. Cô bắt đầu kể choông lão nghe câu chuyện của cô. Nghe xong ông lão nói:
- Để ông kể cho cháu nghe một chuyện ….
Ông lão bắt đầu kể lại cuộc đời mình cho Hiểu Đồng nghe. Từ lúc ông bỏ mặc vợ con ra đi làm ăn, cho tới lúc trở về.
Khi tìm lại ông mới hay vợ mình bệnh nặng còn đứa con trai lại thất lạc. Vừagặp lại ông thì vợ ông mất, là chính ông tự tay hại chết vợ mình. Nếu ông không bỏ đi thì vợ ông không chết và con trai ông cũng không thất lạc.
Ông ở vậy đến bây giờ, không ngừng tìm tông tích của đứa con trai thất lạc. Nhưng chỉ là vô vọng, có thể con ông đã chết rồi hoặc đang sống nơi nào đó, nhưng dù thế nào ông cũng không ngừng tìm kiếm.
Ông đã không ngừng tự trách mình, nhưng vợ ông trước khi chết đã tha lỗi cho ông.
- Có thể chuyện của ông và chuyện của cháu hoàn toàn khác nhau. Nhưnglàm người ai mà không có lỗi. Giống như ông, vợ ông trước khi chết cũng nói lời tha lỗi cho ông. Còn cha cháu, tuy rằng ông không nói là tha lỗi cho người đã hại chết mình, nhưng ông muốn cháu luôn cười hạnh phúc. Chỉ có bỏ đi hết mọi thù hận thì mới có thể sống vui vẻ và hạnh phúc cháu à.
Thấy Hiểu Đồng trầm tư suy nghĩ, ônglão nói tiếp.
- Nếu cháu vẫn chưa bỏ xuống được thì hãy đến gặp chàng trai đó. Hãy đối mặt với anh ta. Biết đâu trong những năm tháng qua, anh ta đã ăn năn rất nhiều vì dù sau cậu ta lúc ấy hãy còn là một cậu bé hiếu thắng. Cái chết của vợ và sự thất lạc của con trai là điều ám ảnh ông đến giờ, biết đâu, cái chết của cha cháu cũng là một cú sốc lớn với cậu ta.
Hai ông cháu tiếp tục nói chuyện với nhau rất lâu. Đã lâu lắm rồi hiểu Đồngkhông có tâm sự với ai nhiều như thế, cô như trải lòng hơn, tâm hồn nhẹ nhàng hơn.
Ông lão gọi một chiếc taxi và cho Hiểu Đồng đi nhờ đến bệnh viện, nơi mẹ cô đang nằm.
Bà Du Cẩm vẫn chưa ngủ, nhìn thấy con gái đôi mắt đỏ hoe, bà lo lắng hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy con.
Hiểu Đồng nhoẻn miệng cười trấn an bà.
- Đâu có gì đâu mẹ.
Bà Du Cẩm tỏ ý nghi ngờ
- Thật không.
Hiểu Đồng lại tươi cười để đánh tan sự lo lắng và hoài nghi của bà.
- Vậy sao con lại đến thăm mẹ vào giờ này. Đã khuya lắm rồi. Mắt con lại đỏ như thế…
Hiểu Đồng đến bên cạnh mẹ, ôm chầm lấy bà. Hít thật sâu hương thơmcủa mẹ, đã lâu rồi cô không có nhõng nhẽo với mẹ. Đã lâu rồi cô không ôm chặt bà thế này.
- Thật không có chuyện gì chứ. Con đừng giấu mẹ.
Hiểu Đồng giả vờ cười khúc khích, dụi đầu vào ngực mẹ.
- Con nói thật mà. Chỉ là hôm nay con đã đi thăm mộ ba thôi.
Nhắc tới chồng, bà Du Cẩm cũng thấyđắng lòng, bà có lỗi với ông nhiều lắm. Bà vuốt ve mái tóc dài đen mượt của con gái.
Hiểu Đồng chợt ngẩng đầu lên nhìn mẹ chợt hỏi:
- Nếu như mẹ gặp lại kẻ gây tai nạn cho ba thì mẹ sẽ làm gì.
Nghe Hiểu Đồng hỏi, bà Du Cẩm nhớ lại tai nạn thương tâm của chồng mình. Trái tim chợt nghe run rấy, bà xúc động đến lặng người.
Lát sau bà nhìn Hiểu Đồng, vuốt ve gương mặt xinh đẹp của con gái:
- Mẹ sẽ tha thứ lỗi cho cậu bé đó.
Hiểu Đồng kinh hãi nhìn mẹ hỏi:
- Tại sao mẹ lại tha thứ cho kẻ hại chết ba con chứ, tha thứ cho kẻ làm gia đình mình tan vỡ, hại mẹ con mình phải sống khổ sở biết dường nào.
- Vì mẹ tin rằng ba con cũng sẽ tha thứ cho cậu ấy. Đó là một tai nạn ngoài ý muốn . Dù có hận dù có giết chết cậu ta, ba của con cũng không thể sống lại. Huống hồ mọi chuyện đã qua lâu lắm rồi. Con có bắt cậu ta trả giá thế nào cũng vậy thôi, chỉ khiến một gia đình lại tiếp tục bi thương và tan nát. Cho nên mẹ chọn cách tha thứ, con cũng vậy Hiểu Đồng, hãy chọn cách tha thứ để tiếp tục sống.
Hiểu Đồng thơ thẩn ra về, những lời ông lão và mẹ cứ lặp lại bên tai Hiểu Đồng:” Hãy tha thứ”
Hiểu Đồng va vào một bác sĩ ngay khúc quẹo, mãi suy nghĩ nên cô không kịp tránh, bị ngã vật ra sau.
Nhưng một bàn tay đã ôm lấy cô, kéo cô lại.
Hiểu Đồng hơi chới với nên đã vội chụp lấy tay vị bác sĩ rồi ôm chặt người ấy, khi người ấy kéo cô lại. hiểu Đồng ngửi trên mùi vị bác sĩ mùi este nồng xen lẫn một mùi hương dễ chịu.
Cô bối rối buông vị bác sĩ ra, thì nghe giọng trầm ấm vang lên:
- Em không sao chứ, Hiểu Đồng.
Cô bình tĩnh nhìn lại vị bác sĩ đó, thì ra là Hữu Thiên. Hiểu Đồng mĩm cười nhạt với cậu ấy rồi lắc đầu.
- Em vừa thăm mẹ xong à.
Hiểu Đồng gật đầu. cô nhìn vẻ mặt hơithất thần của Hữu Thiên bèn hỏi:
- Anh vừa mổ xong à.
Hữu thiên mĩm cười, nụ cười thật bình dị, hiền lành. Hiểu Đồng rất thích nụ cười này của anh.
- Sao em biết.
- Vì anh rất giống ba của mình.
Hiểu Đồng vẫn nhớ rất rõ ngày mà mẹ cô được bác sĩ Nhân cứu chữa, ông cũng có vẻ mặt thất thần nhưng nhẹ nhõm như Hữu Thiên bây giờ. Ông đã chiến đấu rất lâu với tử thần giànhgiật mạng sống về cho mẹ Hiểu Đồng, và ông cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đãchiến thắng.
Hai cha con bác sĩ Nhân quả thật rất xứng với địa vị bác sĩ. Họ là những bácsĩ tốt nhất mà Hiểu Đồng từng gặp.
- Bây giờ em về nhà à. Anh cũng sắp về rồi, hay là để anh đưa em về.
Hữu thiên nhìn Hiểu Đồng mong đợi.
Nhìn vào đôi mắt chân thành của Hữu Thiên, Hiểu Đồng bèn gật đầu. Thật ra cô cũng không muốn làm phiền cậu lúc này, nhất là sau một ca phẩu thuậtthì bác sĩ thường rất vất vả, cần được nghỉ ngơi. Nhưng mà trong ngườiHiểu Đồng không còn gì cả, mà trời đãquá tối rồi.
Chiếc xe hơi đưa Hiểu Đồng về cuối cùng cũng dừng lại trong sự luyến tiếc của chủ nhân nó. Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng bước xuống xe mà buồn bã.
- Cảm ơn anh! Lại làm phiền anh vào lúc này – Hiểu Đồng bước xuống xe quay người chào.
- Đừng khách sáo. Đây là vinh hạnh của anh. Tạm biệt – Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng cười rạng rỡ.
- Tạm biệt. Anh lái xe cẩn thận nha.
Cô đóng cửa xe lại. rồi nhìn theo bóngchiếc xe đi xa dần, mới quay người bước vào dãy phòng trọ.
Chưa tới cửa phòng trọ, Hiểu Đồng đãthấy một dáng người cao ráo quen thuộc đang ẩn hiện trong đốm thuốc lập lòe, thân người mệt mỏi dưa lưng vào bức tường. Rất nhiều tàn thuốc rơi vung *** dưới mặt đất.
Đã lâu rồi, Hiểu Đồng không thấy Vĩnh Phong hút thuốc. Anh vì lời hứa với cô mà bỏ thuốc, bây giờ lại…
Hiểu Đồng khựng lại một lát nhìn Vĩnh Phong rồi mới lạnh lùng bước tiếp.
- Em đã đi đâu cả tối này. Anh chờ em rất lâu .
Vĩnh Phong giọng khổ sở và mệt mỏi hỏi, rồi đưa tay lên xem đồng hồ. Đã gần 12 giờ. Cậu chờ cô đã 7 tiếng đồng hồ.
Hiểu Đồng không trả lời, cô mệt mỏi bước tiếp. Nhưng cánh tay mạnh mẽ đã nhanh chóng đưa tới chụp lấy cánh tay cô.
- Đứng lại …trả lời anh đi …
Hiểu Đồng đã quá mệt mỏi, cô không còn hơi sức trả lời anh. Cô im lặng nhìn gương mặt đẹp đang khổ sở kia. Gương mặt cũng hiện lên sự mệt mỏi đầy đau khổ vì chờ đợi và lo lắng.
- Hiểu Đồng …
Giọng Vĩnh Phong lạc đi.
Hiểu Đồng nhắm mắt mỏi mệt hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy hơi sức, cô thì thào.
- Bây giờ em mệt lắm. Em không muốnnói chuyện với anh. Để lúc khác nói đi.
Cô vung tay ra khỏi tay Vĩnh Phong, cậu bất lực nhìn cánh tay đang từ từ rời khỏi bàn tay mình. Khuôn mặt mệt mỏi của Hiểu Đồng hiện ra trước mặt Vĩnh Phong khiến cậu không thể mở thêm một lời nào.
Vĩnh Phong rất muốn biết đã có chuyện gì xảy ra giữa cô và Thiên Minh. Rất muốn biết cô đã đi đâu suốt cả buổi tối, rất muốn biết người đã đưa cô về…
Cậu lặng lẽ nhìn theo bóng dáng mỏi mệt khập khễnh của Hiểu Đồng mà nghe tim mình chua xót.
Vĩnh Phong đau khổ ngã vào bức tường sau lưng mình.
Đột nhiên hai kẻ lạ mặt chạy từ đâu nhảy ra chặng đường Hiểu Đồng. tên ở sau chồm tới, một tay ôm lấy Hiểu Đồng, tay kia dùng cái khăn tẩm thuốcmê chụp lên miệng cô…
Hiểu Đồng chỉ có thể giãy giụa vài cái trước khi ngất đi.
Bọn này nhanh chóng di chuyển Hiểu Đồng đến chiếc xe hơi màu đen đangđậu gần đấy. rồi rồ ga chạy mất.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ và quá nhanh, Vĩnh Phong không kịp chở tay. Cậu nhanh chóng chạy vào xe, đuổi theo.
Một cuộc rượt đuổi ngọan mục xảy ra khi bọn bắt cóc biết rằng có một chiếc xe hơi màu xám bạc cực kì sangtrọng đang đuổi theo sau đích xe của mình.
Tên cầm lái cũng là một tay đua có hạng, hắn và Vĩnh Phong luôn giữ một vận tốc nhất định. Vĩnh Phong không thể đến quá gần hắn, nhưng ngược lại hắn ta không thể kéo dài khoảng cáchgiữa họ.
Hai tên bắt cóc Hiểu Đồng cứ ngoái mặt nhìn ra chiếc xe phía sau. Bọn chúng cực kì căng thẳng, chúng không ngờ rằng kẻ chạy phía sau kia cũng là một tay đua tuyệt hảo đến thế. Nhưng khoảng cách không thể rút ngắn giữa họ khiến chúng cảm thấy yên tâm phần nào.
Một tên móc điện thoại ra ra bấm mấy số quen thuộc, đợi một lát đầu kia bắt máy.
- Đại ca! Tụi em đang bị bám theo, một chiếc Ferrari màu xám bạc đang đuổi theo xe tụi em. Tên này khá cứngcựa, tụi em không thể thoát được khỏinó. Làm sao đây.
Đầu dây bên kia nổi giận.
- Mẹ kiếp! Sai tụi bây đi làm có chút chuyện mà cũng không xong. Được rồi,mau dụ nó đến đường X đi, tụi tao xe cắt đuôi nó cho tụi mày. Con nhỏ sao rồi.
Tên đàn em nghe đại ca mắng thì hơi sợ, hắn e dè trả lời.
- Con nhỏ bị em chụp thuốc mê nên ngủ say rồi.
- Coi con nhỏ cho đàng hoàng. Có nó, tụi mình sẽ kiếm được mốt số lớn đó.
- Dạ em biết.
Hắn ta gấp điện thoại lại. Rồi nói rõ lệnh của đại ca cho tên cầm lái biết. tên này gật đầu hiểu ý. Hắn ta chạy thêm một quãng rồi đột ngột quẹo cua.
Vĩnh Phong chăm chú theo dõi chiếc xe màu đen phía trước mình, cậu không dám rời mắt khỏi nó dù chỉ một giây. Tính mạng của hiểu Đồng đang ngập nguy hiểm. càng nghĩ đến Hiểu Đồng đang lâm nguy hai tay Vĩnh Phong cảm thấy run run, cậu cầm chắc vô lăng quyết không để cho bọn này chạy thoát.
- Bọn khốn! Nếu Hiểu Đồng mất một cọng tóc nào, tao sẽ lột da chúng mày ra.
Cậu gầm từng chữ đầy tức giận. Ghiếnrăng thật chặt, cậu nắm lấy cần số giật mạnh, định rút ngắn khoảng cách giữ hai xe nhưng bất ngờ, chiếc xe màu đen quẹo cua.
Vĩnh Phong cũng lặp tức quẹo cua, cuộc chạy đua rất quyết liệt, những chiếc xe đi bên đường nhìn hai chiếc xe đang rượt đuổi nhau bằng ánh mắt tỏ mò, có người tức giận mắng **** um xùm. Họ không hề biết rằng đây chẳng phải là một cuộc đua xe bình thường.
Càng về khuya, xe cộ càng vắng, hai chiếc xe càng lao nhanh với tốc độ kinh hoàng.
Vĩnh Phong và tên cầm lái cũng ngầm khâm phục đối phương theo kiểu anh hùng trọng anh hùng. Nếu như tên này không phải là kẻ đáng ghét dám bắt cóc Hiểu Đồng thì Vĩnh Phong nhất định sẽ kết bạn với hắn ta.
Hai xe cứ thế rượt nhau, băng qua nhiều xe khác, và vượt qua cả những ngã tư đèn đỏ bất chấp luật lệ.
Cuộc rượt đuổi cũng bắt đầu có sự thay đổi, khoảng cách cũng đã được rút ngắn lại. Dù sao thì chiếc xe của Vĩnh Phong vẫn là chiếc xe đua số một. Tay lái của tên kia có xuất sắc thế nào nhưng hắn ta không có được một chiếc xe tuyệt hảo như xe của Vĩnh Phong thì khó lòng thắng nổi. Chiếc xe của hắn ta bắt đầu bộc lộ những khuyết điểm của nó. Tên này tựa như một dũng sĩ nhưng không có một thanh bảo kiếm xứng tầm.
Khi mà những tên này thấy được chiếc xe của Vĩnh Phong chỉ còn cáchđích xe của chúng trong gan tất và chỉchốc lát, chiếc xe ấy sẽ vượt qua xe chúng và chặn ngay đầu xe lại thì đường X hiện ra trước mặt chúng.
Chúng mừng rỡ phóng qua khỏi một ngã tư không xe cộ. Vĩnh Phong lại lần nữa giật lấy cần số trả về sau chuẩn bị phóng lên thì đột ngột một chiếc xe






màu trắng phóng tới chắn ngang giữa hai xe ở ngay ngã tư đó.
Vĩnh Phong không còn cách nào khác là phải đạp thắng. Chiếc xe của cậu lết vài vòng, xoay tròn rồi đâm vào hàng rào chắn cái “RẦM”, người Vĩnh phong đập mạnh vào vô lăng đau điếng rồi lại bật ra thành ghế sau lưng. Đầu đập mạnh vào thành ghế choáng voáng. Vì quá vội, cậu không hề thắt dây an toàn, cũng may là thắng kịp nếu không dễ mất mạng .
Mặc kệ cái đau đớn đang xâm chiếm mình, Vĩnh Phong cố gắng đưa mắt nhìn theo chiếc xe đen đang mất dần trong bóng tối. cậu nhìn theo nó bất lực đấm mạnh vào cái vô lăng trước mặt, rồi gục đầu xuống vô lăng tự nguyền rủa bản thân mình.
An nguy của Hiểu Đồng khiến lí trí cậubừng tỉnh hơn. Vĩnh Phong nhanh chóng móc điện thoại trong túi ra. Cậunhấn số gọi cho Quốc Bảo.
Tên nhóc này đang ăn chơi ở một chỗnào đó khá ồn ào. Thấy Vĩnh Phong gọi điện đến thì hồ hởi hỏi thăm:
- Anh Vĩnh Phong hả. Anh đã gặp hiểu Đồng chưa. Cô ấy nói sao.
Nhưng Vĩnh Phong đã lạc cả giọng nói:
- Quốc Bảo, em mau về nhà nhờ ba em tra dùm anh biển số xe này. XYZ…..223
Quốc bảo lo lắng hỏi, cậu quát một cô gái đang lằng nhằng đeo bám bên cạnh cậu im lặng.
- Đã xảy ra chuyện gì rồi.
- Hiểu Đồng đã bị bọn này bắt cóc. Mau điều tra giúp anh, càng sớm càng tốt. Có gì gọi cho anh ngay lặp tức.
Quốc Bảo trả lời ngay lặp tức:
- Em sẽ đi ngay lặp tức.
Nói xong cậu vội vàng phóng ra khỏi cửa bỏ mặc tiếng gôi sau lưng của các bạn.
Ba của Quốc Bảo là một nhà chính trị cao cấp rất được kính trọng. Mấy vụ nhờ vả điều tra này là chuyện rất dễ dàng.
Vĩnh Phong vừa gác máy xong lại gọi tiếp cho Thiên Minh. Nhưng lần này cậu không chờ Thiên Minh trả lời máy trước, cậu vội vàng nói.
- Thiên Minh! Anh hãy dò hỏi đám anhem của anh ở khu vực đường X xem có ai biết thông tin về chiếc xe màu đen biển số XYZ ….223 chạy trong khu vực này không. Hiểu Đồng đã bị chúng bắt đi rồi.
Thiên Minh rất ngạc nhiên khi nghe Vĩnh Phong nói, cậu lặp tức hỏi lại:
- Làm sao bọn chúng lại lại bắt Hiểu Đồng. Mà làm sao cậu xác định được chúng thuộc băng đảng ở đường X ….
Vĩnh Phong bình tĩnh trả lời, cậu đangcực kì lí trí, những lúc thế này cậu không cho phép mình có sự sai lầm nào.
- Lúc chúng bắt Hiểu Đồng đi không ngờ rằng em có thể đuổi theo chúng. Tên cầm lái chắc chắc cũng là một tayđua xuất sắc, bọn em đã rượt nhau một đoạn đường khá dài. Lúc đầu bọnchúng muốn dùng tốc độ để bỏ rơi emnhưng không được nên đã quẹo về khu đường này để cho đồng bọn cắt đuôi em. Chắc chắn đây là khu vực quen thuộc của chúng nên mới dễ dàng ra tay như vậy.
Thiên Minh hiểu ngay lặp tức, cậu vội nói:
- Được, anh lặp tức gọi điện cho tụi nó hỏi tin. Anh sẽ gọi cho em sau.
- Cám ơn anh. Anh giúp em, ơn này emsẽ không quên. Nếu Hiểu Đồng có mệnh hệ gì em sẽ bắt bọn chúng sống không bằng chết.
- Ok! Cứ tin tưởng ở anh.
- Anh cho người đem đến cho em mộtchiếc xe. Xe của em đã bị hư rồi. Tông vào hàng rào chắn
Vĩnh Phong vừa nói vừa chua xót nhìn chiếc xe yêu quý của mình đã bị móp méo một cách đáng thương. Nó là người bạn tốt gắn bó với cậu khá lâu rồi.
- Cậu không sao chứ. Có cần đến bệnh viện không – Thiên Minh lo lắng hỏi.
- Em không sao – Vĩnh Phong trả lời, tay ôm lấy phần ngực bị va đập mạnh vẫn còn nhức nhói – Giải cứu cho Hiểu Đồng quan trọng hơn.
- Vậy cậu chờ đi. Anh sẽ cho người đưa xe đến đó ngay lặp tức. Xong rồi anh sẽ đến đó hội ngộ với cậu.
Gác máy xong, Vĩnh phong lại gọi cho Thế Nam. Thế Nam đang ngủ ngon giấc, nghe tiếng điện thoại cậu định không bắt máy, nhưng linh tính có chuyện gì nên với lấy lấy điện thoại.
Là Vĩnh Phong. Cậu giụi mắt ngồi nhỏm dậy. Có chuyện gì mà Vĩnh phong lại gọi cho cậu vào lúc nữa đêm thế này. Cậu uể oải bắt điện thoại.
- Mình đây có chuyện gì mà ….
Chẳng để cho Thế Nam nói hết câu, Vĩnh phong đã lên tiếng chặn lại.
- Hiểu Đồng đã bị bắt cóc.
Vừa nghe mất chữ này, Thế Nam chợt tỉnh giấc, cậu hoảng hốt hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì.
Vĩnh Phong kể lại tóm tắt tình hình rồi nói:
- Cậu mau liên lạc với Đình Ân, nói cô ấy đến nhà chăm sóc cho bé Đường. Con bé ở nhà chỉ có một mình thôi.
Gọi cho Thế Nam xong, Vĩnh Phong nóng ruột nhìn về hai hướng, chỉ mong sao đàn em của Thiên Minh đến đây nhanh chóng.










Chap 14 : Tiếp
Nhìn Vĩnh Phong tức giận đá vào bánhxe, mà tên ngồi trên chiếc xe trắng đãchạy đến cắt đuôi xe của vĩnh Phong và chiếc xe đen kia cười hả hê.
Thằng nhãi, lại gặp mày rồi. Lần trướccho người đánh lén mày mà cuối cùng người bị bại là đàn em của tao. Mối hận đó tao còn chưa trả. Lần này để xem mày còn chạy đi đâu.
Mười phút sau đó, Quốc Bảo gọi điện đến. Chờ đợi chỉ trong vòng mười phút mà Vĩnh Phong thấy mình như đang sống trong nhanh thạch mười năm. Cảm giác sợ hãi càng ngày dâng cao.
- Hiểu Đồng, em đừng có chuyện gì nếu không …. – Vĩnh Phong không dám nghĩ tiếp.
- Alô!
- Anh Phong! – Quốc Bảo gọi – Biển sốxe đó là biển số xe giả, nhưng đã có thông báo mất xe, theo như mô tả thì là chiếc xe đã bắt cóc Hiểu Đồng. Bâygiờ em sẽ đến chỗ anh ngay.
Vĩnh Phong tuyệt vọng gấp điện thoại lại. Cậu tức giận đến nỗi chỉ muốn giết người. Cậu đấm mạnh vào thành xe.
- Hahaha…Mày càng đau khổ, càng tuyệt vọng càng làm tao khoái trá. Chờ đi tao sẽ chuẩn bị quà cho mày – Ánh mắt độc ác lóe lên trong bóng tối,cái miệng nở nụ cười thâm hiểm, hắn ta ung dung ngồi nhìn Vĩnh Phong sầu thảm một cách thích chí.
Năm phút sau đó là điện thoại của Thiên Minh.
- Vĩnh Phong! Một tên đàn em của anh có nhìn thấy chiếc xe đó gần khu vựa vũ trường Vũ Bảo. Nó bảo vừa nhìn là biết đây là xe ăn cắp nên đã chú ý đến chiếc xe đó. Nó nhận ra một tên đi trong băng đó. Hắn có tên là Năm Rô vì hắn xâm trên tay một lá bài năm rô. Qua lời tụi nó, anh đoán nólà cái thằng đã đưa với em, vì bọn đànem của anh từng đua với nó. Nó rất điên cuồng và liều mạng, bất chấp tất cả chỉ để giành chiến thắng.
Vĩnh Phong biết vì lúc nãy khi đua với hắn ta, cậu không dám dồn ép quá mức vì Hiểu Đồng trên xe của chúng. Nếu cậu quyết đua với hắn tới cùng thì có thể hắn ta sẽ liều mạng lao đi. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì Hiểu Đồng sẽ gặp nguy hiểm. Do đó Vĩnh phong không dám vượt lên quá nhanh mà giữ một khoáng cách nhất định rồi từ từ tiến tới.
Vĩnh Phong đang suy nghĩ thì Thiên Minh nói tiếp:
- Tên này có một con bồ là kiều nữ ở vũ trường này cho nên hắn ta tối nào cũng ghé qua đó. Anh sẽ cho người phục kích ở đó, chỉ cần hắn ta tới, tụi đàn em sẽ tóm gọn hắn đưa đến chỗ chúng ta.
Một tia hy vọng vụt sáng trong bóng đêm sợ hãi của Vĩnh Phong, cậu mừngrỡ nói:
- Cảm ơn anh Thiên Minh. Nếu không có anh, em không biết sẽ phải tìm Hiểu đồng trong bao lâu nữa.
Thiên Minh cười khà khà trong điện thoại:
- Mình là anh em mà cậu lại nói khách sáo như vậy. Được rồi, anh đã cho người đến đón cậu và cho xe đến kéoxe cậu về luôn rồi.Tụi nó sắp đến rồi đó, tạm thời cậu cứ đến nơi tụ tập củabọn anh trước rồi sau đó ta bàn tiếp.
- OK!
Quả như lời Thiên Minh nói, tụi đàn em đã chạy xe đến trước mặt Vĩnh Phong. Chúng chào hỏi Vĩnh Phong vài câu xã giao, Vĩnh Phong cũng đáp lại rồi theo chúng đến nơi tụ tập.
Nửa tiếng sau, cả ba người, Thiên Minh, Quốc Bảo và Thế Nam cùng chạy đến.
Vĩnh Phong kể tường tận lại toàn bộ sự việc. Những mối nghi ngờ và những điều thắc mắc vang lên trong đầu mọi người.
- Hiểu Đồng xích mích với ai à. Hay là bọn chúng muốn nhắm vào ai khác màHiểu Đồng là điểm yếu của người đó –Quốc Bảo đưa ra suy nghĩ của mình.
- Ý em là người mà bọn chúng nhắm tới là anh à – Vĩnh Phong ngây người nhìn Quốc Bảo.
- Anh cũng nghĩ thế – Thiên Minh gật đầu tán thành.
- Chỉ sợ rằng ,kẻ mà bọn chúng đang nhắm vào chính là Hiểu Đồng – Thế Nam vừa nói vừa liếc nhìn Thiên Minh.
Thiên Minh trước cái nhìn nghi ngờ củaThế Nam thì tứ giận hỏi:
- Ý cậu là đang nghi ngờ tôi.
Thế Nam cũng nhìn thẳng Thiên Minh trả lời:
- Em cũng không muốn nghi ngờ anh, nhưng sự việc quá trùng hợp. Hồi chiều Hiểu Đồng vừa thấy anh đã tát anh một cái rồi tức giận bỏ chạy ra ngoài. Chắc chắn phải có chuyện gì đó giữa anh và cô ấy thì cô mới như vậy. Vì Hiểu Đồng mà em biết là ngườicực kì lí trí, không tự nhiên đánh ngườinhư vậy.
Trước câu nói của Thế Nam, Vĩnh Phong và Quốc Bảo đều quay người nhìn Thiên Minh.
Trước cái nhìn đầy nghi kị của mọi người, thiên minh không thể giữ được bình tĩnh, cậu ta tức giận đứng dậy hét lớn.
- Cậu hiểu rõ cô ta ư. Cậu hiểu rõ cô ta, người mà cậu mới vừa gặp. Còn chúng ta làm bạn với nhau đã lâu như vậy mà cậu lại không hiểu con người tôi ư.
Một Thế nam luôn bình tĩnh giờ đây cũng bị nhấn chìm lí trí. Thế Nam cũngđứng dậy quát lên:
- Vậy thì anh hãy giải thích rõ mọi chuyện giữa anh và Hiểu Đồng đi.
Trong lúc mọi chuyện đang căng thẳngđến hồi không thể cứu vãn được nữa thì Vĩnh Phong hét lên.
- Đủ rồi. Hai người bình tĩnh lại đi – Vĩnh Phong nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng.
Thiên Minh và Thế Nam kình nhau một cái rồi mới bực tức ngồi xuống.
Chờ cho hai người nguôi cơn giận, Vĩnh Phong mới lên tiếng.
- Dựa vào tình bạn bấy nhiêu năm của chúng ta, em tin anh không phải là kẻ đứng đằng sau vụ này – Vĩnh phong quay sang nói với Thiên Minh – Nhưng… em cần anh nói rõ mối quan hệ giữaanh và Hiểu Đồng.
Thiên Minh lướt nhìn ánh mắt đang săm soi mình của ba người bạn, cậu lắc đầu nói:
- Anh có thể thề với mấy cậu là anh và Hiểu Đồng không hề có bất cứ mối quan hệ nào cả. Chiều hôm qua là lần đầu tiên anh gặp Hiểu Đồng. Anh không biết tại sao cô ấy lại có phản ứng như thế. Có thể cô ấy nhầm lẫn anh với ai đó.
- Em tin anh – Vĩnh Phong nhìn sâu vào mắt Thiên Minh nói.
- Em cũng tin anh – Quốc Bảo cũng nói theo.
Im lặng một lúc, Thế Nam thở dài nói:
- Dù không biết giữa anh và Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện gì, nhưng dựa vào tình bạn của chúng ta, em tin anh. Xin lỗi vì đã hiểu lầm anh.
Thiên Minh thở phào nhẹ nhõm khi các bạn tin tưởng mình.
Lúc đó, một tên đàn em của thiên Minh gọi đến:
- Đại ca. Tụi em đã dò hỏi con bồ của tên năm rô rồi, nó nói là thằng năm rô đang làm ăn chuyện gì đó nên sẽ không đến nữa.
Vậy là manh mối duy nhất cũng không còn, nỗi thất vọng cùng tuyệt vọng bao trùm cả căng phòng.
Reng …reng …reng …
Điện thoại của Vĩnh phong reo lên. Một số điện thoại lạ hoắc.
- Alô!
- Thằng nhãi! Chúng ta đúng là có duyên mà. Mày có nhận ra tao không. Báo cho mày biết con bồ của mày đang nằm trong tay tao.












Chap 15
Gã đàn ông tuy không cao lớn nhưng khá đô con. Gã mặc một chiếc áo thun màu xám đã bạc không có tay, để lộ ra những hình xăm kỳ dị, mái tóc xù xì trông dị họm, hàm râu quai nón trông cực kì bặm trợn.
Gã nhìn chiếc điện thoại đắc ý cười, nụ cười ớn lạnh khiến người ta vừa nghe thấy đã phát run. Một tay cầm điện thoại, một tay gác lên mặt bàn, ngón tay gõ cốc cốc…trên mặt bàn, đôi mắt thâm hiểm đang chau lại với nhau ra chiều đang suy tính hại người. Miệng vẫn không quên nở nụ cười tự mãn.
Nhìn gã lúc này thật đáng sợ, bọn đàn em của gã dù đã quá quen với hình ảnh này của đại ca chúng cũng không tránh khỏi cái run rẩy. Chúng khép nép vào một góc im lặng, sợ hãi nhìn đại ca mình, chúng sợ sẽ làm ảnh hưởng nhã hứng lúc này của đại ca chúng.
Cô gái nằm dưới đất khẽ lay người một cái, cả bọn lập tức quay về hướng cô.
Gã đại ca không như bọn đàn em, gã thư thái từ từ quay người lại nhìn cô gái. Thấy cô gái đưa tay len ôm đầu, gã hừ mũi một cái nghĩ:” Chắc là bọn đàn em đánh thuốc mê nhiều quá”
Gã ngồi im lặng nhìn cô gái khẽ lung layđôi mắt long lanh xinh đẹp từ từ mở ra.
Hiểu Đồng cảm thấy cả người hơi rã rời, đầu căng lên nhức nhói. Hàng lông mi dài cong vút khẽ động đậy rồi chớpchớp mấy cái trước khi mở mắt ra.
Bàn tay chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, trần nhà đầy nhến nhện. Một nơi rất xa lạ, suy nghĩ trong đầu lập tức đặt ra cho bản thân một câu hỏi không có lời giải đáp:” Đây là đâu?”
- Tỉnh rồi sao cưng.
Một giọng nói lạnh buốt ghê rợ vang lên khiến Hiểu Đồng giật bắn cả người,cô hốt hoảng quay người về nơi phát ra tiếng nói.
Cái mũi tẹt lét, cái cằm trẻ, đôi mắt thâm hiểm, nụ cười xếch lên đầy đểu cáng… dáng vẻ gác chân lên đùi cực kì ung dung của gã đại ca làm Hiểu Đồng bật người ngồi thẳng dậy. Hai mắt trợn tròn mở to, bàn tay nắm chặt lại, cả người run lên cầm cập. Hiểu Đồng lập tức nhớ lại sự việc đêm hôm qua, cô đã bị bắc cóc, cô hiện giờđã lọt vào tay của tên đại ca cho vay nặng lãi.
- Cưng đừng sợ, anh đâu có làm gì cưng đâu. Yên tâm đi.
Cố trấn áp nỗi sợ hãi, Hiểu Đồng lấy giọng bình tĩnh hỏi:
- Ông muốn gì? Tại sao lại bắt cóc tôi.
Dù Hiểu Đồng vốn là người rất bình tĩnh, cô cũng từng trải qua rất nhiều việc khủng khiếp nhưng dù thế nào thìcô vẫn là mọt cô gái còn khá trẻ, có cố gắng đến mấy thì trong giọng nói vẫn có phần đứt quảng.
Gã đại ca lại xếch miệng cười nhìn thân người run run của Hiểu Đồng.
- Đã lâu rồi không gặp nhau, anh chỉ muốn mời cưng đến uống ly rượu thôi ma, sao cưng lại nói là bắt cóc.
Hiểu Đồng lườm mắt nhìn đôi mắt giang xảo của gã, cô lạnh lùng nói:
- Cám ơn. Từ xưa giờ tôi không uống rượu, tôi có việc gấp xin phép đi trước.
Hiểu Đồng vội đứng dậy định bỏ chạy nhưng hai tên đàn em dã nhanh nhẹn nắm chặt hai bên vai của hiểu cô rồi đẩy cả người cô ngồi phịch xuống đất khiến cô ngã người về sau phải đưa tay ra sau đỡ cả thân người không ngã xuống đất. Hai khuỷu tay chạm đất đau điếng.
Hiểu Đồng nhăn nhó nhìn gã đại ca hỏi:
- Các người muốn gì?
Nhưng gã đại ca phớt lờ câu hỏi của Hiểu Đồng, gã quay sang trách mắng hai tên đàn em.
- Tụi bây phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ sao lại mạnh tay như vậy, khiến cô ấy bị đau rồi kìa.
Hai gã đàn em vội cúi đầu xuống nói:
- Xin lỗi đại ca.
Gã đại ca liền khoát tay một cái, hai gã đàn em liền lui lại một bước, đưa hai tay ra sau lưng đứng yên bất động.Trông chúng như đang ở trong một quân ngũ nào đó mà gã đại ca là đại tướng.
- Nếu ông muốn lấy lại số tiền lúc trước thì tôi sẽ trả cho các người. Hãythả tôi ra – Hiểu Đồng sợ hãi nói, đôi môi run rẩy, cô đã không thể khống chế trái tim đang run lên của mình được nữa rồi.
Gã đại ca giả vờ vỗ trán cười nói:
- Ây da! Cô em không nhắc anh cũng quên mất rồi. Nói thật lúc đó anh rất bội phục cô em có thể chạy thoát khỏi tụi này. Từ trước tới nay anh cứ tưởng những người đẹp như cô em thường không có đầu óc. Khi cô em chạy đến gặp bọn anh như bọn con gái kia khiến anh chán nản lắm. Nói thật lúc đó anh chẳng thèm nhìn cô em lấy một lần nữa là …Nhưng đó là sai lầm lớn nhất của anh – Giọng gã cực kì điểu cán, gã nhìn Hiểu Đồng bằng đôi mắt thèm khát, khiến Hiểu Đồng sợ hãi vội thu người lại – Từ trước tới nay, anh chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như em, em càng làm anh khâm phục và thích thú hơn khi em lừa bọn anh và trốn thoát. Con mồi ngon như em lẽ nào anh chịu bỏ qua. Do vậy anh nhất quyết phải bắt cho được em, và nếu không tại thằng chó chết đó thì em đã ở trong tay anh từ lâu rồi.
Gã cay đắng nhớ lại lúc cùng đàn em đi bắt Hiểu Đồng đã gặp Vĩnh Phong và bị Vĩnh Phong đánh một trận tơi bời phải nằm mấy tuần liền. Đôi mắt gã long lên sòng sòng những tia lửa đầy căm hận.
Nghe gã nhắc đến Vĩnh Phong, Hiểu Đồng thấy lo sợ tột cùng, cô sợ gã sẽ trả thù Vĩnh Phong. Cô cầu mong cho gả không bao giờ gặp lại Vĩnh Phong.
- Cô em có biết anh đã cho đàn em đến bar Phong Trần để bắt cô em đi hay không, nhưng bọn đàn em của anhlại lần nữa gặp thằng đó. Haiz …thiên đàng có lối mày không đi, địa ngục không cửa nó lại vào, cho nên bọn đànem của anh đã theo dõi nó. Tiếc rằng nó thường đi cùng đám bạn của nó, nếu không đã bị tụi này xử lâu rồi.
Gã hất mặt nhìn về phía Hiểu Đồng.
- Về phần em. Bọn anh định xử lí thằng đó xong sẽ đến rước em về. Chờ đợi mãi mới có cơ hội, hôm đó nóđi một mình, cả người đều say khướt. Nhưng thật khốn khiếp…- Gã đưa mắt nhìn lũ đàn em bằng cái nhìn đe dọa, bọn đàn em sợ hãi vội cụp mặt xuống, gã tức giận liền mắng xối xả – Tụi bây đúng là một lũ ăn hại mà. Kêu đi đánh có một thằng say rượu cũng không xong .
Một gã đàm em mếu máo nói:
- Nhưng mà đại ca, võ công thằng này quá lợi hại, tụi em nhân lúc nó say rượu đập cho nó một trận nhưng không ngờ lại bị nó phản công đánh tụiem te tua phải bỏ chạy.
Gã đại ca tức giận vỗ bàn cái rầm khiến tên đàn em vội ngậm miệng lại. Hắn tự **** rủa cho sự ngu ngốc của mình. Càng muốn thanh minh càng làmcho mình tự rơi vào hố.
Hiểu Đồng nhớ lại lần cô gặp Vĩnh Phong bị thương bên ngoài quán bar, thì ra anh vì cô nên mới bị đánh, vậy mà cô còn trách anh là hạng công tử ăn chơi thích đánh nhau.
- Sau lần đó, bọn anh định bắt cưng để uy hiếp thằng đó nào dè lại thấy nó cặp kè với các cô gái khác, bây giờ nghĩ lại thì ra là nó muốn lừa tụi này để cho cưng được yên.
Bất giác nước mắt Hiểu Đồng rơi xuống lúc nào không hay. Vĩnh Phong vì cô mà hy sinh nhiều như thế, anh vì cô mà chấp nhận mọi thứ kể cả ánh mắt khinh miệt của cô nhìn anh. Lúc nhìn thấy anh và các bạn ngồi bên cạnh các cô nàng kiều nữ, cô đã khinh khi những kẻ lắm tiền như anh dùng tiền để chà đạp thân thể người phụ nữ. Cô sai rồi, cô đã sai rồi. Lúc này Hiểu Đồng cảm thấy nhớ Vĩnh Phong vô cùng, muốn được nhìn thấy anh, muốn được ôm lấy anh ấy. Muốn anh ôm mình trong vòng tay ấm áp, muốn được đôi môi nồng ấm kia áp lên môi mình.
Hiểu Đồng đưa tay lên che miệng để ngăn tiếng khóc đang trực trào. “Xin lỗi anh Vĩnh Phong…”. Hiểu Đồng không biết cô có còn cơ hội gặp lại Vĩnh Phong để nói tiếng xin lỗi hay không nữa. Cô nhớ lại gương mặt đau khổ và mệt mỏi của Vĩnh Phong khi chờ cô ở trước dãy nhà trọ. Rõ ràng biết Vĩnh Phong không hề liên quan đến cái chết của cha cô, rõ ràng lúc ấy, anh chỉ là một cậu bé hơn mười tuổi nhưng sự đau khổ ùa về đã khiến lí trí của cô bị lu mờ. Cho nên cô lại làm tổn thương anh, oán trách anh khiến anh đau khổ.
Tên đại ca nhìn Hiểu Đồng đang kìm nén nước mắt chắc lưỡi nói giả bộ buồn rầu nói:
- Ây cha! Nhìn cưng bi thương như vậykhi nhắc đến tên đó khiến anh cũng mũi lòng. Đáng lí bọn anh cũng đã định bỏ qua cho cưng và tên này rồi. Cưng quá thông minh, dù có bán cưng đi nhưng biết đâu cưng sẽ quay đầu lại cắn bọn anh một miếng thì sao, còn tên đó, mối thù bị đánh làm sao anh quên được. Bọn anh đã chờ cơ hội nhưng bọn nó đã cảnh giác rồi nên cũng khó ra tay. Bọn anh tưởng đâu đành phải bỏ qua cho hai người nào ngờ có người lại thuê bọn anh bắt cóc em rồi bán đi …. Hahaha … Vậy là oan gia ngõ hẹp.
“có người thuê bọn anh bắt cóc em rồibán đi…” mấy chữ này vang lên khiến cho tai Hiểu Đồng ù đi. Có người thuê bọn họ bắt cóc cô đem bán.” Ai?”. Kẻ nào? Xưa nay cô không gây thù với ai cả. Lẻ nào … Gương mặt Thiên Minh hiện lên trong đầu Hiểu Đồng. Không lẽ là hắn ta… không thể nào… nếu là hắn ta vậy thì mẹ và bé Đường sẽ …
Hiểu Đồng bắt đầu thấy hoảng sợ tột cùng, cô bị bắt cóc ở đây vậy thì mẹ cô và bé Đường liệu có bị bắt luôn rồi hay không. Không không… năm đó, mẹ cô mải lo cho cha cô nên không hề nhìn về phía thủ phạm, bé Đường cũngkhông thể gây hại cho hắn được…vậy thì có lẽ họ không bị bắt. Nhưng biết đâu hắn ta không muốn bất cứ người nào liên quan đến quá khứ xấu xa của hắn còn sống thì sao.
- Nếu có người nào anh có thể tin tưởng được thì đó là Thiên Minh – Những lời nói của Vĩnh Phong lại vang lên trong đầu cô – Chính Thiên Minh đã kéo anh ra khỏi con đường xa ngã, Thiên Minh không thể làm điều xấu được bởi vì anh ấy là một người tốt.
Vĩnh Phong liệu em có thể cùng anh hướng về cùng một niềm tin hay không. Liệu Thiên Minh có xứng với lòng tin của anh không.
Điện thoại của tên đại ca bỗng reo lên. Giọng khàn khàn hắn hỏi:
- Mày đến rồi à. Mày đến một mình chứ.
……………..
- Chờ một lát để tao kiểm tra lại đã.
Gã đại ca đưa đôi mắt thâm hiểm của mình về phía một tên đàn em đang cầm điện thoại như đang xác minh từ đồng bọn bên ngoài. Rồi hắn nhìn gã đại ca gật đầu.
Gã đại ca mĩm cười vẻ hài lòng, hắn đưa chiếc điện thoại lên tai nói:
- Mày thấy căn nhà hoang số 14 chứ, bọn tao đang ở đó. Vào đây đi con bồxinh đẹp của mày đang chờ mày ở đây nè.
Hiểu Đồng vừa nghe thấy mấy lời của hắn ta liền kinh hãi hét lên:” Không! Các người không được làm hại anh ấy”
Hiểu Đồng lao đến bên chiếc điện thoại của tên đại ca định giành lấy, cô muốn bảo Vĩnh Phong hãy chạy đi, hãy bỏ mặc cô, đừng lo cho cô làm gì.
- Bốp!
Một cái tát nảy lửa giáng vào mặt cô khiến cô ngã xuống, cảm giác nóng rộp và đau đớn trên má Hiểu Đồng. Cô vùng dậy định chạy ra ngoài nhưngai đó đã nắm lấy tóc cô kéo mạnh lại, khiến Hiểu Đồng đau đớn vô cùng, những giọt nước mắt lăn xuống.
Một cái tát lại được ban ra phía bên kia cái má đỏ ửng in hằn năm ngón tay.Cả hai má của Hiểu Đồng đều nóng rát, cô lảo đảo muốn ngã xuống nhưngkhông thể vì mái tóc cô đã bị nắm chặt.
- Á ! – Hiểu Đồng đau đớn hét lên. Hai tay đưa ra sau đầu giữ lấy mái tóc đang nhức nhói của mình.
- Đủ rồi! – Tên đại ca quát lên – Nó còn giá trị gấp mười lần mày đó. Mày mạnh tay quá lỡ nó có bề gì thì mày lấy gì đền cho tao.
Tên đàn em đang hành hạ Hiểu Đồng vội vàng thả tay ra. Hiểu Đồng rơi xuống như một món đồ chơi , cả thân mình mềm nhũn, mồ hôi nhuễ nhãi. Chiếc váy trắng cũng tả tơi rách nát một cách đáng thương. Hiểu Đồng cắnchặt răng nén sự đau đớn vào lòng nhưng những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi xuống. Cô nằm đó trông thật thảm thương, đôi chân trắng nõn nà bịtrầy xuống bắt đầu rướm máu. Mái tóc rối bù, trên nền đất còn vương *** vài sợi tóc đã bị đứt.
Tên đại ca tỏ vẻ thương xót lắc thở dài nói:
- Nếu cưng ngoan ngoãn thì đâu có ra nông nỗi này.
Trong điện thoại vang lên giọng nói đầy lo lắng và **** bới của Vĩnh Phong.
- Hiểu Đồng! Hiểu Đồng em có sao không, trả lời anh đi. Bọn khốn khiếp kia, tao thề sẽ lột da tụi bây.
Hiểu Đồng nghe tiếng Vĩnh Phong gọi nhưng cô không còn đù sức để trả lời cậu nữa.
Tên đại ca nghe những lời hăm dọa của Vĩnh Phong hắn ta đắc chí cười lớn.
- Thằng nhãi! Đau lòng lắm à. Yên tâm đi, chỉ là muốn dạy cho người yêu màyhọc cách ngoan ngoãn hơn thôi mà. Nó không chết đâu mày lo. Mày nên locho thân mày đi.
Nói rồi hắn ta cười lớn đầy thâm hiểmrồi cúp máy.
Hiểu Đồng cảm thấy đau đớn khi nghĩVĩnh Phong sắp xảy ra chuyện, cô thàchết còn hơn để anh có chuyện gì.
Vĩnh Phong lấy chiếc BMW màu vàng của Thiên Minh lao đi thật nhanh, chẳng mấy chốc đã lao ra đường quốc lộ, trời lúc này đã hửng sáng. Dòng xe cộ đang thi nhau chạy trên đường nhưng dường như rất chậm chạp.
Trong cuộc sống hối hả này, chẳng có ai lại có tâm trạng thư thái mà lái xe chậm rãi như thế chỉ là trong lòng Vĩnh Phong đang có cơn sóng nổi lên. Thời gian đối với cậu dường như trôi qua quá chậm.
Tiếng còi xe inh ỏi vang lên suốt con đường chiếc xe BMW màu vàng chạy khiến người qua lại cảm thấy khó chịu.Họ vội vàng lách vào bên trong nhường cho chiếc xe BMW chạy. Chiếc xe lao nhanh bất chấp hậu quả.
Cuối cùng, Vĩnh Phong cũng đã lái chiếc BMW đi đến điểm hẹn. Đó là một khu giải tỏa đã bỏ hoang rất lâu. Đây là nơi tụ tập của những thành phần bất hảo.
Vĩnh Phong dừng xe trước một căn nhà lầu hai tầng đã cũ và sập xuệ. Cậubước xuống xe, bước ra ngoài quan sát xung quanh một cách cẩn thận.
Đảo mắt hết một vòng xung quanh, Vĩnh Phong mới thò tay vào túi quần lấy điện thoại ra bấm vào số mới gọi.
Giọng cười khả ố vang lên, Vĩnh Phongnóng ruột hỏi ngay lặp tức.
- Tôi tới rồi. các người đang ở đâu.
……………
- Tôi tới một mình.
Im lặng một lúc đầu kia mới trả lời. Chúng bảo Vĩnh Phong đến căn nhà số 14. Nhưng Vĩnh Phong vừa định tắt máy thì một giọng nói vang lên khiến trái tim Vĩnh Phong thổn thức.
Những tiếng bốp bốp vang lên, giọng kêu đau đớn của Hiểu Đồng, tiếng gầm gừ của bọn chúng như một ngòi lửa châm vào trái bom trong lòng Vĩnh Phong, cậu đau đớn gào lên.
Nhưng Hiểu Đồng không trả lời cậu, trái tim Vĩnh Phong như thắt lại. Hiểu Đồng, em đừng bao giờ xảy ra chuyện gì nếu không anh sẽ không sống nổi.
Tên đại ca vừa cúp điện thoại là Vĩnh Phong phóng vào chiếc BMW như mộtcơn bão, nhanh chóng lái xe đi tìm cănnhà số 14. Chạy lanh quanh một hồi, cuối cùng căn nhà số 14 cũng hiện ra trước mắt.
Đó là một căn nhà lầu chỉ hai tầng, màu xanh da trời nhưng đã sờn vì cũ kĩ. Vĩnh Phong nhanh chóng ra khỏi xe và đóng sầm cửa lại. Cậu lại lấy điện thoại ra gọi cho tên đại ca.
Một tên đàn em mặc áo màu đỏ, trên mình đầy vết xăm đang đứng bên ngoài ban công quan sát. Hắn vừa nhìnthấy một chiếc xe BMW màu vàng chạy đến, biếtc chắc đó là Vĩnh Phong, hắn liền quay vào trong báo cáo cho tên đại ca biết.
Hắn vừa vào bên trong đã thấy Hiểu Đồng nằm bệt trên đất, chiếc váy trắng bị rách ở bả vai để lộ bờ vai trắng đầy quyến rũ. Chiếc váy bị xếch lên trên tận đùi non để lộ đôi chân thon thả tuyệt đẹp. Hắn nuốt nước miếng cái ực, liếc nhìn Hiểu Đồng từ trên xuống dưới rồi mới quay sang tên đại ca.
- Đại ca! Thằng nhãi đó đến rồi.
Tên đại ca gật gù đầy sảng khoái.
- Được lắm. Mày ở đây canh chừng con nhỏ này cho tao. Để bọn tao ra ngoài đón tiếp thằng khốn đó.
Tên áo đỏ này vừa nghe tên đại ca nói, ánh mắt vừa liếc về phía Hiểu Đồng thèm khát. Hắn ta liếm mép hỏi:
- Đại ca! Trước sau gì anh cũng bán con nhỏ này. Vậy thì cho em thưởng thức nó một chút rồi hãy bán.
Tên đại ca quắt mắt nhìn tên áo đỏ. Đôi mắt gã gã áo đỏ đầy dục vọng thèm khát đối với Hiểu Đồng thì thấy cái quắt mắt của đại ca mình thì chột dạ.
- Tao cho mày biết không được đụng đến nó. Nó là con gái còn trinh, khi bán sẽ rất có giá. Đó là món lợi của tao. Mày mà đụng vào tao chặt tay mày. Đám con gái dưới tay tao bị mày chơi hoài không chán à.
Tên áo đỏ phun một bãi nước miếng xuống đất, hắn **** một câu thề nói:
- Mẹ kiếp! Mấy con nhỏ đó chán bỏ xừ. Có con nào nhìn ngon như con nhỏ này đâu.
Trong khi những tên khác có vẻ rất sợhãi tên đại ca nhưng tên áo đỏ này thì không. Hắn ta ngang nhiên trả lời tên đại ca mà không hề có một chút run sợ nào cả.
Tên đại ca thấy tên này ngang nhiên trả lời mình thì cũng hơi giận, nhưng tên áo đỏ này hoàn toàn khác với bọn đàn em khác. Hắn ta chính là em trai ruột của tên đại ca mà tên đại ca lại rất yêu thương thằng em này của mình. Hắn thường chìu ý những đòi hỏicủa em trai mình.
Nhìn vẻ mặt muốn ăn thịt Hiểu Đồng của em trai, tên đại ca thở dài bất lực nói:
- Được rồi! Chờ tao xử thằng này xong rồi tính tiếp.
Tên đại ca nói xong liền đưa tay ra hiệu cho hai tên đàn em trong nhà đi theo hắn xuống lầu đón tiếp Vĩnh Phong. Bỏ lại Hiểu Đồng đã không còn sức lực nằm đấy và một con sói dâm đãng ở lại.
Đón tiếp Vĩnh Phong chẳng ai xa lạ chính là tên áo xanh mà khi lần đầu gặp nhau, Vĩnh Phong đã gai mắt . Hắn ta ung dung bước ra từ một một căn nhà hoang đối diện, vẻ mặt kênh kiệu đáng ghét. Trên tay hắn không phải là thanh gỗ như lúc trước mà là cây mã tấu dài và sắc bén, hắn gõ gõ cây mã tấu vào đầu khinh bỉ nhìn Vĩnh Phong.
Hôm nay tên áo xanh này không mặc áo, hắn ta cởi trần để lộ thân hình chi chít sẹo của mình. Sau lưng hắn ta là năm sáu tên đàn em nữa. Xem ra tên áo xanh này là tay dữ dằn nhất trong băng.
Nhưng Vĩnh Phong nhìn hắn một cách khinh thường, lần trước hắn đã bại dưới tay cậu thì lần này cũng vậy thôi.
Nhìn mấy tên đầu trâu mặt ngựa bướcra, kẻ nào cũng đầy sát khí nhìn cậu, tay lăm lăm cây mã tấu trên tay. Vĩnh Phong nhếch mép cười một cái rồi đưa tay cởi chiếc thắt lưng của mình ra. Xem ra lần này chúng quyết xử cậu cho bằng được mà Vĩnh Phong không phải đồ ngốc đứng yên cho chúng mặc tình xử trí. Chỉ vì nóng lòng muốn giải cứu cho Hiểu Đồng mà cậu quên mất rằng bọn chúng sẽ không đón tiếp cậu một cách tử tế như vậy. Lí trí của Vĩnh Phong đã bị nỗi lo lắng cho Hiểu Đồng che lấp. Nếu không, chắc chắc cậu sẽ đem theo đồ phòngthủ, như vậy càng dễ dàng hơn cho việc xử lí mấy tên này.
Nhưng từ căn nhà số 14 một đám hơn chục tên lần lượt bước ra. Nhưng khácvới bọn kia, mấy tên này chỉ vác gậy gỗ mà thôi.
Người ra cuối cùng đi ra chính là tên đại ca, bọn đàn em lặp tức dẹp qua hai bên hàng nhường lối cho hắn trongthật trịnh trọng. Vĩnh Phonh nhìn thấy trông buồn cười.
Gương mặt gã đại ca dần hiện ra trước mặt Vĩnh Phong, cậu há hốc miệng kinh ngạc nhìn đăm đăm tên đạica không chớp mắt. Gương mặt kia không quen nhưng cũng không lạ. Chính là tên cho vay nặng lãi lần trước.
Sau lần bị bọn chúng đánh lén ở gần vũ trường, cậu không còn thấy bọn chúng đến tìm mình nữa, tưởng rằng bọn chúng đã bỏ cuộc nào ngờ, bọn này vẫn ghi nhớ trong lòng. Cho nên hôm nay chúng mới bắt cóc Hiểu Đồngmục đích uy hiếp cậu để trả thù.
- Là mày…Mày muốn gì nói đi. Tao sẽ đáp ứng đủ, chỉ cần thả cô ấy ra – Vĩnh Phong hai mắt đỏ ngầu tóe lửa đầy giận dữ. Cậu ngằn giọng hỏi.
Tên đại ca, khuôn mặt đầy sự giễu cợt nhìn thấy vẻ tức giận của Vĩnh Phong thì nhếch mép cười nói:
- Tao đã bảo mày hãy bình tĩnh. Người yêu bé bỏng của mày không saocả.
Vĩnh Phong nhìn vẻ trêu ngươi của tênnày, bực tức quát:
- Thằng nào hồi nãy đã đánh cô ấy.
Một tên đô con và cực kì cao lớn đangđứng phía sau tên đại ca lên tiếng:
- Là tao.
Vĩnh Phong nhìn ra phía sau tên đại ca. Cậu nhìn thấy một cái đầu trọc lóc, trên đầu xăm một con cọp, chiếc áo thun đen trơn ôm sát thân hình to bự của hắn ta. Những bắp tay cuồn cuộn nổi lên dưới chiếc áo thu đen.
Vĩnh Phong và tên này đều nhìn nhau kình kình, trong đầu đánh giá trọng lượng của nhau. Nhưng ánh mắt của Vĩnh Phong nhìn tên này thật lạnh lùng và đáng sợ. Cậu hận muốn ăn tươi nuốt sống hắn về cái tội dám hành hạ Hiểu Đồng. Hắn ta nhất định là tên thê thảm nhất trong nhóm và sẽ bị chính tay cậu xử lý thì mới hả được cơn giận này.
Cái nhìn của Vĩnh Phong khiến tên này hơi chột dạ, hắn chưa từng thấy ai có ánh mắt sắc bén đáng sợ như thế ngoài đại ca của hắn, chỉ khác rằng ánh mắt người này không thâm hiểm như đại ca mình.
Gạt tên đàn em sang một bên, Vĩnh Phong tia mắt về phía gã đại ca, hất mặt hỏi hắn lần nữa.
- Đưa điều kiện của ngươi ra đi.
Tên đại ca chậm rãi đi tới gần Vĩnh Phong, dáng vẻ ung dung của hắn khiến Vĩnh Phong thấy sốt cả ruột. Càng kéo dài thì Hiểu Đồng càng chịu thêm đau đớn. Nhưng Vĩnh Phong biết mình không được hấp tấp, phải bình tĩnh đối phó bọn chúng, nếu không thì không chỉ cậu gặp nguy hiểm mà Hiểu Đồng sẽ còn bị nguy hiểm hơn.
Tên đại ca lấy giọng đểu giả trả lời câu hỏi của Vĩnh Phong.
- Thông thường, đứng trước một thiếugia lắm tiền nhiều của như cậu hai của tập đoàn Nguyên Thành Phong thì điều kiện được đưa ra là tiền.
Vừa nghe hắn nói, Vĩnh Phong lập tức nói ngay:
- Được! Ngươi cần bao nhiêu cứ nói.
Tên Đại ca đột nhiên cười lớn.
- Đã bảo cậu hãy bình tĩnh mà. Tiền chính là dùng để chuộc thiếu gia như cậu về thôi. Còn cô người yêu bé bỏng của cậu thì không có điều kiện gì cả. Bọn đàn em của tôi, đứa nào cũng thích thú được chiêm ngưỡng người đẹp của thiếu gia tập đoàn Nguyên Thành Phong cả. Mấy khi mới có cơ hội này chứ. Sau khi cho bọn đàn em của ta thưởng thức xong rồi thì bán côta để kiếm thêm một khoảng lời lớn.
Cả đám bọn chúng liền cười rộ lên khoái trá.
Lửa giận trong lòng bừng bừng nổi lên, cứ như nham thạch đã đến lúc phun trào ra và chỉ muốn thêu cháy tất cả mọi thứ trước mắt mình. Vĩnh Phong tức giận **** rủa bọn khốn này.
Bọn chúng muốn dùng Hiểu Đồng để dụ cậu đến, bắt lấy cậu rồi đòi tiền chuộc.
Tên áo xanh và mấy tên sau lưng của hắn ta liền bao quay lấy Vĩnh Phong. Tên nào cũng gườm gườm thủ thế, mấy cây mã tấu như những nốt nhạc, cây giơ cao, cây dưới đất, cây lại đưa ngay trước mặt Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong nắm lấy phần cuối sợi dây thắt lưng rồi quấn mấy vòng quanh bàn tay mình. Siết cho chúng thật chặt, bảo đảm chúng không thể rơi ra khỏi tay mình. Đây là thứ vũ khí duy nhất mà cậu có, cậu không thể đánh mất nó trừ phi cậu đoạt được một trong số mấy cây mã tấu này.
Tên đại ca quan sát thế trận đã dàn ra, phẩy tay nói lớn với bọn đàn em:
- Tụi bây cẩn thận kẻo làm nó chảy máu nhiều quá, nó mà bị ngỏm là không đòi tiền chuộc được đâu. Nghe rõ chưa.
Mấy tên bao quây lấy Vĩnh Phong cứ im lặng thủ thế, không tên nào dám manh động trước. Cứ như sợ rằng nếura tay trước sẽ bị đối phương thừa cơđánh lén.
Nhưng tên áo xanh đâu có đủ nhẫn nại để chờ đợi, hắn ta còn cay cú nhiều khi bị Vĩnh Phong hạ đo ván chỉ với một cú đấm khiến hắn ta mất mặt trước đám đàn em. Bây giờ chính là cơ hội cho hắn gỡ gạc lại danh dự của mình.
Hắn lao đến Vĩnh phong như một con hổ săn mồi quyết bắt cho được con mồi mới thôi. Nhưng cũng như lần trước, hắn ta vừa lao tới đã bị ăn ngaymột cái quất mạnh vào mặt, đầu sợi dây nịt của Vĩnh Phong được làm bằng thép cứng rất đắc tiền. Sợi dây này giá trên hai trăm triệu, sợi dây da được làm bằng chất liệu bền và cực kỳdẻo. Đây là sợi dây được chính tay nhà thiết kế nổi tiếng làm ra, và là sợidây độc nhất vô nhị. Đây là sợi dây mà Vĩnh Phong thích nhất, nếu khôngphải vạn bất đắc dĩ thì cậu cũng không nỡ đem nó ra làm vũ khí như thế.
Đầu dây quá cứng, cộng với lực quất tới khá mạnh, mặt tên áo xanh bị một vệt bầm tím rõ rệt, máu mũi hắn ta chảy ra, đau điếng.
Mấy tên kia thấy vậy lặp tức bổ đến, những nhát dao chém xuống nghe vù vù, Vĩnh Phong phải né tránh mà không có một cơ hội phản công nào. Những đường võ đẹp mắt của cậu không có cơ hội thể hiện ra.
Cuối cùng một nhát dao đã sượt ngang cánh tay của Vĩnh Phong, một làn máu đỏ thấm chảy dài trên cánh tay, một chút rát buốtm một chút nhức nhói nhưng không hề làm Vĩnh Phong nao núng. Cậu lặp tức phản ngay một đòn vào mặt của tên đã chém mình, không phải bằng sợi dây nịt mà bằng một cú đấm thật mạnh khiến tên này văng ra xa hơn chục bước.
Nhịp đấu dường như bị chậm lại khi những tên kia lo lắng cho đồng bọn, điều này rất có lợi cho Vĩnh Phong. Cậu có thể lấy lại cân bằng để bắt đầu phản đòn.
Quả thật sau khi vất vả né tránh những nhát dao lao đến vù vù của chúng, Vĩnh Phong hoàn toàn làm theo phản xạ tự do là né đòn, mà không đủ bình tĩnh nắm lấy khẻ hở của bọn chúng. Bây giờ thì Vĩnh Phongđã bình tĩnh hơn để phản kích.
Và những cú phản kích này hoàn toàn chính xác. Nhắm vào chổ hiểm của đối phương mà đánh tới, sợi dây da hỗ trợ cứ quay vù vù xung quanh. Khiến cho bọn chúng chẳng có cơ hội đến gần Vĩnh Phong thêm bước nữa. Vĩnh Phong đã đánh rơi được hai câymã tấu. Sợi dây da cứ thế vụt vào tay bọn chúng đau điếng khiến chúng phải buông rơi mã tấu. Mấy tên kia cũng bò lê bò càng lê lết trên mặt đất.
Tên áo xanh quyết chí chịu đấm ăn xôi, hắn ta nhào tới Vĩnh Phong hứng lấy một cái quất đau đớn để chụp lấy sợi dây. Hai bên bắt đầu dằng co nếu kéo sợi dây. Cây mã tấu trên tay hắn ta vung lên cao chém xuống, may mắn là Vĩnh Phong lách người qua né kịp nếu không thì đây là vết chém sâu đến tận xương tủy.
Vĩnh Phong nhanh tay chụp lấy cánh tay cầm mã tấu của tên này giơ lên cao, hai bên ở vào thế giằng co quyếtliệt. Vĩnh Phong dùng hết sức mình bóp thật chặt vào cánh tay cầm mã tấu của hắn ta. Rồi bẻ ngoặt bàn tay của hắn về phía sau, mục đích khiến hắn bị đau mà buông cây mã tấu ra.
Nhưng tên này cũng là một tay cực kì lìđòn, những vết sẹo trên mình hắn ta chính là bằng chứng rõ rệt nhất. Hắn ta tuy võ nghệ chẳng là bao nhưng hắnta là kẻ cực kì liều mạng. Dám lao vào nguy hiểm để bắt sống kẻ thù. Đối vớigã này, Vĩnh Phong vừa khinh miệt vừa nể trọng.
Không thể ép hắn ta buông cây mã tấu xuống, lại gặp sự chống cự quyết liệt của hắn, Vĩnh Phong đành kéo mạnh hắn ta về phía cậu. Cả thân người hắn ta bị kéo bất ngờ không kịp trụ lại, bổ nhào về phía Vĩnh Phong hơi khom xuống dưới ngực cậu. Sau đó gã đã hứng trọn một cú lên gối tuyệt đẹp và chính xác của Vĩnh Phong.
- Hự …
Lần này hắn ta chỉ kịp hự lên một tiếng rồi khụy xuống.
Vĩnh Phong đang đắc chí thì sau lưng đã bị một cú đá thật mạnh, khiến cậu nhào người về phía trước . Phải khó khăn lắm cậu mới trụ lại để không ngã xuống đất.
Quay người lại sau khi đã lấy lại được thăng bằng, Vĩnh Phong nheo mắt nhìn về phía đối thủ. Chính là tên to con đầu trọc đã đánh Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong cao 1m85, nhưng tên này còn cao hơn cả cậu, ít nhất tên này phải cao 1m9. Hắn ta nhìn Vĩnh Phong bằng đôi mắt vô hồn. Hắn bẻ khớp taynghe răng rắc , cổ lắc qua lắc lại cũng nghe rôm rốp. Trông hắn như những vận động viên quyền anh chuẩn bị lên khán đài.
Hắn khoát tay ra lệnh cho mấy tên kiatránh ra hết. Một mình đối mặt với Vĩnh Phong. Bọn đàn em liền đứng thành một vòng tròn lớn xung quanh hai người. Nhưng tránh xa tầm nhìn của tên đại ca.
Tên đại ca nãy giờ khoái trá nhìn Vĩnhphong và bọn đàn em chiến đấu đến chết với nhau. Hắn ung dung ngồi trên một cái ghế dựa êm ái, hút một điếu thuốc xì gà đắt tiền, nhả những đợt khói kkhoái lạc.
Hắn có phần hơi thất vọng khi bọn đàn em từng tên bị hạ ngục nhưng hắn mau chóng lấy lại sự khoái lạc của mình khi tên đầu trọc bước ra và cho Vĩnh phong một cú đá cực mạnh. Trông hắn như vị vua thời Hy Lạp đang ngồi trên đấu trường chết chóc để quan sát những tù binh đánh nhau tới chết để mau vui cho bản thân mình.
Một tên đàn em đến gần đưa cho tên đầu trọc một cây mã tấu nhưng hắn tagạt đi không thèm nhìn tới khiến tên đàn em tiu nghỉu đi ra xa quan sát.
Nếu là bình thường, chắc chắc Vĩnh Phong chấp nhận đấu tay đôi một cách công bằng. Nhưng do đã khá mệtkhi chiến đấu với mấy tên kia, mà sau lưng tên đầu trọc này còn hơn chục tên nữa. Cậu không thể phí sức để đấu với tên này. Vĩnh Phong siết chặtsợi dây thắt lưng, cố gắng thở mạnh để lấy lại hơi sức.
Cả hai bắt đầu lao vào cuộc chiến. Phải nói đây là cuộc chiến khá ghẹt thở giữa hai đấu sĩ rất mạnh. Vĩnh Phong có sự lanh lẹ dẻo dai, tên đầu trọc có sức mạnh kinh người.
Hắn cứ giáng những nấm đấm như búatạ của mình vào Vĩnh Phong. Bằng sự uyển chuyển của một con mèo, Vĩnh Phong tránh né được.
Cuối cùng Vĩnh phong cũng tìm được cơ hội đấm vào ngực của tên này, nhưng vàm ngực săn chắc của hắn dường như được cấu tạo bằng thép không hề bị uy hiếp bởi cú đấm của Vĩnh phong như mấy tên kia, phần thì sức Vĩnh Phong đã yếu.
Vĩnh Phong liền đấm thêm một cú nữanhưng cũng không ăn thua gì. Hắn ta liền vòng tay ra sau người Vĩnh phong kẹp chặt. Vòng tay rắn chắc của hắn khiến Vĩnh Phong không thể nhúc nhích được một tí nào, đành giở chiêuhèn nhất mà chưa bao giờ cậu sử dụng. Võ cắn….
Vĩnh Phong cắn một phát trên cáo đầu trọc lóc của hắn ta, mạnh đến chảy máu. Vậy là hắn ta bèn buông Vĩnh Phong ra.
Thoát được hắn ta, Vĩnh Phong lập tức lùi ra xa, phun một đống hỗn tạp gồm máu và nước miếng xuống mặt đất. Lấy tay vẹt đi vệt máu trên miệng mình, Vĩnh Phong vừa thở vừa lườm mắt nhìn đối thủ.
Cái đầu trọc lóc có in hình con cọp của hắn ta bây giờ đầy máu, con cọp của hắn ta như đang bị thương sắp chết vậy.
Nhìn vẻ mặt đau đớn của đối thủ, vĩnhphong cười ngằn, cho đáng đời ngươi. Nhưng không thể kéo dài với hắn như vậy được, sẽ mau đuối sức. Cậu cần phải đánh nhanh thắng nhanh mới được.
Nghĩ vậy, Vĩnh Phong liền xã sợi dây đang siết chặt bàn tay của mình ra, cậu cho sợi dây luồn vào trong tạo thành một cái thòng lọng….










Chap 15 : tiếp
Tên đầu trọc bị Vĩnh Phong xực cho một cái, hắn ta tức điên người, sùi cả bọt mép ra ngoài. Hắn hùng hổ lao vào Vĩnh Phong.
Nhưng lần này Vĩnh Phong không dại gì mà đánh trực diện với hắn ta nữa. Cậu chọn cách đánh vòng….
Mặc cho nấm đấm của tên này vương xa tới đâu, Vĩnh Phong cứ lùi lại né tránh. Khi cánh tay hắn vươn ra một cách bất lực thì Vĩnh phong nhanh chóng tra cái thòng lọng bằng dây nịt kia vào tay hắn ta. Nhưng đáng tiếc, Vĩnh Phong không phải là đối thủ trong trò chơi kéo co với hắn. Cậu bị hắn ta kéo lại và cho ngay một đấm vào bụng.
Vĩnh Phong rên lên một cái, máu đangchảy từ đỉnh đầu xuống thắt lưng vì sựđau đớn này lại chạy ngược chở lên đỉnh đầu, đau đớn không kể siết. Cắnchặt răng nhịn đau, Vĩnh Phong luồn người ra sau lưng hắn ta, dùng sức chân đạp mạnh vào mông hắn làm điểm tựa, ra sức kéo sợi dây về phía sau, cánh tay phải bị dây trói lại bị ngoặc về phía sau một cách đau đớn. hắn ta kinh hoàng hét lên.
Tay trái của hắn vơ quào về phía sau, bị Vĩnh phong nhanh trí dùng dây quấn lại, sẵn đà tống cho hắn thêm một đạp ngã xuống đất. Vĩnh Phong ngồi đè lên người hắn ta, mặc cho hắn ta cố gắng vùng vẫy ngồi dậy. Cậu thúc một cùi trỏ thật đau vào một bênmặt hắn. Khiến hắn bị tê liệt mất vài giây. Chỉ vài giây ngắn ngủi đó đã tạo cho Vĩnh Phong cơ hội tró chặt hắn.
Kéo một chân của hắn lên, Vĩnh Phong liền quấn sợi dây vào đó. Quấnthêm vài vòng nữa rồi gút lại. Vậy là hắn đã bị trói gô như một con gà chết.
Vĩnh Phong thở hồng hộc đứng dậy phủi tay, rồi ôm chặt cánh tay đang rỉ máu của mình. Mồ hôi nhầy nhụa trên người cậu, chảy vào nó, thật rát, làm cậu phải ghiến chặt răng cam chịu.
Tiếng vỗ tay vang lên bôm bốp….
Tên đại ca đã dụi tắt điếu thuốc dưới bàn chân mình. Vẻ mặt gã hơi tái nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình thản. Thật ra trong lòng gã tức đến hộc máu.
Tên đàn em mà hắn ta rất tin tưởng, vậy mà cũng khiến hắn ta thất vọng vô cùng. Hắn nhìn tên đầu trọc rồi nhìn tới bọn áo xanh, **** thầm trong bụng:” Thiệt là một lũ ăn hại mà. Có một thằng vậy mà đối phó cũng khôngxong. Nhục thiệt”
- Giỏi lắm! Tao phục mày sát đất luôn.Một mình mày còn hơn gấp 10 lần mấythằng đàn em vô dụng của tao.
Vừa nói hắn ta vừa liếc mắt hằn học nhìn lũ đàn em. Bọn này sợ tái cả mặt, không thằng nào dám lên tiếng, cũng không dám nhìn mặt tên đại ca.
Vĩnh Phong chẳng thèm để ý đến lời khen ngợi đầy giả tạo của hắn ta. Cậu vừa thở vừa nói như ra lệnh.
- Mau thả cô ấy ra.
Nhưng tên đại ca chỉ hừ mũi, rồi lại ra vẻ bình thản nói:
- Lúc đầu, tao tính đòi tiền chuộc là 20 tỉ nhưng mà bọn đàn em vô dụng của tao lại bị mày đánh đến nông nỗi này thì tao đành bắt mày phải đền tiền thuốc thang thôi. Tao quyết định rồi, số tiền chuộc của mày phải là 50 tỉ mới đúng.
- Mày muốn 50 tỉ hay 100 tỉ cũng được, chỉ cần mày thả cô ấy ra, nếu không tao không để yên cho tụi bây.
Vĩnh Phong tức giận gào lên, cậu cảm thấy các mạch máu trong người dường như đang đong lại, tay chân tê dại, sức lực gần như cạn kiệt.
Cả đêm qua cậu chưa ăn gì cả, chỉ mải lo tìm kiếm Hiểu Đồng rồi chờ đợitrước cỗng nhà trọ, kéo dài tới bây giờ. Cái bụng cậu đang sôi ầm lên.
Tên đại ca nghe Vĩnh Phong nói vậy thì tức giận đứng
- Thằng chó! Tao nói cho mày biết, tiền tao nhất định phải lấy, người tao nhất định không trả, mày có ngon thì đến đây lấy lại. Cái mạng của mày taokhông cần nữa. Tao cá là người nhà mày sẽ trả tiền cho trao dù là chỉ để lấy lại cái xác của mày. Tụi bây mần thịt nó cho tao, hôm nay tụi bây khônghạ được nó thì tao chết hết đi cho tao.
Vậy là gần hai mươi tên bao lấy Vĩnh Phong. Lần này thì không có chút chần chờ nào cả, chúng cứ thế lao bổ vào Vĩnh Phong.
Kẻ đấm người đá, gậy gỗ trên tay chúng cứ quật lên người Vĩnh Phong liên tiếp, quả thật là dù cho có mười đầu sáu tay đi chăng nữa cũng khó có ai địch nổi. Vĩnh Phong bị bọn chúng đạp cho tơi tả muốn ngất đi.
Đột nhiên ngay lúc đó, có hơn mười chiếc xe ô tô và mười mấy chiếc mô tô lao đến.
Tiếng thắng xe vang vọng cả một góc trời. Từ trên xe, những gương mặt đầytức giận lao xuống. Trên tay cũng toànlà thứ dữ. Sẵn sàng giết chết những kẻ khốn khiếp kia.
Thấy một đoàn xe kéo đến, tên đại ca tái cả mặt. Bọn đàn em ngạc nhiên đều dừng tay lại để nhìn đoàn xe đang đến kia. Không biết là bạn hay là thù.
Vĩnh Phong bị bọn chúng đánh đến nỗi phải nằm lăn ra đất.
Quốc Bảo vừa từ trong xe bước ra, thấy người anh mà mình kính trọng bị đánh đến trọng thương thì nộ khí xung thiên, cậu hét lên:
- Đập chết tụi nó cho tao. Không được để thằng nào chạy thoát.
Bọn đàn em nghe vậy thì biết chắc những kẻ vừa đến là thù, mà nhìn số lượng đông đảo kia biết mình khó lòngđịch lại, chúng liền co rúm người lại vớinhau tạo thành một vòng tròn phòng thủ.
Bọn người mới đến, đi xe mô tô đều là anh em trong băng của Vĩnh Phong, còn những người đi xe ô tô đều là đàn em của Thiên Minh.
Thiên Minh và Thế Nam bước xuống xe, cả hai đều đau xót chạy đến bên Vĩnh Phong. Thế Nam nâng người Vĩnh Phong dậy. Còn Thiên Minh thì cứ gọi tên của Vĩnh Phong.
Vĩnh phong vừa ngất đi một lát thì được Thiên Minh gọi dậy, chợt nhớ đến Hiểu Đồng, Vĩnh phong bừng tĩnh.
Cậu nhìn thấy Thiên Minh và Thế Nam thì vừa vui mừng vừa an tâm. Hai người anh em tốt nhất của cậu cuối cùng đã đến.
Ngay từ đầu, Vĩnh phong đã biết thế nao Thế Nam cũng dựa vào GPRS trong điện thoại của Vĩnh Phong mà tìm đến đây. Vĩnh Phong tự biết, một mình mình không thể nào cứu Hiểu Đồng thót khỏi tay bọn chúng khi mà bọn chúng đã có sự chuẩn bị kĩ càng như vậy.
Đó là lí do Vĩnh phong không tắc điện thoại mặc cho Thiên Minh liên tiếp gọiđến điện thoại của cậu. Nhưng muốn cứu Hiểu Đồng một cách an toàn khi mà bọn chúng yêu cầu chỉ một mình cậu đến thì chỉ có việc là phải đánh lừa chúng.
Lừa chúng là cậu sẽ đến một mình, dovậy Vĩnh Phong buộc phải một mình đi trước. Quả nhiên bọn này đã mắc bẫy. Chúng hoàn toàn tin là Vĩnh Phong đã đi đến một mình. Rồi lơ là cảnh giác, tập trung đối phó với mình cậu.
Trong khi đó Thế Nam và mọi người tập họp đầy đủ cùng lần theo tín hiệu truyền lại từ GPRS của Vĩnh Phong mà đi theo. Cuối cùng âm thầm đi đếnvà bất ngờ đột kích khiến chúng không kịp trở tay.
Chỉ có Thế Nam mới có thể phối hợp ăn ý với Vĩnh Phong như thế. Hai người hiểu nhau đến nỗi tuy hai mà một.
Tên đại ca thấy mình bị bao quây hết liền rút con dao dưới ghế ra, định đơnmã độc đấu giao chiến. Cuộc chiến sắp lá cà bắt đầu.
Chẳng bao lâu thế cuộc đã định, chỉ tiếc rằng tên đại ca đã chạy thoát. Chẳng là có mấy tên đàn em mở đường máu cho hắn thoát thân.
Một tay đàn em đã chớp ngay một chiếc mô tô ở gần đó rồi ra hiệu cho tên đại ca chạy đến. Chúng rồ ga chạy thiệt nhanh.
Những tay lái mô tô còn lại cũng nhanhchóng lên xe đuổi theo.
Thiên Minh ra lệnh cho đàn em tóm hết lũ này lại đưa đến đồn công an.
Thế Nam nhìn theo cả bọn rồi quay qua hỏi Vĩnh Phong.
- Hiểu Đồng đâu.
Vĩnh Phong yếu ớt thều thào, đưa taychỉ vào căn nhà số 14.
- Cô ấy bị bọn chúng bắt nhốt trong đó. Mau đưa mình vào trong tìm cô ấy.
Thế Nam và Thiên Minh lặp tức, mỗi người một bên dìu Vĩnh phong đi vào nhà.
Trong nhà, ngay khi tên đại ca bước ra, tên áo đỏ ở lại canh gác. Hắn nhìn Hiểu Đồng thèm khát điên cuồng. Chờđại ca hắn đi khỏi, hắn liền đi đến vuốt ve gương mặt xinh đẹp của cô.
Cũng như Vĩnh Phong suốt từ chiều hôm qua đến giờ, cô chưa có gì bỏ bụng, huống hồ, cô vốn ăn rất ít, buổi trưa chỉ ăn có một ít, sức lực cũng cạn kiệt. Lại bị đánh đập đến kiệt sức.
Bị tên áo đỏ vuốt ve, Hiểu Đồng run rẩy sợ hãi. Cô cố hết sức bò đi chỗ khác, tránh xa bàn tay kinh tởm của tên này ra. Nhưng càng tránh hắn ta càng ra sức sờ mó khắp người cô.
Hiểu Đồng tức giận mắng ****:
- Đồ xấu xa, mau bỏ bàn tay dơ dáy của mày ra khỏi người tao.
Nhưng ánh mắt dâm đãng của hắn chỉ nhìn thấy đôi môi xinh đẹp của cô đang luyến láy. Hắn ta cúi xuống hôn lên môi Hiểu Đồng. Cơn buồn nôn ập đến, trực trào nơi khóe miệng của Hiểu Đồng, cô muốn thoát ra khỏi đôi môi gớm ghiếc và khô cằn kia. Nhưng hắn đã giữ chặt người cô lại. Hiểu Đồng liền cắn mạnh vào môi hắn.
Hắn ta đau quá phải buông Hiểu Đồng ra. Rồi tát vào mặt cô một cái khiến Hiểu Đồng đập cả mặt xuống đất. Cô đau đớn nguyền rủa hắn ta.
Hắn ta liền bế thóc Hiểu Đồng lên, mặc cho cô vùng vẫy đấm lọan xạ lên người hắn ta. Hắn bế Hiểu Đồng vào một căn phòng có chiếc giường nệm êm ái. Dùng dây thừng trói chặt cô lại.
Sau đó hắn bỏ ra ngoài quan sát, thấyVĩnh Phong và mấy tên đang cầm mã tấu đánh nhau. Thích thú đứng quan sát một lúc rồi tức tối khi thấy tụi kia lần lượt bị Vĩnh Phong hạ gục.
Rồi tên đầu trọc ra ứng chiến, hắn ta hài lòng giống như anh trai mình. Khi thấy Vĩnh phong vùng vẫy khi bị tên đầu trọc kẹp chặt hắn liền quay trở vào. Hắn cho rằng thế cuộc đã định, Vĩnh Phong thua là cái chắc.
Hắn quay vào trong lục soát ở mấy cáicáo của bọn đàn em một cái gói nhỏ chứa mấy viên thuốc màu trắng nhỏ xíu. Lấy tay búng vào cái bịch một cái, hắn khoái trá cười thầm.
Đây chính là mấy viên thuốc kích dục rất mạnh, người nào uống vào dù chỉ một viên thì ham muốn đã dâng cao đến tột độ.
Hắn ta tự rót cho mình một ly rượu thơm ngon rồi uống liền năm viên. Hắn khoái trá nghĩ thầm:
- Nếu đại ca có trách thì mình sẽ nói là chỉ muốn làm chuyện ấy bên ngoài cơ thể thơm tho kia mà thôi. Không dè uống nhằm thuốc của bọn đàn em, cho nên không kìm chế nổi mới làm luôn cả bên trong của cô ta. Dù sao cũng là anh em ruột, anh hai cũng chẳng trách hắn nhiều.
Nghĩ vậy hắn ta liền bước vội vào bên trong, đóng sầm cửa lại. Khóa chốt kỹcàng không cho ai vào trong trong khi hắn đang hành lạc.
Hiểu Đồng thấy hắn ta bước vào, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô như muốn ăn tươinuốt sống. Thì ra sức vùng vẫy, nhưngtất cả đều vô ích, aty chân cô đều bị trói chặt.
Tên dâm tặc này cởi áo lao đến bên Hiểu Đồng, hắn đưa đôi môi gớm ghiếc của mình ra sát lên cái cổ và khuôn ngực hoàn mỹ của cô một cách thô bạo.
Hiểu Đồng đau đớn đến bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô.
Ký ức khủng khiếp năm xưa lại tràn về.
Năm đó, Hiểu Đồng chỉ là một cô bé 12tuổi. Bà Du Cẩm – mẹ cô, vốn là một tiểu thư yếu đuối, chưa từng lao động nặng nhọc. Bà có tài đánh đàn thường nhận lời làm giáo viên thanh nhạc, nhưng từ khi lấy chồng bà đã nghỉ dạy. Nay chồng mất, để lại số nợ ngập đầu và đứa con gái nhỏ. Bà đànhphải đi dạy đàn trở lại.
Không chỉ đi dạy đàn cho con cái nhà giàu mà bà còn nhận đàn ở những quán nước hay nhà hàng, khách sạn. Hằng ngày chạy khắp nơi để kiếm tiềntrả nợ.
Hiểu Đồng vốn dĩ sống sung sướng, nhưng cô bé rất có ý thức về cuộc sống. Do vậy, khi nhà trở nên túng quẩn, cô bé đã nhanh chóng tập làm quen với sự nghèo đói mà không một tiếng quán than.
Thấy mẹ cực nhọc bôn ba khắp nơi, tối về phải nấu cơm nấu nước dọn dẹp cho mình. Cho nên Hiểu Đồng vừađi học về là lặp tức dọn dẹp, tập tành đi chợ bằng số tiền ít ỏi mà mẹ cho để dành đi học.
Còn nhớ lần đầu tiên nấu cơm, Hiểu Đồng sơ ý làm đổ nồi nước sôi trên tay, khiến bàn tay bị phỏng đỏ hết sức đau rát.
Tối đó sợ mẹ phát hiện ra, cô đã mặc một chiếc áo dài tay phủ kín bàn tay bị phỏng lại, mặc kệ đêm đó trời vô cùng nóng bức, cứ thế cô bé giả vờ đi ngủ sớm nhưng không tài nào ngủ được vì trời nóng và bàn tay bị đau. Cô bé cắn răng chịu đựng nhắm ghiền mắt không dám cục cựa, cứ thế cho đến khi thiếp đi.
Tới khi bà Cẩm Du phát hiện thì bàn tay rộp lên những mụn nước vô cùng rát. Bà chua xót nhìn con gái, vội vàng đưa con đến bệnh viện. Bác sĩ đã mắng bà rất nhiều vì tội không chăm sóc con đàng hoàng. Bà Cẩm Du chỉ biết cuối đầu xin lỗi.
Suốt cả buổi về nhà, bà Cẩm Du không nói một lời nào, Hiểu Đồng với gương mặt muốn khóc đi bên cạnh. Vềđến nhà, hiểu Đồng bật khóc xin lỗi mẹ. Nhưng thay vì trách mắng con thì bà Cẩm Du lại ôm con mà khóc và nói rằng: Bà không giận Hiểu Đồng chỉ là đang giận bản thân không thể lo cho Hiểu Đồng được cuộc sống tốt hơn.
Cũng may sau đó bàn tay của Hiểu Đồng đã lành lặn mà không để lại vết thẹo nào.
Công việc nhà, Hiểu Đồng đã dần quen cũng đúng lúc Hiểu Đồng được nghỉ học. Nhưng những đồng tiền mà bà Cẩm Du làm ra chỉ đủ trang trải trong tháng mà không hề dư ra đồng nào. Vì vậy, năm học mới của Hiểu Đồng sẽ phải tốn khá nhiều tiền dù bây giờ Hiểu Đồng đã chuyển sang một trường công lập it tốn kém.
Hiểu Đồng nôm na đi xin việc làm. Đối với một đứa bé mới 12 tuổi thì khó có ai nhận vào làm mà với sức vóc gầy còm của cô bé lại càng không.
Nhờ chị hàng xóm giới thiệu, Hiểu Đồng được nhận vào chạy bàn cho một tiệm phở cũng khá nổi tiếng nhưng tiền lương chỉ bằng 1 phần 3 so với những người khác. Vì cần tiền và cần một chỗ làm, Hiểu Đồng đành cắnrăng chấp nhận.
Công việc rất nặng nhọc, vì Hiểu Đồngcòn nhỏ nên không thể ra ngoài tiếp khách mà phải ở trong rửa bát. Nhữngcái tô rất nặng và trắng toát, phải vừarửa nhanh vừa cẩn thận, nếu mà bể một cái thì sẽ bị trừ tiền lương thê thảm. Sau này, bà chủ tiệm thấy Hiểu Đồng cũng siêng năng chăm chỉ cho nên mới lên lương cho cô bé.
Thấm thoát, Hiểu Đồng làm công ở đócũng được hai năm. Dù bà Cẩm Du phản đối thế nào đi chăng nữa, Hiểu Đồng cũng nhất quyết không nghỉ. Những đồng tiền ít ỏi Hiểu Đồng làm ra tuy không giúp được nhiều nhưng cũng làm giảm gánh nặng cho bà Cẩm Du. Hiểu Đồng hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình.
Bây giờ, Hiểu Đồng đã là một thiếu nữ chưa tới 15 tuổi đầy xinh đẹp. Cái tuổiđang phát triển làm thay đổi con người. Những đường cong trên cơ thể bắt đầu rõ rệt hơn. Thân hình càng ngày càng đẫy đà, ngực cũng nở nang hơn.
Cô bé Hiểu Đồng ngày nào giờ đây đãthay đổi đến chóng mặt. Mọi người đều khen ngợi. Chỉ cần một nụ cười vôtình cũng khiến cho bọn con trai mất hồn nhất là bọn con trai mới lớn.
Bà chủ tinh ý bảo Hiểu Đồng ra bưng phở cho khách, quán lặp tức trở nên đông khách hơn xưa, chủ yếu là bọn mày râu đến ngắm Hiểu Đồng.
Nhưng mà kẻ luôn săm xia Hiểu Đồng từ đầu đến chân chính là lão chủ tiệm.
Lão là một tên già dê chính hiệu. Hồi mới đến đây, Hiểu Đồng còn nhỏ, hắn khô g thèm để mắt tới, nhưng bây giờ, hiểu Đồng như một đáo hoa mới nở tuyệt đẹp thì làm sao lão lại làm ngơ cho được.
Trước đây, lão thường giở trò xàm sở với mấy chị làm công trong quán sau lưng vợ lão. Nhưng ai nấy đều cắn răng chịu cho qua vì làm ầm ĩ ra vừa xấu hổ vừa có nguy cơ mất việc.
Nếu có điều kiện ai lại chịu đi làm côngbao giờ. Nhưng những người đến đây làm hầu hết đều không được ăn học tử tế hoặc là từ quê mới lên. Cho nên qua sông phải lụy đò. Có người còn phải chìu ý lão, để lão làm nhục, sau này bị phát hiện, bị đuổi không thươngtiếc, đã vậy lão còn phủi tay xua đuổi mặc kệ con người ta ra sao thì ra.
Hiểu Đồng vẫn còn rất ngây thơ chưa hiểu chuyện, thường bị lão làm như vô tình đụng trúng. Hay là nhờ vả Hiểu Đồng tính toán tiền nong giúp lão để được ở sát bên Hiểu Đồng hít thở hương thơm của con gái mới lớn.
Một ngày nọ, nhân lúc vợ hắn ta đi chùa, hắn giả vờ sai Hiểu Đồng lên lầu lấy đồ giúp hắn. Hiểu Đồng ngốc nghếch tin lời theo hắn lên lầu lấy đồ. Vừa lên đến nơi thì hắn ta đã khóa chốt cửa lại, lôi ngay Hiểu Đồng lên giường định giở trò tồi bại.
Mặc cho Hiểu Đồng la hét, gào khóc vang xin hắn tha cho mình nhưng bàn tay dơ dáy bẩn thỉu của hắn ta vẫn chu du khắp người cô bé. Bờ môi nứt nẻ của hắn nút lấy từng thớ da non mịnmàng kia. Đôi tay hắn ta ôm trọn bờ ngực còn đang nhú của Hiểu Đồng khiến cả thân hình cô bé căng cứng lại(tội lỗi thật là tội lỗi quá đi thôi – khúcnày ăn cắp ý tưởng từ cuốn truyện “ Mờ ám” , nghe tên là thấy mờ ám rồi, nhưng mọi người tìm đọc thử đi cũng khá hay)
Mặc cho Hiểu Đồng cào cấu nhưng hắn ta chẳng thèm dừng lại lấy một giây xâm chiếm cơ thể cơ bé. Tay hắn ta nhào nắn bờ ngực non dại kia đến đau đớn run rẩy. Nước mắt cô béHiểu Đồng chảy dài trên cái gối mềm mại màu xanh bên dưới.
Đồng phục vốn dĩ là áo sơmi xanh và váy xám ngắn trên đầu gối. Càng thuận tiện cho tên cầm thú này hành lạc. Những nút áo của Hiểu Đồng đã bị hắn ta giật bung ra, để lộ chiếc áo lót màu trắng đang che dấu bờ ngực nhỏ nhắn. Khiến hắn ta càng phát cuồng hơn, muốn khám phá thứ ẩn dấu đằngsau chiếc áo lót kia ( Nam mô a di đà phật – tha lỗi cho TG cứ trách cái tên KhanhTrinhBoA gì đấy)
Hiểu Đồng giang hai tay ôm lấy ngực che chắn, nhưng tên này đã chở thànhcon thú thèm khát điên cuồng. Con mồi quá hấp dẫn ở trước mặt làm saohắn lại bỏ qua.
Bàn tay to lớn thô lỗ của hắn nắm lấy hai cánh tay nhỏ nhắn của Hiểu Đồng đưa lên trên đầu. Đầu cúi gục xuống ngực của Hiểu Đồng hít lấy mùi hương da thịt nơi ấy. Bàn tay tham lam kia lần vào trong chiếc váy sờ mó.
Hiểu Đồng chỉ có thể khóc thét lên bất lực khi hắn ta từng bước từng bước xâm chiếm cơ thể mình. Khi chiếc quần lót đang từ từ kéo xuống, Hiểu Đồng bèn gồng người kẹp chặt hai bắp đùi lại ngăn cho chiếc quần bị tụt xuống. Bàn tay kia lập tức len vào giữa hai bắp đùi cô bé.
Hiểu Đồng tuyệt vọng đến nỗi không thể khóc được nữa, trong đầu cô bé nghỉ đến hình ảnh của ba, hình ảnh của mẹ và cái chết …
Hiểu Đồng không còn nhỏ để hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Và cái đáng giá ngàn vàng mà một người con gái cần phải giữ gìn cho đến khi lấy chồng. Nếu có trao thì phải trao cho người mình yêu, chứ không thể trao cho cho một tên cầm thú đội lốt ngườinhư lão ta.
Khẽ chớp mắt cho giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống. Hiểu Đồng thấy hình ảnh tần tảo của mẹ, sự hạnh phúc của gia đình lúc trước, và hình ảnh ba mình trên thiện đàng, cô bé lắp bắp trong miệng.
- Xin lỗi mẹ, con xin lỗi…vĩnh biệt…con đi tìm ba đây ….
Khi Hiểu Đồng toan cắn lưỡi tự tử, chiếc quần lót đã hoàn toàn xuống đến mắt cá chân của cô bé thì cánh cửa phòng bị ai đó đạp tung….
Mấy anh chị trong quán ào vào, tức giận nắm áo lão dê xồm kéo ra xa khỏi Hiểu Đồng, dần cho hắn ta một trận nên thân. Mấy chị cũng nhào đến kẻ cào cấu, kẻ mắng **** khiến hắn phải quỳ lạy van xin.
Hắn bị kết án 5 năm tù về tội có ý đồ cưỡng hiếp trẻ vị thành niên. Đáng lí tội trạng của hắn còn nặng hơn nữa nhưng nhờ vợ hắn đút lót nên mới lãnhán 5 năm tù mà thôi.
Hắn ta chính là nỗi ám ảnh lớn nhất trong ký ức của Hiểu Đồng, biết bao nhiêu đêm, cơn ác mộng về hắn cứ quấy rầy giấc ngủ của Hiểu Đồng. Mãi mãi Hiểu Đồng không thể quên được gương mặt dâm đãng của hắn.
Đã lâu rồi, Hiểu Đồng cố gạt bỏ hình ảnh hắn để sống cuộc sống bình thản bên mẹ và bé Đường.
Vậy mà bây giờ, hình ảnh đó lại một lần nữa hiện về. Hiểu Đồng lại một lần nữa bị cưỡng bức. Hiểu Đồng sợ hãi nhắm nghiền mắt lại, nước mắt đã không còn rơi vì nó đã khô cạn rồi.
Hiểu Đồng giờ đây không còn là cô bé ngày xưa nữa, dù có đau khổ hay tuyệt vọng thế nào thì ý nghỉ tự tử không bao giờ hiện ra trong tâm trí cô. Vì mẹ vì bé Đường cô không thể có chuyện gì.
Hiểu Đồng cay đắng để mặc cho hắn chà đạp thân thể mình, cô cjhỉ cảm thấy kinh tởm cơ thể của chính bản thân. Nó đang từ từ bị nhiễm bẩn. Trong lòng Hiểu Đồng chỉ có một nỗi sợ hãi chính là Vĩnh Phong. Anh sẽ vì cô mà bất chấp tất cả lao vào nguy hiểm.
Nghỉ tới Vĩnh Phong thì những giọt nước mắt đã khô kia đột nhiên tràn ra…..
Thuốc bắt đầu có tác dụng, tên áo đỏ bắt đầu thấy trong người nóng bừng lên, hai mắt đục gầu, đỏ rực. Hơi thở hắn trở nên điên loạn, nước dãi chảy tràn ra khóe miệng trong hắn lúc này chẳng khác gì con chó dại. Hắn điên cuồng xé rách chiếc váy trên người Hiểu Đồng.
Rõ ràng lúc đầu có ý nghĩ chỉ cần có thể sống trở về, Hiểu Đồng chấp nhận bị chà đạp, vậy mà khi nghĩ đến Vĩnh Phong lại thấy tên này điên cuồng xé áo, Hiểu Đồng lại dùng hết sức mình phản kháng. Hai tay, hai chân bị trói chặt của cô vung vẩy kịch liệt, Hiểu Đồng kinh hoảng gào thét.
Đầu óc cô lúc này bị rơi vào vô thức, chỉ biết gào thét vùng vẫy nên không hay cánh cửa phòng một lần nữa bị đạp đổ.
Thế Nam thấy tên áo đỏ đang ngoảnh mặt lại nhìn về phía họ, phía dưới Hiểu Đồng không ngừng gào thét liền buông tay đang dìu Vĩnh phong cho Thiên Minh giữ. Cậu tức giận lao đến kéo tên áo đỏ ra khỏi người Hiểu Đồng. Đánh cho hắn một trận thừa sống thiếu chết.
Thiên Minh dìu Vĩnh Phong đến bên giường. Vĩnh Phong đau xót kéo tay Hiểu Đồng ngồi lên. Nhưng Hiểu Đồng vẫn ra sức vùng vẫy. Vĩnh phong đau xót ôm cô vào lòng thật chặt.
- Hiểu Đồng! Là anh đây. Anh là Vĩnh Phong đây. Đã không sao rồi. Anh xin lỗi, anh đã đến muộn hại em phải hoảng sợ đến vậy.
Bị Vĩnh Phong ôm chặt, Hiểu Đồng cảm thấy hơi ấm quen thuộc, bình yên. Cô đã thôi vùng vẫy nhưng ngay sau đó cô đã đẩy Vĩnh Phong ra rồi thu mình vào một góc.
Vĩnh Phong chua xót nhìn Hiểu Đồng thu mình như một con ốc thu mình vàovỏ. Vĩnh Phong nhẹ nhàng nói, cậu sợ làm Hiểu Đồng sợ hãi.
- Để anh cởi trói cho em.
Hiểu Đồng không trả lời, đôi mắt ngây dại, trong cô như người mất trí, thần trí không tỉnh táo.
Vĩnh Phong tháo dây cho Hiểu Đồng xong thì Thế Nam đã đến bên cạnh cậu hỏi:
- Cậu muốn xử trí tên này thế nào.
Vĩnh phong tức giận quay lại nhìn tên áo đỏ đã bị Thế Nam đánh thảm thương đang nằm rên rỉ dưới nền gạch. Vĩnh Phong từ từ đứng dậy, cậu hợi loạn choạng. Thiên Minh và Thế Nam cùng lúc đỡ lấy cậu. Nhưng Vĩnh phong khoát tay.
Cậu đi đến tên đàn em của Thiên Minh chụp lấy khúc cây nằm trên tay hắn rồi đi đến bên tên áo đỏ đập liên hồi trên người hắn ta.
Thiên Minh thấy tên áo đỏ bị đáng quằn quại sắp chết. Hắn ta liên tục kêu tha mạng. Thiên Minh liền đến ngăn cản.
Nhưng Vĩnh Phong đã bị sự tức giận mất đi lý trí, cậu đẩy Thiên Minh ra tiếp tục đánh .
Vĩnh Phong dùng sức để đánh nên làm động đến vết thương trên cánh tay, máu chảy ra nhiểu xuống đất.
Hiểu Đồng nghe tiếng kêu gào liền quay đầu nhìn lại, thấy máu từ từ tay Vĩnh phong chảy ra thì tĩnh trí. Cô laođến ôm chặt lấy Vĩnh phong kéo cậu lại.
- Vĩnh Phong, đừng đánh nữa, đánh nữa hắn ta sẽ chết đó.
Ba Hiểu Đồng đã chết trước mặt cô, nên cô cũng không muốn thấy ai chết trước mặt mình nữa. Dù rằng tên này rất đáng chết và cô cũng rất căm giận hắn nhưng Hiểu Đồng không muốn vì mình mà Vĩnh Phong phải mang tội giết người.
Hiểu Đồng ôm chặt lấy Vĩnh Phong thều thào hỏi:
- Vĩnh Phong, em xin anh. Em không muốn ai chết trước mặt em lần nữa đâu.
Vừa nói xong mấy câu này thì Hiểu Đồng ngất xỉu.










Chap 16

Bàn tay đang ôm chặt lưng Vĩnh Phong từ từ lỏng ra. Vĩnh Phong hốt hoảng quăng cây gậy trên tay mình xuống đất, rồi quay người lại đỡ lấy Hiểu Đồng. Thế Nam cũng vội chạy đến đỡ Hiểu Đồng.
Cả hai cùng đỡ Hiểu Đồng ngồi bệch xuống đất, gương mặt xanh xao vẫn còn in hằn những dấu tay trên mặt Hiểu Đồng khiến tim hai chàng trai đều cùng lúc thắt lại. Gương mặt hằn lên nỗi đau đớn.
- Hiểu Đồng! Vĩnh Phong dùng tay lay nhẹ gương mặt của Hiểu Đồng, miệng gọi tên cô.
Thế Nam cũng lên tiếng gọi nhưng Hiểu Đồng hoàn toàn không có một chút động tĩnh nào.
Vĩnh Phong nhìn Thế Nam quát lớn:
- Mau đi chẩn bị xe.
Nói xong Vĩnh Phong liền bồng Hiểu Đồng chạy vội ra xe mặc cho cánh tay vẫn đang chảy máu, thấm cả vào chiếc váy trắng của Hiểu Đồng.
Thế Nam cũng đứng dậy chạy theo mỡ đường. Ra bên ngoài Thế Nam liên mỡ sẵn cửa sau để Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng vào trong. Sau đó lặp tức đến tay lái nổ máy, không một chút chậm trễ.
Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng đến bên xe, nhẹ nhàng đặt cô vào trong rồi cũng theo vào, để Hiểu Đồng dựa vào người cậu. Ôm chặt lấy Hiểu Đồng trong đôi tay run rẩy của mình, hơi thở gấp gáp, Vĩnh Phong đặt đầu Hiểu Đồng tựa dước cằm mình, cậu thều thào nói:
- Hiểu Đồng! Em đừng có xảy ra chuyện gì … anh không cho phép em xảy ra chuyện.
Vĩnh Phong nắm chặt lấy bàn tay không còn động đậy của Hiểu Đồng, tay cậu lạnh toát run rẫy.
Thế Nam cũng lao xe đi hết tốc độ đến bệnh viện, thỉnh thoảng cậu liếc nhìn gương mặt của Hiểu Đồng qua kính chiếu hậu. Cậu muốn chạm vào gương mặt xanh xao kia, muốn là người được ôm cô ấy vào lúc này,muốn thể hiện sự qun tâm đầy yêu thương của mình lúc này. Nhưng … khi đưa mắt nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu vì lo lắng và sợ hãi của Vĩnh Phong, cậu đành thở dài rồi an ủi:
- Đừng lo, Hiểu Đồng không sao đâu, cô ấy vốn là người cứng rắn.
Nhưng Vĩnh Phong không nói gì, chỉ vòng tay siết chặt Hiểu Đồng thêm nữa. Suốt cả đoạn đường đi đến bệnh viện, tất cả đều im lặng, chỉ còn lại nhịp thở vầ tiếng động cơ xe.
Bên ngoài dòng người vẫn đang hối hả, ồn ào. Nắng đã lên gay gắt rồi.
Đến bệnh viện, Vĩnh Phong tông cửa bế Hiểu Đồng chạy ngay vô cửa bệnh viện hét lớn:
- Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ đến đây.
Mọi người đều đưa mắt tò mò nhìn xem đã xảy ra chuyện gì. Họ nhìn thấy một chàng trai dáng vẻ thất thần vừa chạy vừa gào thét, trên tay cậu đang bế một cô gái dường như đã bất tỉnh.
Mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt không làm mất đi vẻ đẹp trai đầy nổi bật của cậu, đặc biệt là cái mũi cao rất đẹp, làn da rán nắng trông cực kì nam tính. Chàng trai đang bồng cô gái thật nhẹ nhàng như thể sợ làm cô đau, gương mặt lo lắng, yêu thương, cho thấy tình cảm sâu đậm của chàng trai dành cho cô gái. Máu chảy trên tay cậu nhỏ giọt xuống sàn bệnh viện. Trên người cậu ta đầy những vết bầm.
Cô gái trên tay cậu tuy gương mặt bị sưng đỏ nhưng vẫn không thể che đi vẻ đẹp chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn của cô. Quần áo trên người cô rách nát, chiếc váy trắng loang lỗ màu đỏ thẩm, chân bị trầy xướt…
Họ là đôi tình nhân bất hạnh gặp phải tai nạn.
Mọi người cũng chú ý đến một chàng trai đi theo sau cặp tình nhân nọ, áo sơ mi trắng soắn đến khủy tay, mái tóc rũ phía trước, dáng người nho nhã điềm đạm. Cậu ta cũng lo lắng cho cô gái cũng không kém bao nhiêu. Luôn trong tư thế sẵn sàng đón lấy cô gái nếu chẳng may anh người yêu có ngục ngã, để cô gái không phải chịu thêm bất kỳ đau đớn nào.
Mấy cô y tá đang kiểm sổ nghe tiếng thét thì giật mình ngẩng đầu nhìn lên. Thấy đôi nam nữ kia chảy máu khắp người liền hoảng hốt đứng bật dậy. Xô ngã cả chiếc ghế dưới chân xuống đất, họ vội chạy ra khỏi bàn trực và dẫn đường cho chàng trai đưa cô gái đến phòng cấp cứu.
Đi đến hành lang cấp cứu họ chạy ngang qua một bác sĩ, anh chàng bác sĩ liền chặn họ lại:
- Bênh nhân bị làm sao.
- Cô ấy bị ngất xỉu – Thế Nam vọi trả lời bác sĩ.
Anh chàng bác sĩ mặc một chiếc áo blouse trắng, bên trong là một chiếc áo sơ mi cũng màu trắng, thắt caravat màu xanh sọc trắng, đeo một đôi kính màu nâu rất đẹp, trông giống như một thiên sứ áo trắng.
Anh ta liếc nhìn bệnh nhân rồi hoảng hốt kêu lên:
- Hiểu Đồng! ….Mau đưa cô ấy vào phòng cấp cứu ngay lặp tức.
Anh chàng bác sĩ ấy không ai khác chính là Hữu Thiên, con trái bác sĩ Nhân, người đang trực tiếp điều trị cho mẹ của Hiểu Đồng.
Các cô y tá giữ cửa phòng cấp cứu để Vĩnh Phong dễ dàng bế Hiểu Đồng bước vào. Hữu Thiên vào trước tiên, cậu chỉ vào một cái giường trống rồi ra lệnh:
- Đặt cô ấy nằm xuống đó.
Vĩnh Phong lặp tức bế Hiểu Đồng đến giường, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống. Tay nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng khẽ gọi tên cô.
Hữu Thiên nhíu mày nhìn Vĩnh Phong ngạc nhiên, trong đầu xuất hiện hàng lọat câu hỏi về chàng trai kia và chuyện gì đã xảy ra cho Hiểu Đồng.
Nhưng cậu lấy giọng bình tĩnh của một bác sĩ mà ra lệnh cho Vĩnh Phong và Thế Nam.
- Xin mời các anh ra ngoài để các bác sĩ chúng tôi khám cho bệnh nhân.
Nhưng Vĩnh Phong và Thế Nam đều không nhúc nhích, mắt cứ dán chặt vào người Hiểu Đồng lo lắng. Hữu Thiên bực tức nói lớn lần nữa:
- Mời các anh ra ngoài để chúng tôi khám bệnh cho bệnh nhân.
Lúc này Vĩnh phong và Thế Nam mới quay lại nhìn anh chàng bác sĩ.
Vĩnh phong nhớ lại lúc bên ngoài anh ta đã kinh ngạc gọi tên của Hiểu Đồng, vậy là anh ta có quen với Hiểu Đồng. Vĩnh Phong nhận ra gương mặt của anh chàng bác sĩ này. Lúc đưa Hiểu Đồng đến thăm mẹ, cậu thấy anh chàng này đã đưa Hiểu Đồng ra tới tận cửa
Các cô y tá chạy tới kéo Vĩnh phong và Thế Nam đi ra ngoài, nhưng Vĩnh Phong đã hất tay của cô y tá ra khỏi người mình, khiến cô ta bất ngở nên đứng không vữa suýt chút nữa là té ngã.
Thế Nam biết tâm trạng lo lắng của Vĩnh Phong, bây giờ trong lòng Vĩnh Phong không muốn Hiểu Đồng rời xa ánh mắt mình dù chỉ một giây vì bản thân cậu cũng không muốn rời xa cô.
Nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của cô y tá và hành động lỗ mãng của Vĩnh Phong, Thế Nam đành từ tốn giải thích.
- Chị thông cảm, vì cậu ấy quá lo lắng cho bạn mình nên mới lỗ mãng như vậy. Xin chị hiểu cho tâm trạng của của cậu ấy lúc này. Chúng tôi hứa sẽ im lặng không làm phiền mọi người khám bệnh đâu.
Hữu Thiên cũng quan sát Vĩnh Phong nãy giờ, cậu phát hiện trên người Vĩnh Phong đầy thương tích, chắc chắn anh chàng này vừa xảy ra một trận ẩu đả kịch liệt, nhưng sao Hiểu Đồng lại bị lôi vào vụ ẩu đã này.
Hữu Thiên nhẹ nhàng khuyên nhũ với lương tâm của một bác sĩ, cậu ta nhìn Thế Nam nói:
- Nhưng bạn cậu cần phải đi băng bó vết thương ngay, kẻo bị nhiễm trùng. Thương tích trên gnười cậu ta không nhỏ.
Nhưng Vĩnh phong đã bác ngay lặp tức.
- Tôi không sao. Anh mau đến xem cô ấy thế nào đi.
Mấy cô y tá nhìn họ bối rối, không biết làm thế nào. Lệnh của bác sĩ không thể không tuân theo, nhưng họ cũng không nỡ từ chối lời yêu cầu của hai anh chàng đẹp trai kia. Nhất là không nỡ xua đuổi tấm chân tình của hai chàng trai dành cho cô gái.
Họ đưa mắt nhìn Hữu Thiên cầu cứu, Hữu Thiên thở dài rồi gật đầu ưng thuận, thấy vậy mấy cô y tá mới yên lòng, rồi cùng Hữu Thiên đi đến bên cạnh Hiểu Đồng xem xét.
Hữu Thiên tuy còn trẻ nhưng cậu là một bác sĩ giỏi, luôn là sinh viên đứng đầu của lớp ngay cả khi đi du học. từ nhỏ đã theo ba học tập nên kinh nghiệm của cậu có thừa. Vừa nhìn Hiểu Đồng cậu đã biết ngay tình trạng của cô. Nhưng là một bác sĩ đòi hỏi phải luôn quan sát cẩn thận tỉ mỉ tránh sai lầm mà hại chết bệnh nhân.
Cậu dùng đèn pin nhỏ vạch mí mắt Hiểu Đồng ra nhìn đồng tử trong đôi mắt cô, một màu trắng đục vô hồn. Cậu nhẹ nhàng sờ vào gương mặt đã sưng phù của cô mà cảm thấy đau xót, và hận kẻ đã làm nên những vết thương này. Rõ ràng cô đã bị kẻ nào đó hành hạ.
Vĩnh Phong nhìn Hữu Thiên sốt ruột hỏi:
- Cô ấy sao rồi.
Hữu Thiên yên lặng không trả lời, cậu nắm lấy tay của Hiểu Đồng quan sát tỉ mỉ những vết trầy ….
Vĩnh Phong vốn dĩ sốt ruột vì lo lắng cho Hiểu Đồng lại gặp Hữu Thiên không chịu trả lời mình thì tức giận vô cùng. Cậu ngồi bật dậy nắm lấy cổ áo blouse của Hữu Thiên , gầm giọng quát:
- Nói mau, cô ấy sao rồi.
Hữu Thiên cũng bực mình, cậu cũng không thể kiềm chế nỗi tức giận quát lại:
- Bỏ tay cậu ra mau lên.
Mấy cô y tá thấy vậy thì tỏ ra sợ hãi, Thế Nam vội đi đến giữ tay Vĩnh Phong khuyên:
- Vĩnh Phong! Bình tĩnh lại đi.
Vĩnh Phong lừ mắt nhìn Hữu Thiên, cậu nhận thấy đôi mắt ấy cũng đang căm phẫn nhìn mình.
- Bõ tay ra đi. Tôi cần phải khám tiếp cho cô ấy.
Mắt vẫn không rời khỏi nhau, Vĩnh Phong từ từ bỏ tay ra. Hữu Thiên bực mình sữa lại chiếc áo blouse rồi tiếp tục xem xét cho Hiểu Đồng.
Dùng ống nghe nghe hơi thở của Hiểu Đồng, cảm nhận từng hơi thở rõ ràng của cô, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
- Ngoài vết thương ngoài da ra thì cô ấy không sao cả, chỉ là quá kiệt sức mà thôi. Chỉ cần cô ấy ngủ một giấc thì sẽ không sao nữa.
Ngọn lửa sốt ruột và lo lắng của Vĩnh Phong và Thế Nam bị dập tắt, không hẹn mà cả hai thở phào ra cùng một lúc.
Vĩnh Phong nắm lấy tay Hiểu Đồng đưa lên trên cao siết chặt lại. Thế Nam cảm thấy buồn vì không thể làm như vậy.
Hữu Thiên thấy khó chịu khi nhìn thấy Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng như vậy. Nỗi thắc mắc về mối quan hệ giữa hai người dâng cao. Trong lòng đã lờ mờ đoán ra nhưng có điều cậu không muốn công nhận.
Hữu thiên quay lại nói với mấy cô y tá.
- Nhờ mấy chị giúp cô ấy rửa vết thương và lau người thay đồ.
Mấy cô y tá gật đầu rồi nhìn Vĩnh Phong và Thế Nam rụt rè.
Thế Nam thấy vậy liền vỗ vai Vĩnh Phong nói:
- Chúng ta mau ra ngoài để các cô y tá giúp Hiểu Đồng làm sạch vết thương.
Vĩnh phong miễn cưỡng đồng ý, cậu nhẹ nhàng đặt tay Hiểu Đồng xuống rồi cùng Thế Nam bước ra ngoài. Hữu Thiên vội đi thăm một bệnh nhân khác, bỏ mặc cả hai ở lại .Cả hai ngồi chờ ở băng ghế trước của phòng, đột nhiên Vĩnh phong quay sang Thế Nam hỏi:
- Cậu có thuốc đó không.
- Mình không đem theo. Cậu cần à – Thế Nam lắc đầu – Vậy để mình đi mua.
Vĩnh Phong đã hứa với Hiểu Đồng từ nay không hút thuốc uống rượu nữa, không phải vì cô ghét hai thứ đó mà còn vì câu nói:
- Thuốc lá và rượu bia đều là những thứ có hại cho sức khỏe. Em cần người đàn ông có thể yêu thương chăm sóc cho em đến khi em chết, vì em có thể làm tất cả vì em, vì em mà chết. Chứ em cần gì một người đàn ông chết vì những thứ không ra gì này.
Bây giờ đột nhiên cậu thấy thèm hút một điếu thuốc, hút thuốc có thể làm cậu vơi đi lo lắng sợ hãi kia. Có thể làm cho thời gian chờ đợi ngắn lại.
Nghe Thế Nam nói, Vĩnh Phong liển xua tay:
- Thôi khỏi.
Lát sau, mấy cô y tá đi ra, trên tay là chiếc váy trắng rách nát của Hiểu Đồng.
Họ e dè đưa chiếc váy trước mặt hai người . Vĩnh phong quay mặt đi không muốn nhìn thấy chiếc váy lần nào nữa. Lúc dẫn hiểu Đồng đi chọn váy, rõ ràng cả hai rất vui vẻ vậy mà sau đó lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện không hay.
Thế Nam liền nói:
- Các chị bỏ đi dùm em.
- Vậy các cậu có thể vào thăm cô ấy được rồi. Nhưng nhớ im lặng, bệnh nhân cần tĩnh dưỡng – cô y tá nói xong liền bỏ đi.
Cả hai liền bước vào bên trong.
Hiểu Đồng đã được thay bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ, những vết máu đã không còn, những chỗ trầy xước đã được rửa sạch và băng bó cẩn thận. Đôi gò má cũng được bôi một lớp kem trắng mỏng. Cô ngủ thật say những vẻ mặt vẫn còn vương lại nỗi khiếp sợ.
Vĩnh Phong đến bên cạnh Hiểu Đồng vuốt ve mái tóc của cô. Còn Thế Nam thì dựa người vào tường âm thầm quan sát cô.
Lát sau, một nhóm người kéo đến. Họ xông vào phòng cấp cứu với thái độ lo lắng.
Vĩnh phong nhìn lên thấy có Thiên Minh, Quốc Bảo, anh em Đình khiêm, Đình Ân và vài người bạn khác.
Đình Ân chạy đến bên Hiểu Đồng, cô lặng người nhìn gương mặt bạn, xúc động bật khóc. Tiếng thút thít của cô làm Hiểu Đồng tỉnh giấc.
Cô mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt lo lắng của Vĩnh Phong. Đôi chân mày anh chau lại khiến cô bật cười.
Mọi người đều mừng rỡ khi cô tỉnh giấc, Thế nam cũng đứng thẳng dậy bước đến bên cạnh giường.
Vĩnh phong lo lắng hỏi.
- Em sao rồi. Còn đau không.
Hiểu Đồng lắc đầu, rồi cô nhìn thấy những vết thương trên người Vĩnh Phong, chua xót bèn nói:
- Anh còn đau hơn em gấn ngàn lần. vậy mà cứ lo cho em.
- Anh không sao – Vĩnh phong âu yếm nhìn cô trả lời.
Hiểu Đồng quay sang Đình Ân nãy giờ vẫn còn khóc, cô nắm lấy tay Đình Ân.
- Xin lỗi vì mình lại làm cậu lo lắng.
Đình Ân lắc đầu.
Hiểu Đồng đưa mắt nhìn mọi người xung quanh mình, tất cả đều đang lo lắng nhìn cô. Nhưng rồi Hiểu Đồng nhìn thấy gương mặt đó …..










Chap 17
Cơn lửa giận trong lòng bỗng chốc trào lên, Hiểu Đồng khó chịu quay mặtđi chỗ khác, cô nhọc nhằn nói:
- Xin lỗi nhưng em không muốn thấy mặt anh ta.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Thiên Minh, trông anh chàng ngơ ngác đến tội nghiệp. Chỉ có Đình Ân và Đình Khiêm không hiểu đã xảy ra chuyện gì, họ ngơ ngác nhìn xung quanh.
Thấy mọi người nhìn mình với ánh mắthoài nghi, Thiên Minh bực tức xấn lại gần Hiểu Đồng hỏi:
- Em nói đi, giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì mà khiến em ghét tôi đến vậy. Tôi nhớ rõ là tôi chưa từng gặp em, càng không có làm gì mích lòng em cả. Vậy mà tại sao em luôn nhìn tôivới ánh mắt căm thù như thế. Tô quả thật không hiểu. Tôi xin em hãy nói ra,nếu thật sự tôi đã gây ra lỗi lầm gì thì tôi sẵn sàng xin lỗi và sẽ đền bù lại cho em.
Hiểu Đồng nghe thấy những lời này thìtức giận vô cùng, cô ngồi bật dậy nhìn thẳng vào Thiên Minh, ánh mắt chứa đầy sự oán giận, nếu như còn sức, cô muốn tát cho kẻ đứng trước mặt mìnhmột cái để làm dịu cơn giận dữ đang cuồn cuồn chảy trong lòng mình. Giọngrun rẩy đầy nỗi oán hận, Hiểu Đồng gào lên:
- Anh tưởng rằng mọi lỗi lầm đều có thể bù đắp ư…. – Hiểu Đồng im lặng nhìn Thiên Minh một lát rồi bật cười nói – Phải rồi, hạn người như anh thì biết gì đến sự đau khổ và ân hận chứ.Anh có tiền, anh có thế lực thì khi gây ra lỗi lầm chỉ cần dùng tiền bạc là có thể giải quyết được mọi thứ đúng không. Mua chuộc người có quyền để đổ mọi trách nhiệm lên người bị hại, biến họ từ nạn nhân trở thành người gây ra tội, để họ chết mà còn phải mang thệm tội.
Mọi người xung quanh hết nhìn Hiểu Đồng rồi đến Thiên Minh, vẻ mặt tràn đầy thắc mắc và sợ hãi. Không gian trong căn phòng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Chẳng ai dám lên tiếng trước cả.
Thiên Minh hoàn toàn không hểu những lời của Hiểu Đồng nói nhưng trong thâm tâm cậu lờ mờ nhận ra thứgì đó. Nhưng càng cố tìm hiểu thì nó càng trôi xa khiến cậu như người vừa bị mất trí nhớ, càng cố gắng nhớ lại càng cảm thấy mơ hồ tối tâm.
Thiên Minh như người vừa rơi vào một cơn lốc xoáy, cứ xoay vòng vòng đến chóng mặt. Trông cậu mếu máo muốn khóc vì không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cậu uể oải van xin:
- Xin em hãy cho tôi biết tôi đã làm gì sai nào.
Nhưng Hiểu Đồng đã nằm xuống giường quay mặt vào tường sau khi buông ra câu nói:
- Anh làm gì thì tự anh biết. Xin lỗi tôi mệt rồi cần nghỉ ngơi. Mời anh đi ra cho.
Nhưng Thiên Minh vẫn đứng bất động ở đó, cậu nhìn chằm chằm vào Hiểu Đồng cố gắng lục soát tất cả mọi ký ức về người con gái này, nhưng tất cả chỉ là con số không.
Mọi người trong phòng đều ngây ngườira cả, họ không biết nên khuyên giải Hiểu Đồng hay nên khuyên giải Thiên Minh.
Vĩnh Phong thấy tình hình căn thẳng, lại thấy Hiểu Đồng nổi giận đùng đùng,lo sợ sức khỏe Hiểu Đồng không chịu đựng được nên quay lại nhìn Thiên Minh mà nói:
- Thiên Minh! Xin lỗi anh nhưng anh hãy ra ngoài một chút đi.
Thiên Minh khó chịu nhìn Vĩnh Phong, cậu cảm thấy cổ họng khô đắng, nuốt nước miếng nói:
- Vĩnh Phong! Cậu biết tính anh mà. Từ xưa đến nay luôn rõ ràng mọi thứ, chuyện này không nói rõ anh nhất quyết không đi.
Hiểu Đồng nghe thế, tức giận ngồi dậy, giật sợi dây truyền nước biển trên tay quăng ra. Vì quá đột ngột nênmáu từ chỗ đâm kim chảy ra, nhưng Hiểu Đồng mặc kệ, cô bước xuống đẩy Thiên Minh, miệng tức giận mắng:
- Tôi bảo anh đi ra kia mà. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh.
Tất cả mọi người đều bất ngờ trước phản ứng quá kịch liệt của Hiểu Đồng, cả Thiên Minh cũng khá bất ngờ nên bịHiểu Đồng xô lùi mấy bước, loạng choạng suýt ngã nhưng may được Quốc Bảo đỡ.
Hiểu Đồng dùng hết sức đẩy Thiên Minh nên khi tay vừa rời khỏi Thiên Minh thì ngã xuống, rất may Vĩnh Phong đã vòng tay qua eo cô kéo lại, để cô dựa vào người mình. Vĩnh Phong dịu giọng nói:
- Cẩn thận.
Vòng tay ấm áp xoa dịu nỗi đau trong lòng của Hiểu Đồng, cơn giận dữ dường như giảm bớt.
Hữu Thiên đi thăm bệnh cho bệnh nhân liền trở về thăm Hiểu Đồng Vừa bước vào đã thấy Hiểu Đồng kích động xô đẩy Thiên Minh, cậu vội bướcnhanh vào hỏi:
- Có chuyện gì vậy. Đã xảy ra chuyện gì.
Cậu đưa mắt nhìn Hiểu Đồng dò hỏi. Hiểu Đồng liền đẩy tay Vĩnh Phong ra, cố lấy thăng bằng đứng vững, cô chỉ tay vào Thiên Minh mệt mỏi nói:
- Hữu Thiên! Anh làm ơn đuổi anh ta ra dùm em. Em không muốn nhìn thấy mặt anh ta.
Hữu Thiên liền quay sang thiên Minh lịch sự nói:
- Xin lỗi anh! Bệnh nhân hiện giờ cần phải nghỉ ngơi nhiều tránh kích động, xin mời anh ra ngoài cho bệnh nhân nghỉ.
Thiên Minh nhìn Hiểu Đồng hậm hực nửa muốn ra, nửa không. Thấy vậy Thiên Minh liền nói:
- Nếu anh còn không đi ra tôi buộc lòng phải gọi bảo vệ.
Thiên Minh tức giận nắm lấy áo blousecủa Hữu Thiên, tức giận giơ nấm đấm lên cao gầm gừ nói:
- Ang dám ….
- Thiên Minh….- Vĩnh Phong vội can ngăn, may là cậu can ngăn kịp thời nếukhông thì Hữu Thiên bị ăn đấm rồi.
Thế Nam thấy tình hình trở nên căng thẳng liền bước đến nắm lấy tay của thiên Minh kéo ra khỏi áo của Thiên Minh, rồi lựa lời khuyên giải:
- Thiên Minh! Nể mặt Vĩnh Phong bỏ qua đi. Có chuyện gì thì để sau này chúng ta nói tiếp, bây giờ Hiểu Đồng cần nghỉ ngơi lại sức. Chúng ta nên ra ngoài bớt để cho co ấy nghỉ ngơi.
Quốc Bảo cũng đến khuyên:
- Phải đó anh Minh, chúng ta ra ngoài làm vài ly hạ hỏa đi.
Nói rồi Quốc Bảo cùng Thế Nam khoát vai Thiên Minh đi ra ngoài. Mấy người khác cũng lục tục theo sau. Trong phòng chỉ còn lại năm người: Vĩnh Phong, Hiểu Đồng, Hữu Thiên, vàhai anh em Đình Khiêm.
Sau khi tất cả đi ra ngoài, không khí trong phòng dường như dễ chịu hơn. Hiểu Đồng thở ra một cái rồi quay trởlại giường. Vĩnh Phong dìu cô bước đi.
Hữu Thiên quan tâm bước đến gần quan sát hỏi thăm:
- Em không sao chứ?
- Em không sao.
Hữu Thiên không yên tâm, anh nắm lấy tay Hiểu Đồng bắt mạch rồi nhìn vào đồng hồ ở tay mình đếm nhịp. Hiểu Đồng biết Hữu Thiên lo lắng, cô cố gắng thở đều.
Hữu Thiên liền nhìn đường dây truyền nước biển cho Hiểu Đồng xem xét, cô cười ngượng nói:
- Lúc nãy em hơi tức giận nên tự ý giật dây ra.
Hữu Thiên tỏ ra không có gì, anh chămchú gắn lại mũi kim vào tay cô, thờ ơ hỏi:
- Vì anh chàng hồi nãy à.
Hiểu đồng lẳng lặng gật đầu rồi e dè hỏi:
- Hữu Thiên! Mẹ em … anh có …
- Yên tâm. Anh biết em không muốn mẹ em lo lắng nên anh không có nói với bác. Em mau tịnh dưỡng cho khỏe rồi đến thăm bác ấy, bác gái nhớ em và bé Đường lắm – Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng âu yếm trấn an.
- Cám ơn anh – Hiểu Đồng mĩm cười nhìn Hữu Thiên cảm kích.
Thái độ của hai người này làm Vĩnh Phong khó chịu . Cậu vội giục Hiểu Đồng:
- Em mau nằm xuống nghỉ đi.
Hữu Thiên đưa mắt nhìn Vĩnh Phong dò xét, Vĩnh Phong vô tình ngẩng mặt lên. Vậy là bốn mắt nhìn nhau kình địch, ai cũng không chịu thua. Mỗi người một suy nghĩ nhưng dường như giống nhau, chẳng ai chịu rời mắt trước.
Bầu không khí đối địch này làm cả ba người còn lại cảm thấy lo sợ. Đình Ân và Đình Khiêm đưa mắt nhìn nhau. Hiểu Đồng đành giả vờ ho một cái cắt đứt tia nhìn nhìn của họ.
Cả hai lặp tức lo lắng quay sang hỏi cùng một lúc.
- Em không sao chứ.
Cả hai lại đưa mắt nhìn nhau tỏ vẻ không vui. Hiểu Đồng tròn mắt nhìn hai người hỏi:
- Hai người sao vậy.
Hữu Thiên thấy nếu cậu cứ ở lại đây sẽ làm Hiểu Đồng không thể nghỉ ngôi được, liền lặp tức quay lại diu dàng nói:
- Không có gì. Em nghỉ ngơi đi. Anh đi thăm bệnh nhân một lát rồi quay lại thăm em sao.
- Ừhm
Hữu Thiên liền bỏ đi ra ngoài, sau khi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Vĩnh Phong nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon gầy của Hiểu Đồng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xanh xao của Hiểu Đồng rồi dịu dàng hỏi:
- Mệt không?
Hiểu Đồng gật đầu . Rồi nằm xuống.
Đình Ân và Đình Khiêm thấy Hữu Thiên bước ra ngoài thì mới dám thở phào nhẹ nhỏm. Họ đi đến bên cạnh giường. Đình Khiêm cười nói:
- Thấy em không sao thì anh mới yên tâm.
- Hiểu Đồng, tại sao cậu lại đối xử với anh Hữu Thiên như vậy chứ. Anh ta đãgây ra chuyện gì… – Đột nhiên trong đầu Đình Ân xuất hiện một nghi vấn, cô liền nhanh chóng hỏi – Có phải là…
Hiểu Đồng liền đưa mắt ngăn lại, cô quay sang Vĩnh Phong thì thầm:
- Vĩnh Phong! Anh đi mua dùm em ít trái cây đi. Em thấy lạt miệng quá muốn ăn một chút gì đó.
Vĩnh Phong liền gật đầu, vỗ nhẹ tay cô:
- Em muốn ăn trái cây gì.
- Gì cũng được – Hiểu Đồng thật tình chỉ muốn đuổi khéo Vĩnh Phong đi nên trả lời lấp lửng.
- Ừhm! Vậy anh đi mua liền, em chờ một chút.
Vĩnh Phong vừa đi ra ngoài, Đình Ân liền lặp tức dồn hết mọi kìm nén thắc mắc trong lòng hỏi Hiểu Đồng.
- Có phải anh ta chính là người gây ra cái chết của ba cậu không.
Hiểu Đồng rơi một giọt nước mắt dài, nghẹn ngào nói:
- Chính là anh ta.










Chap 17 : Tiếp
Đình Khiêm kinh ngạc hét lên:
- Cái gì! Chính là cậu ta sao?
Cậu bàng hoàng nhớ lại những hồi ức trước đây.
Đình Khiêm và Thiên Minh chơi cùng nhau từ năm cấp 2. Cả hai vốn là những học sinh cá biệt của trường vì thành tích đánh nhau vô địch thủ. Là cặp bài trùng nổi tiếng trong trường không ai không biết đến.
Tuy nhiên họ tuyệt đối không phải là những kẻ thích gây sự, học hành tuy rất bấp bênh nhưng không bao giờ trốn học, đối với các thầy cô cũng rất kính trọng. Cho nên họ chưa từng bị đình chỉ học tập như bao học sinh hư đốn khác.
Đối với bạn bè, họ cũng rất chân thành, cho nên bạn bè trong giang hồ cũng nể trọng, các đại ca cũng yêu thương.
Hai người không bao giờ rời nhau, đi đâu cũng có nhau, cứ như chân với tay.Nhưng đùng một cái, vào năm Đình Khiêm 16 tuổi, thì Thiên Minh mất tích.
Đình Khiêm đi tìm khắp nơi, hỏi thăm khắp nơi nhưng chẳng ai biết. Thêm chí cậu còn đến nhà Thiên Minh nhưngnhà cậu ấy chỉ bảo cậu ấy đi du học rồi. Đình Khiêm vẫn nhớ lúc ấy cậu đãngồi ngẩn ngơ trước nhà Thiên Minh rất lâu và trách Thiên Minh rất nhiều là tại sao lại ra đi không từ mà biệt.
Bây giờ thì cậu đã biết lí do của sự ra đi đó.
Đình Khiêm cười đau khổ, cậu từng hứa với Hiểu Đồng sẽ trừng trị tên******** đã hại chết ba của Hiểu Đồng, vậy mà kẻ hại chết ông ấy lại là người anh em còn thân hơn ruột thịt của mình.
Đình Ân cũng thấy buồn khi biết ngườiđó là Thiên Minh. Thật tình thì ngày xưa, cô cũng để ý đến anh chàng Thiên Minh này. Tuy lúc đó cô còn nhỏ nhưng đã bị nụ cười rất sảng khoái đầy quyến rũ của Thiên Minh hớp hồn. Anh hay cùng Đình Khiêm trêu chọc cô khiến cô rất tức giận nhưng nếu anh không trêu thì cô lại thấy buồn. Đình Ân đã khóc rất nhiều khi biết Thiên Minh đã ra đi, biết bao giờ mới còn gặp lại.
Lúc cùng Đình Khiêm đến gặp mọi người, trái tim cô dường như đập mạnh khi gặp lại anh. Cảm giác xúc động cứ tràn về tim cô, khiến những ngày tháng vui vẻ xưa tái hiện lại trongtrí óc cô.
Đình Ân nắm chặt tay Hiểu Đồng vỗ về chua xót nói:
- Mình thật không ngờ lại là anh ấy. Từxưa đến nay chỉ khi nhắc đến chuyện của ba cậu mới thấy cậu kích động như vậy, mình đã mong không phải là anh ấy …
Đình Ân xúc động không thể nói thêm được nữa. Nhưng Đình Khiêm đã hùng hổ lớn tiếng, giọng rất tức giận:
- Anh sẽ đi tìm cậu ta cho một trận, rồi lôi đầu cậu ta đến đồn công an đầu thú.
Nói rồi Đình Khiêm toan quay lưng bỏ đi nhưng Hiểu Đồng đã gọi chăn lại:
- Đình Khiêm, anh đừng đi…
Thấy Đình Khiêm quay lại , Hiểu Đồng thở dài nói:
- Bỏ đi. Bây giờ có làm gì thì cũng không thay đổi được sự thật này và ba em cũng không thể sống lại. Em hiện giờ chỉ muốn sống bình yên bên mẹ và bé Đường mà thôi. Không muốnkhơi lại vết thương lòng này nữa, mẹ em mà biết thì lại đau lòng.
- Vậy em cứ thế bỏ qua sao – Đình Khiêm bực tức hỏi.
- Ừ – Hiểu Đồng gật đầu đáp – Chỉ cầnanh ta đừng xuất hiện trước mặt em thì chuyện ngày xưa hãy bỏ qua, xem như là một tai nạn.
- Hiểu Đồng – Đình Khiêm tức giận la lên, vẻ mặt nhăn nhó nhìn cô.
- Đình Khiêm! Em xin anh hãy hứa với em là đừng đi tìm anh ấy tính sổ nữa. Hôm nay cũng nhờ anh ấy đến cứu emmới thoát nạn. Em không muốn nợ ơn ai cả, cứ coi như là anh ấy đã trả món nợ của ba em rồi.
Hiểu Đồng vừa nói xong thì ho liên tục. Đình Ân vội vỗ lưng giúp cô thấy dễ chịu, rồi quay qua Đình Khiêm khuyên:
- Anh hãy nghe lời Hiểu Đồng đi. Bỏ qua mọi chuyện, dù sao hai người cũngtừng là bạn thân mà. Anh mau hứa với Hiểu Đồng đi để cậu ấy yên lòng nghỉ ngơi.
Đình Khiêm ngẩn ngơ nhìn Hiểu Đồng một lát rồi thở dài nói:
- Anh hứa, em hãy nghỉ ngơi đi, anh qua thăm bác gái một tí.
- Đình Khiêm! Đừng kể với mẹ chuyện của em – Hiểu Đồng lên iếng nhắc nhở.
- Em an tâm – Đình Khiêm nhìn thẳng vào mắt Hiểu Đồng khẳng định để cô yên tâm rồi đi ra.
Đình Ân vỗ lên tay Hiểu Đồng mĩm cười nói:
- Dù cậu quyết định thế nào thì mình cũng ủng hộ cậu .
Hai người bạn thân cùng nhìn nhau mĩm cười rồi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, gió đang thổi làm lay động lá cây, cảm giác bình yên lại trở về.
Nhưng đột nhiên Quốc Bảo xông vào phòng hét lớn:
- Hiểu Đồng, anh Vĩnh Phong đã ngất xỉu rồi, đang được cấp cứu.
Hiểu Đồng vừa nghe xong thì kinh hãi ngồi bậc dậy. Cô run rẩy bước xuống giường thầm trách bản thân, sao lại quên đi những vết thương trên người anh ấy mà lo cho vết thương đã lâu của mình.
Đình Ân vội dìu Hiểu Đồng theo chân Quốc Bảo đi đến chỗ Vĩnh Phong.
- Cốc …cốc …cốc …
- Vào đi – tiếng Vĩnh Phong vang ra.
Hiểu Đồng, đẩy cửa bước vào. Vĩnh Phong vừa nhìn thấy cô thì cười rạng rỡ định nhổm người ngồi dậy. Nhưng lặp tức nhăn mặt, Hiểu Đồng thấy vậy vội lại đỡ rồi sửa gối giúp cậu dựa vào được thoải mái hơn. Cánh tay bị chémcủa cậu tưởng chừng chỉ là sượt qua nhưng thật ra khá sâu, phải khâu hơn chục mũi, lại còn mất máu quá nhiều, không chịu chữa trị ngay. Cho nên bị hôn mê hết mấy ngày.
- Em sao rồi – Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng quan tâm hỏi:
- Em không sao. Sao anh ngốc quá vậy. Bị thương nặng như vậy mà cứ cắnrăng chịu đựng lo ở bên em để rồi bảnthân kiệt sức mà ngất xỉu – Hiểu Đồng trách yêu cậu.
Vĩnh Phong nắm lấy bàn tay Hiểu Đồng kéo cô ngã vào lòng mình, cậu cúi xuống hôn lên mái tóc đen mềm mượt thoảng phất hương thơm của cô, trầm ngâm nói.
- Những vết thương bên ngoài đó không đáng là gì so với vết thương trong lòng.
Hiểu Đồng ngẩng đầu dậy, đôi mắt đen trong veo tuyệt đẹp nhìn cậu nghi hoặc hỏi:
- Vết thương trong lòng …
Vĩnh Phong mĩm cười cúi đầu hôn nhẹ lên mí mắt thanh lệ của cô thì thầm:
- Là nỗi sợ mất em.
Rồi cậu kéo cô vào lòng mình bằng cánh tay không bị băng bó, vòng tay ôm chặt lấy cô siết lại. Thật may mắn là cô không sao, cảm giác nhẹ nhỏm khi ôm cô vào lòng khiến Vĩnh Phong càng siết chặt.
- Anh đúng là đồ ngốc mà – Cô mắng yêu cậu rồi vòng tay ôm choàng lấy eocậu. Cảm nhận hạnh phúc hiếm hoi này.
- Hiểu Đồng làm bạn gái anh đi – Vĩnh Phong giọng khàn khàn tha thiết nói.
Hiểu Đồng lại lần nửa ngẩng đầu nhìn Vĩnh Phong, cô bắt gặp ánh mắt tha thiết và chân thành của cậu. trái tim cảm thấy thật rộn ràng.
- Anh không thể chờ đợi thêm được nữa. Mỗi ngày anh lại sợ em rời xa anh, thoát khỏi vòng tay anh. Anh muốn được nắm chặt tay em để em bên anh mãi mãi. Được không.
Nói xong Vĩnh Phong nhìn cô chờ đợi, ánh mắt thiết tha chân thành khiến Hiểu Đồng thấy bối rối. Hiểu Đồng cụp mắt xuống trầm ngâm, im lặng không nói gì.
- Được không ? – Vĩnh Phong siết chặt tay cô, giọng dồn dập lặp lại câu hỏi.
Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn cậu khẽ gậtđầu. Nụ cười sung sướng khẽ nở trên gương mặt đầy hạnh phúc của Vĩnh Phong, cậu chồm tới nâng nhẹ cằm cô lên, đặt lên đó một nụ hôn dài…
Bên ngoài, Thế Nam nắm chặt tay nắm cửa đau khổ nhìn họ hôn nhau. Cậu đã bảo lòng hãy từ bỏ, hãy quên đi nhưng sao lòng vẫn thấy đau đến thế. Tưởng trừng không khí đã bị cuốn đi nơi khác khiến cho cậu không thở được. Tim kia dường như bị ai đó bóp chặt. Cậu đứng lặng bên cánh cửamở hờ để ngặm nhắm sự đau khổ mộtmình mình.
Đừng đằng xa kia, có một người con gái vì Thế Nam mà rơi nước mắt. Cô khóc cho cậu vì nước mắt cậu chảy ngược vào tim. Và cô khóc cho chính bản thân cô. Một cô gái đa tình ngốc nghếch giống như chàng trai si tình đứng kia.
Vì chuyện bị bắt cóc nên Hiểu Đồng vàbé Đường tạm thời trú ngụ ở nhà của Đình Ân. Tạm thời để mọi chuyện cho trợ lí của nhà Vĩnh Phong lo, nhưng tên đại ca mãi vẫn chưa tìm ra hắn ta.
Hiểu Đồng đến đón Vĩnh Phong xuất viện, trước khi đến, cô ghé qua nhà cậu dọn dẹp cho sạch sẽ. Hai người được tài xế nhà Vĩnh Phong đến đón.Ngồi trên xe, Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng cứ lật qua lật lại tờ báo địa ốc.
- Em đang xem gì vậy.
- Em đang tìm phòng trọ. Bây giờ em và bé Đường đang ở tạm nhà Đình Ân,nhưng nhà Đình Ân rất nhỏ, em và bé Đường ở lâu không tiện, rồi sau này mẹ em xuất viện về nữa. Nhưng tìm mãi vẫn chưa tìm được căn phòng nào coi được. Chổ tiện lợi thì giá thuê quá đắt, chỗ rẻ thì toàn thành phần bất hảo. Ban đêm bé Đường ở nhà một mình không tốt.
Vĩnh Phong nghe xong liền gật đầu nói:
- Có chỗ này giá thuê rất rẻ mà rất an ninh. Em có muốn thuê không?
Hiểu Đồng mừng rỡ hỏi:
- Thật sao. Chỗ nào vậy.
Vĩnh Phong chỉ cười ra vẻ bí mật, nói:
- Bây giờ em về phòng trọ lấy đồ rồi trả phòng luôn đi.
Hiểu Đồng vội lấy điện thoại ra tra số rồi nói:
- Vậy để em kêu xe đến chở đồ đi.
Vĩnh Phong vội gàn :
- Không cần đâu. Anh đưa em đến đólấy ít vật dụng cần thiết, còn lại thì bỏ hết đi.
Hiểu Đồng kinh ngạc tròn mắt nhìn Vĩnh Phong:
- Bỏ hết á.
- Ừ! – Vĩnh Phong gật đầu xác nhận.
- Vậy thì … – Hiểu Đồng lo ngại nói.
Nhưng Vĩnh Phong đã nắm chặt tay cô, trấn an:
- Yên tâm đi.
Hiểu Đồng đành để mặc cho Vĩnh Phong sắp xếp.
Sau khi thu dọn hết sách vở, quần áo và một số vật dụng cần thiết, Hiểu Đồng nhìn lại những đồ vật còn lại luyến tiếc. Nhưng Vĩnh Phong đã kéo tay cô lôi đi.
Đồ vật chẳng có gì nhiều, cốp xe sau hoàn toàn chứa đủ. Ngồi trên xe, Hiểu Đồng tiếc rẻ, cô trách Vĩnh Phong:
- Đáng lý, anh phải để em lấy thêm ít đồ nữa. Lỡ như đến đó không có thì sao, em mới mua cái bàn đó hơn một năm thôi.
Vĩnh Phong choàng tay qua eo cô giả vờ an ủi nhưng thực chất có ý đồ đen tối. Nhưng ý đồ đó đã bị Hiểu Đồng ngăn lại, cô đẩy cậu ra, còn ngồi xích ra xa, rồi đưa mắt nhìn về phía tài xế cảnh cáo. Vĩnh Phong đành thở dài cam chịu.
Bác tài xế là tuổi đã trung niên, nhìn thấy biểu hiện của hai người thì khẽ cười thần nghĩ tuổi trẻ thật lãng mạn.
Xe chở hai người bọn họ đi vào con phố gần nhà Vĩnh Phong rồi ngừng lại trước căn nhà quen thuộc . Hiểu Đồng ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong, cô thấy cậu đang mĩm cười một cách gian xảo,hóa ra phòng trọ mà anh nói chính là….










Chap 18
Hiểu Đồng không ngờ mình lại ngu ngốc để bị cậu xí gạt như thế. Cô lườm cậu một cái rồi vùng vằng bước xuống xe. Vĩnh Phong phụ giúp người tài xế xách đồ của Hiểu Đồng vào. Thấy Hiểu Đồng chần chừ chưa bước vào trong, cậu dùng tay huýt nhẹ vào người cô, hất đầu về phía nhà của mình cười khà khà nói:

- Sao em không vào đi.

Hiểu Đồng đã lỡ trả phòng cho chủ rồi bây giờ có hối cũng không kịp. Cô tức giận đấm cho Vĩnh Phong một cái ngay vai, nào ngờ động đến vết thương khiến Vĩnh Phong rên lên một tiếng. Hiểu Đồng hoảng hốt vội vàng xem xét vết thương.

Thấy vẻ mặt lo lắng trông buồn cười của cô, Vĩnh Phong phá ra cười to:

Hiểu Đồng biết mình đã bị lừa liền hậm hực giật lấy túi xách trên tay Vĩnh Phong phụng phịu theo chân báctài xế đi vào trong.

Hiểu Đồng dọn vào trong căn phòng cũ của chính mình, được trở về đây sống lần nữa khiến Hiểu Đồng cảm thấy lâng lâng hạnh phúc. Mặc dù cô vẫn còn khá e dè trong việc phải sốngchung với Vĩnh Phong.

Sau khi sắp xếp xong Hiểu Đồng gọi điện thoại nhờ Đình Ân chăm sóc cho bé Đường giùm cô rồi đi nấu cơm cho cô và Vĩnh Phong cùng ăn, nhưng VĩnhPhong lại không ăn mà đẩy chén cơm đến bên cô rồi kéo ghế ngồi sát bên.

Hiểu Đồng nghi hoặc nhìn Vĩnh Phong.Nhưng Vĩnh Phong nét mặt tỉnh bơ nói:

- Em bón anh.

Hiểu Đồng lườm lườm hỏi Vĩnh Phong:

- Sao em phải bón cho anh ăn.

Vĩnh Phong chỉ vào cái tay đau của mình, giả vờ khổ sở.

- Tay phải của anh bị đau mà.

Hiểu Đồng nhíu mày nói:

- Tay trái của anh đâu.

Vĩnh Phong thở dài nói:

- Anh xưa nay không quen dùng tay trái .

Rồi cậu kề mặt sát vào tai cô xảo hoạt nói:

- Tay anh vì em mà bị thương, nên em phải bón cơm cho anh. Đây là món nợ mà anh đòi em trả.

Nói rồi, cậu ngồi thẳng dậy nũng nịu nói:

- Em mau bón cơm cho anh, anh đói bụng rồi.

Hiểu Đồng chịu thua kẻ khéo giở trò này. Cô đành bón cơm cho cậu ăn. Nhìn vẻ mặt hả hê của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng tức không chịu nổi.

Ăn cơm xong, Vĩnh Phong ôm lấy HiểuĐồng, để cô dựa vào mình ngồi trên giường tâm sự.

Nói chuyện một lát, Vĩnh Phong hỏi Hiểu Đồng:

- Chừng nào em mới cho anh ra mắt mẹ của em.

- Anh không sợ mẹ em sẽ ghét anh sao.

- Sao mẹ em lại ghét anh.

Hiểu Đồng cười tinh quái trả lời:

- Vì anh dám dụ dỗ con gái của bà.

Vĩnh Phong bật cười, rồi cũng ranh ma trả lời:

- Anh chỉ sợ mẹ em nhìn thấy anh mừng còn không kịp nữa là… Làm gì tìm được chàng trai nào hoàn hảo hơn anh chứ. Chỉ sợ mẹ em lại hối anhcưới em gấp thì sao.

Hiểu Đồng nghe thấy liền cắn cho Vĩnh Phong một cái ngay tay, khiến Vĩnh Phong nhăn mặt kêu la.

Hiểu Đồng sảng khoái cười vang trướcgương mặt nhăn nhó của Vĩnh Phong. Vô tình quay sang bên bàn thấy tấm hình lúc nhỏ của mình được Vĩnh Phong đem sang đây.

- Sao anh lại lấy tấm hình đó mang sang đây – Hiểu Đồng chỉ tay vào tấmhình trên bàn hỏi.

Vĩnh Phong thở dài hỏi:

- Biết làm sao được, người ta vì nhớ aikia, nhưng chẳng biết làm sao nên đành ngắm hình cho đỡ nhớ. Nhưng mà hình lúc nhỏ không bằng người bâygiờ. Haiz …

Hiểu Đồng nghe vậy liền cười khúc khích, cô với tay lấy chiếc điện thoại của Vĩnh Phong quăng trên nệm, đưa lên cao rồi chụp một tấm, chụp xong xem lại khẽ gật đầu đưa cho Vĩnh Phong, cô hỏi:

- Vậy được chưa.

Vĩnh Phong mĩm cười gật đầu, cầm lấy điện thoại chuyển tấm hình làm màn hình chính. Xong liền quăng điện thoại sang một bên rồi đè Hiểu Đồng ngã xuống giường dùng răng trả răng, dùng môi trả môi cho cái cắn lúc nãy.

Cả người Hiểu Đồng nóng bừng lên theo từng nụ hôn của Vĩnh Phong. Rõ ràng trong phòng có bật điều hòa nhưng sao Hiểu Đồng cảm thấy trong người ngày càng nóng. Cô vòng tay qua cổ Vĩnh Phong, cố gắng hòa cùng hịp thở.

Không khí càng lúc càng yếu dần, cộng với thân hình ai kia đang đè lên người mình khiến Hiểu Đồng không thở được. Hiểu Đồng cảm thấy choáng voáng, tưởng chừng như sắp ngất thì nụ hôn cuồng nhiệt kia rời khỏi bờ môi cô. Vĩnh Phong thoát ra khỏi người Hiểu Đồng liền đến bên bình nước uống cạn một hơi.

- Haiz! Chẳng khác nào bị đeo gông.

Vĩnh Phong buông một câu thở dài, Hiểu Đồng hiểu ý đỏ cả mặt, cô vội lãng sang chuyện khác:

- Trước giờ em cứ thắc mắc, tại sao nhà anh mua lại mà vẫn giữ lại tất cả đồ đạc của nhà em vậy.

Hiểu Đồng tuy ngoài miệng hỏi như thế nhưng trong lòng phập phồng không yên. Cô đang lo sợ câu trả lời của Vĩnh Phong.

Uống hết nước, Vĩnh Phong mới cảm thấy cái nóng dịu bớt cậu ngã phịch lên giường, ngã đầu trên chân Hiểu Đồng.

- Căn nhà này là do ba anh mua cách đây bốn năm. Ngoài việc sơn phết và sửa chữa một vài thứ ra thì hầu như giữ nguyên. Đồ đạc cũng vậy. Ba anh nói vì hồi nhỏ ông từng đến đây sống một thời gian nên rất quý nơi này. Chonên khi thấy người ta rao bán, ông liềnmua.

Bốn năm… vậy là không phải người đó. Hiểu Đồng thở hắt ra một cách nhẹ nhõm.

Cô vuốt ve mái tóc của Vĩnh Phong nói:

- Căn nhà này vốn là của ông ngoại em, vì ông ngoại chỉ có một mình mẹ em là con nên sau khi cưới ba em đồng ý dọn đến đây sống. Nếu ba anh từng sống ở đây thì thể nào cũng quen biết mẹ em.

Vĩnh Phong vuốt mũi Hiểu Đồng, cười nói:

- Vậy thì mẹ em càng có lí do để gả em cho anh.

- Biết đâu hồi đó ba anh là kẻ thù của mẹ em thì sao.

- Vậy thì anh đành phải cho gạo nấu thành cơm thôi.

Nói xong liền chồm đến ôm lấy Hiểu Đồng không cho cô kịp có lời nào. Khi hai người rời nhau ra thì cũng đã gần 11 giờ. Hiểu Đồng vội lấy cớ đi ra ngoài, lát sau cô bưng một bình nước đầy ấp vào đặt trên bàn.

Hiểu Đồng đến bên cạnh vòng tay ôm lấy eo cậu nũng nịu hỏi:

- Vĩnh Phong! Phòng anh có tolet đúng không? Vậy thì tối nay anh hãy ngoan ngoãn ngủ đi nha.

Nói rồi Hiểu Đồng hôn một cái lên má Vĩnh Phong rồi đi ra ngoài nhưng bị Vĩnh Phong kéo lại, cậu âu yếm hôn lên mắt lên mũi cô rồi mới buông cô ra.

- Ngủ ngon!

- Ngủ ngon!

Hiểu Đồng đi ra ngoài, Vĩnh Phong nằm sóng soài ra giường mĩm cười tậnhưởng hạnh phúc. Lăn qua lăn lại mãi nhưng vẫn không thể ngủ được, Vĩnh Phong muốn qua thăm Hiểu Đồng xemcô đã ngủ chưa, muốn ngắm gương mặt của cô lúc ngủ.

Nhưng khi Vĩnh Phong nắm lấy tay cầm mở cửa thì ….

Cậu nhớ lại câu nói của cô :” …Phòng anh có tolet đúng không?…”, lại nhìn bình nước đầy trên bàn thì ngửa mặt kêu trời…

Cửa phòng cậu đã bị khóa từ bên ngoài.
Mới sáng sớm, Hiểu Đồng đã vào đánh thức Vĩnh Phong dậy rồi. Nhưng có kẻ giận dỗi không chịu dậy. Hiểu Đồng sợ trễ giờ đành nói:
- Vậy em dọn đồ ăn sáng cho anh, lát anh tự ăn. Em đi trước đây.
Vĩnh Phong nghe vậy đành mở mắt, ngáp ngắn ngáp dài nói:
- Còn sớm mà, em đi sớm để làm gì.
- Không phải em đến trường mà đến đưa bé Đường đi học. Không thể làm phiền gia đình Đình Ân mãi được.
Vĩnh Phong ngồi dậy ôm lấy Hiểu Đồng từ phía sau, cằm tựa vào vai cô thì thầm:
- Để lát anh lái xe đưa em đến đó sẽ nhanh hơn.
Hiểu Đồng đẩy tay cậu ra nhưng không dám đẩy mạnh sợ động vào vết thương, rồi đứng dậy, con sói này mới sáng sớm đã giỏ trò sàm sỡ rồi. Cô nghiêm giọng nói:
- Tay anh bị đau không được phép lái xe. Nếu không em không thèm nói chuyện với anh nữa.
Vĩnh Phong giả vờ hỏi:
- Đây là lệnh sao?
- Đây là lệnh sao? – Hiểu Đồng bật cười nói, bẹo yêu một cái trên má Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong đưa tay lên trán như những sĩ quan chấp hành cười nói:
- Xin tuân lệnh.
- Mau đi vệ sinh đi – Hiểu Đồng ra lệnh rồi đi ra.
Lát sau, Vĩnh Phong đã chỉnh tề bướcxuống lầu. Hôm nay cậu mặc một chiếc quần bò và một chiếc áo sơ mi ngắn tay trông cực kì quyến rũ. Mái tóc được chải gọn gàng bóng mượt, quả là một dáng điệu chết người.
Hiểu Đồng đang dọn hai dĩa trứng rán ra bàn. Cô bận một chiếc áo thun bình thường, chiếc quần jean bình thường, vẫn mái tóc thắt bím hơi rối cà cặp mắt kính cận sẫm màu.
Vĩnh Phong nhíu mày nhìn bộ dạng của cô. Không phải là cậu không thích dáng vẻ này chỉ là cậu muốn nhìn gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ của cô hơn.
Sáp lại gần Hiểu Đồng giả bộ hít hà ngửi lấy mùi thơm từ các món ăn bày trên bàn, Vĩnh Phong nịnh nọt:
- Ai mà có phúc được làm bạn trai củacô gái đã nấu mấy món ăn thơm lừng này vậy ta.
Hiểu Đồng nguýt cậu một cái rồi hối thúc:
- Mau ngồi xuống ăn đi.
Hiểu Đồng lại phải tiếp tục bón cho Vĩnh Phong ăn, cậu cứ lấy cớ tay bị đau mà chèn ép cô. Ăn được một lát, Vĩnh Phong đẩy chùm chìa khóa xe cho Hiểu Đồng.
- Em giữ đi, anh sẽ giữ đúng lời hứa không lái xe nữa.
Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong tỏ vẻ ngờ vực.
- Sao hôm nay anh lại ngoan thế.
- Vì anh có điều kiện mà….- Vĩnh Phong cười hà hà rồi nói, ngừng một lát cậu nói tiếp – Đến lượt em thực hiện theo yêu cầu của anh.
Biết ngay là con sói này lại giở trò mà. Nhưng Hiểu Đồng chưa kịp phòng bị gì thì Vĩnh Phong đã với tay tháo ngay cặp mắt kính của cô ra, quăng mạnh xuống đất khiến nó nứt ra. Cậu còn tháo cả hai sợi thu ở hai bím tóc của Hiểu Đồng ra, kéo những lọn tóc đang bím lại với nhau ra.
Hiểu Đồng nhạc nhiên khó hiểu nhìn Vĩnh Phong, cô rụt người lại:
- Anh làm gì vậy.
Vĩnh Phong nháy mắt mĩm cười với cô, nụ cười khiến Hiểu Đồng khó lòng đỡ nổi:
- Anh thích nhìn gương mặt này của em hơn.
Ăn xong, Hiểu Đồng dọn dẹp cẩn thận rồi nhặt cái kính của mình lên thở dài, nó đã bị nứt một cách đáng thương. Lòng thầm trách cái tên phá hoại này,hôm qua đã khiến cô bỏ hết một mớ vật dụng, bây giờ lại làm cái kính của cô ra nông nỗi này. Mai mốt có dịp phải cho anh ta biết tay.
Trời còn khá sớm, xe buýt rất vắng người. Hai người ngồi sát vào nhau ở phía cuối. Tay Vĩnh Phong nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng, đầu cô hơi ngã lên vai cậu. Vĩnh Phong cười vui vẻ nói:
- Nếu biết đi xe buýt có lợi thế này thì anh đã đi xe buýt từ lâu rồi.
Hiểu Đồng biết ngay lời nói của con sói biến thái này, cô liền ngồi dậy nhưng làm sao con sói kia để cho con cừu non thoát khỏi tay nó.
Trường đại học Nguyên Thành Phong mấy ngày nay vốn yên ả lại bị trấn động bởi một cặp kim đồng ngọc nữ đang sánh tay nhau đi vào. Chàng traithì vốn dĩ quá nổi tiếng và quen thuộc, nhưng cô gái bên cạnh vừa quen lại vừa lạ.
Trước đây khi có người tung tin đồn, Hiểu Đồng là gái quán bar đã từng đưa ra những tấm hình chụp cô ở đó, quả là một cô gái rất đẹp.
Nhưng trong thời buổi hiện nay, công nghệ photoshop phát triển khắp mọi nơi, mọi người vẫn chưa tin lắm vào những tấm hình kia, họ cho rằng vẻ đẹp đó là do photoshop mà có. Có người còn ác ý cho rằng đó là một trong những chiêu Pr của Hiểu Đồng hòng dụ kị những chàng công tử giàu có.
Nhưng bây giờ so với hình thì người thật còn xinh đẹp gấp 10 lần. Những kẻ trước nay hay đâm thọc cô giờ đâyđược một phen há hóc miệng. Còn những kẻ khác ngoài ngưỡng mộ ra thìhầu như đều ghanh tỵ.
Những anh chàng trước nay không thèm nhìn cô lấy một cái, nay lại cứ chạy đến làm quen, chỉ mong được nói chuyện với người đẹp một lần.
Ngay cả các giáo sư cũng rất ngạc nhiên, họ cho rằng cô là sinh viên của trường khác đến đây học dự thính. Nhưng Hiểu Đồng đối với họ vẫn cư xử rất bình thường, không xa cách cũng không tỏ ra lạnh lùng.
Vĩnh Phong ngay lặp tức nhận ra sai lầm nghiêm trọng của mình, đáng lí ra cậu nên để cô tiếp tục làm một cô gái bình thường hơn là một cô gái được tất cả các chàng trai trong trường sănđuổi.
Cậu đành phải để cho tên mỏ nhọn Quốc Bảo đi rêu rao tin tức Hiểu Đồngchính thức trở thành bạn gái của mình. Nhờ vậy mấy cái đuôi của cô lậptức biến mất. Kẻ nào cả gan dám động vào bạn gái của đại thiếu gia của toàn trường chứ. Tin tức này truyền tai rất nhanh và nhanh chóng đến tai một người, hắn tức giận nấm chặt nấm tay đập mạnh xuống bàn.
Lúc Hiểu Đồng từ thư viện trở về đi ngang qua một khoảng sân vắng, một cánh tay vươn ra nắm lấy tay cô kéo vào một góc vắng.
Bị nắm chặt tay đến đau điếng, Hiểu Đồng tức giận hét lên với kẻ đang đi trước mặt mình.
- Cậu làm gì vậy. Bỏ tay mình ra. Cậu kéo mình đi đâu vậy.
Nhưng người đó vẫn khư khư kéo cô đi. Hiểu Đồng muốn rút tay lại nhưng không được. Bất ngờ người đó quay lại đẩy sát cô vào tường thật mạnh, gương mặt người đó hiện rõ ra trước mặt Hiểu Đồng.
Nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí của người đó, ánh mắt như kẻ đang lên cơn điên cuồng, Hiểu Đồng hơi hoảng sợ. Nhưng không để cho người đó kịp mở lời, cô đã mắng trước:
- Tại sao lại kéo mình đến đây. Bỏ taymình ra, cậu đang làm mình đau quá, Đại Bình.
Nhưng Đại Bình vẫn không chịu bỏ tay Hiểu Đồng ra, cậu càng siết chặt lấy tay Hiểu Đồng khiến cô càng thêm đau đớn. Hiểu Đồng tức giận giang taytát thẳng vào mặt cậu ta một cái, rồi vùng mạnh tay ra.
Hiểu Đồng giận dữ quay mặt định bỏ đi nhưng lại bị Đại Bình lần nữa đẩy cô vào tường, lần này đầu cô bị va vào tường rất đau khiến cô rên lên một tiếng.
Thấy gương mặt đau đớn tội nghiệp của Hiểu Đồng, ánh mắt hình điên cuồng kia hơi dịu lại, giọng nói nhỏ nhẹ lo lắng:
- Cậu có sao không. Mình xin lỗi.
Vẫn còn âm ỉ sự nhức nhối nhưng HiểuĐồng đã nguôi cơn giận:
- Mình không sao cả, không cần áy náy. Cậu bỏ mình ra được chưa, tay mình đau lắm.
Bàn tay cứng rắn thô nhám kia từ từ nới lỏng tay cô ra khiến nó rơi tự do xuống dưới.
- Mình thích cậu. Cậu biết điều đó mà.
- Mình xin lỗi, Đại Bình. Từ trước tới giờ mình chỉ xem cậu như một người bạn thân mà thôi- Hiểu Đồng thành thật trả lời, cô không muốn gây cho Đại Bình sự hiểu lầm nữa.
- Tại sao chứ? – Đại Bình bỗng nhiên hét lớn – Vì hắn ta giàu có hơn mình à.
- Không phải – Hiểu Đồng vội bác bỏ –Cậu biết mình không phải là kẻ thấy giàu thì chạy tới mà.
- Vậy thì lí do gì – Đại Bình gầm lên. Mặt cậu ta đỏ bừng lên, hai mắt long lanh như ngọn lửa đang cháy, sẵn sàng thiêu rụi những gì trước mắt mình.
- Mình … – Cô ngập ngừng – … yêu anh ấy.
Đại Bình bật cười một cách chua chát.
- Cậu yêu anh ta. Haha … Cậu có biếtanh ta là loại người gì không mà lại lao đầu vào yêu anh ta. Hạng người như hắn ta là hạng cặn bã của xã hội này, cậu có biết không…
- Bốp ….
Đại Bình chưa kịp nói hết lời thì đã bị Hiểu Đồng tát mạnh. Lần này cô tát mạnh hơn hồi nãy, má cậu ta in năm ngón tay của cô trên mặt. Tát xong, Hiểu Đồng có hơi hối hận. Cô quay mặt đi tránh ánh mắt bi thương của Đại Bình.
Cậu ta nhìn Hiểu Đồng kích động nói:
- Mình có nói sai sao. Hạng người như anh ta có gì tốt chứ: đua xe, uống rượu, đánh nhau, khinh thường người khác, coi trời bằng vung…
- Nhưng anh ấy đã vì mình làm rất nhiều chuyện, thậm chí không tiếc mạng sống vì mình. Mình cảm nhận được tình cảm anh ấy đối với mình rất thật lòng, khiến mình run động. Dođó mình chấp nhận làm bạn gái của anh ấy mà không cần bất cứ điều kiện gì.
- Vậy còn mình thì sao, mình không yêu cậu hơn cả sinh mạng mình hay sao chứ. Mình cũng có thể vì cậu mà chấp nhận hy sinh cả mạng sống của mình mà. Có gì mà anh ta làm được mà mình không làm được chứ – Cậu tanắm lấy hai vai Hiểu Đồng lay mạnh.
Hiểu Đồng gạt hai tay Đại Bình ra, nhìn thẳng vào mắt cậu ta trả lời dứt khoát.
- Từ trước đến giờ mình xem cậu là bạn thì sau này vẫn xem cậu là bạn. Dù cho cậu có vì mình mà là chuyện gì đi chăng nữa, mình vẫn xem cậu là bạn, không gì khác hơn được. Tình cảm là không thể miển cưỡng.
Nói rồi Hiểu Đồng quay lưng bỏ đi nhưng Đại Bình đã nói:
- Nếu cậu tiếp tục quen anh ta, cậu sẽhối hận.
Hiểu Đồng dừng chân đứng lại, cô trả lời mà không thèm quay mặt lại.
- Tình cảm của mình tuyệt đối không hối hận vì nếu hối hận thì mình sẽ không yêu. Nhưng nếu cậu dám làm hại anh ấy thì kể cả tình bạn cũng không còn.
Nói rồi, Hiểu Đồng đi thẳng để lại sau lưng tia nhìn hiểm độc.










Chap 18 : Tiếp
Hiểu Đồng vừa bước vào phòng bệnh của bà Cẩm Du, thấy gương mặt mẹ thoáng u buồn, đôi mắt sâu hoắt như đã mất ngủ nhiều đêm. Cô cảm thấy lo lắng.

Bà Cẩm Du vừa nhìn thấy con gái thì làm mặt giận, khiến Hiểu Đồng lo lắng, cô giả vờ nhõng nhẽo hỏi mẹ.

- Mẹ sao vậy, giận con vì mấy bữa naykhông đến thăm mẹ à.

Bà Cẩm Du nhìn con gái bằng đôi mắt u sầu cực độ, rồi than thở:

- Con gái lớn rồi, có chuyện cũng không cần kể với mẹ.

Hiểu Đồng nghe mẹ trách thì bỗng giật mình, mẹ cô đang nói về chuyện gì. Không lẽ chính là chuyện cô bị bắt cóc ư. Làm sao mà mẹ cô lại biết chuyện này chứ, trừ khi là … nhưng Hiểu Đồng vội xua đi ý nghĩ của mình. Cô tin Hữu Thiên không phải hạn người như thế.

Cô nũng nịu ôm chầm lấy mẹ, dụi đầu vào vai bà mẹ, nhõng nhẽo nói:

- Trên đời này con yêu nhất là mẹ, con tuyệt đối không giấu diếm mẹ chuyện gì hết. Mẹ yên tâm đi mà mẹ.

- Bảo mẹ yên tâm trong khi con gái mình nhập viện à – Bà Cẩm Du vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái với vẻyêu thương.

Làm sao bà không thương đứa con gáivốn phải chịu cực khổ từ nhỏ của mìnhchứ. Bà hận bản thân mình vô cùng, sao lại yếu đuối để nay bệnh mai đau như vậy. Để cho mọi gánh nặng lại phải đè trên vai Hiểu Đồng. Càng thương con bao nhiêu, bà lại càng trách mình bấy nhiêu.

Lúc hay tin con gái phải nhập viện bà lo lắng biết bao, đau lòng biết bao. Bàmuốn đến thăm con nhưng lại không thể, khi đến thì Hiểu Đồng đã xuất viện mất rồi.

Hiểu Đồng ngỡ ngàng nhìn mẹ bối rối:

- Sao mẹ biết.

- Là Hữu Thiên cho mẹ biết.

- Là anh Hữu thiên cho mẹ biết thật sao – Một thoáng buồn ẩn hiện trong lòng Hiểu Đồng.

- Con đừng nghĩ oan cho Hữu thiên màtội nghiệp thằng bé. Nó đâu có cho mẹbiết đâu, nó còn định giấu mẹ nữa kìa.Chẳng là con bé Thắm, con gái bác Xuân nằm bên kia vô tình đi ngang phòng cấp cứu thấy con đang nằm truyền nước biển nên mới kể cho mẹ biết. gặp ngay lúc Hữu Thiên đến nên mẹ ép cậu ta nói ra đó thôi.

Rồi Bà Cẩm Du bật cười khi nhớ đến bộ mặt khổ sở của Hữu Thiên khi bị bàgặng hỏi và đe dọa.

- Mẹ bắt Hữu Thiên phải nói thật cho mẹ biết thì mẹ mới chịu uống thuốc, vậy là cậu ấy đành phải nói cho mẹ nghe hết.

Hiểu Đồng nghe mẹ nói vậy thì hoảng hốt vô cùng. Hữu Thiên cũng ép buộc cô phải nói cho cậu nghe việc cô tại sao lại bị hoảng sợ đến ngất đi và việc Vĩnh Phong mình đầy thương tích như thế. Hiểu Đồng bị bắt buộc phải kể rõ đầu đuôi cho cậu nghe. Bâygiờ nếu Hữu Thiên kể lại cho mẹ cô nghe toàn bộ sự việc thì chắc chắn bàsẽ lo lắng đến phát điên mất.

- Mẹ, con xin lỗi, chỉ vì con sợ mẹ lo lắng cho con nên mới giấu mẹ như vậy – Hiểu Đồng nước mắt rưng rưng khi nghĩ đến việc mẹ cô vì lo lắng cho cô đến mất ăn mất ngủ.

Bà Cẩm Du vội ôm lấy con gái vào lòng, ghẹn lời nói:

- Người có lỗi là mẹ, mẹ không cho con một cuộc sống em đẹp như bao người mẹ khác, còn bắt con phải cực khổ nuôi mẹ. Mẹ là một người mẹ vô dụng, nếu như con có bề gì thì làm saomẹ sống nổi.

- Mẹ đừng nói vậy mà mẹ, con không sao. Con thấy hạnh phúc bên mẹ và bé Đường. Nếu mẹ và bé Đường có chuyện gì thì con cũng không muốn sống nữa – Hiểu Đồng rơi lệ, chảy dài trên vai áo bà Cẩm Du, nhưng giọt nước mắt trong suốt long lanh ánh lên những sắc màu cuộc sống: Đau khổ có, vui buồn có, hạnh phúc có…

Con người nếu không còn nước mắt sẽthế nào, có lẽ sẽ hóa thành tro bụi bay theo gió. Nhưng Hiểu Đồng đã rấtnhiều lần cạn nước mắt, nước mắt của cô luôn chảy ngược vào trong. Chúng đều là những giọt nước mắt đau khổ.

- Bọn người nào lại độc ác đến độ bắt cóc con chứ. Mục đích của chúng là gì… – Bà Cẩm Du gào lên nức nở khiến cho những người cùng phòng không khỏi chú ý dù lúc này giường bà đã buông rèm. Họ giỏng tay lên nghe ngóng tình hình bên kia bức màn.

Rồi bà nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng, lắc đầu đau khổ nói:

- Tại sao con sinh ra lại có số phận hẩm hiu đến như vậy chứ. Sao lại có số phận giống như mẹ thế này. Mẹ đã từng cầu xin ông trời đừng cho con có số phận giống mẹ, vậy mà tại sao ông ấy lại không chứng giám cho mẹ. Có phải do mẹ có lỗi với ba con nên ông trời mới chừng phạt mẹ như thế. Nếu thế mẹ bằng lòng chịu phạt, chỉ xin ông ấy cho con và bé Đường được bình an.

Sự đau khổ của bà Cẩm Du khiến chomọi người trong phòng thương cảm. Vốn có cảm tình với hai mẹ con người phụ nữ hiền lành này. Nay lại nghe cô con gái bị bắt cóc, họ lại càng thương cảm hơn.

Gia đình nghèo túng như họ thì bọn bắt cóc có mục đích nào khác ngoài mục đích đem bán hay bắt làm gái bao. Ngày nào mà báo chí không lên án và viết về những số phận bi thảm ấy. Bất giác họ cùng thở dài. Hồng nhan vốn bạc phận mà.

Thấy mẹ xúc động tột độ thế, Hiểu Đồng sợ ảnh hưởng đến bệnh tình của mẹ, cô vội xoa dịu mẹ.

- Mẹ! Mẹ đừng xúc động như thế kẻo bệnh tim lại tái phát. Bây giờ con không sao rồi mà mẹ. Sau này con sẽ cẩn thận hơn. Mẹ mà có bề gì thì con và bé Đường sẽ sống ra sao. Con thì không nói nhưng còn bé Đường còn nhỏ như thế, mẹ nỡ để nó không cha không mẹ bơ vơ một mình hay sao.

Nghe con gái nói thế, bà Cẩm Du bèn ngưng khóc, bà lấy tay lau khô dòng nước mắt, ngăn sự xúc động của mình lại. Hiểu Đồng nói rất phải, vì hai đứa con gái đáng thương của bà, dù thế nào bà cũng phải vượt qua bệnh tình để còn trở về với các con. Nếu bà có bề gì thì ai lo cho các con của bà. Bà đâu có đành lòng rời xa họ.

Giọng còn nỗi xúc động, khàn khàn bà Cẩm Du hỏi:

- Vậy bây giờ con tính sao. Nếu lỡ bọnchúng trở lại bắt con lần nữa thì sao. Bây giờ con và bé D(ường dọn đến ở đâu. Không thể ở phòng trọ cũ được, chúng sẽ mò đến đó.

- Mẹ yên tâm. Con và bé Đường dọn đến đã dọn đến nhà bạn con ở – HiểuĐồng vội trán an mẹ, cô không muốn bà phải lo lắng thêm nữa.

- Dọn đến nhà ai. Đình Ân à!

Hiểu Đồng lắc đầu. Gương mặt hơi ửngđỏ khi nghỉ đến việc mình ở trọ nhà Vĩnh Phong.

Nhìn sắc mặt của con gái, bà Cẩm Du tinh ý hỏi:

- Là con trai à… Nhà của anh chàng đã liều mạng đi cứu con phải không ?

- Sao mẹ biết … – Hiểu Đồng ngạc nhiên tròn mắt nhìn bà Cẩm Du.

- Vì mẹ cũng từng trải qua thời tuổi trẻ nên nhìn thấy biểu hiện trên mặt con là biết ngay con gái mẹ đang yêu.

Nghe mẹ nói, gương mặt Hiểu Đồng càng đỏ bừng lên, hai lỗi tai của cô cũng ửng đỏ, cô cúi xuống nhìn dưới tấm ra giường, hai tay cấu cấu trên mặt tấm ra. Đôi môi mím lại để lộ hai cái đồng điếu đáng yêu.

Nhìn vẻ xấu hổ đáng yêu của con gái, bà Cẩm Du bật cười, bà nhẹ giọng gọi:

- Hiểu Đồng! Mẹ có thể tin con được không.

- Ý mẹ là sao – hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.

- Ý mẹ là khi hai đứa sống chúng, không có xảy ra chuyện gì chứ.

Lần này thì cả chóp mũi của Hiểu Đồng cũng đỏ, Hiểu Đồng phụng phịu nói:

- Mẹ có thể yên tâm. Quan hệ giữa haiđứa con rất trong sáng, tuyệt đối không làm chuyện gì bậy bạ khiến mẹ phải lo lắng đâu. Tuy sống chung nhưng phòng ai nấy ở. Tại vì chưa bắt được kẻ chủ mưu cho nên …vì để an toàn, con nên ở cạnh anh ấy. Vả lại, đó còn là nhà cũ của mình.

- Con nói sao. Con đang ở nhà cũ của chúng ta sao? – Bà Cẩm Du kinh hãi lalên. Cảm thấy có một luồng điện xẹt qua người bà, thấp thoáng bóng hình một người ẩn hiện trong tâm trí bà. Bàđột nhiên thấy ớn lạnh.

- Mẹ đừng lo lắng. Ba anh ấy đã mua lại căn nhà ấy vào bốn năm trước.

Bà Cẩm Du bần thần khi nghe tin này, bà tự lẩm bẩm:

- Ông ấy đã bán căn nhà cho người khác ư?

Một cảm giác buồn bã bao quay lấy bà, bà ngồi ngẩn người ra, đôi mắt và hồn phách đã đi đến nơi vô định.

- Mẹ sao vậy – Hiểu Đồng lo lắng, giơ tay quơ quơ trước mặt bà.

- Mẹ không sao – Bà Cẩm Du vội lấy lại thần trí mĩm cười nói.

Hiểu Đồng chợt nhớ lại chuyện ba Vĩnh phong từng sống ở nhà cũ của mình, định kể cho mẹ nghe thì…

Một chàng trai ăn bận vô cùng lịch sự. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay xoắn đến khủy tay, áo bỏ thùng, quần tây màu đen rất sang trọng. Một tay cậu cằm một bó hoa bách hợp – loài hoa mà bà Cẩm Du rất thích. Taykia cậu cằm một lãn trái cây to lớn.

Khuôn mặt chàng trai càng làm cho mọi người phát điên hơn. Chỉ có thể dùng hai từ “ hoàn mỹ” để hình dung chàng trai ấy. Cậu ta vừa bước vào đã làm bừng sáng cả căn phòng, cộng với hương thơm bát ngát của hoa bách hợp khiến cho căn phòng có thêm sinh khí.

Bà Cẩm Du vừa nhìn chàng trai đang từ từ tiến lại gần giường mình thì mĩm cười hất đầu về phía trước nói:

- Có phải chính là cậu ấy không?

Hiểu Đồng theo hướng của mẹ từ từ quay lại, một nụ cười chói lóa đang mĩm cười với cô. Nụ cười quyến rũ vô cùng, khiến cho tim Hiểu Đồng bất giác run lên niềm hạnh phúc.

- Cháu chào bác – Vĩnh Phong khẳng khái, không một chút hồi hộp.

Đây là lần ra mắt đầu tiên của Vĩnh phong trước mặt mẹ của hiểu Đồng. Khi cô nói muốn đến thăm mẹ sau khi học xong, thì Vĩnh Phong cũng muốn đến thăm với tư cách bạn trai của cô. Hiểu Đồng không cách nào từ chối được.

Học xong, Vĩnh Phong kéo Hiểu Đồng về nha thay đồ. Hiểu Đồng đã cười chết được trước bộ đồ lịch sự của Vĩnh phong, cậu ăn mặc cực kì trang trọng. Nhưng thực ra, hiểu Đồng chỉ muốn che giấu cảm giác choáng ngợp của cô trước Vĩnh phong mà thôi.

Bà Cẩm Du cũng cởi mở nói chuyện với Vĩnh phong, bà cám ơn cậu đã cứuHiểu Đồng và nhờ cậu chăm sóc cho Hiểu Đồng sau này.

Vĩnh phong cứ bình thản trả lời từng câu hỏi của của bà Cẩm Du. Phương châm của cậu là cứ sống thật với bản thân.

Qua vài lời trao đổi, bà Cẩm Du cảm thấy mến chàng trai này. Tuy ăn nói còn hơi ngang tàng, nhưng không tự cao tự đại. Lại rất thẳng thắn. Ánh mắt cậu ta nhìn Hiểu Đồng say đắm, thât lòng đến độ bà Cẩm Du yên tâm giao con gái lại cho cậu.

Đình Khiêm ngập ngừng khi thấy Thiên Minh đang ngồi chờ mình ở quán bar Phong Trần. Lúc lần đầu gặplại nhau sao bao nhiêu năm xa cách, họ mừng rỡ cùng hẹn nhau ăn mừng ngày gặp lại.

Nhưng giờ đây, Đình Khiêm đã biết Thiên Minh là người gây ra cái chết cho ba của Hiểu Đồng, khiến cậu muốn lẫn trốn. Đình Khiêm vốn rất sùng bái ba của Hiểu Đồng, anh luôn muốn phấn đấu giống với ông ấy. vậy mà ông ấy đã bị người bạn thân nhất của mình hại chết. thật là một sự thựcđau lòng.

Thiên Minh đã nhìn thấy Đình Khiêm và vẫy tay với cậu. Biết không thể lẫntrốn nên Đình Khiêm đành đi đến bàncủa Thiên Minh.

Thiên Minh đứng dậy ôm chầm lấy bạn, một cái ôm chân thành sau bao nhiêu năm xa cách. Cả hai cùng ngồi xuống uống rượu. thiên Minh vui vẻ nói:

- Sau khi mình về nước, điều đầu tiên mình làm là đi đến nhà cậu, nhưng rất tiếc… nhà cậu đã dọn đi mất. Mình códò hỏi, nhưng tụi nó cũng không có tin của cậu. Mãi tới hôm nay chúng ta mớicó dịp gặp lại.

Đình Khiêm nắm chặt lấy ly rượu trong lòng bàn tay siết mạnh, cậu muốn kìm chế bản thân để không hỏi điều khủng khiếp đó.

Nhưng cậu lại bật ra câu hỏi lúc nào không hay biết.

- Năm đó tại sao cậu ra đi không lời từbiệt vậy.

Sắc mặt Thiên Minh lặp tức nhăn nhó, buồn rầu nói:

- Ba mình gạt mình nói rằng, bà nôi rấtnhớ mình, muốn mình qua đó chơi. Cậu cũng biết bà nội mình đã sang mỹđịnh cư cùng bác mình. Ai dè khi qua bên đó mình mới biết là ba mình đã đăng kí cho mình mộp lớp học ở đó vàbắt mình phải ở lại học.

- Thật sao? – Ánh mắt Đình Khiêm lóe lên sự giận dữ.

- Đường nhiên rồi – Thiên Minh không chú ý nên vẫn bình thản trả lời.

- Chứ không phải cậu đã bỏ trốn sau khi hại chết người à – Đình Khiêm cười mĩa nói.
Thiên Minh sửng sốt nhìn Đình Khiêm trân trối, hai lỗ tai cảm thấy lùng bùng, cả thân người như bị điện giật. Hại chết người à … Cậu đã hại ai chứ,Đình Khiêm đang nói cái gì vậy.
Thiên Minh nhìn kĩ gương mặt của Đình Khiêm – một vẻ mặt đầy nộ khí, gương mặt chẳng có vẻ gì là đùa giỡn cả. Và đây cũng không phải là cách đùa giỡn để chào hỏi người bạn đã lâu năm xa cách. Đình Khiêm mà cậu biết không phải là người như thế, không thể đem cái chết để nói đùa. Trừ khi…
Trừ khi thời gian làm thay đổi tính cách con người, nhưng Thiên Minh không tin Đình Khiêm đã thay đổi. Thiên Minh không thể hiểu được tại sao Đình Khiêm lại nói như thế, bạn tính cậu là không thích có chuyện khuất tất gì cả. Chuyện của Hiểu Đồng đã khiến cậu khó chịu rồi, bây giờ lại đén Đình Khiêm.
Thiên Minh bèn hắng giọng hỏi, giọng lạnh băng, không cảm xúc.
- Cậu nói vậy là sao. Mình hại chết người, mình đã hại chết ai chứ. Cậu nói rõ ràng ra đi.
Đến lúc này thì Đình Khiêm không thểnhẫn nại được nữa, cậu bèn lên tiếng nói:
- Thật sự mình đã hứa là sẽ không truy cứu chuyện này nữa nhưng trước con người không biết hối lỗi như cậu, mình đàng phải nói ra thôi. Cậu có biết lí do tại sao mà mỗi lần gặp cậu thì Hiểu Đồng luôn bị kích động hay không?
Thiên Minh ngay người lặng yên nghe Đình Khiêm nói.
- Bởi vì người mà năm xưa cậu đụng chết chính là ba của cô ấy.
Cả bầu trời dường như tối sầm lại và sụp đổ ngay trước mắt Thiên Minh. Hình ảnh cuộc đua xe năm ấy hiện về trong tâm trí cậu.
Cuộc đua xe lần đó đã làm thay đổi con người cậu, một Thiên Minh nóng nảy, phá phách, không sợ trời không sợ đất đã trở nên chín chắn hơn, điềm đạm hơn.
Hiểu Đồng mệt mỏi cất từng bước chân trở về nhà từ quán cà phê mà côlàm thêm: Grantylove. Sau khi đến thăm mẹ, cô về nhà nấu cơm nước để sẵn cho Vĩnh Phong và bé Đường ăn tối. Sau đó cô đi đến chỗ làm thêm.
Vĩnh phong cứ muốn đến đó nhưng đã bị Hiểu Đồng cấm đoán. Cô biết rõvới bản tính của anh, chắc chắn sẽ làm loạn lên mất.
Hiểu Đồng phải dỗ ngọt Vĩnh Phong mãi, cậu mới chịu ở yên.
- Anh ngoan ngoãn ở nhà đi. Giúp em đến đón bé Đường nha. Từ nhà Đình Ân đến đây khá xa, em không thể bắtbác Hà ( mẹ Đình Ân ) đưa bé Đường đi xa như thế đến đây. Em nấu cơm sẵn rồi, anh giúp em cho bé Đường ăn.Bé Đường có thể tự ăn, nên anh khôngcần đút đâu. Chén bát để tối em về em rửa. Con bé có thể tự đánh răng và tắm rửa. Anh cứ để con bé trong phòng em là được rồi. Sau đó, anh có thể đi đâu đó.
- Anh muốn đến chỗ em – Vĩnh Phong ôm Hiểu Đồng dịu đầu vào vai cô nhõng nhẽo.
- Không được – Hiểu Đồng trả lời dứt khoát.
- Kể cả khi người ta nhớ em à – Vĩnh Phong giả vờ mếu nói.
- Đúng vậy – Hiểu Đồng đưa tay vuốt mũi cái con sói nhõng nhẽo kia.
Con sói kia làm sao có thể buông tha cho cử chỉ này của cô. Vĩnh Phong nắm lấy bàn tay của Hiểu Đồng đưa lên môi mình cắn nhẹ, đôi mắt quyến rũ kia như muốn nuốt chửng cô vào lòng. Trái tim Hiểu Đồng run lên, cô vộivàng rút tay ra trước khi chìm vào sự đam mê.
Cái con sói dê xồm này làm sao chịu buông tha cô một cách dễ dàng như thế, nó chồm tới đè lấy Hiểu Đồng xuống giường. Nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay lên chặn ngay cái miệng xấu xa của con sói kia lại.
Vĩnh Phong bèn ngỡ tay Hiểu Đồng ramà thì thầm :
- Em bắt anh làm nhiều chuyện như thế mà chẳng thưởng cho anh gì cả sao, vậy thì làm sao bù vào nỗi nhớ của anh khi em đi chứ.
Hiểu Đồng bèn e thẹn, gương mặt tự khắc ửng hồng đáng yêu, đôi mắt từ từkhép lại, bờ môi đón lấy một bờ môi khác…
Khi Hiểu Đồng về gần tới cổng nhà thì một bóng người từ từ hiện ra trước mặt cô. Dường như người đó đã chờ ởđó rất lâu rồi, bởi vì có rất nhiều tàn thuốc rơi dưới chân người đó.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, người đó từ từ bước ra khỏi bóng tối của hàng cây xanh.
Hiểu Đồng sắc mặt lập tức thay đổi, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Cô đứng yên nhìn kẻ vừa xuất hiện với ánh mắt chằm chằm, đôi môi mím lại kìm nén sự tức giận.
Khi cơn giận dữ được cô kìm nén vào lòng, Hiểu Đồng lạnh lùng quay mặt bước tiếp về hướng người đó, cô không hề nhìn hắn ta một lần nào nữa. Đôi mắt đen lấp lánh giờ chỉ còn một màu trắng đục vô hồn.
Kẻ kia cũng đứng lặng yên nhìn Hiểu Đồng, hắn ta như một cái bóng bất động và cứng đơ khi nhìn thấy cô đang tiến về phía mình.
Khi Hiểu Đồng định tra chìa khóa vào trong ổ thì cái bóng bất động kia lại cử động, hắn ta tiến về phía Hiểu Đồng. Lên tiếng gọi cô từ phía sau:
- Hiểu Đồng!
Bàn tay cầm chìa của cô hơi run rẩy dừng lại một lúc, sau đó bình tĩnh tiếp tục tra vào ổ và xoay vòng. Hiểu Đồngđã mở được cánh cửa cổng và định bước vào thì tiếng nói sau lưng lại vang lên:
- Xin em hãy dành cho anh một chút thời gian, có được không.
Nhưng Hiểu Đồng lạnh lùng nói, giọng nói gần như đóng băng khi được thốt ra:
- Xin lỗi tôi không có thời gian, mà nếucó, nó cũng không dành cho hạng người như anh.
Hiểu Đồng bước vào và định đóng sầm cửa lại thì ….
Bóng người đó khụy xuống, hắn ta quỳ xuống trước mặt cô, làm cho Hiểu Đồng quá bất ngờ trước tình cảnh này, cô bất động vài giây ngây ngời đứng lặng bên cánh cửa sắp sửa khép lại.
Gương mặt đó hằn lên sự đau khổ, sự hối hận khôn cùng. Dường như chỉ có cái chết mới có thể làm cho tâm hồn đó thanh thản được.
Hiểu Đồng khá bối rối trước tình cảnhnày, cô thật sự không ngờ anh ta lại cóthể quỳ trước mặt cô như thế, cô vội nói:
- Anh làm gì vậy.
Những giọt nước mắt hối hận rơi trên mặt Thiên Minh, lần đầu tiên cậu khóc nhiều đến thế, cảm giác hối hận thật khó chịu, nó như những mũi dao cứ thếxuyên vào tim cậu. Giọng run run, khóemôi giật giật cậu nghẹn ngào nói:
- Năm đó anh mới 16 tuổi. Lần đầu tiên gây ra tai nạn nên anh rất sợ, nhìn thấy mọi người bu quanh ba của em, anh sợ hãi vô cùng. Tâm lí sợ hãi đó hình thành phản xạ đầu tiên của anh là bỏ chạy.
Thiên Minh nhớ lại cảm giác sợ hãi của mình khi biết đã gây ra tai nạn. Chiếc xe mô tô kéo người đàn ông đó đi một khú rồi cũng lướt một đoạn kháxa trước khi té xuống. Cả người đều bịđau ê ẩm nhưng cảm giác sợ hãi khiến cho cậu quên mất nỗi đau. Cậu run rẩy dựng trước xe dậy và rồ ga bỏchạy sau khi ngoái lại nhìn người đã bị mình đụng một lần. Và rồi cậu bắt gặpcái nhìn vô hồn của một bé gái. Tia nhìn đó đã khiến cậu thấy ác mộng nhiều đêm liền.
Hóa ra cô bé gái ấy chính là Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng bật cười khinh bỉ nhìn Thiên Minh nói:
- Hóa ra anh đến đây chỉ để nói cho tôi biết rằng anh gây ra cái chết cho ba tôi khi anh còn nhỏ nên có thể xem như đó là một sự vô tình không đáng nhắc đến rồi thản nhiên sống tiếp à.
Thiên Minh đau khổ gào lên:
- Không phải. Lúc đó anh sợ hãi chạy về nhà, việc đầu tiên anh làm là kể vớiba anh sự thật này. Nhờ ba anh đến xem ba em ra sao.
Hiểu Đồng căm tức nhìn Thiên Minh. Cô hận chỉ muốn giết chết anh ta ngay lúc này, mặc cho sự van xin, mặc cho nỗi hối hận đã dày vò anh ta thế nào đi chăng nữa.
- Rồi khi hay tin ba tôi chết, anh bỏ trốn ra nước ngoài sau khi quăng cho gia đình một số tiền để bịt miệng gọi là bù đắp à. Các người thật quá độc ác, quá tàn nhẫn mà…Ba tôi chết rồi, ông ta bị anh hại chết rồi còn bị mang tiếng. Các người đỗ hết mọi tội lỗi lênđầu ông ấy, cho rằng ông ấy đã tự ý lao ra đường nên mới bị tông trúng. Rồi anh thản nhiên ra nước ngoài du học…
- Không phải! Anh thật sự không biết ba em đã chết, anh thật sự không biết. Ba anh về bảo với anh rằng, ba em chỉ bị gãy tay và trấn động não nhẹ, hoàn toàn không đe dọa đến sinh mạng và gia đình em đã chấp nhận đền bù thiệt hại. Sở dĩ anh đi nước ngoài là vì ba anh nói bà nội anh bị bệnh nặng và bà rất nhớ anh muốn gặp anh, cho nên anh mới ra đi như vậy. Không phải là anh chạy trốn như em nghĩ đâu. Anh hoàn toàn không biết, xin em hãy tha lỗi cho anh.
- Tha lỗi! Làm sao tôi có thể tha lỗi cho anh chứ. Anh có biết không, ba tôi chết đã bao nhiêu năm qua mà tôi chưa từng khóc lấy một lần. Trước mộông dù đau khổ thể nào, dù nhớ ông đến thế nào, tôi cũng không hề rơi một giọt nước mắt chỉ bởi vì ba tôi muốn tôi luôn mĩm cười, luôn hạnh phúc. Mà anh nghĩ xem, tôi có thể hạnh phúc không cơ chứ. Vậy mà anh lại xin tôi tha lỗi nhẹ nhàng đến thế sao. Đời này kiếp này tôi cũng không tha lỗi cho anh đâu. Trừ phi, ba tôi sống lại.
Nói rồi, Hiểu Đồng đóng sầm cửa lại, rất mạnh, giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng động vang đi rất xa. Cô nhanh chóng quay lưng bỏ đi nhưng…
- Ngày mai, anh sẽ ra đầu thú. Anh sẽ chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình.
Hiểu Đồng chợt dừng bước chân lại. Anh ta muốn tự thú ư…Anh ta phải lãnh án mấy năm tù tội, trả giá cho cái chết của ba cô. Đó là điều Hiểu Đồng luôn mơ ước nhưng mà tại sao cô lại thấy trong lòng mình không hề thanh thản khi nghe câu nói này.
“Hãy tha thứ…” ba từ này vang vọng trong đầu Hiểu Đồng, tiếng của ba, tiếng của ông lão mà cô gặp khi đi thăm mộ của ba cô, tiếng của mẹ cô. Tất cả đã là quá khứ, anh ta cũng đã hối hận rất nhiều, vậy có phải cô nên vứt bỏ nó đi hay không.
Hiểu Đồng cảm thấy đâu đầu, cô nhắm mắt lại để xua đuổi cơn đau đó.
Bên ngoài cánh cửa cổng, thiên Minh đau khổ từ từ đứng lên, thểu não quaybước đi. Ngày mai, khi trời sáng anh sẽ đi tự thú.
Tiếng bước chân cộp cộp …thểu não vang xuống nền gạch đường đi khiến Hiểu Đồng mở mắt. Cảm giác nhức đầu đã giảm bớt.
- Đã quá muộn rồi. Nếu muốn tự thú thì nên tự thú lúc ba tôi vừa mất. Bây giờ anh có làm gì cũng không thể thay đổi được, không thể nào chuộc tội được. Hãy nhớ, món nợ này anh nợ chúng tôi. Đến khi nào anh trả hết thì lúc đó, anh muốn tự thú hay chết đi tôi cũng không cản.
Nói rồi cô quay lưng bỏ đi một mạch không hề quay đầu nhìn lại. Bóng cô mất hút khi bước vào trong nhà.
Thiên Minh khụy cả người xuống đất. Một tay chống đất, một tay đấm thật mạnh vào ngực mình tự trách, lương tâm anh đang cào xé, nó không bao giờ còn có thể thanh thản nữa.
Hiểu Đồng lên lầu đi ngang qua cửa phòng Vĩnh Phong, đèn vẫn sáng, cô muốn gõ cửa nhưng lại thôi. Đứng trước cửa phòng Vĩnh Phong thật lâu, rồi quay trở vào phòng mình. Nhẹ tay xoay nắm cửa, bé Đường đã ngủ rất ngon lành.
Gương mặt ngây thơ của đứa em bé bỏng khiến Hiểu Đồng cảm thấy thanh thản trở lại. ôm hôn lên trán bé Đường một cái rồi đi đến cái bàn học, kéo hộc bàn ra, lấy ta một cái hộp gỗ.Trong đó có vài tấm hình chụp gia đình cô. Hiểu Đồng cầm tấm hình của ba mình lên ngắm nghía.
- Chỉ lần này thôi. Hãy cho con khóc trước mặt ba chỉ lần này thôi.
Hiểu Đồng thì thầm nói với bức ảnh của ba cô rồi ôm lấy nó ngồi khóc cả đêm.
Bên ngoài cửa phòng cô, có tiếng thở dài thương xót. Vĩnh phong đứang bên ngoài chờ Hiểu Đồng trở về nghe hết cuộc đối thoại giữa cô và Thiên Minh. Thấy vẻ đau khổ của hiểu Đồng, cậu muốn đến ôm cô thật chặt để xoa dịu sự đau khổ của cô, nhưng lại sợ sẽ khiến cô càng đau khổ hơn nên đành im lặng. Cậu đứng nghe HiểuĐồng khóc mãi cho đến khi cô ngủ gụcbên bàn, rồi nhẹ nhàng bước vào bế cô lên giường. Đắp chăn cho hai chị em cẩn thận rồi mới trở về phòng mình.
Sáng hôm, khi Hiểu Đồng đang nấu thức ăn thì Vĩnh phong đi xuống. Hiểu Đồng quay người mĩm cười ngượng nhìn cậu nói:
- Hôm qua em thức khuya làm bài nên dậy hơi muộn.
Hiểu Đồng sợ Vĩnh Phong lo lắng khi nhìn thấy đôi mắt thâm quần của cô nên giả bộ nói. Rồi cô lại quay lưng vàobếp để che dấu sự xúc động của mình.
Vĩnh Phong đến phía sau ôm chặt lấyHiểu Đồng siết nhẹ. Mũi cậu dụi vào mái tóc thơm ngát của cô.
- Em đã khóc hết chưa.
……………….
- Hôm qua anh đứng đợi em về nên đãnghe hết mọi chuyện, sao em lại không nói cho anh biết.
Hiểu Đồng ôm lấy cánh tay đang choàng qua eo mình của Vĩnh Phong, đầu cô dựa sát vào ngực cậu, thì thầmđáp:
- Vì em không muốn anh phải lo lắng. Em không sao rồi.
Vĩnh phong buông tay ra, từ từ xoay Hiểu Đồng lại, nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô, quét qua hành long mi cong cong hôn lên đó rồi từ từ bỏ ra.
- Hứa với anh, sau này không được giấu anh bất cứ chuyện gì. Không được một mình chịu đựng như thế.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu.
Vĩnh phong khẽ nâng cằm Hiểu Đồng lên, gương mặt từ từ cúi xuống. Đôi long mi cong cong tuyệt đẹp của Hiểu Đồng từ từ hạ xuống. Bờ môi đón lấy bờ môi của Vĩnh Phong, hai tay vòng lên cổ cậu, chân hơi nhón lên. Lưỡi khẽ đáp lại lời mời gọi của bên kia, cuốn vào nhau thật chặt.
Vũ trụ hồng loan lại dừng lại trong phút giây hạnh phúc này của họ.
Vòng tay siết chặt, cứ muốn siết chặtmãi như thế, càng chặt càng tốt. Không muốn rời ra.
- Ừhm ừhm ….
Tiếng tằng hắng vang lên sau lưng họ, khiến cả hai giật mình vội buông nhau ra. Cả hai cùng quay người nhìn về nơi phát ra tiếng tằng hắng ấy.
Một người phụ nữ cực kì sang trong quý phái, mặc một bộ váy mày xám sang trong, tay xách túi xách sang trọng. Cả người bà toát ra khí chất cao quý.
Bà ấy không ai khác, chính là phu nhân chủ tịch tập đoàn Nguyên ThànhPhong, bà Mai Hoa – mẹ Vĩnh Phong.










Chap 19
Hiểu Đồng chưa từng gặp mẹ Vĩnh Phong nhưng vừa nhìn thấy bà, lại thấy bà đi tận vào trong nhà tự nhiên như thế thì cô cũng đoán ra bà là ai rồi.
Hiểu Đồng vẫn không quên lần cuối cùng cô bước vào phòng thầy Hiệu trưởng. Ấn tượng của cô trong mắt bà rất xấu, bà đã từng đề nghị đuổi học cô. Điều kiện để cô ở lại trường là phải rời xa Vĩnh Phong, và lúc đó HiểuĐồng đã từng hứa rằng cô sẽ không gặp lại Vĩnh phong nữa.
Vậy mà trải qua bao sóng gió, cuối cùng Hiểu Đồng đã quên đi lời hứa kia.Không! Không phải quên, Hiểu Đồng vẫn nhớ, chỉ là cô không có cách nào rời xa Vĩnh Phong được.
Thời gian vừa qua, ba mẹ của Vĩnh Phong đi nước ngoài nên Thế Nam đã giúp sắp xếp với thầy hiệu trưởng để hai người tiếp tục ở bên nhau.
Hôm nay cô chẳng những không giữ lời hứa đó mà còn để bị bắt gặp trong tình cảnh này, thật chỉ muốn chết đi cho rồi.
Vĩnh Phong vừa thấy mẹ mình thì hoảng hốt buông Hiểu Đồng ra rồi gọi nhỏ:
- Mẹ!
Tiếng mẹ kia như thêu đốt Hiểu Đồng,sắc mặt cô tái xanh, hai chân run rẩy. Cô sợ hãi không biết làm sao, đầu cúi xuống dưới, tay vò chiếc tạp dề đến sắp rách, miệng mếu máo nói:
- Con chào bác.
Bà Mai Hoa hết nhìn Vĩnh phong rồi đến nhìn Hiểu Đồng, đôi mắt sắc bén lướt qua người cô khiến Hiểu Đồng lạnh toát toàn thân.
Vĩnh phong vội nắm chặc lấy tay của Hiểu Đồng để sưởi ấm bàn tay lạnh giá của cô, để cô giảm bớt lo lắng. Nhưng cảm giác kia khó mà giảm được.
Theo sau bà Mai Hoa là một người đàn ông trung niên, ăn bận rất lịch sự. Bộ đồ vest đen của ông khiến cho người khác nhìn vào thấy nể trọng. Ông chính là trợ lí Trung mà Vĩnh Phong đã gọi lúc Hiểu Đồng và giám đốc Vương vào khách sạn Phong Lệ.
Ông bước lên phía trước bà Mai Hoa tiến đến bàn ăn, kéo ghế chờ bà Mai Hoa ngồi xuống cung cách không khácgì những anh chàng tiếp viên phục vụ trong khách sạn.
Bà Mai Hoa khẽ ngồi xuống một cách lịch sự, rất nhẹ nhàng. Bà hất đầu về hai chiếc ghế trước mặt bảo:
- Hai đứa ngồi xuống ghế đi.
Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng định đi về phía ghế ngồi nhưng tay kia của Hiểu Đồng đã bấu chặt lấy cánh tay đang nắm bàn tay của cô.
Vĩnh phong nhìn Hiểu Đồng mĩm cười, vỗ vỗ lên bàn tay đang bấu chặt cánhtay mình trấn an. Cậu đua7 mặt kề sát tai cô nói nhỏ:
- Đừng lo.
Nói rồi Vĩnh Phong dìu Hiểu Đồng đi tới ghế ngồi. Bước chân của Hiểu Đồng thật chậm, phải nói là cô hoàn toàn không còn sức để bước đi nữa. Cả thân thể cô chuyển động được là do Vĩnh Phong dìu đi mà thôi.
Thật ra, chuyện phải gặp ba mẹ Vĩnh Phong là điều sớm muộn nhưng mà không phải bây giờ, không phải là sau khi cô vừa hứa sẽ rời xa Vĩnh Phong. Đây mới chính là điều làm Hiểu Đồng sợ hãi.
Vĩnh Phong kéo ghế ra đặt Hiểu Đồng ngồi vào ghế còn mình ngồi vào ghế bên cạnh. Tay vẫn nắm chặt tay cô, cậu còn đặt đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của họ trên bàn trước mặt bà Mai Hoa.
Bà Mai Hoa liếc nhìn hai người với ánhmắt sắc bén.
Hiểu Đồng giật mình sợ hãi rút tay lại nhưng Vĩnh Phong nắm chặt quá khiến cô không tài nào rút tay ra được, giằng co một hồi, Hiểu Đồng mím chặt môi đành để yên tay mình trong tay Vĩnh Phong.
Cô khẽ liếc nhìn sắc thái của Vĩnh phong, vẻ mặt cậu rất bình thản. cậu nở một nụ cười rất tự nhiên với mẹ:
- Sao mẹ lại đến đây.
Bà Mai Hoa đưa ánh mắt về phía con trai trách:
- Chẳng lẽ mẹ không được phép đến đây à.
- Ý con không phải vậy. Ý con là tại sao mẹ lại đột ngột về nước như vậy – Vĩnh Phong cười xuề xòa hỏi.
- Còn không phải vì con sao – Bà khẽ trách Vĩnh Phong – Mẹ nghe nói con nhập viện nên lo lắng trở về.
- Con không sao mà mẹ. Chỉ là đánh nhau chút xíu thôi, đâu có nghiêm trọng như mẹ nghĩ đâu – Vĩnh Phong cảm thấy thật hạnh phúc khi được mẹlo lắng. Đã lâu rồi quan hệ giữa cậu và mẹ hình thành sự xa cách thờ ơ.
Hiểu Đồng chợt đứng lên, Vĩnh Phong liền quay sang cô hỏi:
- Em đi đâu vậy.
Giọng ấp úng, Hiểu Đồng nói:
- Em đi lấy nước mời bác.
- Khỏi cần, cháu cứ ngồi xuống – Bà Mai Hoa nghiêm giọng bác bỏ, bà phấttay về phía sau một cái, quản lí Trung liền gật đầu rồi đi đến pha trà.
- Cháu chính là Hiểu Đồng à.
- Dạ phải – Hiểu Đồng run rẩy trả lời.
Vĩnh Phong bỗng lên tiếng cắt ngang.
- Mẹ à, tại vì con mà Hiểu Đồng bị bón xấu bắt cóc, con sợ bọn chúng sẽ tìm đến nơi cô ấy ở làm khó cô ấy cho nên con mới tự ý quyết định đưa cô ấy đến đây. Là con gạt cô ấy trước.
Bà Mai Hoa khẽ cười nguýt con trai một cái, đưa tay cầm cái tách mà quản lí Trung vừa đặt xuống một cách cẩn thận trước mặt bà. Quản lí Trung cũng đặt trước mặt Vĩnh Phong và Hiểu Đồng một tách trà. Nhấp một ngụm nước, cung cách rất lịch sự bà nói:
- Mẹ đã nói gì đâu mà con lại thanh minh như thế.
Nhưng Vĩnh Phong đã nói tiếp, cậu nắm chặt bàn tay của Hiểu Đồng.
- Mẹ ! Con yêu Hiểu Đồng, nếu không có cô ấy con không còn thiết sống nữa.
- Vậy còn cháu, Hiểu Đồng. Cháu cũngyêu Vĩnh Phong chứ – bà ngồi thẳng người nhìn Hiểu Đồng hỏi.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu, cô ngẩng đầu nhìn bà Mai Hoa, ánh mắt chân thành nói:
- Dạ yêu. Cháu xin lỗi vì đã thất hứa, nhưng cháu thật sự yêu Vĩnh Phong, cháu biết mình không xứng với anh ấy, nhưng xin bác hãy cho cháu một cơ hội, cho cháu một cơ hội ở bên cạnh anh ấy, có được không.
Bà Mai Hoa không trả lời, bà đưa mắt nhìn xung quanh.
Căn nhà này khá khang trang nhưng so với nhà của bà thì phải nói là một trời một vực. Bà chỉ biết, chồng bà từng ở đây và thích cách bài trí của căn nhà nên khi nó rao bán, ông đã mua nó. Bà cũng chưa từng đến đây. Không cần phải ở trong một căn nhà chật hẹp như thế này.
Thật ra bà đang lãng tránh câu hỏi của Hiểu Đồng.
- Căn nhà rất ngăn nắp, ắt hẳng cháu thường xuyên dọn dẹp.
- Dạ – Hiểu Đồng nhẹ giọng trả lời.
- Thôi được rồi. Chỉ muốn đến thăm con xem thế nào, thấy con bình an mẹcũng yên tâm. Mẹ đi đến công ty đây. Con nhớ nghĩ ngơi đầy đủ để mau khỏe lại.
Nói rồi bà đứng dậy, quản lí Trung vội kéo chiếc ghế lùi lại phía sau bà. Rồi kéo ghế lại đi theo bà.
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng cũng đứng dậy đưa tiễn bà ra ngoài xe.
Ra đến bên ngoài, bà quay lại ôm lấy Vĩnh Phong môt cái chào tạm biệt. Rồi bà quay lại nhìn Hiểu Đồng
Mĩm cười không lạnh nhạt cũng không ân cần.
Hiểu Đồng vội cúi đầu chào:
- Chào bác.
Bà khẽ gật đầu rồi bước vào chiếc xe sang trọng trước mặt. Xe lặp tức lăn bánh quay đi,
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng nhìn theo chiếc xe một lát rồi Vĩnh Phong quay người Hiểu Đồng lại, cậu đưa tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp thoáng ẩn nét u buồn của cô.
- Em đừng lo lắng – Cậu nói khẽ – Dù thế nào, anh cũng sẽ bảo vệ em.
Rồi cậu hôn khẽ lên trán cô.
Hiểu Đồng vòng tay ôm lấy Vĩnh Phong muốn tìm thấy sự bình an và chút ấm áp nơi cậu.
Khi Vĩnh phong và Hiểu Đồng vừa tay nắm tay đi ra trạm xe buýt thì môt chiếc xe màu đen vô cùng sang trọng chạy đến. Quản lí Trung mở cửa bướcxuống kính cẩn nói:
- Cậu Phong, bà chủ muốn gặp cậu.
Tấm kính xe từ từ hạ xuống gương mặt bà Mai Hoa xuất hiện.
- Lên xe đi. Mẹ con mình đã lâu không ăn cơm cùng nhau rồi. Mời Hiểu Đồng cùng đi.
- Vậy để con và Hiểu Đồng về nhà thay đồ – Vĩnh Phong nói .
- Không cần, cứ mặc như vậy đi.
Vĩnh phong và Hiểu Đồng đành lên xe theo bà Mai Hoa. Hiểu Đồng rất lo lắng, người cô dựa sát vào vai cậu.
Chiếc xe chở ba người đến một nhà hàng cực kì sang trọng và tráng lệ. Chỉnhìn nguy nga của nó thôi cũng khiến người ta chóng mặt.
Có vài người đã đi đến đón tiếp họ, những người đó không ai khác chính làVũ Quỳnh và ba mẹ của cô ta
Nhà hàng PETAPATI là một trong chuỗi nhà hàng nổi tiếng của Châu Á. Đó là chuỗi nhà hàng của chú Vũ Quỳnh. Nhưng do người chú đã đi địnhcư nên mới giao lại nhà hàng này cho nhà Vũ Quỳnh quản lí.
Hiểu Đồng đã đến đây một lần rồi, đólà lần cô được Vĩnh Phong dắt đến ramắt bạn bè và gặp lại Thiên Minh.
Đây là một nhà hàng vô cùng tránh lệ, đại sảnh rộng gần bằng một công viên,tòa nóc cao ***g lộng. Những hoa văn trên nóc và trên tường dường như được chọn lựa rất kỹ càng. Những họatiết cực kỳ sắc xảo khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi.
Cộng với lối kiến trúc theo phương tây càng làm cho vẻ đẹp và sự nổi tiếng của nhà hàng này bay xa. Vừa cổ kính vừa hiện đại, tạo một phong cách có một không hai trên thế giới.
Lần trước, khi đến đây, Hiểu Đồng diện chiếc váy trắng của nhà thiết kế nổi tiếng tạo cho cô một sự quý phái cao sang, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt vừa kính trọng vừa ngưỡng mộ. Lần này, Hiểu Đồng chỉ là một cô bé tầm thường trong mắt họ, tuy rằng những bộ quần áo tầm thường kia không làm mất đi vẻ xinh đẹp của cô. Nhưng trong thế giới vốn hoa lệ này, sự cao sang giàu có luôn có địa vị cao nhất. Dù người đó có xấu xí đến cỡ nào, chỉ cần diện trên người toàn hànghiệu thì trong mắt người ở đây người đó vẫn vô cùng xinh đẹp. Còn nếu người nào dù có xinh đẹp đến cỡ nào mà ăn mặc tầm thường thì chỉ nhận được những cái bĩu môi khinh rẻ mà thôi.
Cánh cửa xe vừa mở ra, bà Mai Hoa bước xuống. Ba mẹ của Vũ Quỳnh đã vội vã đến chào hỏi, tay bắt mặt mừng.
- Xin chào phu nhân. Thật là vinh hạnh khi gặp lại bà – Ba Vũ Quỳnh, ông Vũ Triết đưa tay bắt tay với bà Mai Hoa một cách kính cẩn.
Bà Mai Hoa cũng đưa tay bắt lại rất lịch sự, sau đó quay qua người bạn già thân thiết của mình là bà Kim Xuân – mẹ Vũ Quỳnh. Hai người ôm trầm lấy nhau bày tỏ sự nhung nhớ vì đã lâu không gặp.
Vũ Quỳnh cũng chạy đến chào bà MaiHoa, cô ôm chầm lấy bà và hôn ngay hai bên má của bà theo cung cách nước ngoài. Vũ Quỳnh luôn tỏ ra mình là một cô gái nhu mì dịu dàng hòng lấy lòng của bà Mai Hoa. Thái độ này của cô làm Vĩnh Phong thấy rất chướng mắt nhưng cậu chưa hề bày tỏ trước mặt mẹ, cũng là để lại cho Vũ Quỳnh một chút thể diện.
Hôm nay Vũ Quỳnh diện một chiếc váy màu tím rất thanh nhã, để lộ phần vai gợi cảm nhưng cũng khá kín đáo. Cô cứ luôn miệng cười trước mặt bà Mai Hoa, hai tay nhu mì chấp lại đểở trước vạt váy, e lệ như những cô gái mới lớn. Vĩnh Phong nhìn thấy đến buồn cười.
Quả thật Vũ Quỳnh khi đứng trước mặt bà Mai Thanh luôn là một cô gái ngoan, nhưng nếu bà Mai Hoa chứng kiến được cô ả ở vũ trường thì cái hình tượng bây giờ sẽ sụp đỗ ngay tức khắc.
Chào hỏi bà Mai Hoa vài câu, Vũ Quỳnh kín đáo liếc mắt về phía chiếc xe, nơi mà Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đang từ từ bước xuống. Cô ta giật cả mình khi thấy Vĩnh Phong đang đở Hiểu Đồng bước ra khỏi xe, máu nóng trên người dường như đông lại. Tay bóp chặt chiếc ví màu tím đẹp đắc tiền trong lòng bàn tay. Nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh của mình, tiếp tục tươi cười với bà MaiHoa.
Nhìn bộ quần áo trên người Hiểu Đồng, Vũ Quỳnh liền cười mĩa mai thầm nghĩ:” Bác gái dẫn cô ta đến đây với bộ dạng này chắc là có ý đó, vậy thì mình ngu dại gì mà không tiếp tay cho bác ấy chứ. Mau chóng đuổi cô ta đi càng xa càng tốt”
Cô ta cười lả lơi khi thấy Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đi đến, xả ngay vào lòngcủa Vĩnh Phong, mặc kệ bên cạnh cậuđã có Hiểu Đồng, mặc kệ bàn tay hai người vẫn nắm chặt lấy nhau.
- Anh Vĩnh Phong!. Em nhớ anh quá hà, mấy bữa nay anh biến đi đâu mất tiêu, làm em tìm mỏi cả mắt. Bắt đền anh đó.
Quá bất ngờ, Vĩnh Phong không ngờ Vũ Quỳnh lại dám ôm mình trước mặt mọi người nên không kịp né tránh, cậu buông tay Hiểu Đồng ra để đẩy Vũ Quỳnh ra khỏi người cậu, vì tay kia của cậu bị thương vẫn còn yếu.
Nhưng Vũ Quỳnh nhân cơ hội đó chen ngang vào giữa hai người. Ôm chặt lấycánh tay của Vĩnh Phong kéo cậu đi về phía ba mẹ mình. Cô ta còn cố ý giẫm mạnh vào chân của Hiểu Đồng, để cho Hiểu Đồng ở lại một mình với cái chân đau.
Ba mẹ Vũ Triết thấy Vũ Quỳnh tình tứkhoát tay Vĩnh Phong đi đến gần thì cười trách:
- Bà xem, con gái lớn rồi mà lúc nào cũng như con nít. Từ hồi nhỏ cứ bám riết lấy Vĩnh Phong, Vĩnh thành. Lớn rồi mà vẫn còn đeo theo .
- Tụi nó từ nhỏ đến giờ đã là thanh mai trúc mã rồi. Tất nhiên là thích dính vào nhau. Tuổi trẻ bây giờ không như chúng ta hồi xưa, chúng nó hễ yêu là mạnh dạn bày tỏ – Bà Mai Hoa cười nói, cố ý nói to, khẽ đưa mắt về hướng Hiểu Đồng vẫn còn đứng im ở đó nhìn về hướng họ. Trong ý nghĩ hiện lên một nụ cười thâm sâu.
- Mẹ …- Vĩnh Phong cảm thấy khó chịu trước câu nói của mẹ, cậu càu nhàu lên tiếng. Thái độ bực tức rõ ràng hiện trên gương mặt, cậu hất tay Vũ Quỳnh ra khỏi tay mình.
Nhưng bà Mai Hoa phớt lờ ý của cậu, tiếp tục tươi cười nói:
- Anh chị xem, con trai tôi tới tần tuổi này rồi mà còn mắc cỡ. Con trai lúc nhỏ rất biết nghe lời, khi lớn khôn rồi thì chỉ thích làm trái ý mẹ mà thôi.
Ông Vũ Triết cười khà khà vỗ vai Vĩnh Phong nói:
- Tuổi trẻ mà chị, chúng chỉ thích được tự do làm theo ý mình. Tại vì thời của chúng ta đã lạc hậu rồi. Thôi nào, chúng ta mau vào trong thôi, không nên để khách của chúng ta chờlâu.
- Anh nói cũng phải, chúng ta mau vào đi – Bà Mai Hoa gật đầu tán thành, ngữ khí thanh cao.
Nói rồi ông Vũ Triết đưa tay chỉ về hướng cửa ra vào lịch sự mời. Chờ bà Mai Hoa bước đi rồi ông mới cùng vợ theo sau. Vũ Quỳnh cũng vội kéo tay Vĩnh Phong vào trong nhưng Vĩnh Phong đã hất tay cô ra rồi ung dung quay lại bước về phía Hiểu Đồng.
Cậu đưa tay nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Hiểu Đồng, xoa nhẹ, trấn an:
- Đừng lo gì hết. Anh sẽ luôn bên cạnhem. Tin anh đi.
Hiểu Đồng nhìn sâu vào trong đôi mắt của Vĩnh Phong, đôi mắt màu đen sáng lấp lánh nhìn cô một cách ấm áp,đôi môi khẽ mĩm cười. Hơi ấm từ bàn tay cậu ủ ấm bàn tay cô, khiến cái lạnh bao bọc bàn tay cô bị xua đi.
Hiểu Đồng khẽ chớp mắt, đáp lại ánh mắt ấm áp của Vĩnh Phong. Sau đó cô khẽ mĩm cười, trao hết niềm tin vào bàn tay ấm áp kia. Hiểu Đồng nhẹnhàng gật đầu.
Vĩnh Phong mĩm cười kéo tay ôm Hiểu Đồng vào lòng , truyền hết sự ấm áp của mình sang cho Hiểu Đồng, rồi dìu cô đi vào bên trong. Sự thân mật của họ khiến người khác cảm thấy thật ngọt ngào như hương vị của một cây kẹo mút, càng mút càng thấy ngọt.
Vũ Quỳnh tức ***g lộn lên khi thấy cảnh âu yếm của Hiểu Đồng và Vĩnh Phong. Cô ả nhìn Hiểu Đồng bằng cặp mắt hình viên đạn, chỉ hận không thể băm nát cô ra. Sắc mặt bừng bừng đỏ lên, cô ta nắm chặt tay lại, móng tay bấm vào da thịt đau điếng. Chỉ muốn giang tay tát cho Hiểu Đồng một trận cho hả căm giận.
Nhìn thấy Vĩnh Phong dìu Hiểu Đồng đi lướt qua mình mà anh ta không có lấy một cái liếc nhìn mình. Cô ta bặm môi giậm chân thình thịch, tức tối vô cùng.
- Được lắm. Mày cứ tận hưởng đi, lát nữa tao sẽ cho mày biết thế nào là nhục nhã.
Nghĩ xong, cô vội vàng nối gót Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đi vào cửa.
Mấy cô tiếp tân thấy Vĩnh Phong khoát tay một cô gái ăn bận bình thường thì lấy làm tức tối lắm. Họ đâu có xa lạ gì với cậu ba của tập đoàn Nguyên Thành Phong. Họ hầu như đềulà những cô gái còn rất trẻ và cũng rấtxinh đẹp. Chẳng ai là không bị Vĩnh Phong thu hút cả. Bao nhiêu lần họ tìmcách bày tỏ với cậu, e thẹn có, tình tứ có, cũng có người cũng bạo dạn dám bày tỏ thẳng thừng với cậu, vấn đề là họ đều rước nhục vào thân. Biết là sẽ bị từ chối nhưng họ vẫn không nguôi hy vọng, hy vọng đến một ngày nào đó, cậu để mắt tới họ. Hy vọng và hy vọng …
Lần trước, thấy Vĩnh Phong tay trong tay với với một cô gái cực kì xinh đẹp, cô mặc một cái váy trắng tinh khiết, tôn lên vẻ đẹp và sự dịu dàng của cô, khiến họ vừa ganh tỵ vừa ngưỡng mộ, cũng có chút thất vọng. Lần này, hình như vẫn là cô gái ấy nhưng sao cách ăn mặc lại tầm thường đến thế. Thế là trước mặt thì họ tươi cười, nhưng sau lưng thì họ đã quay đi khinh bỉ. Nhưng có một điều mà tất cả bọn họ đều phải công nhận là cô gái ấy quá đẹp. Một vẻ đẹp giản dị nhưng không tầm thường. Tuy không phải sang trọng nhưng rất thanh tao. Một vẻ đẹp không rực lửa nhưng cũng khiến người ta bỏng mắt. Nói chung vẻ đẹp này dù là đứng trong bóng đêm cũng không bị lu mờ, vẫn sáng ánh sáng dịu dàng.
Tất cả quan khách ở trong phòng ăn thấy bà Mai Hoa đi vào thì đều đứng dậy, đi đến bắt tay bà. Cuộc đời vốn là thế, con người địa vị càng cao thì càng nhận được nhiều sự kính trọng.
- Chào phu nhân, bà vẫn khỏe chứ, bàvẫn đẹp như ngày nào – Sự ca tụng đến nhàm chán của những kẻ thích nịnh bợ.
- Thật tiếc là ngài chủ tịch lại không về đây, tôi rất muốn được gặp lại ngài…- Sự giả tạo đáng khinh bỉ…
……………..
Đáp lại ánh mắt và lời nói của bọn người kia là một nụ cười rất lạnh lùng, một nụ cười mang tính chất xã giao. Bà Mai Hoa vẫn thẳng đầu không hề nhìn ngó nhiêng ngả, lịch sự bắt tay từng người, mĩm cười nói :” Cám ơn”. Thái độ vô cùng tôn quý.
Cạch … cánh cửa mở ra, Vĩnh Phong và Hiểu Đồng bước vào. Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại.
Vĩnh Phong phong thái ung dung đỉnh đạc từ từ bước vào, rất sang trọng, rất khí khái. Sự quyền quý toát ra từ con người cậu khiến cho mọi quan khách sững người, họ rất muốn cúi đầu chào cậu.
Đứng trước cửa phòng ăn cao cấp, Hiểu Đồng đã rời khỏi tay của Vĩnh Phong. Nếu cứ bắt cậu dìu cô thì thật là làm giảm uy phong của cậu, mà người khác nhìn vào cô cũng có cái nhìn không tốt. Cứ để cô tự đứng trên đôi chân của mình hơn là dựa dẫm vào người khác. Cô bước sau Vĩnh Phong một bước.
Những người khách liền quay lại chào hỏi Vĩnh Phong niềm nở như bà Mai Hoa. Họ chẳng buồn để ý đến cô gái sau lưng cậu. Vĩnh Phong cũng rất lịchsự, bắt tay từng người.
- Được rồi, chúng ta mau ngồi vào bànthôi – Ông Vũ Triết nhắc nhở.
Mọi người mới lục tục ngồi vào bàn. Vĩnh Phong kéo một cái ghế về phía sau, đưa mắt mĩm cười nhìn Hiểu Đồng. Cô hiểu ý liền cúi đầu ngồi vào ghế, một cách nhẹ nhàng từ tốn. Lúc này những người khách mới bắt đầu chú ý đến cô gái tầm thường kia. Họ nhận ra đó là một cô gái rất đẹp.
Vũ Quỳnh đi ngay sau lưng Vĩnh Phong và Hiểu Đồng, thấy Vĩnh Phong kéo ghế cho Hiểu Đồng cũng chờ đợi đặc ân giống như thế, nhưng Vĩnh Phong lại kéo ghế ngồi vào cạnhbên Hiểu Đồng. Cô ta vừa xấu hổ vừa tức giận, gương mặt chuyển từ trắng sang tím. May mắn thay, ngay lúc đó một anh bồi đã đến kéo ghế mời cô ngồi, ngay bên cạnh Vĩnh Phong. Vũ Quỳnh hậm hực ngồi xuống, mắt liếc xéo Hiểu Đồng.
- Xin hỏi, cô gái này là …- Một vị khách thắc mắc chỉ tay vào Hiểu Đồng hỏi.
Vĩnh Phong định lên tiếng giới thiệu thì bà Mai Hoa đã lên tiếng chặn lại:
- Đây là một trong những sinh viên xuất sắc nhất của trường đại học nhà tôi, em ấy tên Hiểu Đồng. Hôm nay tôi dẫn cô ấy đến đây, một mặt để khíchlệ em ấy, một mặt để em ấy có dịp học hỏi các vị giám đốc tài giỏi ở đây.
Các vị giám đốc có vẻ hài lòng về lời giới thiệu của bà Mai Hoa, họ gật gù vài cái rồi đưa mắt nhìn Hiểu Đồng chào hỏi.
Vĩnh Phong tất nhiên không bằng lòng, cậu định lên tiếng đính chính nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay nắm chặt bàn tay dưới mặt bàn của Vĩnh Phong khẽ lắc đầu ra hiệu. Cậu miễn cưỡng im lặng ngã người ra thành ghế.
- Cháu Vũ Quỳnh nhà anh càng lớn càng xinh đẹp, nghe nói cháu mới đi du học về – Một người khác đang ngồi cạnh ông Vũ Triết nhìn Vũ Quỳnh rồi cười khen.
- Anh quá khen, con bé còn dại lắm. Chỉ là qua bên đó học hỏi vài năm rồi trở về đây học tiếp. Bây giờ con bé đang tiếp tục theo học ở trường Nguyên Thành Phong – Ông Vũ Triết cười khà khà nói.
- Vậy là học cùng Vĩnh Phong rồi – Một người khác lại lên tiếng – Cũng đúng, nên để cho bọn trẻ ở gần nhau, tuổi trẻ bây giờ cứ hễ xa nhau một chút là không sống được.
Tất cả mọi người đều cười rộ lên, Vũ Quỳnh thích trí ra mặt. Vĩnh Phong cảm thấy rất bực mình, nhưng Hiểu Đồng đá vào chân Vĩnh Phong bắt cậu im lặng.
Đúng lúc đó, thức ăn đã được dọn lên. Bảy món ăn ngon nhất của nhà hàng được đặt lên trên mặt bàn xoay. Các tiếp viên đã đặt trước mặt mọi người một dĩa Bit tết thơm lừng, và rất lớn. Bit tết ở đây là ngon nhất. Những bộ dụng cụ ăn được đặt gọn gàng hai bên dĩa. Tất cả mọi người đều bắt đầu cằm dao và nĩa lên.
Hiểu Đồng cảm thấy rất hồi hộp trước không khí sang trọng này. Không phải cô chưa từng vào nhà hàng, lúc nhỏ, cứ hể rảnh là ba cô dẫncả nhà đi ăn nhà hàng và cũng từng ăn Bit tết. Nhưng toàn là ba cô cắt sẵn cho cô. Hiểu Đồng cũng từng đi phục vụ trong nhà hàng, cách ăn thì cô biết rất rõ nhưng chưa bao giờ cô thật sự cầm đến nó.
Cạch … một tiếng động phát ra từ dĩa ăn của Hiểu Đồng. Vì quá hồi hộp mà Hiểu Đồng vô tình để con dao chạm vào dĩa phát ra tiếng động. Vũ Quỳnh nhân cơ hội đó bật cười chế nhạo. Hiểu Đồng không vì sự chế nhạo của Vũ Quỳnh mà thấy xấu hổ, cô điềm đạm nói:
- Xin lỗi! Vì cháu không quen dùng dao nĩa lắm.
- Không sao! Bác đây cũng chẳng quen dùng, phải học mãi mới dùng được – Một vị khách tế nhị đỡ lời cho cô.
Hiểu Đồng chớp mắt nhìn người ấy gầm cám ơn.
- Để anh giúp em – Vĩnh Phong quay sang đề nghị, rồi không đợi Hiểu Đồngđồng ý cậu kéo dĩa bít tết của cô về phía mình. Cắt ra từng miếng nhỏ, xong rồi lại đặt trước mặt Hiểu Đồng. Hiểu Đồng quay sang nhìn Vĩnh Phong, hai ánh mắt tình tứ truyền cho nhau.
Vũ Quỳnh căm tức, nắm chặt con dao trong tay.
Ông Vũ Triết thấy thái độ rất rõ ràngcủa Vĩnh Phong dành cho Hiểu Đồng, rồi thấy sắc mặt trắng bệch của con gái, ông cũng cảm thấy khó chịu. Ý nghĩ đầu tiên của ông là muốn lăng nhục Hiểu Đồng.










Chap 19 : Tiếp
Ông ta giả vờ quan tâm hỏi han tình hình nhà Hiểu Đồng. Chỉ cần nhìn cách ăn bận thì ông cũng đủ biết Hiểu Đồng thuộc tầng lớp nào trong xã hội, nhưng ông ta làm như không biết đưa ra một câu hỏi khó:
- Chẳng hay, cháu là thiên kim của nhà nào, ba mẹ cháu hiện đang kinh doanh gì ?
Vũ Quỳnh bấm bụng cười thầm khi nghĩ đến câu trả lời của Hiểu Đồng. Nếu nói thực thì sẽ bị khinh thường, nếu nói dối thì sẽ bị cô lột mặt nạ.
Hiểu Đồng chẳng có lấy một biểu hiện nào trên gương mặt đẹp của mình, cô buông dao nĩa xuống, từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, trước đây nhà cháu cũng có kinh doanh nhưng vì công xưởng chẳng may bị cháy nên phải đóng cửa. Sau này ba cháu lại chẳng may qua đời cho nên nhà cháu đã không còn kinh doanh nữa.
Mọi người đều gật đầu tỏ vẻ đồng cảm với cô trước một câu trả lời thẳng thắn và gia giáo.
Nhưng ông Vũ Triết không thỏa mãn trước nét mặt của mọi người và câu trả lời này của Hiểu Đồng, ông tiếp tụchỏi.
- Thế còn mẹ cháu, mẹ cháu làm gì.
- Dạ mẹ cháu học thanh nhạc, sau khi tốt nghiệp thì lấy ba cháu, sau này mẹcháu chỉ đi dạy đàn thôi ạ – Hiểu Đồng vừa trả lời vừa đáp lại bàn tay ấm áp đang xen vào giữ những ngón tay của cô, siết nhẹ.
- Vậy mẹ cháu vẫn tiếp tục dạy đàn chứ – Bà Mai Hoa lên tiếng hỏi, giọng lạnh lùng đáng sợ.
- Dạ không hiện tại mẹ cháu đang bệnh nên phải nhập viện ạ.
- Chắc tại bà ấy lao lực quá đó mà. Cũng phải thôi, phải cố gắng làm để trả nợ cho người chồng nghiện rượu – Vũ Quỳnh cố ý nói lớn để tất cả mọi người đều nghe thấy.
Hiểu Đồng vừa nghe Vũ Quỳnh nói thì sắc mặt chợt trắng bệch đi.
Rầm …Vĩnh Phong quay phắt người lại liếc nhìn Vũ Quỳnh một cái, ánh mắt sắc nhọn như một mũi kim lóe lên đầy cảnh cáo.
Nhưng Vũ Quỳnh phớt lờ ánh mắt cảnh cáo của Vĩnh Phong, cô nói thầmtrong bụng:” Anh càng muốn che chở cho cô ta thì tôi càng muốn nhấn chìmcô ta trong xấu hổ”. Cô ta nhìn Hiểu Đồng nhếch mép nói:
- Làm sao mà một giáo viên dạy nhạc như mẹ của cô lại có thể trả món nợ mấy tỉ đồng trong vòng có mấy năm ngắn ngủi vậy. Nghe nói, nhà trọ của hai mẹ con cô sống có rất nhiều cô từ tỉnh lên hành nghề sống dựa vào đàn ông. Dùng thân xác để đàn ông trả nợ cho mình.
Cả người Hiểu Đồng đông cứng lại trước lời nói độc ác của Vũ Quỳnh.
Rầm … một bàn tay đập mạnh trên bàn, làm cho cái bàn run lên, kéo theo hệ lụy là những chiếc dĩa khuya loãng xoãng.
- Cô càng nói càng quá đáng rồi đó. Phép lịch sự của cô ở đâu vậy, dù gì thì cô ấy cũng là khách của mẹ tôi – Vĩnh Phong giận dữ gầm lên. Nếu như bàn tay của Hiểu Đồng không nắm chặt bàn tay của cậu ghì lại, chắc chắn Vũ Quỳnh đã ăn một cái tát cực mạnh của vĩnh Phong rồi. Cậu tuyệt đối không cho phép bất kì ai làm tổn thương Hiểu Đồng, ngay cả mẹ mình.
Ông Vũ Triết thấy Vĩnh Phong nổi giận thì mặt hơi thất sắc, còn Vũ Quỳnh tái cả mặt vì sợ.
- Vĩnh Phong! Đừng có vô phép như vậy. Vũ Quỳnh chẳng qua lỡ lời thôi. Đừng làm bữa tiệc mất vui – Bà Mai Hoa vội lên tiếng kìm *** cơn giận dữ của đứa con trai. Nuôi con cũng biết lòng con, bà biết Vĩnh Phong rất nóngtính.
Hiểu Đồng nhắm chặt mắt hít một hơi thật mạnh sau đó thở ra, trút bỏ hết cơn giận trong lòng ra ngoài. Thì ra cô ta đã điều tra hoàn cảnh gia đình cô rồi. Vũ Quỳnh có thể xúc phạm cô, có thể trà đạp cô nhưng cô ta không thể trà đạp mẹ Hiểu Đồng được. Hiểu Đồng dùng hết li trí của mình để trả lời trước mọi người.
- Mẹ cháu vốn là một thiên kim tiểu thơ, trong cuộc sống luôn là người nhonhã thanh tao. Bà tựa như đóa sen trong hồ, không quá sáng chói nhưng cũng không bao giờ bị lu mờ. Cho đến bây giờ vẫn vậy, dù cuộc sống có vất vả đến mấy, bà vẫn là người sống không thẹn với lòng. Dù đứng giữa bùn sình nhưng chẳng hôi tanh mùi bùn. Ngược lại có những người luôn sánh mình với mặt trăng trên cao. Mà chẳng bao giờ nhìn lại trăng có lúc tròn lúc méo, đã vậy có khi còn bị bao bọc bởi mây đen, rất dễ chìm mất. Những người như thế tuyệt đối không thể sánh được với mẹ cháu. Mẹ đã vất vả nuôi cháu khôn lớn, cháu rất kính trọng mẹ của mình.
Ánh mắt cương nghị trong veo, thẳng thắn, cô gái trước mặt các vị khách thẳng lưng, ngẩng cao đầu, khí chất bao trùm. Tự nhiên trong lòng ai cũng có một sự so sánh ngầm. Một cô gái nghèo nàn tầm thường nhưng gia giáo và một cô gái giàu sang nhưng nói năng thiếu suy nghĩ. Giữa hai người, ai mới thật sự là thiên kim tiểu thơ.
- Cháu chưa từng thấy một người phụ nữ nào lại có nghị lực như bác ấy – Vĩnh Phong mĩm cười nói, ánh mắt nhìn Hiểu Đồng mĩm cười bày tỏ sự ngưỡng mộ – Bác ấy đã tự lực vươn lên, nuôi dạy Hiểu Đồng thật tốt.
Tự nhiên có những ánh mắt ái ngại nhìn về Vũ Quỳnh. Mặt cô ả từ chỗ đang đắc ý dần thành tím tái.
Ông Vũ Triết ngoài mặt vẫn cười nói vui vẻ nhưng trong lòng rất tức giận, không ngờ lại bị bẻ mặt như vậy. Đã vậy, con gái cưng của ông còn bị mắng nữa chứ. Ông ta cười giả lã với Hiểu Đồng.
- Là Vũ Quỳnh nhà bác không hiểu chuyện, không biết cách ăn nói, mong cháu bỏ qua…- Ông ta dùng một lúc,đảo mắt nhìn quanh rồi gật đầu gian xảo hỏi – Nghe nó cháu là sinh viên xuất sắc, vậy cháu học khoa gì?
- Dạ cháu đang học năm hai khoa Quản trị – Hiểu Đồng lễ phép trả lời.
- Vậy cháu thử nói cảm nghỉ của mình trong tình hình kinh tế hiện nay ở nước mình thế nào – Ông Vũ Triết khinh thường, định đánh vào học thứcchưa được vũng chắc của một sinh viên năm hai như Hiểu Đồng.
Nhưng bất ngờ lả Hiểu Đồng lại có thểtrả lời ông một cách trôi chảy. Nhờ vào những tư liệu mà cô thu thập trong lúc giúp các giáo sư soạn dề tài nguyên cứu.
- Thưa bác, nước ta tuy chưa thật sự phát triển nhưng nước ta lại tiềm ẩn một khả năng dồi dào ….nhung chúng ta lại quá chú trọng vào việc xuất khẩu và nhập khẩu mà không chú trọng tới thị trường cũng như thị hiếu của người dân trong nước. Chúng ta nên tỗ chức lại cơ cấu lại các yếu tố tổ chức, sản xuất, thị trường…hướng đến thị trường trong nước…. Chúng ta nên tiến hành song song cùng lúc đưa những mặt hàng sản phẩm phù hợp với yêu cầu của người tiêu dùng trong và ngoài nước….
Sau đó là những câu hỏi dồn dập và Hiểu Đồng đều xuất sắc trả lời làm thỏa mãn lòng họ. Trong khi Vũ Quỳnhcũng học khoa quản trị nhưng trên Hiểu Đồng một năm, là bậc đàn chị nhưng cứ ấp úng trước các câu hỏi của các vị khách. Có người còn cố tìnhchế nhạo:
- Thì ra học ở nước ngoài không bằng học ở trong nước. Tốt nhất như cháu nói nên phát triển trong nước trước rồi mới phát triển ở nước ngoài.
Hiểu Đồng ngước mắt nhìn người đàn ông đó, ông ấy chính là người lúc nãy đã đợ lời cho cô. Ông ấy thấy Hiểu Đồng nhìn mình liền nháy mắt mĩm cười với cô. Hiểu Đồng cũng bày tỏ sự cảm kích của mình với ông ấy. Ông ta thò tay vào trong túi áo, rút ra một tấm danh thiếp đưa cho Hiểu Đồng.
- Hy vọng sau khi cháu ra trường sẽ ghé mắt đến công ty của bác. Bác luôn để dành cho cháu một chỗ tốt nhất trong công ty của bác.
Hiểu Đồng lí nhí cám ơn rồi đưa hai tay ra nhận tấm danh thiếp.
- Ây da, tôi cũng định mời cô bé nhưngđã bị ông cướp trước rồi – Một người nói đùa. Mọi người đều cười vui vẻ. Chỉcó cha con Vũ Quỳnh là tức muốn hộc máu, rõ ràng là muốn bỉ mặt Hiểu Đồng nhưng không ngờ lại làm cô tỏa sáng.
Bà Mai Hoa vốn dĩ muốn đưa Hiểu Đồng đến đây để cô hiểu được khó mà rút, thấy cao để cúi đầu. Bà hơi khó chịu vì bị cha con Vũ Quỳnh làm hỏng chuyện. Sắc mặt bà kém vui, bà hỏi:
- Vậy bây giờ cháu đang ở đâu.
- Dạ cháu .. – Hiểu Đồng ngập ngừng, quả thật rất khó nói.
- Cô ấy đang ở chung nhà với Vĩnh Phong – Vũ Quỳnh vừa nói vừa nhếch mép cười .
- Vậy sao – Bà Mai Hoa lạnh lùng nói.
- Mẹ à! Chuyện là như vầy…- Vĩnh Phong định lên tiếng giải thích.
- Được rồi. Chuyện chơi bời của con mẹ không muốn nhắc đến. Bây giờ con còn đi học nên mẹ không nói nhưng sau này cưới vợ rồi nhất định phải đoàn hoàng nghiêm chỉnh. Vợ con sẽ là người tương xứng với gia đình mình – Bà Mai Hoa nghiêm giọng ngắt lời Vĩnh Phong. Ngụ ý rõ ràng nhằm cho Hiểu Đồng hiểu rằng cô hoàn toàn không xứng đáng làm con dâu của bà.
- Mẹ ! – Vĩnh Phong khó chịu gắt lên, cậu nắm lấy tay Hiểu Đồng kéo cô đứng lên, mạnh đến nỗi chiếc ghế cậu đang ngồi ngã bật ra phía sau – Tụi con xin phép ra về.
- Đứng lại ! Vĩnh Phong, sao con có thể vô phép tắc ra về trước các bậc chú bác như thế chứ – Bà Mai Hoa lần này không thể kiềm chế nộ khí của mình, mắt bà trừng trừng Vĩnh phong và Hiểu Đồng nhưng sau đó dịu lại, bà lấy giọng ôn hòa nói – Con làm vậy sẽ khiến Hiểu Đồng khó xử đó. Con hỏi xem Hiểu Đồng có muốn đi hay không mới được chứ.
Bà ta quả là một con cáo già dày dạng kinh nghiệm, chỉ cần dùng chiêu này thì đã có thể bắt Hiểu Đồng với Vĩnh Phong phải ở lại. Nếu Vĩnh Phong không nghe lời bà thì cậu cũng phải ở lại, cậu buộc phải ngồi lại vì Hiểu Đồng. Mà Hiểu Đồng chắc chắn phải ởlại. Nếu như cô muốn lấy lòng bà, muốn tạo ấn tượng trong mắt bà thì cô chắc chắc ở lại.
- Vĩnh Phong, chúng ta ở lại đi – Ánh mắt cương quyết của hiểu Đồng khiến Vĩnh Phong vừa lo lắng vừa yên tâm. Cậu muốn bảo vệ Hiểu Đồng khỏinhững tổn thương, nhưng lại rất tin tưởng vào khả năng ứng phó của Hiểu Đồng. Mặt khác cậu sợ mẹ sẽ dùng thủ đoạn gây khó dễ cho Hiểu Đồng nếu cậu không nghe lời. Cậu siết chặt tay của Hiểu Đồng rồi cùng Hiểu Đồngngồi xuống.
Hiểu Đồng rút tay mình ra khỏi tay Vĩnh Phong. Cô sẽ tự mình ứng phó vàđứng vững. Hiểu Đồng đâu phải ngốc nghếch mà không hiểu dụng tâm của bà Mai Hoa. Nhưng cô không sợ, sự sợhãi đến với Hiểu Đồng quá nhiều, cô đã chai lì trước nó. Hiểu Đồng khi đã quyết định đến bên cạnh Vĩnh Phong là cô đã liệu trước con đường đầy chông gai mà cô phải vượt qua. Cô và Vĩnh Phong sẽ cùng nhau vượt qua nó.
Vũ Quỳnh bèn đứng lên dựng lại cái ghế cho Vĩnh Phong, giả vờ cười nói :
- Vĩnh Phong, anh đừng nỏi nóng nữa. Quá trưa rồi, Hiểu Đồng cũng đã đói bụng, anh phải để cô ấy ăn xong rồi hãy đi.
Vĩnh Phong hất bàn tay tráng nõn củaVũ Quỳnh đang lã lơi đặt trên vai cậu ra, miễn cưỡng ngồi xuống. Vì Hiểu Đồng cậu phải nhẫn nhịn, Vĩnh Phong quá hiểu mẹ mình. Thương trường làmmột người phụ nữ như bà cứng rắn và lãnh đạm, thậm chí là tàn nhẫn. Bà đãkhông còn là một bà chủ thông thường, một người mẹ bình thường như bao bà mẹ khác. Điều này khiến cho gia đình cậu ngày cành lạnh lẽo. Bởi vậy, Vĩnh Phong từ thuở nhỏ đã thèm khát một mái ấm gia đình. Khi cậu gặp Hiểu Đồng, những cử chỉ lo lắng quan tâm của cô với bé Đường khiến Vĩnh Phong ngưỡng mộ và yêu cô từ bao giờ không biết.
Ông Vũ Triết thấy con gái cưng bị đối xử thô bạo thì căm lắm. Vĩnh Phong thì ông không dám động tới nhưng Hiểu Đồng, con bé thấp hèn, làm bỉ mặt ông vài con gái cưng của ông. Ông ta cười cười nói, đôi mắt ánh lên sự gian xảo của loài cáo già ranh ma.
- Phải đó, thức ăn ở đây nổi tiếng số một. Hiểu Đồng cháu phải ăn cho thật nhiều, chẳng mấy thuở được ăn. Một món ăn có khi bằng nữa tháng lương cháu đi làm thêm đấy. Được ăn thì cứ ăn đi, kẻo sau này có muốn ăn cũng không có mà ăn.
Cha con nhà này đúng là kẻ hát người hò sỉ nhục người khác quá đáng. Nhưng ai cũng biết bà Mai Hoa cũn không thích cô bé này nên chẳng ai dám lên tiếng bênh vực. Họ im lặng nhìn nhau.
Vĩnh Phong nghe thấy thì từng giận vôcùng, lửa giận tựa như nham thạch dồn nén lâu ngày, bỗng muốn bùng phát ra ngoài, diệt sách những thứ gai mắt như vậy. Cậu dứng bật dậy, định đấm cho ông ta một quả nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay ngăn lại và kéo cậu ngồi xuống.
Hiểu Đồng quả rất giận khi nghe ông ta sỉ nhục, nhưng cô cố kìm chế, bởi vìnếu cô nổi giận thì chẳng phải cô đã thua cha con ông ta rồi sao. Cô nhìn ông không chớp mắt, môi khẽ nhếch lên :
- Cám ơn bác đã thiết đãi cháu bữa ăn thịnh soạn này. Cháu nhất định sẽ ăn hết.
Nói rồi Hiểu Đồng vơ đũa gắp một miếng thịt trên chiếc đĩa trước mặt bỏ vào miệng nhai, nuốt xong cô gật đầu khen ngợi :
- Quả thật rất ngon.
Sau đó, cô lại gắp một miếng khác ăn ngon lành.
Cha con Vũ Quỳnh gương mặt lúc này như thể bị ai tát vào mặt, hai tròng mắt muốn rơi ra. Quả là gậy ông đập lưng ông.
Không khí trong phòng ăn lúc này thậtngột ngạt, mấy người khách chẳng cònai muốn ăn gì nữa. Nhưng đứng dậy ra về thì không tiện nên tất cả bọn họ đàng ngồi im chịu trận. Vĩnh Phong tức giận lừ mắt nhìn cha con Vũ Quỳnhcảnh cáo. Ánh mắt thật đáng sợ, khiến ai cũng cảm thấy lạnh run.
Bà Mai Hoa liền lên tiếng để xua tan không khí lạnh lúc này.
- Vĩnh Phong con và Vũ Quỳnh cùng nhau tặng mọi người một bài hát đi.
Nghe mẹ nói, Vĩnh Phong thu ánh mắt hình viên đạn của mình trở về, quay sang mẹ tỏ vẻ khó chịu.
- Con không thích.
- Tại sao. Chẳng phải con và Vũ Quỳnh lúc nhỏ rất thường cùng nhau đứa hát, đứa đánh đàn cho mọi người nghe à.
- Tóm lại là con không thích – Gương mặt khó hịu của Vĩnh Phong càng lúc càng hiện rõ, hai chân mày cau lại, lỗ mũi phập phồng.
- Mẹ muốn con lên biểu diễn – Bà Mai Hoa tức giận đưa mắt nhìn con trai cảnh cáo.
Vĩnh Phong vùng vằng không chịu đứng lên. Hiểu Đồng mới quay sang mĩm cười nói :
- Em cũng muốn nghe anh đánh đàn. Em chưa từng thấy dáng vẻ đánh đàn của anh.
- Con thấy chưa, cả Hiểu Đồng cũng yêu cầu. Con không vì mọi người cũng nên vì Hiểu Đồng – Bà Mai Hoa nhân thế ép buộc.
Vĩnh Phong miễn cường đứng dậy tiến về phía sân khấu, nơi đặt một ciếc đàn piaano màu trắng rất đẹp. Vũ Quỳnh hí hửng đứng dậy theo sau. Sau vài phút trao đổi , hai người quyết định chọn bài : « Như hạt mưa rơi «
Tiếng đàn thánh thót của Vĩnh Phongdạo lên, giai điệu nhẹ nhàng trầm lắng,giọng hát tuy không mượt mà nhưng có âm vực rõ ràng của Vũ Quỳnh cất lên khiến căn phòng chìm lắng trong âm nhạc. vĩnh Phong vừa đánh vừa liếc nhìn về phía sau. Thấy Hiểu Đồngđang say mê nghe mình đánh đàn thì thấy yên tâm, cậu chuyê tâm vào từnggiai điệu. Lát sau, một mình cậu độc tấu, Vũ Quỳnh nhường lại sân khấu đểmột mình cậu tỏa sáng. Khi giai điệu cuối cùng kết thúc, Vĩnh Phong đứng dậy quay lưng lại…
Hiểu Đồng đã biến đâu mất, cả Vũ Quỳnh cũng không còn.










Chap 20
Vĩnh Phong hớt hải chạy lại bàn ăn hỏi, ánh mắt hoang mang cực độ:

- Hiểu Đồng đâu.

- Con đang hỏi ai vậy – Bà Mai Hoa trách.

- Con xin lỗi – Vĩnh Phong biết mình vô lễ, ăn năn nói .

- Cô ấy vừa đi vệ sinh – Bà Mai Hoa ném cho cậu một câu sau cái nhìn nghiêm nghị.

Vĩnh Phong mới dịu lại sự hốt hoảng của mình. Vừa lúc đó, có tiếng mở cửa, Vĩnh Phong nghe thấy liền quay đầu nhìn lại. Nhưng người bước vào không phải là Hiểu Đồng, mà là Vũ Quỳnh.

- Hiểu Đồng không vào cùng em à – Vĩnh Phong vội vàng hỏi.

- Cô ấy đã về rồi. Đúng là không biết phép tắc gì hết, chưa chào người lớn đã tự bỏ về rồi – Vũ Quỳnh vểnh môi nói, thái độ miệt thị rõ ràng, cố tình nhấn mạnh để cho mọi người nghe.

- Về rồi thì thôi, bỏ đi, không có cô ấy cũng tốt – Bà Mai Hoa mĩm lạnh nhạt nói – Mọi người tiếp tục ăn thôi nào, thức ăn đã nguội cả rồi.

- Phải đó, hay là để tôi bảo người làm lại món khác – Ông Vũ Triết vội phụ họa theo.

Nhưng Vĩnh Phong đã giận dữ đưa taybốp cổ Vũ Quỳnh ấn mạnh cô ta vào cánh cửa sau lưng, khiến đầu cô ả đập mạnh vào cánh cửa. Vũ Quỳnh thét lên một tiếng sợ hãi làm tất cả mọi người đều khiếp đảm quay lại.

- Cô đã làm gì cô ấy – Cơn giận dữ của Vĩnh Phong bùng nổ, cậu đã mất khả năng kiềm chế của mình rồi, ánh mắt đỏ rực lạnh lùng đến tàn nhẫn, không hề mảy may chạnh lòng trước gương mặt đau đớn của Vũ Quỳnh – Nói mau – Cậu thét lên ra lệnh, vòng tay siết chặt thêm khiến Vũ Quỳnh gần như tắt thở.

Vũ Quỳnh túm lấy bàn tay đang đặt trên cổ mình đẩy ra nhưng bàn tay đócó sức mạnh kinh hồn, dù cô cô gắng thế nào nhưng bàn tay đó không hề lay động. Gương mặt thiếu oxi của cô tím lại.

- Vĩnh Phong mau bỏ Vũ Quỳnh ra – Bà Mai Hoa thét lên một cách sợ hãi.

Ông Vũ Triết và hai người khách vội vàng chạy đến kéo Vĩnh Phong ra khỏi Vũ Quỳnh, gương mặt người nào người nấy tái mét. Mẹ của Vũ Quỳnh cũng chạy đến đỡ con gái, gương mặt bà tái xanh, đôi mắt rưng rưng nước mắt.

Vĩnh Phong bị kéo, cậu buông tay ra khỏi cổ Vũ Quỳnh, cô ả ho sặc sụa, cốgắng hít thở trở lại. Vĩnh Phong vung mình ra khỏi những bàn tay đang nắm giữ mình, cậu quay phắt nhìn Vũ Quỳnh làm cô ta sợ hãi vội ôm siết lấymẹ. Bà Kim Xuân – mẹ Vũ Quỳnh vội vàng đứng lên che chắn cho con gái, cả thân người run lên trước cơn điên của Vĩnh Phong.

Vĩnh Phong chỉ nghiêm nét mặt chỉnh sửa lại chiếc áo của mình rồi lạnh lùngnhìn cô ta :

- Tôi nói cho cô biết, thà tôi lấy chó lấy mèo cũng không bao giờ lấy cô. Không phải Hiểu Đồng không xứng vớitôi mà là tôi không xứng với cô ấy. Ngoài cô ấy ra, trong mắt tôi tất cả đều là cỏ rác. Hãy nhớ đến bài học ngày hôm nay, nếu cô còn dám động đến cô ấy một lần nữa, tôi sẽ cho cô biết mùi sống không bằng chết.

Nói rồi, Vĩnh Phong mở cửa bước ra ngoài đóng sầm cửa lại. Để lại sau lưng nỗi kinh hoàng vẫn chưa tan của những vị khách, nỗi xấu hổ và sự căm tức của gia đình Vũ Quỳnh, sự mất mặt của bà Mai Hoa.

Vĩnh Phong chạy thật nhanh ra ngoài tìm kiếm xung quanh, nhưng không hề thấy bóng dáng nào của Hiểu Đồng. Cậu vội chạy ra bãi đỗ xe, chiếc ba lômàu đen của cô lúc nãy để ở ngoài xe,cậu hy vọng, cô sẽ đến đó chờ cậu nhưng cảm giác hụt hẫng đến với cậu.Hiểu Đồng không hề đến đó, chiếc balô vẫn còn trong xe.

- Cậu Phong, có chuyện gì à – Bác tài xế thấy Vĩnh Phong hộc tốc chạy đến, hơi thở dồn dập, gương mặt đầy lo lắng thì vội hỏi.

Vĩnh Phong không hề trả lời, cậu đẩy bác tài xế ra rồi ngồi vào trong tay lái, lái xe bỏ đi một mạch. Bác tài xế nhìn theo ngẫn ngơ chả hiểu chuyện gì vừa xãy ra.

Ruột gan của Vĩnh Phong như bị thêu đốt, cậu cho xe chạy thật chậm, cố gắng quan sát xung quanh thật kỹ. Taycầm điện thoại liên tục gọi vào số quen thuộc nhưng chỉ nhận được thông báo bận, điện thoại ở nhà cũng không ai nghe.

Vĩnh Phong vội vàng gọi cho Đình Ân.

- Alô ! Vĩnh Phong, anh gọi em có chuyện gì không ? – Giọng Đình Ân trong trẻo vang bên kia đầu dây.

- Đình Ân ! Hiểu Đồng có đến chỗ em hay không – Vĩnh Phong hấp tấp hỏi.

- Không có, có chuyện gì sao – Giọng Đình Ân lo lắng hỏi.

- Có chút chuyện – Vĩnh Phong ậm ừ nói – Em có biết, có nơi nào Hiểu Đồng có thể đến không.

- Có một vài nơi thôi… – Đình Ân vội kể cho Vĩnh Phong nghe.

Sau đó, Vĩnh Phong vội đi tìm những nơi mà Đình Ân cho biết sau khi để lạilời căn dặn : » Nếu Hiểu Đồng có tìm em thì gọi cho anh biết ». Đình Ân gật đầu hứa.

Nhưng tìm khắp mọi nơi vẫn không tìmthấy Hiểu Đồng ở đâu, ngay cả mộ của ba Hiểu Đồng, cậu cũng đến.

Cậu đảo đi, đảo lại rất nhiều vòng trước khi trở về nhà. Cho xe vào trong gara xong, Vĩnh Phong vội vàng chạy ùa vào nhà, cửa nhà vẫn còn khóa, Vĩnh Phong vẫn muốn thử tìm. Cậu mở cửa xong liền chạy ngay lên phòng của Hiểu Đồng, nhưng căn phòng lạnh tanh. Cậu chạy tìm khắp mọi nơi, ngay cả sân thượng cũng đã tìm, điệnt hoại mãi vẫn không gọi được. Vĩnh Phong gần như tuyệt vọng,dù Đình Ân căn dặn là không được đến bệnh viện làm kinh động đến bà Cẩm Du. Nhưng Vĩnh Phong không còn cách nào khác, bất đắc dĩ cậu phải đến đó.

Khi Vĩnh Phong vừa từ nhà bếp đi ra, thì điện thoại reo lên.

- Vĩnh Phong, anh có tìm thấy Hiểu Đồng không ?- Đình Ân bên kia lo lắnghỏi.

- Không – Vĩnh Phong tuyệt vọng trả lời.

- Cô ấy đi đâu được chứ – Giọng Đình Ân run run vang lên.

- Anh nhất định sẽ tìm ra cô ấy – Vĩnh Phong quả quyết. Dù là chân trời góc bể cậu tìm phải đi tìm cô.

Tắt điện thoại, Vĩnh Phong định đi ra ngoài thì qua tấm kính trong suốt nhìnra góc vườn nơi có một cái cây to treomột chiếc xích đu. Một bóng người đang nằm trên co ro trên đó. Gió nhè nhẹ thổi, vài chiếc lá rơi rụng. Chiếc xích đu nhè nhẹ đong đưa trong gió, ru một thiếu nữ vào trong giấc ngủ.

Chàng trai dáng người cao lớn từ từ tiến lại chiếc xích đu, cái bóng của cậu che phủ hết thân hình của cô gái đang nằm trên chiếc xích đu. Cảm giác nhẹ nhỏm của chàng trai khi nhìn gương mặt thanh tú đang say giấc củacô gái.

Chàng trai ngồi nhỏm bên cạnh chiếc xích đu đưa tay vuốt ve làn da mịn màng trên gương mặt xinh đẹp ấy. Cô gái giật mình tỉnh giấc, hàng lông mi cong cong hé mở.

Nhìn thấy gương mặt điển trai của chàng trai, cô khẽ mĩm cười, đôi môi căng mọng xinh đẹp như nụ hoa chớm nở gọi tên chàng trai.

- Vĩnh Phong, anh về rồi à.

Hiểu Đồng dụi mắt rồi đứng dậy. Bỗngnhiên một vòng tay ôm lấy Hiểu Đồng siết chặt.

- Vĩnh Phong, em sắp không thở đượcnữa rồi – Hiểu Đồng hổn hểnh nói không ra hơi, nhưng Vĩnh Phong càng siết chặt hơn.

Đến chừng khi Hiểu Đồng như muốn sắp ngất đi thì Vĩnh Phong mới chịu nới lỏng vòng tay. Giọng khàn khàn trầm bổng, Vĩnh Phong thì thào nói :

- Em có biết cảm giác sợ hãi khi không thấy em là như thế nào không.

- Em xin lỗi ! – Hiểu Đồng tỏ vẻ ăn năn,gương mặt chúm chím rất đáng yêu làm Vĩnh Phong không thể nổi giận với cô.

- Sao em lại bỏ về mà không báo cho anh biết, có biết anh đã chạy đi tìm em bao lâu không, gọi cho em cũng không bóc máy- Cậu trách yêu cô.

- Em để điện thoại ở trong ba lô. Cả chìa khóa nhà cũng để trong đó, cho nên khi về đây, em đành nằm ở đây đợi anh về – Hiểu Đồng giải thích.

- Có phải Vũ Quỳnh đã nói gì đó khiếnem không vui nên phải bỏ về – Vĩnh Phong khẽ hỏi.

Hiểu Đồng gương mặt hơi tái khi nhớ lại sự việc lúc nãy. Cô vội lấp liếm.

- Chỉ tại lúc đó em thấy hơi nhức đầu mà anh lại đang đánh đàn nên em mớivề trước. Anh giận sao – Đôi mắt trong veo của cô ngẩn nhìn cậu âu yếm làm cho Vĩnh Phong quên hết nỗi sợ hãi mất cô lúc nãy.

- Anh không thấy giận mà chỉ thấy đóithôi. Em thì thoải mái rồi, lúc nãy nhìn em ăn thật khí thế, còn anh chẳng ăn uống được gì cả. Bây giờ cái bụng đang biểu tình – Vĩnh Phong đúng là cảm thấy đói kinh khủng.

- Vậy bây giờ em đi nấu cái gì cho anhăn – Hiểu Đồng lo lắng, định rời khỏi vòng tay của Vĩnh Phong nhưng Vĩnh Phong không chịu buông tay, cậu kéo Hiểu Đồng cùng ngồi trên xích đu.

Kề sát tai Hiểu Đồng nói nhỏ :

- Bây giờ anh chỉ muốn ăn thịt em thôi.

Hiểu Đồng đành ngoan ngoãn để cho con sói kia ăn thịt gọi là bù đắp

Lát sau, Vĩnh Phong buông Hiểu Đồng ra, cậu nâng cầm cô lên nhìn sâu vào đôi mắt to tròn trong veo một cách âuyếm, thì thầm hỏi :

- Có phải mẹ anh đã nói gì đó với em phải không, dù em vẫm mĩm cười tươi khi nhìn anh đánh đàn nhưng anh cảm nhận được em chỉ là đang gượng cười mà thôi.

- Không có gì đâu, anh đừng lo – Nét mặt hơi buồn, Hiểu Đồng nghiêng mặt đi lảng tránh cái nhìn của Vĩnh Phong.

- Dù mẹ anh có nói gì hay làm gì đi nữa… – Vĩnh Phong dùng tay quay nhẹ cằm của Hiểu Đồng lại đối diện với mặt mình, không để cô lẫn tránh, cậu muốn cô hiểu rõ tấm lòng của mình. Nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay lên miệng ngăn cậu nói tiếp.

- Vĩnh Phong, anh nghe em nói – Hiểu Đồng nhìn thẳng vào đôi mắt màu đenlấp lánh như ánh sao của Vĩnh Phong, ngập ngừng một lát rồi nói – Em vốn là một người thận trọng, nhất là trong tình yêu, cho nên một khi em đã đồng ý làm người yêu của anh, là em đã lường trước những khó khăn trên con đường này. Em chấp nhận đi trên nó bởi vì một lẻ, em đã yêu anh. Em không biết tình yêu của em đối với anh lớn hơn, hay tình yêu của anh với em lớn hơn. Nhưng trước những hy sinh của em vì em, thì cho dù có bắt em phải chết, em cũng cam tâm tình nguyện. Cho dù mẹ anh có gây áp lực mạnh đến thế nào, cho dù Vũ Quỳnh có nói gì thì chỉ cần anh yêu em, anh cần em, chỉ cần anh nắm chặt lấy tay em thì em sẽ không bao giờ rời xa anhđâu.

- Thật sao ! – Vĩnh Phong hỏi lại để xác định. Cảm giác vui sướng tràn ngập trong tim, cảm giác hạnh phúc không thể tả.

Hiểu Đồng khẽ chớp mắt rồi gật đầu.

Vĩnh Phong ôm chầm lấy Hiểu Đồng, nụ cười hạnh phúc hiện trên khóe miệng. Sau đó cậu buông Hiểu Đồng ra, hôn nhẹ lên bờ mi của Hiểu Đồng, lướt nhẹ lên sóng mũi cao cao, rồi chạm đến bờ môi hồng gợi cảm… Nhưng Hiểu Đồng đã đẩy cậu ra, cô véo nhẹ lên mũi Vĩnh Phong, mĩm cườitrêu chọc :

- Anh có biết bây giờ trông anh giống con trâu nằm sình hay không hả. Người toàn là mồ hôi không hà, anh mau vào nhà tắm rửa sạch sẽ đi.

- Em còn nói nữa, là lỗi tại ai chứ. Tại ai báo hại anh chạy khắp nơi tìm kiếm. Lại còn bị một phen sợ hãi khi không thể tìm thấy em, anh đã gần như tuyệt vọng…

Hiểu Đồng nghe lời trách yêu của Vĩnh Phong thì rất xúc động, cô mĩm cười kiểng chân hôn nhẹ lên má Vĩnh Phong rồi cong môi nói :

- Người ta biết lỗi rồi mà, anh đúng là nhỏ mọn quá hà.

- Dám nói anh nhỏ mọn – Vĩnh Phong vừa trách vừa lấy tay cù loét Hiểu Đồng khiến cô phải bỏ chạy tránh né.

Chưa chạy được mấy bước, Hiểu Đồng đã bị Vĩnh Phong bắt lấy. cậu ôm ngang eo cô, nhất bổng cô lên xoay mấy vòng. Tiếng cười khúc khíchvang lên khắp sân vườn .

Gió rung động những chiếc lá theo cung bậc tạo ra những giai điệu hạnh phúc, chiếc xích đu cũng theo gió đong đưa vui vẻ.

- Được rồi, thả em xuống đi – Hiểu Đồng hét lên, cô bị Vĩnh Phong xoay đến chóng mặt.

Vĩnh Phong vừa bỏ Hiểu Đồng xuống là cô đã xoay người Vĩnh Phong lại và đẩy cậu đi vào.

- Anh mau vào mở cửa để em còn vàonấu cơm cho anh ăn. Anh mà chết vì đói là em mặc kệ, cứ để cho quạ rỉa thịt anh ra.

- Chỉ sợ lúc đó có người đau lòng khócsướt mướt thôi – Vĩnh phong vừa đi vừa ngoảnh lại cười khà khà trêu.

- Thấy ghét. Ai mà thèm khóc – Hiểu Đồng hểnh mũi le lưỡi nhìn theo bóng dáng của Vĩnh Phong đi vào trong nhà.

Khi bóng dáng Vĩnh Phong khuất hẳn vào trong nhà thì nụ cười trên môi củaHiểu Đồng chợt tắt. Cô ngã người trênchiếc xích đu , gương mặt buồn bã nhớ lại những chuyện xảy ra ở nhà hàng.

- Cháu thấy Vĩnh Phong và Vũ Quỳnh có xứng đôi không ? – Bà mai Hoa nhìnHiểu Đồng nở một nụ cười giả tạo.

- Cháu không biết, bởi vì xứng hay không xứng chỉ có Vĩnh Phong mới biết rõ. Còn cháu thì nghĩ rằng phải phụ thuộc vào duyên phận. Tình cảm là thứ không thể miễn cưỡng – Hiểu Đồng đối đáp không chút sợ hãi, gương mặt không nhìn bà Mai Hoa mà đang mĩm cười đáp lại cái nhìn của Vĩnh Phong.

- Tại cháu không biết đó thôi, tình cảm của Vĩnh Phong đối với Vũ Quỳnh rất tốt. Chính miệng Vĩnh Phong đã nói sau này sẽ cưới Vũ Quỳnh, phải không Kim Xuân ? – Bà sắc sảo nói, quay qua người bạn thân tìm đồng minh.

Bà Kim Xuân liền gật đầu :

- Tôi nhớ là vào năm Vũ Quỳnh lên 8, còn Vĩnh Phong lúc đã lên 9. Vĩnh Phong cứ đeo theo tôi đòi sau này phải gả Vũ Quỳnh cho nó.

- Vậy sao ạ – Hiểu Đồng thờ ơ hỏi, mắt vẫn dán lên lưng của Vĩnh Phong, không để tâm lắm đến những lời của họ nói.

- Hiểu Đồng – Bà Mai Hoa gọi lớn để thu hút sự chú ý của Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng bình thản từ từ quay đầu lại nhìn bà. Cô nhẹ nhàng hỏi :

- Có chuyện gì không bác.

- Ta không ngại nói thật với cháu. Cháu cũng biết gia đình Vũ Quỳnh cũng là tập đoàn lớn ở nước mình. Gia đình bác cũng vậy, cháu hiểu không – rồi bà ngừng một lát chờ cái gật đầu hiểu ý của Hiểu Đồng rồi mới từ tốn nói tiếp -Nhưng cũng có một số vấn đề mà gia đình bác rất cần để phát triển công việc kinh doanh của mình ngày càng qui mô rộng lớn hơn. Và gia đình Vũ Quỳnh có đủ khả năng giúp tập đoàn của bác.

Nói xong bà im lặng quan sát sắc mặt của Hiểu Đồng, quả thật nét mặt của cô bây giờ tối sầm lại. Điều duy nhất khiến Hiểu Đồng không thể sánh bằngVũ Quỳnh chính là gia thế nghèo nàn của cô. Nuốt nước mắt cay đắng vào lòng, Hiểu Đồng vẫn quả quyết nói :

- Đúng là cháu không có khả năng giúpgia đình bác phát triển việc kinh doanh. Nhưng cháu nghĩ với cá tính của Vĩnh Phong, anh ấy tuyệt đối không thích dựa dẫm vào người khác mà muốn tự xây dựng bằng chính sức mình hơn.

Ngay lúc đó, Vũ Quỳnh kết thúc bài hát của mình và bước xuống. Mọi người nãy giờ tập trung nghe đối thoạigiữa Hiểu Đồng và bà Mai Hoa, thấy Vũ Quỳnh hát xong thì giả vờ vỗ tay tán thưởng. Vũ Quỳnh vênh váo tự mãn bước xuống, ánh mắt khinh bỉ nhìn Hiểu Đồng, rồi ngồi xuống ghế.

Hiểu Đồng đưa mắt nhìn lên thấy Vĩnh Phong vẫn đang tiếp tục dạo đàn. Cô cảm thấy ngại ngùng và lạc lõng giữa những con người sang trọng này nên giả vờ đứng lên xin phép vào nhà vệ sinh.

Khi Hiểu Đồng vừa từ nhà vệ sinh bước ra thì bất ngờ đứng bất động một giây khi người trước mặt mình. VũQuỳnh đứng dựa người vào thành bồn rửa tay, hai tay khoanh trước ngực, điếu thuốc hút dở đang cháy, dáng vẻkênh kiệu khó ưa. Ánh mắt được trangđiểm đậm sắc bén, miệng nhả ra những đợt khói thuốc đen xì, dù cho chiếc váy tím trông đằm thắm bao nhiêu cũng không thể làm cho vẻ mặt cô ả dịu dàng được. Cô ta và cô gái dịu dàng trước mặt bà Mai Hoa thật làquá khác xa nhau.

Phớt lờ sự có mặt của cô ta, hiểu Đồng bình thản tiến lại gần bồn rửa tay.

- Cô đúng là thứ đồ mặt dày trơ trẻn.

Hiểu Đồng vẫn một mực im lặng, không thèm chấp với hạng người như cô ta. Tiếp tục rửa tay.

- Bác gái đã ngụ ý rõ ràng đến như thế mà cô vẫn có thể bình thản ngồi ăn cùng mọi người được thì đúng là thứ mặt dày vô liêm sỉ.

Đang rửa tay chợt khựng lại, Hiểu Đồng tức giận ném cho Vũ Quỳnh một ánh mắt sắc bén, nhưng sau đó cô quay đi tắt vòi nước, tiếp tục nhẫn nhịn cô ả.

Vũ Quỳnh thấy Hiểu Đồng nhìn mình thì hơi hoảng sợ, cô ả vẫn còn nhớ cáitát tai in đủ năm ngón của Hiểu Đồng dàng cho ả. Nhưng thấy Hiểu Đồng không nói gì thì ả mới bình tĩnh lại rồi được nước lấn tới.

- Tôi thấy cô nên đi khỏi đây để cho tất cả mọi người có thể thoải mái. Cô không thấy sự có mặt của cô làm cho mọi người khó chịu lắm hay sao. Rõ ràng đây là một buổi gặp mặt vui vẻ nhưng vì cô mà đã trở nên căng thẳng.Nếu cô còn chút lòng tự trong thì hãy cút khỏi đây mau.

Hiểu Đồng không nói gì cả, sau khi hơ khô tay cô bỏ đi ra ngoài nhưng Vũ Quỳnh đã đứng chắn trước mặt cô.

- Cô mau cút đi cho tôi – Cô ả thét lên đầy tức giận khi thấy Hiểu Đồng cứ phớt lờ lời nói của cô ả.

Hiểu Đồng nhếch mép cười nhìn Vũ Quỳnh một cách đáng thương :

- Như Vĩnh Phong đã nói, tôi là khách của bác gái, cô không có quyền gì đuổitôi cả. Đừng ở đây la lối như trẻ con nữa.

Rồi Hiểu Đồng bỏ mặc cô ta ở lại, mở cửa bước ra ngoài. Vũ Quỳnh cũng vội bước theo sau lưng, vừa đi vừa nhiếc móc Hiểu Đồng, nhưng đều bị Hiểu Đồng bỏ ngoài tai.

Khi đi đến hàng lang để vào phòng ănthì đột nhiên hai chân Hiểu Đồng run rẩy đứng khựng lại. Những nơron truyền từ chân lên đến đỉnh đầu của Hiểu Đồng cảm giác sợ hãi, tim cô thắt lại. Hiểu Đồng thấy bàn tay mình cũng bắt đầu run lên, những ngón tay chuyển động nhẹ nhàng theo từng nơron lên xuống kia.

Người đàn ông cao lớn, hơi có bụng, mặc một chiếc áo thun xanh kẻ sọc có cổ, đứng nghiêng người về phía Hiểu Đồng, cô chỉ nhìn thấy nửa gương mặt của hắn ta mà thôi. Nhưng dù hắn có hóa thành tro, cô cũng nhậnra hắn, ký ức kinh hoàng về gã khiến cô thấy cổ họng đắng nghét. Hắn ta đang đứng trò chuyện với một cô gái trẻ gần ngay cửa vào phòng ăn mà cô định đi vào.

Đang đuổi theo phía sau Hiểu Đồng lahét, Vũ Quỳnh bỗng đâm sầm vào saulưng Hiểu Đồng khi cô bất ngờ đứng lại.

- Nè, tự nhiên sao cô lại đứng lại như vậy chứ, làm mũi tôi đập vào đầu cô đau muốn chết nè – Vũ Quỳnh la lên, dùng tay sờ sờ chiếc mũi của mình – Tôi vừa đi phẩu thuật xong, nó mà có bề gì là cô chết với tôi. Ôi ! Cái mũi của mình – Vũ Quỳnh cảm thấy đau đớn buông tiếng rên rỉ.

Hiểu Đồng chợt quay lưng lại, ánh mắt không còn sinh khí, chỉ toàn là một áng mây đen. Bất giác Vũ Quỳnh cảm thấy rất lạ. Đôi môi run run, Hiểu Đồng nói trong sự sợ hãi :

- Cô nói đúng, tôi không nên ở lại làm phiền mọi người nữa. Tôi về đây, nhờ cô chuyển lời xin lỗi đến mọi người.

Nói rồi Hiểu Đồng vội vã bước đi, va vào Vũ Quỳnh nhưng cô không quay lại mà cứ thế bỏ chạy. Vũ Quỳnh dù cảm thấy có gì đó không ổn nhưng nhổ được cái gai trong mắt thì dù là cái gì cô cũng không quan tâm.

Hiều Đồng chạy một mạch ra đường, trèo lên một chiếc taxi bỏ đi. Cô còn sợ hãi quay đầu nhìn lại một lần nữa, gương mặt lúc này không còn chút máu. Hơi thở đứt đoạn, trống ngực đập thình thịch. Cô đang trốn chạy, trốn chạy khỏi quá khứ kinh hoàng màngười đàn ông đó đã tạo ra.
- Hiểu Đồng ! – Tiếng Vĩnh Phong gọi làm cho Hiểu Đồng sực tỉnh, cô quay người nhìn cậu.
Vĩnh Phong đã tắm rửa và thay một bộ đồ thể thao đơn giản. Cậu nhìn xuống bếp nhưng không thấy Hiểu Đồng, đi ra ngoài vườn thì thấy Hiểu Đồng đang ngồi thừ trên xích đu như người mất hồn. Đến cả khi cậu đến gần mà cô cũng không hay biết, ánh mắt lo lắng, chắc chắn Hiểu Đồng có chuyện gì giấu cậu. Vĩnh Phong khẽ lay người Hiểu Đồng.
Thấy ánh mắt lo lắng của Vĩnh Phong nhìn mình, Hiểu Đồng vội dùng gương mặt tươi tỉnh mĩm cười với cậu, nói lấpliếm :
- Xin lỗi anh, tại em thấy hơi nhức đầunên mới ngồi đây hít thở khí trời một chút. Bây giờ em vào nấu cơm liền.
Hiểu Đồng liền đứng dậy, định bước vào trong , như Vĩnh Phong đã nắm tay cô lại nói :
- Em không khỏe thì nghỉ đi, để anh nấu cho.
- Anh đừng có lãng phí thức ăn nữa – Cô sỉ nhẹ vài trán cậu – Món ăn của anh làm khó ăn chết đi được.
- Vậy để anh gọi người đem lại.
- Thôi đi, anh đừng có lãng phí tiền bạc như thế – Hiểu Đồng gàn đi, cô thở dài. Quả thật một bữa ăn đối với Vĩnh Phong không đáng là gì cả, nhưng đối với Hiểu Đồng một hạt gạo còn quý hơn mạng sống. Cô không muốn quá lãng phí như vậy.
- Tiền bạc đâu quan trọng bằng sức khỏe của em – Vĩnh Phong ương bướng nói. Cậu thật sự rất lo lắng cho cô.
- Em khỏe rồi mà. Em thích được nấu cơm cho anh ăn, ngoan đi, đợi em mộtlát – Hiểu Đồng nũng nịu dỗ dành VĩnhPhong.
Vĩnh Phong đành bó tay, hễ thấy gương mặt nũng nịu cực kỳ đáng yêu của Hiểu Đồng thì cậu không thể từ chối cô bất cứ điều gì cả. Bởi vì lúc đó trái tim cậu đã trở nên hỗn loạn mất rồi.
Dù Hiểu Đồng cố gắng xua đi nỗi ám ảnh về người đàn ông đó, nhưng nó cứ đeo bám cô mãi. Hiểu Đồng tự nhủ thầm với bản thân : » Chỉ là sự tình cờthôi, mình sẽ không gặp lại hắn ta nữa.Sẽ không gặp lại hắn ta nữa «
Đột nhiên, Hiểu Đồng thấy một cảm giác đau rát ở đầu ngón tay, một màu đỏ thẩm từ từ chạy ra, Hiểu Đồng rên khẽ :
- Ui da !
Thì ra cứ mãi trầm tư nên con dao trên aty cô đã chạm vào ngón tay trỏ của bàn tay trái của cô. Vĩnh Phong đang ngồi trên ghế quan sát gương mặt trắng bệch của Hiểu Đồng, thấy vậy vội đứng bật dậy chạy đến bên Hiểu Đồng. Cậu cầm ngón tay đang chảy máu của cô, đưa lên miệng, mút nhẹ vào đầu ngón tay. Biết rằng mình đã làm Vĩnh Phong lo lắng nhiều, nhưng Hiểu Đồng lại cảm thấy sự quantâm ngọt ngào của Vĩnh Phong dành cho mình, bất giác thấy hạnh phúc vô cùng. Lát sau, Hiểu Đồng rút tay lại lúng túng nói :
- Em thật là hậu đậu.
- Để anh đưa em đi bệnh viện – Vĩnh Phong nhất quyết nói.
- Em không sao thật mà – Hiểu Đồng lắc đầu không đồng ý nói, cô vội lãng đi chuyện khác – Thôi thì em và anh ra ngoài ăn một bữa vậy. Ăn xong, em sẽ thấy khỏe ra thôi. Đi nha, em thấy đói bụng rồi – Cô giả vờ nhõng nhẽo.
Sự lo lắng của Vĩnh phong có phần dịulại, cậu đưa đôi mắt hút hồn người nhìn cô hỏi :
- Thật không. Không được giấu anh.
Hiểu Đồng mĩm cười gật đầu, rồi kéo tay Vĩnh Phong cùng đi.
- Mau lên, em đói hoa cả mắt rồi nè.
Khu nhà họ ở có khá nhiều nhà hàng, quán ăn ngon. Hiểu Đồng chọn một quán ăn, cả hai cùng vào. Vĩnh Phong gọi tới 5 món ăn, nếu Hiểu Đồng khôngcản lại chắc là trên mặt bàn sẽ không còn chỗ để nữa. Hai người mà ăn những năm món thì quả thật hết sức chứa.
Vĩnh Phong cứ liên tục gấp thức ăn cho Hiểu Đồng. Mặc dù đã no lắm rồi, nhưng vì Hiểu Đồng nói rằng mình đói hoa cả mắt, vì vậy sợ Vĩnh Phong lo lắng phải cố gắng mà ăn. Vừa ăn vừa trò chuyện rất vui vẻ thì từ đằng chiếc bàn cách đó không xa, một người đàn ông ngồi ngắm nhìn Hiểu Đồng khá lâu. Hồi sau, ông ta quyết định đi đến bàn của họ ngồi.
- Xin chào, đã lâu không gặp – Người đàn ông đó lên tiếng chào trước.
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng cùng quay lại nhìn người đàn ông đứng trước mặt. Gương mặt phốp pháp, bóng lưỡng như bôi dầu mỡ, chòm râu dưới cằm trông thật đáng ghét, ánh mắt dâm đãng đang chiếu tướng trên người Hiểu Đồng, nụ cười làm người khác thấy thấy thật buồn nôn.
Hiểu Đồng vừa nhìn thấy hắn, đôi đũa trên tay cô rớt xuống.








Chap 21
Vĩnh Phong nhìn vào mặt gã thì thấy không ưa cho lắm, cậu nhận ra lúc nãy ở nhà hàng có gặp gã, cậu đã va vào gã khi hối hã chạy đi tìm Hiểu Đồng, nhưng cậu không quan tâm đến gã. Nghe tiếng đũa rơi thì quay lại nhìn, gương mặt tái xanh sợ hãi, đôi môi runrẩy, bàn tay co chặt lại, đầu cúi gầm xuống đất. Thấy thái độ kỳ lạ của Hiểu Đồng thì trong lòng không khỏi thắc mắc. Cậu quắc mắt nhìn người đàn ông kia, đang giọng hỏi :
- Xin lỗi, ông là ai ?
Gã này cười khà khà quét mắt nhìn Vĩnh Phong một cái, nhận thấy đây là một chàng trai rất đẹp, nhìn cử chỉ và cách ăn mặc của cậu thì hắn đoán chắc rằng đây là một công tử giàu có. Hắn quay sang Hiểu Đồng đểu giả nói :
- Cháu vớ được một thằng coi được lắm đó. Mẹ cháu có khỏe không ? Không ngờ cháu càng lớn càng xinh đẹp – Hắn vừa nói vừa vỗ lên vai Hiểu Đồng mấy cái. Bàn tay thô nhám gớm ghiếc làm Hiểu Đồng sởn cả tóc gáy, cả người cô căng cứng lại trước cử chỉ của gã. Hiểu Đồng vội né người qua một bên tránh bàn tay đang trượt dài trên lưng cô.
Trái đất này quả thật là quá tròn, người ta nếu có duyên gặp nhau một lần thì ắt sẽ phải gặp nhau lần thứ hai.Dù cho con người có trốn tránh đến đâu đi chăng nữa thì nhất định cũng sẽ gặp lại nhau mà thôi. Vấn đề là thời gian. Đã 5 năm rồi, cuối cùng hắn cũng đã được thả ra. Cô đã không nghỉ là sẽ gặp lại hắn ta, phải nói là suốt đời này cô không muốn gặp lại hắn một chút nào cả. Suốt đời suốt kiếp không muốn gặp lại.
Vậy mà cô càng muốn tránh thì hắn lại cứ như hồn ma xuất hiện trước mặtcô. Sợ hãi với những ký ức đáng sợ, Hiểu Đồng bỗng dưng bất động, cô không thể nói được, chỉ có thể ngồi imlặng run rẩy.
- Thật không ngờ, vừa được trở về thìgặp được cháu. Chúng ta đúng là có duyên thật – Bàn tay thô nhám kia lại lần nữa định đặt lên người Hiểu Đồng nhưng lần này bàn tay đó đã bị một bàn tay giữ chặt lại.
- Đừng có đặt bàn tay dơ bẩn của ông lên người cô ấy – Vĩnh Phong giận dữ gầm lên, ánh mắt nhìn gã trừng trừng đầy căm phẫn.
- Bỏ tay tao ra, mày là thằng nào hả – Tay gã bị Vĩnh Phong bóp chặt đến đau điếng, cũng đùng đùng hét lên. Tay kia của gã cố kéo bàn tay của Vĩnh Phong ra khỏi bàn tay đang đang của gã.
Tất cả mọi người trong nhà hàng đều ngoảnh mặt nhìn hai kẻ đang to tiếng. Hiểu Đồng ngẩng nhìn hai bàn tay đang giữ chặt nhau trước mặt cô, cắn chặt môi phẫn uất.
Các tiếp viên vội chạy đến, họ sợ có đánh nhau trong quán nhưng chỉ đứng gần đó chứ chưa dám chạy đến ngăn cản liền.
Hiểu Đồng mệt mỏi đứng dậy , giọng thều thào nói :
- Vĩnh Phong, chúng ta đi về thôi.
Trước lời yêu cầu của Hiểu Đồng, Vĩnh Phong lừ mắt nhìn hắn cảnh cáo:
- Tôi không biết ông là ai, nhưng từ nay về sau cấm ông lại gần cô ấy nữa bước nếu không tôi sẽ cho ông biết tay.
Nói rồi cậu hất hai bàn tay của gã ra khỏi tay mình một cách thô bạo. Rút bóp tiền ở túi sau ra, rút ra mấy tờ polyme 500 ngàn quăng xuống mặt bàn. Số tiền đó gấp mấy lần bữa ăn này, Vĩnh Phong đã quen kiểu xài tiền này. Tiền bạc đối với cậu chỉ là cỏ rác.Bình thường chắc chắc Hiểu Đồng sẽ mắng cậu một trận, nhưng hôm nay cô không còn tâm trí để lướt đến số tiền đó. Trong đầu cô chỉ nghỉ phải rời khỏi chổ này càng nhanh càng tốt, tránh xa khỏi hắn, dù chỉ là một giây cô cũng không muốn ở lại.
Vĩnh Phong đẩy hắn ra xa, cậu bước đến bên Hiểu Đồng dìu cô đi ra. Quả thật lúc này Hiểu Đồng cần bờ vai của Vĩnh Phong biết bao nhiêu. Đôi chân của cô từ lúc gặp hắn đã không còn biết nghe lời nữa rồi.
Đặt Hiểu Đồng vào xe, Vĩnh Phong liền cho xe chạy về nhà. Khi gần đến nhà, chạy ngang qua con đường vắng vẻ ngợp bóng cây của hai hàng cây bên đường, cậu cho xe dừng lại.
Ngã người vào lưng ghế êm ái im lặng. Trầm ngâm một lát, Vĩnh Phong buông một tiếng thở dài, giọng khàn đục yêu cầu.
- Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì, lúc nãy anh thấy hắn ta cũng ở nhà hàng.
Hiểu Đồng suốt dọc đường về rất im lặng, hai bàn ta bấu chặt lấy nhau. Ngón tay cái của bàn tay phải không ngừng bấu vào ngón tay của bàn tay trái, hết lần này đến lần khác. Hiểu Đồng cắn chặt môi im lặng. Gương mặtcực kì xúc động.
Vĩnh Phong chưa từng thấy Hiểu Đồng như vậy. Thật sự rất lo lắng cho cô, muốn chia xẻ cùng cô, nhưng trướcsự im lặng của Hiểu Đồng, cậu cũng không còn cách nào khác. Bất lực chờ đợi câu trả lời của Hiểu Đồng, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, trạng thái vừasợ hãi vừa bối rối của Hiểu Đồng.
Cuối cùng Vĩnh Phong thở dài chịu thua, cậu đưa tay vặn chìa khóa để về nhà thì Hiểu Đồng tự nhiên lên tiếng.
- Ông ta, trước đây là ông chủ ở chỗ em làm thêm.
Buông tay khỏi chìa khóa, Vĩnh Phongquay mặt nhìn gương mặt không xúc động của Hiểu Đồng chờ đợi.
- Nhờ chị ở gần phòng trọ xin giúp cho em công việc rửa chén ở tiệm phở củaông ấy. Lúc đó, khu vực đó chỉ có mỗi quán phở của ông ta thôi nên rất đôngkhách, mà phở của ông ta cũng rất ngon. Công việc rửa chén vốn rất cực vì những cái tô ở đó đều rất đắt tiền và rất nặng. Em thì còn quá nhỏ, những chồng tô đôi khi vượt quá sức của em. Nhưng vì đó là công việc duy nhất mà em có thể làm nên em phải cắn răng chịu đựng. Mỗi khi bê một chồng tô đứng lên, em rất sợ, vì nếu không cẩn thận làm bể thì phải đền tiền, em thì làm gì có tiền mà đền chứ – Hiểu Đồng cười buồn, nước mắt rưngrưng trực trào nơi khóe mắt khi nhớ lại những ngày tháng cực khổ ấy – Dầndần cũng quen với công việc, với lại lúcđó em còn nhỏ nên các anh chị trong quán cũng thương tình hay lén dấm dúi cho em chút gì đó còn dư trước khiđóng cửa. Em thường đem về cho mẹ ăn, luôn nói dối rằng em đã ăn rồi. Có hôm, bọn đòi tiền lại đòi, lấy hết tiền của hai mẹ con, mấy anh chị thương tình cho em một tô phở đem về để ăn, nhưng em đều nhường cho mẹ, vì em biết cả ngày mẹ chẳng ăn gì – Cô cười buồn kể tiếp – Thật ra em cũng chẳng có ăn gì. Tiền mẹ cho mua bánhmì ăn, em đều để dành mua bút và tập vở. Đành ôm bụng nhịn đói mà ngủ,nhưng bụng đói rất khó ngủ, nhưng không dám lăn qua lăn lại vì sợ mẹ thức giấc. Rồi sợ cái bụng sôi ầm ầm mẹ sẽ biết, nên em lấy chăn đắp kín người lại – Những giọt nước mắt đã không có gì có thể kìm chế được nữa chúng thi nhau chảy xuống trên gươngmặt Hiểu Đồng, lỗi mũi cô cũng đỏ lựng lên, Hiểu Đồng đưa tay lên quẹt mũi, chặn cơn xúc động của mình lại.
Im lặng một lúc, Hiểu Đồng lạc giọng kể.
- Hai mẹ con không có tiền nên mướn một phòng trọ rất nhỏ, đó là cái nhỏ nhất trong cả dãy phòng trọ, căn phòng chỉ có 5 ô gạch, vốn dĩ, bà chủ định làm kho chứa đồ. Nó là ở góc trong cùng nhất nên không có gió, rất nóng nực, em trùm mềm mà mồ hôi đổra như tắm. Chịu không nổi đành phải chui ra, co rúm người lại, thóp bụng thật chặt để không cảm thấy đói. Có khi em ngất xỉu trên lớp vì đói, được đưa vào phòng y tế. Quả thật rất xấu hổ khi người khác biết tình trạng của mình. Nhưng lòng tự trong không cho phép em nhận sự thương xót của các bạn lẫn thầy cô. Cắn răng kiên trì chịuđựng mọi chuyện.
Những giọt nước mắt lại tiếp tục thi nhau tiếp tục rơi xuống. Vĩnh Phong với tay lấy hộp giấy rút ra vài miếng đưa lên lau nước mắt cho Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng đã cầm lấy, cô muốntự mình lau nước mắt. Hít một hơi thậtsâu xua đi sự xúc động, Hiểu Đồng kể tiếp.
- Ông ta thường hay sàm sỡ nhân viêntrong quán lắm, nếu họ có ý phản kháng thì sẽ bị ông ta **** không thương tiếc, cố ý bắt chẹt này nọ rồi trừ lương nên ai cũng cố gắng tránh xaông ta. Năm đó em 14 tuổi, nhân lúc vợông ta ra ngoài, ông ta bảo em đi theolên lầu khuân đồ xuống. Em đâu biết đằng sau yêu cầu đó là cả một ý đồ đen tối. Ông ta….ông ta … định cưỡng bức em…
Hiểu Đồng nghẹn ngào nói, nước mắt tuông ra như là mưa rơi. Cả người Vĩnh Phong giận run lên, cập đập mạnh tay vào vách kính **** :
- Đồ khốn.
- Em lúc đó, còn chưa hiểu sự đời, dù cũng có những bài học giới tính trên trường nhưng nó hoàn toàn khác với những gì ông ta đã làm với em. Lúc đó em sợ lắm, em không ngừng van xin ông ta tha cho em, không ngừng kêu cứu, nhưng mà ông ta không mảy may xúc đông mà buông tha cho em. Bàn tay gớm ghiếc của ông ta chạm vào người em khiến em thấy buồn nôn vô cùng. Lúc đó em chỉ muốn chết đi chorồi – Hiểu Đồng đưa tay ôm lấy cả người mình, run rẩy.
Vĩnh Phong chồm tới ôm chặt lấy cô vỗ về, nhưng bàn tay cậu lúc này cũng đang run lên vì giận dữ.
- Đừng kể nữa.
Nước mắt Hiểu Đồng ướt đẫm áo của Vĩnh Phong. Cô nấc nghẹn từng lời nói:
- Cũng may lúc đó chị Quyên biết ông ta gọi em lên lầu, chị rất sợ. Chị đi nói với mọi người rồi chờ xem em có xuống không, chờ lâu không thấy, mọi người bèn cùng nhau chạy lên. Nghe tiếng em vội đạp cửa xông vô cứu em khỏi tay ông ta.
Vòng tay Vĩnh Phong siết chặt hơn, ủ ấm cho thân hình đang lạnh toát của Hiểu Đồng. Cơn run của cô dịu lại. Hít mạnh một cái Hiểu Đồng kể tiếp, cô muốn nói ra hết để tâm trạng nhẹ nhàng hơn.
- Ông ta giàu lắm. Gia đình đi nước ngoài hết, thường gửi tiền về cho ổng ăn xài mặc dù với tiệm phở ông ta cũng giàu lắm rồi. Ông ta dùng tiền mua chuộc công an để phủi tội. Mẹ emvì quá phẫn uất nên chấp nhận sự giúp đỡ của một người bạn, là người đã bán căn nhà này cho ba anh. Bác ấy giúp em đưa hắn vào tù, hắn bị xử tội 5 năm tù. Bây giờ thì hắn đã ra tù rồi, không ngờ em lại gặp hắn.
Người Hiểu Đồng lại run lên lần nữa, nhưng Vĩnh Phong đã lên tiếng :
- Đừng lo, bây giờ em đã có anh rồi, anh sẽ không để ông ta đến gần em nữa đâu. Sẽ không để ông ta làm hại em nữa.
- Em tin anh – Hiểu Đồng vòng tay ông lấy Vĩnh Phong, đặt hết niềm tin vào cậu.
- Anh yên tâm, em không sao đâu, chỉ là nhất thời xúc động. Vì em không nghỉ sẽ gặp lại ông ta nữa cho nên mới… Từ lúc bé Đường ra đời, em đã không còn nhớ gì đến ông ta nữa …
- Bé Đường là một cô bé ngoan, ai gặp cũng yêu hết.
Vĩnh Phong buông Hiểu Đồng ra, lau những giọt nước mắt trên mặt cô, cườinói . Rồi suy nghĩ một lát, Vĩnh Phong buộc miệng nói :
- Thật ra anh muốn hỏi em lâu rồi nhưng ….
- Anh hỏi đi – Hiểu Đồng nhẹ cười nói.
- Ba em mất lâu như vậy thì bé Đường….
Cả người Hiểu Đồng lại căng cứng một lần nữa. Sắc mặt vừa hồng hào trở lại thì lập tức tái xanh. Cô cúi đầu tránh ánh mắt dò xét của Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong thấy câu hỏi mình vừa hỏihình như không thích hợp lắm bèn xoay qua chuyện khác.
- Mình về nhà thôi.
- Ừ ! Mình về nhà đi, em phải tắm một cái rồi đi đến chỗ làm thêm.
Chiếc xe lại khởi động máy chạy vào nhà.
Đã hơn 10 giờ, quán cà phê Granttylove bắt đầu thưa người, chỉ còn lại một vài người còn đang luyến tiếc một ngày sắp tàn lụi. Một ông lão đầu tóc đã hoa râm, ăn mặc giản dị, bình thường bước vào nhưng một nhân viên đã đến nói nhỏ :
- Thưa bác ! Tiệm của cháu sắp đóng cửa rồi ạ.
Ông lão nhìn đồng hồ trên tay, thở dàinói :
- Đúng là đã quá trễ rồi. Bác chỉ định vào ngồi một lát thôi.
- Nhưng mà …- Người nhân viên lúng túng không biết nên cho vào hay đuổi đi.
Hiểu Đồng đang dọn dẹp, ngẩng đầu nhìn lên, nhận ra ông lão đó chính là ông lão mình gặp ở nghĩa trang lần trước. Cô nhẹ nhàng đến bên cạnh vỗvai người nhân viên nói :
- Anh Quý, cho ông vào ngồi một lát đi, khi nào tiệm đóng cửa hẵn hãy mờiông về.
Người nhân viên bèn gật đầu rồi quay lại công việc của mình. Hiểu Đồng mời ông lão vào trong. Ông lão bảo muốn ngồi gần cửa kiếng, nhìn ra bên ngoài. Hiểu Đồng chọn cho ông một chỗ ngồinhìn ra bên ngoài đẹp nhất. Thành phố về đêm rất đẹp với những ngọn đèn lấp lánh, nhiều màu sắc.
Hiểu Đồng chẳng đợi ông lão gọi gì, côđi ngay vào quầy pha chế, làm ngay một ly trà hoa hồng nóng hổi đem ra. Cô đặt nhẹ nhàng xuống mặt bàn mĩmcười mời ông lão :
- Trà hoa hồng của ông. Mời ông dùng.
Ông lão ngớ người nhìn kỹ cô phục vụ, tâm trạng ngạc nhiên vô cùng khi ông chưa gọi mà cô đã biết để đem ra. Nhìn gương mặt mĩm cười của Hiểu Đồng, ông ngớ ra một lúc rồi mới nhậnra. Quả thật cô gái đứng trước mặt ông sắc mặt hồng hào, nụ cười tươi tắn khác hẳn với cô gái với tâm trạng bi thương ở nghĩa trang hôm nào.
- Là cháu. Quả là trái đất xoay tròn – Ông lão bật cười sảng khoái, nụ cười đôn hậu vô cùng. Lần trước ông có kể về sở thích uống trà hoa hồng của ông bắt đầu từ người vợ đã mất của ông. Ông thích uống trà do chính tay vợ mình pha, đó là ly trà rất đặc biệt.
- Ông dùng trà đi ạ.
Ông lão vui vẻ cầm ly trà lên uống một ngụm. Khi trà qua đầu lưỡi, cảm giác có một chút ngọt ngào của mật ong, một chút chua của chanh, cộng với mùi hương thơm lừng của hoa hồng, làm sảng khoái. Ông giật mình, nhìn ly trà, rồi nhìn Hiểu Đồng. Đây đúng là vị trà mà vợ ông từng pha, cái mùi vị này,ông không bao giờ quên. Rất ít người biết cách pha trà này.
- Đây chính là mùi vị trà của vợ ông, làm sao cháu có thể pha giống đến thế – Ông ngạc nhiên chăm chú nhìn Hiểu Đồng.
- Là do mẹ cháu dạy cháu pha – Hiểu Đồng bật cười nói – Ba cháu rất thích uống trà hoa hồng có vị này.
- Đúng là mùi vị này …- Ông lão xúc động nói. Đã lâu lắm rồi ông mới lại được uống nó. Hình ảnh người vợ hiền lại hiện ra trong tâm trí ông.
- Ông cứ từ từ thưởng thức đi ạ, cháu phải tiếp tục dọn dẹp đây.
Nói rồi, cô vội vàng đi dọn dẹp. Để ônglão ngồi lại với sự xúc động khôn nguôibên ly trà nóng ấm. Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.
Lát sau ông lão kêu tính tiền, nhưng ông mò tới mò lui mà không thấy bóp tiền của mình ở đâu cả. Ông lúng túng thấy rõ, nhưng Hiểu Đồng đã mĩm cười nói :
- Ly trà đó là cháu mời ông. Nhờ ông khuyên giải nên cháu đã cất được gánh nặng trong lòng mình xuống.
Ông lão nhìn cô với ánh mắt ấm áp hàm ơn, rồi đi ra ngoài. Nhưng Hiểu Đồng đã gọi với theo :
- Ông ơi ! Ngoài trời đang mưa hay ông chờ một lát để mưa tạnh rồi hẳn về.
- Ta thích đi giữa trời mưa – Ông lão cười khấn khích nói, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Hiểu Đồng ái ngại một lát rồi thở dài, quay lại với công việc.
Ông lão vừa ra khỏi cửa, một chiếc dùđã chờ tới che cho ông. Người đó mặcchiếc áo vest đắc tiền, đeo mắt kính,dáng điệu sang trọng tay che dù theo sau ông lão đi đến chiếc xe màu đen đang đợi sẵn. Dáng vẽ vô cùng cung kính với ông lão, nhanh nhẹn một tay che dù, một aty mở cửa cho ông lão bước vào, mặc kệ cho mưa ướt cả bộ vest đắc tiền kia.
Vào trong xe, người đó ngồi vào ghế trước bên cạnh người tài xế, quay người ra phía sau hỏi :
- Chủ tịch ! Bây giờ người muốn đi đâu.
- Về nhà thôi, mưa rồi – Giọng ấm áp của ông lão vang lên.
Hiểu Đồng dọn dẹp bàn của ông lão, vô tình phát hiện một cái bóp tiền bị rơi vào khe ghế. Mở ra xem thì trong đó có rất nhiều tiền, vài tấm danh thiếp, chỉ có một tấm hình của người phụ nữ rất đẹp đang mĩm cười. Ngoài ra không còn gì khác, cô nghĩ chắc chắn là do ông lão làm rơi. Cô đem cất vào trong ba lô, lần sau gặp, cô sẽ trả lại cho ông lão.
Ra về, trời mưa tuy không quá lớn nhưng rất dai dẳng. Tối nào Hiểu Đồng cũng đi nhờ xe của một cô bạn làm chung để về tới đầu đường rồi đi bộ về nhà Vĩnh Phong. Mưa lớn quá, cô lại không đem theo dù, vội chạy tránh vào trong một mái hiên gần đấy,phủi những giọt mưa đọng trên tóc, nhìn trời chán nản. mưa kiểu này chắc là cô phải đội mưa mà về nhà thôi. Đang định chạy ù đi thì một chiếc dù che trên đầu của mình. Hiểu Đồng quay đầu nhìn lại.
Gương mặt tuấn tú đẹp trai của Vĩnh Phong ẩn hiện trong ánh đèn đường mờ ảo càng lung linh quyến rũ vô cùng.
- Sao anh lại ra đây – giọng ngạc nhiên, Hiểu Đồng hỏi.
- Anh thấy mưa nên đứng đây đợi em – Vĩnh Phong thư thái trả lời , bàn tay to lớn cầm dù che gần hết cho Hiểu Đồng.
- Còn bé Đường …
- Yên tâm, bé Đường ngủ rồi, anh mới ra đây. Về nhà thôi – Giọng trầm ấm cậu giục, bàn tay vòng qua người Hiểu Đồng đang run lên vì lạnh.
- Ừm !- Hiểu Đồng mĩm cười gật đầu, cảm giác cái lạnh bao trùm quanh cô bị đánh tan đi từ lúc Vĩnh Phong xuất hiện.
Đột nhiên, Hiểu Đồng cảm thấy chân như bị chuột rút, cô vịnh chặt cánh tayVĩnh Phong để khỏi ngã.
- Em sao vậy.
- Chân em thấy tê quá. Tại đi lại nhiềunên hay bị tê. Đứng yên một lát sẽ hếttê thôi.
Vĩnh Phong cau mày nhớ lại lúc trước ở quán bar cũng thấy Hiểu Đồng bị tê chân một lần. Cậu ngồi xuống tay đưa cây dù lên cao ra lệnh :
- Lên đi, anh cõng em về.
Hiểu Đồng miễn cưỡng trèo lên, tay cầm lấy cây dù trên tay Vĩnh Phong nói :
- Để em cầm giùm anh cây dù.
Họ cứ thế đi dưới trời mưa. Cây dù quá nhỏ bé không thể che cho hai người khỏi cái ướt của mưa nhưng cái cảm giác ấm áp bao trùm xung quanh họ.
Bên hàng cây, bóng hai người đổ xuống mặt đường. Khung cảnh lãng mạn này làm người ta thấy thật hạnh phúc. Hiểu Đồng vòng tay ôm chặt lấy bờ vai của Vĩnh Phong. Bờ vai to lớn cõng lấy cô bước đi nhẹ nhàng, hơi thở ấm áp phả ra hòa quyện vào nhau. Hạnh phúc này xin trời cho mãi mãi.








Chap 21 : Tiếp
Về nhà, Hiểu Đồng tắm nước ấm xong cảm thấy thật khỏe khoắn. Cô bước vào phòng thật nhẹ, bé Đường đang ngủ say sưa, gương mặt như thiên thần làm cho người khác cảm thấy thích thú khi ngắm nhìn. Hiểu Đồng nằm xuống giường, ôm lấy bé Đường trong vòng tay. Bất giác đưa tay vuốt ve gương mặt đáng yêu của bé Đường,vẫn là cảm giác đó, cái cảm giác kỳ lạ khi lần đầu tiên chạm vào làn da mịn màng như sữa kia.
Hiểu Đồng luôn tự hỏi, nếu lúc đó, bé Đường không được sinh ra, liệu cô có thể thoát khỏi những ký ức khủng khiếp mà lão chủ tiệm phở gây ra haykhông ?
Từng đêm từng đêm dài, nỗi kinh hoàng cứ ám ảnh trong những giấc mơcủa của Hiểu Đồng tạo thành những cơn ác mộng triền miên. Để rồi từng đêm, từng đêm giật mình thức giấc vớinhững giọt nước mắt lăn dài thấm đẫm chiếc gối bên dưới. Muốn bật khóc nức nở nhưng lại không thể đànhném vào trong lòng. Chịu đựng sự dày vò của nó một cách bất lực.
Cái cảm giác bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy ngón tay cô rất kì lạ và thân thương, làm Hiểu Đồng dâng trào bao nhiêu cảm xúc. Dường như những người có cùng giọt máu thường thích ởbên nhau, cái hình hài nhỏ bé thích được Hiểu Đồng bế bồng chăm sóc. Mà mỗi khi ở bên cạnh cái hình hài nhỏ xíu ấy, nhìn thấy gương mặt tựa thiên thần ấy, Hiểu Đồng quên đi nỗi ám ảnh của mình. Hằng đêm nằm bên cạnh bé Đường, nắm lấy đôi bàn tay xinh xắn kia thì cơn ác mộng bị đẩy lùi.
Đang miên man suy nghĩ thì Hiểu Đồng nghe thấy có tiếng gõ cửa. Cô bèn ngồi dậy mở cửa.
Vĩnh Phong đứng bên ngoài vẻ chờ đợi, cậu vừa tắm xong, mặc một chiếcáo thun xám giản dị và chiếc quần dài thoải mái.
- Qua phòng anh một chút.
Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên một chút, chẳng biết có chuyện gì mà Vĩnh Phong lại gọi cô vào lúc nữa đêm thế này. Hai gò má hơi ửng hồng, đôi mắt chớp mi thanh tú, Hiểu Đồng e dè hỏi :
- Có chuyện gì sao.
- Cứ qua đi – Vĩnh Phong hất mặt về phía phòng mình giục, rồi cậu nhìn Hiểu Đồng với anh mắt ranh ma, cười mĩm – Có phải em đang suy nghĩ bậy nên không dám qua phải không.
Bị bắt quả tang, Hiểu Đồng xấu hổ mạnh miệng nói :
- Em đâu có nghĩ bậy đâu…Qua thì qua, có gì mà không dám chứ.
Gương mặt phụng phịu hờn dỗi xen lẫn xấu hổ của Hiểu Đồng lúc này rất đáng yêu. Vĩnh Phong nhìn thấy thật chỉ muốn ôm chầm lấy cô mà chiếm hữu đôi môi đỏ hồng đang bị hàm răng trắng kia cắn nhẹ.
Không phải là Vĩnh Phong không biết chuyện nữa đêm khuya thế này, cậu gọi Hiểu Đồng sang phòng mình sẽ gây hoang mang cho cô thế nào. Là con gái, ai lại không mắc cỡ, không e dè, không ái ngại chứ.
Hiểu Đồng tuy mạnh miệng nói vậy nhưng kì thực cô không dám bước qua, cứ ngập ngừng lưỡng lự, nửa muốnnửa không. Bộ dạng trông thật tức cười, Vĩnh Phong nhìn thấy phải phì cười, vội kéo tay cô vào phòng mình.
Hiểu Đồng cả kinh khi bị Vĩnh Phong kéo đi như thế, tim đập rất mạnh nhưng lại không dám thở quá mạnh, sợ Vĩnh Phong phát hiện tâm trạng của mình lúc này. Thật là đáng thương. Nhưng quả thật trong đầu cũng có chút suy nghĩ đen tối .
Vừa bước chân vào trong phòng của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng thật chỉ muốn bỏ chạy. Dù suy nghĩ thế nào thì nửa đêm nửa hôm, con gái con đứa mặc đồ ngủ chạy vào phòng một thằng chon trai thì … Tay lại bị Vĩnh Phong giữ chặt nếu mà vùng ra thì càng xấu hổ hơn. Haiz ! Thật là chỉ muốn khóc với tâm trạng ngỗn ngang này.
Vĩnh Phong kéo Hiểu Đồng lại gần giường, ấn cô ngồi xuống tấm đệm dày êm ái kia. Tim Hiểu Đồng chỉ muốn rơi ra bên ngoài. Ban ngày nằm trên chiếc giường này cùng với Vĩnh Phong rõ ràng không có chút cảm giácgì, vậy mà lúc này, nó là thứ nguy hiểm nhất mà cô cần tránh xa.
Vĩnh Phong cứ cười thầm trước thái độ của Hiểu Đồng. Lúc đến gõ cửa phòng cô quả thật không có chút suy nghĩ nào nhưng thấy bộ dạng của HiểuĐồng thế này quả thật cậu cũng có chút ám muội.
Bước đến bên cái chậu đặt trên bàn, Vĩnh Phong bê nó lên và cúi người ngồi xuống đặt dưới chân của Hiểu Đồng. Hiểu Đồng nhìn chằm chằm thau nước, không hiểu là chuyện gì.
Bất ngờ vĩnh Phong cầm lấy chân bên trái của Hiểu Đồng khiến cô run bắn lên khom người chụp lấy cánh aty đang nắm chân cô kéo lại.
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng tinh quái cười lớn rồi cố gắng kìm nén nụ cười lại nói :
- Em ngâm chân vào đây đi sẽ bớt nhức hơn đó.
Hiểu Đồng lúc này mới vỡ òa cơn sợ hãi trong lòng. Càng thấy xấu hổ vô cùng, quả thật là cô đã hiểu lầm một cách ngốc ghếch. Cô bèn bỏ đôi dép ra khỏi chân rồi đặt chân vào trong chậu nước. Chậu nước ấm dường như có bỏ thêm chút muối, ngâm một lát thì cô cảm thấy thật sảng khoái, dễ chịu vô cùng.
Nhìn gương mặt thư giản của Hiểu Đồng, Vĩnh Phong cảm thấy rất hài lòng. Cậu đến ngồi bên cạnh Hiểu Đồng, nắm lấy bàn tay của cô. Hiểu Đồng nhẹ nhàng ngã đầu dựa vào vai của Vĩnh Phong, thì thầm nói :
- Cám ơn anh.
- Anh thích cái cảm giác em dựa vào anh lúc này. Sau này dù thế nào đi nữa, anh muốn em mãi dựa vào anh. Anh muốn mình là người bảo bọc, che chở cho em. Chỉ mình anh thôi.
Hiểu Đồng không nói gì bởi vì lúc này cô cảm thấy thật hạnh phúc, cô xiết nhẹ tay Vĩnh Phong. Gặp được Vĩnh Phong là điều may mắn nhất của cô. Được yêu anh và được anh yêu chính là điều mà bất cứ người con gái nào cũng mong ước. Hiểu Đồng thấy mình thật may mắn, may mắn vì đã gặp được Vĩnh Phong, gặp được một nữa còn lại của bản thân mình.
Nước trong chậu bắt đầu nguội dần, Vĩnh Phong đứng dậy định đi thay chậu nước mới nhưng Hiểu Đồng đã ngăn lại.
- Không cần đâu, em không còn cảm thấy nhức mỏi nữa rồi.
Vĩnh Phong bèn bê chậu nước đặt lại trên bàn và cầm một chiếc khăn bông khụy một chân xuống, lại tiếp tục nắm lấy chân của Hiểu Đồng. Lần này Hiểu Đồng để mặc cho Vĩnh Phong tự nhiên nắm chân mình lên nhẹ nhàng dùng khăn bông lau hết sự ẩm ướt. Con trai khi yêu liệu có tình nguyện rửa chân cho bạn gái, tự nguyện lau chân cho bạn gái hay không ? Hiểu Đồng nghĩ rằng con số đó thật sự rất hiếm. Cô cười tủm tỉm hỏi :
- Anh không sợ mất tôn nghiêm của người đàn ông sao.
Vĩnh Phong ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt nheo nheo hút hồn, đôi môi cong quyến rũ, lấy tay nắm chóp mũi cao cao của Hiểu Đồng vuốt nhẹ, cười xòa:
- Tôn nghiêm đàn ông chỉ bị mất khi không biết và không thể chăm lo cho người yêu của mình mà thôi.
Hiểu Đồng bật cười lớn nói :
- Vậy em là người giúp anh giữ vững tôn nghiêm của mình à… Vậy thì phải thưởng cho em rồi.
Vĩnh Phong đã lau khô chân cho Hiểu Đồng, cậu văng chiếc khăn bông qua một bên. Ngồi lên trên giường rồi choàng tay ôm lấy Hiểu Đồng nhấc bổng cô cho ngồi vào lòng mình, phả những hơi thở nóng rực luồn qua mái tóc Hiểu Đồng, chạm vào làn da mịn màng của cô, khiến phần chân tóc dựng cả lên. Hiểu Đồng cảm thấy hơi thở bắt đầu dồn dập. Tiếng tim dườngnhư đập mạnh, nhưng không chỉ có tiếng tim của cô mà còn có tiếng tim của ai kia.
Đầu Hiểu Đồng dựa vào lòng ngực vạm vỡ của ai kia, đón nhận cái ôm siết nồng nàn. Cái cằm cong quyến rũ dựa vào tóc cô, truyền thân nhiệt nóng rực sang người cô, khiến cả người Hiểu Đồng muốn bốc cháy.
Bên ngoài trời mưa vẫn trĩu hạt, hơi lạnh tràn vào nhưng không thể nào xâm nhập vài hai cơ thể đang nóng hừng hực kia. Bất giác Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt nồng nàn cuốn hút của ai kia. Bất giác bị nó cuốn lấy lúc nào không hay biết, đầu óc như mị đi, cả thân người khẽ run nhẹ.
Vòng tay không biết từ lúc nào đã choàng qua cổ của Vĩnh Phong, đôi môi hồng khẽ hé mở đón nhận cái chạm nhẹ nhàng của bờ môi Vĩnh Phong một cách từ từ. Bờ môi của Hiểu Đồng bị bờ môi kia chiếm đoạt càng lúc càng mãnh liệt. Cái lưỡi ướt át xâm nhập vào vào vùng khoang trống trải đào xới khắp nơi tìm kiếm sự hồi đáp.
Đầu óc Hiểu Đồng trở nên hoãn loạn, không còn có khả năng tự chủ nữa. Chỉcó thể khuất phục vô điều kiện sự chiếm hữu kia. Nụ hôn thật dài, thật sâu thật mãnh liệt đến ngộp thở. HiểuĐồng khó khăn lắm mới bắt kịp được hơi thở của Vĩnh Phong, nhưng mỗi khi cô vừa bắt kịp thì nụ hôn ấy lại càng cuồng loạn hơn khiến trái tim Hiểu Đồng muốn bứt ra khỏi lòng ngựcvì phải chịu sức ép quá lớn.
Thân thể giờ đây chẳng khác tấm lụa nhẹ, được vòng tay kia nâng lấy, nương tựa vào vòng tay ấy. Chẳng hiểu từ lúc nào đã ngã trên chiếc nệm êm ái, mịn màng, mát rượi kia, cả thân người đã bị thân ai kia kìm chặt bên dưới.
Thân thể càng lúc càng nóng bừng lên dữ dội, không khí xung quanh dường như biến mất, không để lại một chút vết tích nào. Vòng tay Hiểu Đồng không còn đủ sức ôm lấy cổ Vĩnh Phong đàng buông hờ trên vai.
Đầu óc giờ đây choáng váng gần như muốn ngất xỉu, Hiểu Đồng bóp chặt bờ vai của Vĩnh Phong. Cuống quýt đáp trả nụ hôn kia, cố gắng tìm lấy sự đồng nhịp trong hơi thở.
Nụ hôn ướt át mãnh liệt kia kịp thời rờiđi trước khi Hiểu Đồng chìm vào phiêu lãng, nhưng nó không rời đi mà nhẹ nhàng vờn trên môi cô. Một cách cố gắng Hiểu Đồng từ từ lấy lại hơi thở. Đôi mắt nhắm ghiền giờ đang từ từ hé mở, nhìn thấy trong đôi mắt ai kia tràn đầy dục vọng. Hiểu Đồng có gắng lấy lại lí trí của bãn thân nhưng lí trí của cô dường như đã bị dục vọng kia nhấn chìm.
Bàn tay Vĩnh Phong trượt dài từ chiếceo thon lên tới bờ ngực, chiếm lĩnh nó.Hàng nút áo đã bị bung ra ở nấc đầu tiên. Đôi môi tham lam kia nhẹ nhàng đặt trên bờ mi cong của Hiểu Đồng.
- Vĩnh Phong – Hiểu Đồng cuống quýt gọi trong hơi thở.
Nhưng Vĩnh Phong không đáp lại. Cậu đang chìm đắm trên thân thể Hiểu Đồng.
- Vĩnh Phong – Hiểu Đồng khẽ gọi lần nữa.
Lần này Vĩnh Phong chỉ « Ừ » một tiếng trong đam mê. Bàn tay tiếp tục lần xuống chiếc nút áo thứ hai.
- Anh có biết người dân chúng ta hay hò reo cổ vũ như thế nào không ?
Vĩnh Phong chợt dừng lại, cậu nhấc mình lên nhíu mày nhì Hiểu Đồng khó hiểu. Sao cô lại hỏi một câu chẳng ăn nhập gì như vậy chứ. Hiểu Đồng liền luồng tay qua người Vĩnh Phong rồi nhấc mình đứng lên.
- Anh không biết phải không, để em làm cho anh xem.
Nói rồi Hiểu Đồng vỗ tay mấy cái, rồi vung hai tay lên cao hô lên :
- Việt Nam vô địch, Hồ Chí Minh muônnăm.
Nói rồi cô nhì ngươi mặt đần ra khó hiểu của Vĩnh Phong mím môi cười nhẹ nói :
- Anh làm thử đi, cùng hô với nhiều người sẽ rất thú vị.
Nói rồi Hiểu Đồng vừa đi lùi ra phía cửa, vừa vỗ tay hô lên :
- Việt Nam vô địch, Hồ Chí minh muônnăm.
Cuối cùng cô biến mất sau cánh cửa phòng, bỏ lại Vĩnh Phong một mình bơvơ như thằng ngốc. Vĩnh Phong bật cười một cách ngốc nghếch, bắt chước Hiểu Đồng vỗ tay reo lên :
- Việt Nam vô địch, Hồ Chí Minh muônnăm.
Sau đó cậu ngã người xuống đệm, mắtnhìn lên trần nhà thở dài than thầm :








Chap 22
Trời khuya dần, càng lúc càng lạnh lẽo,bên ngoài trời vẫn còn nặng hạt. Có lẽtrời sẽ mưa suốt một đêm. Hiểu Đồng đang ngủ ngon giấc, cảm thấy hơi lạnh, cô vơ tay kéo chiếc chăn bên dưới chân lên đắp cho mình và bé Đường. Choàng chăn qua bên cạnh, Hiểu Đồng chợp phát giác bên cạnh trống không. Hoảng hốt, cô ngồi bật dậy, quơ tay tìm kiếm bên dưới, đôi mắt bắt đầu tìm kiếm trong đêm tối. Vẫn là cảm giác trống không kia. Một tia chớp lóe lên luồn qua khe hở của chiếc rèm nơi cửa sổ kèm theo một tiếng sấm rền vang. Ánh sáng yếu ớt càng làm cho Hiểu Đồng thấy sự trống trãi bên cạnh.
Cô quay lại giật lấy sợi dây đèn ngủ, ánh đèn mờ ảo phát ra, Hiểu Đồng chăm chú nhìn kĩ nhưng hoàn toàn không thấy bé Đường đâu cả, không có một hới thở nào khác ngoài hơi thởdồm dập của cô. Tiếng tim đập mạnh nghe rõ giữa trời khuya đang mưa sa.
Tung người ra khỏi giường, Hiểu Đồng bước đến bên công tắc đèn trên tường gần cánh cửa ra vào, tâm trạng hoang mang cực độ. Ánh đèn vừa sáng lên, Hiểu Đồng căng mắt ra soi rõ từng ngóc ngách trong phòng nhưngbóng dáng bé Đường hoàn toàn mất tăm. Kinh hãi Hiểu Đồng hét tên bé Đường nhiều lần nhưng trả lời cô chỉ có tiếng mưa rơi rả rích và tiếng sấm lần nữa nổ ầm.
Hiểu Đồng vội mở cửa chạy nhanh đến phòng Vĩnh Phong hấp tấp gõ cửa. Gương mặt Hiểu Đồng tái xanh, nỗi lo sợ mất bé Đường làm cô muốn phát điên lên. Thời gian chờ đợi Vĩnh Phong ra mở cửa chỉ mất vài giây nhưng Hiểu Đồng lại cảm thấy dài như một thế kỉ.
Cánh cửa vừa hé mở ra, Hiểu Đồng hối hả nói :
- Vĩnh Phong ! Bé Đường ….
Gương mặt Vĩnh Phong hiện ra với một ngón tay đặt trên khóe miệng nói khẽ :
- Suỵt ! Bé Đường đang ở trong phòng anh. Con bé vừa mới ngủ thôi.
Nói rồi, Vĩnh Phong mở lớn cửa, đứng sang một bên cho Hiểu Đồng đi vào.
Hiểu Đồng vội bước vào trong nhìn ngắm, quả thật bé Đường đang nằm ngủ một cách ngon lành trên giường của Vĩnh Phong. Gương mặt thiên thần của bé Đường trong lúc ngủ dường như rất vui vẻ và hạnh phúc, mãn nguyện vô cùng.
Hiểu Đồng ngồi xuống giường, tâm trạng nhẹ nhỏm vô cùng, thở ra một cái, cô cúi người ôm lấy bé Đường. Được ôm bé Đường trong vòng tay, Hiểu Đồng mới thấy tảng đá đè nặng trong lòng được cất đi.
Vĩnh Phong nhẹ nhàng đóng cửa lại, quan sát tâm thái của Hiểu Đồng mĩm cười nói khẽ :
- Tiếng sấm làm bé Đường giật mình thức dậy, thấy em ngủ say nên bé Đường chạy qua gõ cửa phòng anh. Nhất định đòi ngủ với anh, anh phải dỗ mãi con bé mới chịu ngủ.
Vừa nói, Vĩnh Phong vừa đi đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng. Hiểu Đồng hôn nhẹ lên mái tóc tơ của bé Đường rồi ngồi nhổm dậy, luyến tiếc nhìn bé Đường nói nhỏ :
- Bé Đường rất sợ sấm, trước đây conbé thường chui rúc vào lòng của em rồi mới chịu ngủ.
Gương mặt phụng phịu giận dỗi, đôi mắt xen một chút ganh tỵ, cô đấm nhẹvào ngực Vĩnh Phong hờn mác nói :
- Từ lúc nào mà bé Đường lại thích anh hơn em vậy.
Vĩnh Phong chụp lấy cánh tay đang đấm vào ngực, kéo Hiểu Đồng vào lòng mình, trêu ghẹo :
- Có người vừa uống dấm hay sao mà lại chua như thế nhỉ.
Hiểu Đồng trước lời trêu ghẹo của Vĩnh Phong thì cảm thấy hơi xấu hổ, cô cắn nhẹ vào vai cậu. Vĩnh Phong đành gồng mình chịu đựng cái cắn yêucủa Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn bộ mặt nhăn nhó tức cười của Vĩnh Phong, có miệng nhưng không thể la đến tội nghiệp. Đành bật cười bỏ ra, đôi môi chúm chím cười :
- Để xem lần sau anh còn dám trêu em không.
- Anh không dám nữa – Vĩnh Phong vừa nhăn nhó trả lời vừa xoa xoa chỗ bị cắn .
Bỗng nhiên…
- Hắt xì …- Hiểu Đồng bỗng nhiên nhảy mũi một cái, thân thể hơi rùn mình một cái.
Tuy là phòng Vĩnh Phong có bật điều hòa rất là ấm nhưng vì lúc nãy bị mắc mưa nên Hiểu Đồng bị cảm lạnh một chút.
- Em bị cảm lạnh rồi – Vĩnh Phong lo lắng nói – Để anh đi lấy thuốc.
- Không cần đâu – Hiểu Đồng vội ngăn lại – Em ngủ một giấc dậy là khỏe ngaythôi .
Vĩnh Phong miễn cưỡng gật đầu nói :
- Vậy em nằm xuống đây ngủ với bé Đường đi. Anh qua phòng khác ngủ.
Hiểu Đồng cắn nhẹ môi suy nghĩ một lát, khi Vĩnh Phong quay lưng bước ra ngoài thì Hiểu Đồng gọi với theo :
- Thật ra cái giường này đủ rộng cho ba người nằm.
Nói rồi Hiểu Đồng cảm thấy mặt đỏ tới tai, cô vội chui vô tấm chăn ôm chặt bé Đường. Vĩnh Phong ngỡ ngàng khi nghe Hiểu Đồng nói, lại thấy bộ dạng xấu hổ của Hiểu Đồng đáng yêu vô cùng. Mĩm cười một cái, khóe môi cong cong gợi cảm tiến lại gần định nằm xuống bên cạnh Hiểu Đồng. Nhưng…
- Không được nằm bên này, qua bên kia đi – Hiểu Đồng xoay người lại quắt mắt nói.
- Anh không thích nằm bên kia, bên kia lạnh lắm – Vĩnh Phong láu cá nói rồi nhanh nhẹn chui vào trong chăn ôm lấy Hiểu Đồng.
Tất nhiên là Hiểu Đồng không chấp nhận rồi, cô bèn đạp một cái thật mạnh, hất Vĩnh Phong ngã lăn xuống nền gạch một cái thật đau.
- Ây da… – Vĩnh Phong đau đớn rên rỉ.
- Nếu anh còn giở trò thì một là nằm dưới sàn nhà, hai là qua phòng khác ngủ – Hiểu Đồng không nhân nhượng nói, gương mặt lúc này thật chua ngoa đanh đá.
Căn phòng dù ấm cúng đến đâu đi chăng nữa thì sàn nhà vẫn cực kì lạnh lẽo. Vừa chạm tay xuống sàn thôi, Vĩnh Phong cũng thấy run mà cậu đâudại gì bỏ sang phòng khác ngủ. Đành lếch thân qua bên kia nằm vậy. Dù sao được nằm cùng Hiểu Đồng trên một chiếc giường thì cũng là tu chín kiếp rồi không thể đòi hỏi thêm nữa.
Bàn tay Hiểu Đồng quàng qua ôm lấy bé Đường bị kéo sát qua bên kia, bàn tay dài của ai kia choàng qua cả hai chị em ôm lấy phần em của Hiểu Đồng.
- Không được ôm – Hiểu Đồng đanh đá nói.
- Đây là phòng anh, phải để cho anh một chút quyền lợi chứ – Vĩnh Phong ương bướng gian xảo nói.
Hiểu Đồng muốn rút người ra khỏi tay của Vĩnh Phong nhưng bị cậu giữ chặt,lại không dám giằng co vì sợ bé Đườngthức dậy, đành nằm im để cho bàn tay kia ôm lấy phần eo của mình.
Hai người nhìn gương mặt say ngủ của bé Đường cảm thấy rất hạnh phúc.
- Bé Đường rất ngoan và đáng yêu, ai gặp cũng phải yêu mến – Vĩnh Phong vuốt mái tóc bé Đường nói.
Hiểu Đồng chạnh lòng một chút khi nghĩ đến việc bé Đường chạy đến phòng tìm Vĩnh Phong, bất giác buộc miệng nói :
- Thật không ngờ bé Đường lại quyến luyến anh như vậy, có lẽ bé Đường luôn cần một người cha.
Chợt thấy mình vừa nói một điều không nên nói, Hiểu Đồng vội vàng lãng đi chỗ khác :
- Buồn ngũ rồi, đi ngủ thôi.
Cô vội vàng nhắm mắt lại, để lại cho Vĩnh Phong một câu hỏi lớn về thân thế của bé Đường.
Nhà họ Vũ cũng là một dòng họ danh tiếng, nhưng ông Vũ Triết vốn là một kẻ nham hiểm, để đạt được mục đích,ông ta bất chấp mọi thủ đoạn. Không lắm người bị ông ta gài bẫy dẫn đến phá sản hoặc chịu lệ thuộc vào công ty ông ta. Phải nói ông ta là một người bạn bè thì ít kẻ thù thì nhiều. Bọn họ trước mặt thì ngoài miệng tươi cười nhưng trong lòng luôn chứa đựng dao găm. Nhưng trước thể lựa quá lớn của ông ta cộng thêm mối quan hệ mật thiết với tập đoàn Nguyên Thành Phong nên có lắm kẻ phải dè chừng, không dám động tới.
Mẹ Vĩnh Phong sở dĩ là bày ra bữa tiệc ngày hôm qua là do ông Vũ Triết đề nghị. Buổi tiệc đó chính là buổi lễ hứa hôn của Vĩnh Phong và Vũ Quỳnh. Vốn dĩ bà Mai Hoa và bà Kim Xuân hai ngời bạn thân thiết đã ngầm đứng ra tác hợp cho hai đứa con của mình. Chỉ đợi Vũ Quỳnh về nước là sẽ tổ chức tiệc đính hôn, nhưng khi Vũ Quỳnh về nước thì bà Mai Hoa phải bay qua Thụy Sỹ để giải quyết công việc, nào ngờ khi bà về nước thì bắt gặp Hiểu Đồng và Vĩnh Phong đang ở bên nhau. Cộng với cái đẳng cấp quá chênh lệch giữa Vĩnh Phong và Hiểu Đồng, họ bắt buộc phải tiến hành gấprút buổi lễ đính hôn này.
Tất nhiê bà Mai Hoa giấu nhẹm chuyện này với Vĩnh Phong. Bà Mai Hoa sinh ra trong một gia đình giàu cóvà có thế lực trong thương trường và chính trường. Ba bà là doanh nhân nổitiếng nhất bấy giờ, bác của bà là một quan chức cấp cao trong chính trị. Bà lại là con gái duy nhất nên tất cả những gì bà muốn đều có thể lấy được, xưa nay không ai dám làm trái ýbà. Bây giờ địa vị của bà so với khi xưa càng cao hơn, cho nên bà tự cho mình quyền được sai khiến áp đặt người khác.
Từ nhỏ đến lớn, bà dùng sự áp đặt của mình lên hai đứa con trai: Vĩnh Thành và Vĩnh Phong. Không bao giờ bà làm theo ý nguyện của hai đứa con,luôn áp đặt hai người đi theo con đường bà đã chọn. Vĩnh Thành từ nhỏrất ngoan, cậu luôn làm theo ý mẹ dù cho thích hay không thích. Nhưng Vĩnh Phong thì khác, cậu là người không thích bị người khác sắp đặt. Lúc nhỏ miễn cưỡng phải vâng lời, nhưng cậu càng lớn thì bà Mai Hoa càng khó quản được cậu. Cho nên bà muốn đặt cậu vào việc đã rồi để cậu không thể phản kháng được nữa.
Việc bà dẫn theo Hiểu Đồng, tuy không phải là mục đích sỉ nhục nhưng muốn cho cô thấy sự khác biệt quá lớn giữa cô và Vĩnh Phong để cô tự biết mà rút lui. Nhưng thật không ngờ, khi không thấy Hiểu Đồng, Vĩnh Phong lại có phản ứng quyết liệt như vậy. Khi cậu đùng đùng giận dữ bỏ đi thì gia đình Vũ Quỳnh vì sót con nên đã nặng lời trách móc bà Mai Hoa. Trong lúc giận dữ lỡ lời, bà Kim Xuân đã chấm dứt tình bạn bấy lâu nay của hai người. Bởi vì bà Mai Hoa là người không thích ai động vào mình huống hồ là con trai mình. Vì bân rộn công việc nên bà ít quan tâm đến hai đứa con nhưng điều này không chứng tỏ là bà không yêu họ, mà ngược lại, bà rất yêu hai đứa con của mình. Cho nên khiông Vũ Triết lên tiếng mắng Vĩnh Phong là đồ ngang ngược, hung bạo thì bà Mai Hoa tức giận vô cùng.
Những vị khách mời ngày hôm đó được mời đến và được thông báo lí do của buổi tiệc đó. Không ngờ lại chứng kiến sự trở mặt của hai gia đình. Có người lấy làm tiếc nhưng có người lại cười thầm trong bụng.
Không còn chỗ dựa là tập đoàn Nguyên Thành Phong thì những kẻ ghen ghét nhà Vũ Quỳnh bắt đầu hành động.
Sáng thức dậy, Hiểu Đồng như thường lệ làm đồ ăn sáng cho Vĩnh Phong và bé Đường. Bé Đường đã được Hiểu Đồng sửa soạn từ sớm. Mặc dù hôm nay là thứ bảy, bé Đường được nghỉ ở trường mẫu giáo nhưng Hiểu Đồng và Vĩnh Phong vẫn phải đến trường, chonên Hiểu Đồng phải dẫn bé Đường đến gửi mẹ Đình Ân trông giúp vì dù sao bác ấy cũng ở nhà làm nội trợ.
Vĩnh Phong tươm tất bước xuống lầu. Chiếc áo sơ mi màu hồng, chiếc quần bò xanh bạc khiến cậu quyến rũ vô cùng. Sau khi nựng bé Đường và xoa đầu cô bé một cái, Vĩnh Phong bèn đến bên ôm lấy eo của Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng đã nảy người ra khỏingười, cô quắt mắt khẽ hất đầu về phía bé Đường ra hiệu.
Hiểu Đồng không cho phép Vĩnh Phong có những cử chỉ thân mật với mình ở trước mặt bé Đường. Vĩnh Phong bất đắc dĩ buông tay ra thở dài than:
- Em có biết yêu em anh khổ sở thế nào không. Từ trước đến nay có bao giờ anh cam chịu thế này đâu.
- Vậy thì anh đừng có yêu em nữa là không còn khổ – Hiểu Đồng bật cười nguýt cho Vĩnh Phong một cái.
- Đâu được, người ta nói:” Yêu thì khổ,không yêu thì lỗ”. Anh thà chịu khổ chứ nhất quyết không chịu lỗ – Vĩnh Phong nói rồi liền hôn trộm lên má Hiểu Đồng một cái, lưng quay về trướcmặt bé Đường che chắn khỏi tầm mắt.
Thật ra bé Đường không chú ý đến hai người lắm vì cô bé đang ngồi tô tranh vẽ.
Hiểu Đồng mắc cỡ đỏ hết mặt, nhéo Vĩnh Phong một cái rõ đau, khiến Vĩnh Phong phải ôm người suýt xoa. Đột nhiên Hiểu Đồng lại bị nhảy mũi một cái nữa.
- Không được rồi, em mau uống thuốcnếu không sẽ bị cảm – Vĩnh Phong lắcđầu lo lắng nói.
- Em không uống thuốc đâu – Hiểu Đồng lắc đầu không đồng ý nhõng nhẽo nói.
- Tại sao ? – Vĩnh Phong nghiêm mặt hỏi, nhưng Hiểu Đồng đã bặm môi nhất quyết không nói.
Bé Đường đang vẽ nghe vậy thì ngẩng đầu cười tinh ranh nói:
- Chị Đồng uống thuốc thì phải có kẹomới chịu uống.
Vĩnh Phong bật cười hiểu ra lí do, còn Hiểu Đồng xấu hổ mắng yêu bé Đường.
- Bé Đường hư. Chị Đồng không thương bé Đường nữa.
- Có anh Vĩnh Phong thương là được rồi phải không bé Đường. Chiều nay anh sẽ thưởng cho bé Đường – Vĩnh Phong cười khà khà nói.
- Hoan hô, anh Vĩnh Phong là số 1 – BéĐường vỗ tay reo lên.
Hiểu Đồng lại đấm một cái vào ngực Vĩnh Phong mắng:
- Anh toàn chiều hư bé Đường thôi.
Vĩnh Phong mĩm cười nắm lấy tay Hiểu Đồng rồi quay qua bé Đường bảo:
- Bé Đường mau lên lầu lấy truyện và sách tô màu thêm đi, hôm nay anh Vĩnh Phong lấy xe đưa em đến nhà chị Đình Ân.
- Hay quá! – Bé Đường reo lên rồi vội chạy lên lầu.
Vĩnh Phong nhìn thấy bé Đường đi khuất rồi mới quay sang Hiểu Đồng nói, giọng ngọt ngào quyến rũ làm HiểuĐồng say mê:
- Nghe lời anh uống thuốc nha.
Nhưng Hiểu Đồng như một đứa trẻ vẫn lắc đầu nhõng nhẽo nói.
- Em không uống đâu, đắng lắm.
- Sao mấy lần trước đây, anh thấy emvẫn uống bình thường mà.
- Thì người ta cố gắng uống mà – Giọng hờn dỗi, Hiểu Đồng nói.
Vĩnh Phong bật cười , thì ra cô ngốc trước mặt cậu lúc nào cũng muốn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác.
- Ngoan đi! Uống xong lát nữa anh mua kẹo cho em – Giọng nói cực kỳ quyến rũ cất lên dỗ ngọt Hiểu Đồng như dỗ một đứa trẻ.
- Vậy thì để mua kẹo xong thì uống – Hiểu Đồng ngốc ghếch bị lời nói ngọt ngào kia mê hoặc bất giác buông ra một câu nói trẻ con xấu hổ không kịp rút lại.
Vĩnh Phong cười hà hà, cúi xuống hôn lấy bờ môi Hiểu Đồng. Hiểu Đồng thì thào trong hơi thở:
- Bé Đường …
- Bé Đường đang ở trên lầu mà – Giọngnói đoan chắc của Vĩnh Phong lộ rõ ý đồ của mình. Cậu cố tình dụ cho bé Đường đi lên lầu để có thể ăn hiếp Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng bị đôi môi kia quấn lấy khiến đầu óc mị đi, thuần tình để mặt nhiên xâm lược mà không chút phản kháng.
- A! hai người hôn nhau – Bé Đường đang đứng bên cửa nhà bếp, hai tay che hờ mắt, cười hi ha nói.
Hiểu Đồng xấu hổ đẩy Vĩnh Phong ra,lại đấm lên ngực Vĩnh Phong một cái trách:
- Tại anh hết đó.
Sau khi đưa bé Đường gửi ở nhà Đình Ân, Vĩnh Phong lái xe đưa Hiểu Đồng đến trường. Hai người hạnh phúc cùngnhau bước vào trường nhưng không biết sóng gió đang chờ họ trong trường.








Chap 22 : Tiếp
Mặc dù trường Đại Học Nguyên Thành Phong rất nổi tiếng, nhưng phạm vi tinđồn cũng chỉ bao phủ trong trường này mà thôi. Scandan ở đây không lanrộng ra bên ngoài, nên tin tức Vĩnh Phong quen Hiểu Đồng cũng chỉ là mộtcâu chuyện phiếm của mọi người trong những lúc nhàn rỗi.
Vốn dĩ người dân Việt Nam ưa chuộng sự yên bình và luôn giữ gìn và phát huynhững truyền thống tốt đẹp. Những sựviệc nếu không phải quá ảnh hưởng đến thuần quan mỹ tục thì ít khi bị bơi móc ra bên ngoài nhất là qua báo chí. Đời sống riêng tư cũng ít bị người ta khai thác hay bới móc. Cho nên với những cảnh đẹp tự nhiên và sự yên bình này, Việt Nam là nơi thu hút khách du lịch đến tham quan.
Nhưng sáng nay người dân thấy báo chí đã rầm rộ lên thông tin đời tư của một gia đình nổi tiếng từ cha tới con, với những hình ảnh và tin tức giật gân khiến mọi người đổ xô nhau đến các sạp báo.
Hiểu Đồng vừa bước chân vào lớp đã thấy các bạn túm tụm chúi đầu vào đọc báo. Cô hơi tò mò vì không biết đã xảy ra chuyện gì khiến mọi người lại bàn tán xôn xao đến như thế. Cô nhìn thấy Đình Ân đứng dậy khỏi bàn và đi về phía mình, trên tay còn cầm một tờ báo đang đọc dở. Chưa kịp mởmiệng hỏi thì Hiểu Đồng đã bị Đình Ânkéo đi ra bên ngoài. Hiểu Đồng chỉ biết ngơ ngác, đi theo Đình Ân.
Đến một góc khuất vắng người, Đình Ân khuôn mặt có vẻ khoái chí chìa tờ báo trước mặt Hiểu Đồng bảo:
- Cậu đọc đi.
- Có chuyện gì vậy – Hiểu Đồng đưa ánh mắt tò mò nhìn Đình Ân dò xét.
Đình Ân khẽ mĩm cười lắc đầu nói:
- Cậu cứ đọc đi thì tự khắc sẽ biết thôi mà.
Hiểu Đồng đành với tay cầm lấy tờ báo trước mặt mình, giở tờ báo đang ngập lại ra. Đập vào trước mắt cô ngay trang bìa là hình ảnh cô và Vĩnh Phong đang âu yếm nhìn nhau ngay trong nhà hàng ngày hôm qua. Bên trên là một hàng tít:” Buổi lễ đính hô bất thành – Sự lựa chọn khôn ngoan”.
Ngay bên góc dưới là hình ảnh của Vũ Quỳnh đang ăn mặc cực kỳ sexy đứng nhảy nhót trong Vũ trường một cách điên dại như người phê thuốc với hàngtít: “ Sự thác loạn của những thiên kim tiểu thư giả dối”
Hết sức ngạc nhiên, Hiểu Đồng vội vàng lật vào những trang bên trong.
Hôm qua ngày … tháng …năm…, đã có buổi gặp mặt giữa phu nhân của chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong, một tập đoàn lớn mạnh làm cho nền kinh tế Việt Nam có thể cạnh tranh cùng với các nước châu Á và tổng giám đốc tập đoàn TQ tại nhà hàng PETAPATI, một nhà hàng nổi tiếng với phong cách cổ kính phương tây do chính tổng giám đốc Vũ Triết quản lí cùng với một vài vị doanh nhân có tiếng khác. Theo sự tiết lộ của mộtvài vị khách có mặt tại buổi tiệc thì lí do của buổi tiệc là để tuyên bố lễ đính hôn giữa cậu con trai thứ hai của tập đoàn Nguyên Thành Phong tên Triệu Vĩnh Phong và cô con gái cưng độc nhất của tập đoàn TQ – Vũ Quỳnh.
Theo nguồn tin cung cấp thì buổi lễ là do sự tác hợp của hai bên gia đình theo lối phong kiến cha mẹ đặt đâu con ngồi đó mà không hề có sự báo trước nào cả. Vì vậy, cậu con trai thứ haiVĩnh Phong đã dẫn theo cô bạn gái của mình, hiện là sinh viên xuất sắc nhất của trường Đại học Nguyên Thành Phong …..
……………………
Vị khách có mặt trong buổi tiệc hôm đó còn cho biết thêm cậu Vĩnh Phongđã thật sự tức giận khi biết được nguyên nhân của buổi tiệc và đùng đùng nổi giận bỏ đi theo cô bạn gái sau khi buông ra một câu:” Thà lấy chó lấy mèo cũng không muốn lấy cô ( tức Vũ Quỳnh )”
Chúng tôi đã tìm hiểu sâu nguyên nhân tại sao cậu Vĩnh Phong lại từ chối một gia đình môn đăng hộ đối với gia đình mình như vậy để yêu một cô sinh viên nghèo thì khám phá ra một sự thật vô cùng bất ngờ đằng sau một gia đình quyền quý, sang trọng, vàđược mọi người kính trọng.
Tổng giám đốc Vũ Triết từ khi tiếp quản công ty nhà mình đã không ngừng đưa công ty phát triển lớn mạnh. Nhưng không phải bằng con đường làm ăn chân chính mà bằng những thủ đoạn vô cùng tàn độc. Dẫu biết rằng trong thương trường người ta phải đạp lên nhau để chiến thắng, nhưng thủ đoạn mà tổng giám đốc Vũ Triết sử dụng quả thật là quá bỉ ổi.
Lần theo những đầu mối được cung cấp, chúng tôi đã phát hiện tổng gáim đốc Vũ Triết có cấu kết với một băngnhóm giang hồ và sử dụng băng nhóm này nhằm gây khó khăn trở ngại cho những công ty cạnh tranh khác. Cho người đến đập phá công xưởng đang làm việc, đánh công nhân có tay nghề cao để hạn chế thành quả của công ty cạnh tranh. Nghiêm trọng hơn nữa là việc cho người âm thầm đốt công xưởng làm hao tốn biết bao nhiêu tiềncủa và công sức của người khác. Hậu quả là công ty đó phải lệ thuộc vào công ty của ông hay là phải tuyên bố phá sản. Còn nhớ cách đây 4 năm, giám đốc của côngt y trách nhiệm Thịnh Phát đã bị tổng giám đốc Vũ Triết ép đến nỗi phá sản và trong lúc vẫn trí giám đốc công ty Thịnh Phát đã tự tử chết một cách thương tâm, để lại mẹ già, vợ và ba đứa con còn nhỏ……
Ngay cả vợ của tổng giám đốc Vũ Triết- bà Kim Xuân – cũng là một người phụ nữ cực kì ghê gớm. Bà ta đứng đằng sau lưng chồng chẳng những không khuyên bảo chồng mà bàcòn tiếp tay cho ông bằng cách hiến ra những độc kế thâm sâu nhằm đánhbại công ty người khác……….
Cố gắng duy trì mối quan hệ tình bạn tốt với bà Mai Hoa – phu nhân chủ tịchtập đoàn Nguyên Thành Phong – hiện đang nắm trong tay hơn phân nữa số cổ phần của tập đoàn Nguyên Thành Phong. Tìm mọi cách để kết hợp cho con gái của mình là cô tiểu thư Vũ Quỳnh và cậu Vĩnh Phong nhằm tăng thêm chỗ dựa vững chắc của mình….
……………….
Có câu nói:” cha mẹ quạ thì đẻ con quạ”. Con gái của ông bà Vũ Triết – Kim Xuân cũng học được của cha mẹ mình những thủ đoạn bất minh và thói lọc lừa. Trước mặt bà Mai Hoa thì luôntỏ ra là một cô gái con nhà học thức, nhu mì nết na. Nhưng ai biết đằng sau cô ả là những đêm cùng bạn bè thác loạn, ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Banngày Vũ Quỳnh là một tiểu thơ trong sáng với những bộ quần áo kín đáo tạo cho cô ta một sự nhu mì, học thức.Nhưng cứ đêm về thì cô ta lột bỏ lốt cừu non của mình để trở về là một concáo lã lơi với những bộ đồ sexy hở trước, trống sau cùng với những vũ điệu múa may quay cuồng.
Phóng viên chúng tôi đã phục kích được một đêm múa may của cô nàng tại vũ trường … . Những động tác hoang dại không khác gì những kẻ đang phê thuốc và đặt ngay một câu hỏi liệu có phải cô ấy cũng đã chơi thuốc. Câu trả lời phía sau hoàn toàn không làm chúng tôi thất vọng. Tất cả đám bạn của cô ta trong vũ trường đêm hôm đó đều có thuốc trong người.
Chúng tôi đã làm một bài tường trình đầy đủ về quá trình tiếp cận các đối tượng ở bên dưới, mời các đọc giả tiếp tục theo dõi.
……………
Mễ Hiểu Đồng – cô sinh viên nghèo biết vượt khó, luôn giành được học bổng toàn phần, được các bạn và thầy cô yêu mến chính là sự lựa chọn vô cùng khôn ngoan của cậu con trai thứ hai Vĩnh Phong.
Theo sự cho biết, cô sinh viên Hiểu Đồng đã xuất sắc trả lời những câu hỏi mà các vị doanh nhân đã đặt ra cho cô ngay trong buổi tiệc. Mà cô chỉ mới là sinh viên năm hai của khoa quản trị, trong khi cô tiểu thư Vũ Quỳnh đã là sinh viên năm ba và còn có một thời gian du học bên Mỹ.
……………
Bài báo còn khá dài nhưng Hiểu Đồng không đọc tiếp. Cô khẽ lướt vài cái vào bài báo chi tiết nói về đêm ăn chơi thác loạn của Vũ Quỳnh, trong đó có hình so sánh cô ta lúc ban ngày và ban đêm. Hiểu Đồng thở dài rồi gập tờ báo lại đưa trả cho Đình Ân.
- Cậu thấy sao hả – Đình Ân hí hởn hỏi .
- Mình chẳng thấy sao hết – Hiểu Đồng lắc đầu nói. Quả thật cô không có chút hứng khởi nào ngoài việc lấy làm tiếc cho Vũ Quỳnh.
- Hả …..- Đình Ân há hốc miệng tròn mắt nhìn Hiểu Đồng. Rồi đành lắc đầu thở dài nói .
- Thôi bỏ qua đi – Đình Ân quá hiểu tính của Hiểu Đồng, cô sẽ không để bụng chuyện cũ – Nhưng mình cũng tấhy hả hê lắm, ai bảo lần trước cô ta hại cậu thê thảm như vậy. Mình còn đang nghi ngờ, vụ bắt cóc cậu có phải là chính cô ta thuê người hay không nữa. Bài báo có nói nhà cô ta cấu kết với xã hội đen mà. Đừng để mình biết được chuyện đó là do cô ta làm nếu không mình sẽ cho cô ta biết tay.
- Thôi được rồi, mau vào học đi kẻo trễ – Hiểu Đồng cười rồi kéo tay ĐìnhÂn trở về lớp.
Hiểu Đồng và Đình Ân đang đi thì phíasau một mũi dao nhọn hoắc và bén nhọn chỉa về phía Hiểu Đồng lao tới. Nhưng rất may một bóng người lao ra che chắn cho Hiểu Đồng, nũi dao đâm ngay vào lưng của người đó.
Đình Ân bị dạt qua một bên thấy mũi dao đâm vào lưng người đó chảy máu thì hoảng sợ hét lên. Hiểu Đồng bị người đó ôm chặt lấy rồi ngã xuống đất, không biết được người đã lao ra cứu mình là ai nhưng cô nhìn rõ được người muốn giết chết mình là ai.
Người đó, gương mặt tái xanh sợ hãi, đôi bàn tay cầm con dao dính máu runrẩy.
- Đại Bình – Tiếng Đình Ân hét lên khi nhìn rõ gương mặt của người lao ra cứu Hiểu Đồng, rồi quay lại nhìn kẻ thủác kia mắng – Vũ Quỳnh ! Cô thật là độc ác.
Vũ Quỳnh như kẻ điên chỉa con dao vềphía Hiểu Đồng mắng :
- Tại cô ta tất cả. Tại cô ta… nếu không tại cô ta xuất hiện tôi đâu có bị mất tất cả . Đều là lỗi của cô ta, cô ta đáng chết. Hiểu Đồng tôi căm ghét cô.
Lúc này Đại Bình và Hiểu Đồng đang lồm cồm ngồi dậy, Vũ Quỳnh thấy vậyliền cằm dao xông vào Hiểu Đồng một lần nữa. Hiểu Đồng vẫn chưa đứng dậy nên hoàn toàn không thể né tránhmũi dao đang lao đến của Vũ Quỳnh. Đình Ân đã vội xông ra chụp lấy bàn tay đang cằm con dao của Vũ Quỳnh kéo về phía khác. Hai cô gái bắt đầu giằng co nhau giành con dao. Mũi dao quay tứ phía, làm Hiểu Đồng và Đại Bình không thể xám lại gần.
Nhưng Vũ Quỳnh lúc này như một người điên dồn hết sức mạnh đẩy Đình Ân vào trong tường, khiến đầu Đình Ân đập mạnh gây cảm giác vô cùng đau đớn, nhất thời nới lỏng bàn tay. Ngay lặp tực con dao chĩa mụi nhọn về phía cô. Đình Ân kinh hãi nắmlấy bàn tay cằm dao kia, cố gắng đẩy bàn tay đang ấn con dao xuống lên cao, xa khỏi người mình.
Hiểu Đồng cũng hoảng hốt ngồi bật dậy lao đến chụp lấy bàn tay cằm condao đó phụ với Đình Ân đẩy bàn tay cằm dao đó lên. Nhìn Vũ Quỳnh mỏng manh như thế nhưng lại có sức lực kinh hồn. Cả Hiểu Đồng và Đình Ân phải cố gắng hết sức mới đẩy được bàn tay của cằm dao của Vũ Quỳnh rakhỏi người Đình Ân. Cả ba người con gái, gương mặt ai cũng tái xanh, người đầm đìa mồ hôi.
Đại Bình cũng ôm lấy cánh tay đau củamình cố gắng hết sức kéo Vũ Quỳnh ra khỏi Đình Ân và Hiểu Đồng. Mọi người nghe tiếng hét cũng chạy đến phụ giúp. Vũ Quỳnh bị kéo ra và bị tước con dao thì không ngừng la hét :
- Buông tôi ra, tôi phải giết cô ta, buông tôi ra.
Đình Ân tức giận đến tát vào mặt Vũ Quỳnh liên tiếp mấy cái thật mạnh. Đến nỗi làn da trắng nõn mịm màng vàmỏng manh của Vũ Quỳnh đỏ lừng lên, khóe miệng của cô ả rướm máu, Đình Ân tức giận mắng :
- Cô điên đủ chưa hả. Cô nhìn lại mìnhđi, cô như vầy mà đòi Vĩnh Phong yêu cô à. Đúng lá quá ảo tưởng.
Vũ Quỳnh cũng mặt đỏ tía tai hét trả :
- Nếu không phải tại cô ta xuất Hiện thì Vĩnh Phong sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi. Tôi hận cô ta, tôi hân cô ta. Lúctrước tôi cho người bắt cô ta đem bánđi nhưng vì bọn nó tham lam nên cô ta mới có thể thoát được. Lần này tôi nhất định bắt cô ta biến mất khỏi mắttôi.
Tất cả mọi người đều ồ lên bàn tán xôn xao cả lên.
- Cô lầm rồi – Hiểu Đồng bây giờ mới lên tiếng, nét mặt điềm đạm – Nếu không phải là tôi thì sẽ có một cô gái khác vì Vĩnh Phong mãi mãi không yêu cô. Nếu như cô không sửa đổi tínhtình thì sẽ không có bất cứ chàng trai nào yêu một cô gái ích kỷ và độc ác như cô.
- Cô nói dối, tôi không tin cô đâu…
Nói rồi Vũ Quỳnh vùng ra khỏi những bàn tay đang nắm giữ mình vừa chạy vừa hét. Tất cả mọi người chỉ dám nhìn theo bóng cô ả.
Hiểu Đồng và Đình Ân vội chạy đến xem vết thương trên người Đại Bình. Lo lắng hỏi :
- Cậu không sao chứ.
Đại Bình nét mặt nhăn nhó cố gắng mĩm cười trả lời :
- Mình không sao.
Nhưng ngay sau đó thì hơi loạng choạng, Đình Ân vội xem xét vết thương rồi nói :
- Không được rồi phải đến bệnh viện ngay, vết thương sâu lắm.
Hiểu Đồng và Đình Ân lập tức đưa Đại Bình đi đến bệnh viện. Bác sĩ phải khâu lại năm mũi thì mới khép được miệng vết thương. Đình Ân liền đi theo các bác sĩ làm thủ tục.
- Cám ơn cậu, Đại Bình – Hiểu Đồng vôcùng biết ơn, cô nhìn Đãi Bình với ánh mắt áy náy – Vì mình mà cậu lại bị thương nặng thế này.
- Không sao, vì cậu mình có chết cũngcam lòng – Đại Bình nắm lấy tay của Hiểu Đồng, ánh mắt tha thiết nói.
Hiểu Đồng cắn nhẹ môi cúi đầu lảng tránh ánh mắt của Đại Bình. Cô không biết phải nói gì với cậu lúc này.
- Hiểu Đồng ! Mình yêu cậu – Đại Bình tiếp tục nói.
- Xin lỗi Đại Bình ! Mình … – Hiểu Đồng e dè nói, cô rút tay mình ra khỏi tay Đại Bình.
Nhưng Đại Bình đã ôm lấy Hiểu Đồng tha thiết nói :
- Mình thật lòng yêu cậu mà. Hãy cho mình một cơ hội đi, cái gì Vĩnh Phong làm được thì mình cũng làm được, thậm chí là sinh mạng của mình, mình cũng có thể trao cho cậu.
Hiểu Đồng vừa bối rối vừa tức giận muốn thoát khỏi vòng tay của Đại Bình nhưng không được. Đột nhiên một bàn tay đẩy mạnh Đại Bình ra khỏi Hiểu Đồng. Còn đấm cho cậu một cú thật đau khiến Đại Bình choáng voáng ngã xuống.
- Vĩnh Phong – Hiểu Đồng kinh hãi hétlên.
- Cảnh cáo cậu, từ nay cấm cậu khôngđược đến gần Hiểu Đồng nữa bước nếu không thì không chỉ đơn thuần là một cú đấm đâu – Vĩnh Phong hơi thởdồn dập chỉ tay vào mặt Đại Bình tức giận nói.
Nói xong cậu cứ thế lôi Hiểu Đồng ra ngoài bỏ mặt Đại Bình ở lại. Hiểu Đồngbị Vĩnh Phong lôi đi khổ sở quay lại nhìn Đại Bình hối lỗi.
- Các người sẽ phải trả giá – Đại Bình nhìn theo hai người lẩm bẩm nói, ánh mắt căm thù tột độ.
Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong lôi ra bãi đậu xe, cô tức giận vung tay ra khỏi tay Vĩnh Phong, chau mày mắng :
- Anh đang làm gì vậy. Cậu ấy vừa cứumạng em mà anh lại còn đánh cậu ấy.
Vĩnh Phong ôm lấy Hiểu Đồng thì thầm :
- Anh xin lỗi. Em có biết tâm trạng anh lúc này khổ sở thế nào không. Anh ước gì người chịu nhát dao đó là anh chứ không phải cậu ta. Anh thật có lỗi vì đã không bảo vệ được em.
Một vài người đi vào tấhy hai người ôm nhau thì che miệng cười. Hiểu Đồng hơi xấu hổ, đẩy Vĩnh Phong ra nói :
- Lần sau không được nóng nảy và ngang tàng như vậy nữa.
Vĩnh Phong mĩm cười gật đầu mở cửa xe cho Hiểu Đồng bước vào. Hiểu Đồng ngồi vào xe mà trong lòng cảm thấy lo lắng và áy náy vô cùng. Cô ngoảnh đầu nhìn về phía bệnh viện.
Bên ngoài vườn, dưới bóng cây to lớn, đối diện chiếc xích đu phía bên cây có một băng ghế dài, có đôi trai gái đang ở bên nhau. Chàng trai nhẹ nhàng gối đầu trên đùi cô gái, đưa đôi mắt đen lấp lánh say sưa ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô. Bàn tay rắn chắc đang vuốt ve những sợi tóc đen mượt mà đang bay phấp phơi trong gió nhẹ. Còn cô gái đang say sưa đọc sách, cô lật từng trang sách thật khẽ như sợ một tiếng động nhỏ sẽ phá tan khủng cảnh lãng mạn này.
Một chiếc lá xanh khẽ theo cơn gió nhẹ nhàng đáp lên mái tóc đen mượt của cô gái, chàng trai đưa tay vuốt nhẹ chiếc lá ra khỏi mái tóc của cô gáivà đưa lên mũi ngửi, mùi hương trên tóc cô bám vào từng thớ Xnh trên lá thơm lừng.
Cô gái gấp sách lại nhẹ nhàng đặt nó xuống vào chỗ trống bên cạnh, rồi đưa mắt nhìn xuống chàng trai mĩm cười hỏi :
- Vĩnh Phong, mối tình đầu của anh là ai.
Vĩnh Phong khẽ cười ngồi dậy, đưa mặt sát vào mặt Hiểu Đồng, mũi khẹ chạm nhẹ vào mũi Hiểu Đồng hỏi :
- Sao tự nhiên em lại thắc mắc chuyệnđó.
- Người đào hoa như anh, chắc chắc là có rất nhiều người theo. Vũ Quỳnh cũng là một trong số đó.
- Anh là một người chung thủy, chỉ yêu duy nhất một người con gái mà thôi. Người đó xa tận chân trời gần ngay trước mắt – Vừa nói Vĩnh Phong vừa vuốt cái chóp mũi cao cao của Hiểu Đồng – Trước đây, con gái với anh căn bản là không để trong mắt.
- Vậy chẳng lẻ… hóa ra em là con traià – Hiểu Đồng giận dỗi nói.
- Em là một cô gái chua ngoa đanh đá.Chẳng những dám cắn dám đá còn dám tạt nước vào anh.
- Hóa ra anh thích mẫu người vừa đanh đá vừa chua ngoa à – Hiểu Đồngtủm tỉm cười trêu.
Vĩnh Phong choàng tay ôm lấy Hiểu Đồng, để đầu cô dựa vào vai mình, trầm ngâm nói :
- Thật ra lúc đầu anh chỉ chú ý đến em vì em khác hẳn những cô gái khác. Nhưng khi anh bắt gặp em vừa lo lắng vừa bổ nhào đi tìm bé Đường, rồi sự quan tâm lo lắng kiểm tra từng li từng tí trên người bé Đường để xem có vếtthương nào không, khiến anh cảm nhận được sự ấm áp của tình cảm gia đình mà anh đã mất từ lâu. Rồi khi emcứu anh, nấu cháo cho anh ăn…tất cảnhững việc đó khiến anh cảm tấhy thật hạnh phúc. Chẳng biết yêu em từlúc nào không hay.
Im lặng một lúc kìm lại cảm xúc đang dâng trào, Vĩnh Phong mới nhìn Hiểu Đồng hỏi :
- Em yêu anh từ khi nào ?
- Từ khi em biết có người hôn trộm emtrong lúc em ngủ – Hiểu Đồng cười khúc khích nói.
Gương mặt Vĩnh Phong có chút ửng đỏ khi nhớ lại lúc mình thức dậy ở trong phòng của Hiểu Đồng. Gương mặt xinh đẹp của cô lúc ngủ càng xinh đẹp và thánh thiện hơn bao giờ hết. Bất giác cậu cuối xuống hôn cô mà không chủ ý.
- Làm sao em biết. Em giả đò ngủ à.
- Là bé Đường nói cho em biết.
Vĩnh Phong khẽ cười, nhớ lại lúc đó, cậu đưa tay ra hiệu cho bé Đường im lặng, con bé liền chui ngay vào chăn nằm.
- Còn em, mối tình đầu của em là khi nào.
- Mối tình đầu của em dễ thương hơn anh nhiều, đáng yêu hơn anh nữa – Hiểu Đồng bật cười nói.
- Là ai vậy – Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng chằm chằm, sắc mặt lạnh tanh rõ ràng đang ghen hỏi.
Hiểu Đồng phá ra cười lớn nói :
- Là một cậu nhóc …
Vĩnh Phong tức giận nói :
- Em dám trêu anh.
Nói rồi đưa tay thọt loét Hiểu Đồng khiến cô vừa buồn cười vừa nảy ngườitránh né.
Reng …….
Tiếng chuông cửa vang lên làm hai người giật mình. Hiểu Đồng cảm thấy lo sợ vì có thể bà Mai Hoa lại đến. Nhất là khi có bài báo kia. Hai người liền đi ra cỗng.
Phía bên kia cổng là một phụ nữ dáng vẻ ốm yếu, đang đứng quay lưng về phía họ. Bóng dáng vô cùng quen thuộc.
Két ……..
Cánh cửa vừa mở ra, Hiểu Đồng kinh ngạc kêu khẽ :
- Mẹ.
Bà Cẩm Du từ từ quay mặt lại, sắc mặtlạnh lùng nói :
- Hiểu Đồng, thu dọn đồ đạc đi. Chúngta sẽ dọn đi nơi khác.
- Dọn đi đâu hả mẹ – Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi.
- Dọn đến nhà bác sĩ Hữu Thiên – bà Cẩm Du nói một cách dứt khoát và nhìn vào Vĩnh Phong ở phía sau lưng Hiểu Đồng nói – Cậu Phong hy vọng từnay về sau cậu đừng tìm Hiểu Đồng nhà tôi nữa. Bởi vì tôi đã hứa gã Hiểu Đồng cho bác sĩ Hữu Thiên rồi.
Cả Hiểu Đồng và Vĩnh Phong đều sửng sốt tột độ.








Chap 23 : Tình đầu dành hết cho em
Vĩnh Phong đứng im lặng bên cạnh cửa sổ phòng của Hiểu Đồng, bóng dáng lặng lẽ cô độc, gương mặt đau buồn trầm ngâm. Ánh mắt bi ai tột độ nhìn Hiểu Đồng đang thu dọn đồ dùng,nửa muốn đến ngăn lại, nửa lại không dám bước chân đến. Bởi vì một khi bước đến, cậu không nén được lòng mình mà ôm lấy Hiểu Đồng giữ chặt côtrong lòng bàn tay, không để cô xa rờicậu một bước.
Đám cưới ! Vĩnh Phong cũng từng mơ tưởng một buổi lễ đơn giản cùng với Hiểu Đồng trong bộ trang phụ lễ cưới màu trắng. Từng mơ tưởng cùng Hiểu Đồng đi đến cuối cuộc đời này.
Cậu sẽ chọn một nơi thật lãng mạn, giăng đèn hoa khắp nơi, và trong không khí mờ ảo lấp lánh ánh đèn soi trên mặt nước cùng Hiểu Đồng khiêu vũ dưới trời đêm. Cùng cô thưởng thức một bữa ăn thật lãng mạn bên cạnh những người đánh đàn, những giai điệu du dương nhẹ nhàng ru hồn người. Cuối cùng cậu sẽ quỳ gối và cầuhôn cô trong sự ngưỡng mộ và ganh tỵcủa những người xung quanh. Cậu sẽ hạnh phúc biết bao nếu nhận được cái gật đầu ưng thuận của Hiểu Đồng.
Vậy mà, cậu chưa thực hiện được thì lại nghe được cái tin khiến cho cõi lòng tan nát. Càng tan nát hơn khi cậu nghe chính miệng Hiểu Đồng nói câu :» Xin lỗi anh! Chúng ta tạm thời khôngnên gặp nhau »
Hahaha…Vĩnh Phong bật cười đau đớn trong lòng. Sao Hiểu Đồng lại có thể tàn nhẫn đến như vậy, sao cô lại có thể nói ra những lời nói khiến cõi lòng người khác đau đớn một cách nhẹ nhàng và lãnh đạm đến thế. Tại sao không nhìn cậu, để cho cậu một niềm tin, để cho cậu tiếp tục chờ đợi, dù là bao nhiêu lâu cũng được.
Hiểu Đồng cúi gầm đầu thu dọn quần áo, đầu không dám ngẩng lên nhìn Vĩnh Phong. Cô biết hiện giờ Vĩnh Phong rất đau khổ, cậu đứng sửng như tượng gỗ khi nghe Hiểu Đồng nói, nhưng Hiểu Đồng cũng đau khổ có thua kém gì Vĩnh Phong. Thậm chí cô còn đau hơn cậu gấp ngàn lần. Người ta nói làm người khác đau một làm mình đau mười, cô đã phủ phàng nói lời xa cách với Vĩnh Phong, đón nhận ánh mắt oán trách của Vĩnh Phong với trái tim rướm máu.
Vĩnh Phong xin lỗi anh, mẹ em đối với em rất quan trọng. Bà đang bị bệnh không thể chịu quá nhiều xúc động. Chắc chắn là mẹ em có nguyên nhân của bà khi quyết định chuyện này.
Hiểu Đồng đã thu dọn xong tất cả đồ đạc, vốn dĩ đồ đạc cô đem đến cũng chẳng có nhiều nhặng gì. Tất cả đều bịVĩnh Phong bỏ hết, những bộ đồ VĩnhPhong mua cho Hiểu Đồng và bé Đường cô cũng để lại không đem đi. Những con thú nhồi bông mà bé Đường rất thích, tối nào con bé cũng lôi chúng ra chơi trò dạy học cũng phải để lại. Bé Đường chắc chắn sẽ khóc rất nhiều vì xa chúng.
Ngẩng đầu nhìn dáng đứng cô độc củaVĩnh Phong bằng đôi mắt u buồn ngấnlệ, Hiểu Đồng muốn gọi tên cậu nhưng rồi cố kiềm lại, cô cắn chặt răng nén cảm xúc từ từ quay lưng đi. Cánh tay vừa vặn nắm cửa xoay một vòng hé mở cánh cửa thì ….
Rầm …
Một bàn tay thô bạo đẩy mạnh cánh cửa đóng sầm lại rồi bất ngờ ôm xiết lấy Hiểu Đồng, cuốn lấy đôi môi của Hiểu Đồng một cách cuồng nhiệt. Ép chặt người Hiểu Đồng vào cánh cửa phòng, thân người Vĩnh Phong và HiểuĐồng sát vào nhau. Túi xách trên tay Hiểu Đồng rơi xuống, vòng tay giơ caoôm lấy cổ Vĩnh Phong đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt kia . Không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng tim đập mạnh.
Bà Cẩm Du bồi hồi ngắm nhìn tất cả mọi thứ xung quanh, nơi mà một thời từng là tổ ấm hạnh phúc của bà. Bàn tay lướt khẽ qua từng món đồ vật quen thuộc, sự xúc động trong lòng dâng cao đến muốn bậc khóc. Bà đã ở nơi này rồi ra đi, trở về xong rồi lại lần nữa ra đi. Bây giờ bà lại đặt chân vào đây một lần nữa, rồi bà lại lần nữaphải rời khỏi nơi đây. Thật đau đớn.
Những ký ức ngọt ngào hạnh phúc từngở dưới mái nhà này, giờ đây ngôi nhà vẫn hiện diện nơi này nhưng những ký ức đó đã trôi dạt nơi xa vắng….
Hơi thở dồn dập, Hiểu Đồng buông taykhỏi người Vĩnh Phong. Nhưng vẫn còn thấy những nụ hôn kia lướt nhẹ trên gương mặt mình chưa muốn rời đi.
Cô thì thào trong thổn thức :
- Cho em một ít thời gian để thuyết phục mẹ chấp nhận được không.
Vĩnh Phong chạm trán mình vào trán Hiểu Đồng, giọng khàn khàn hỏi :
- Bao lâu.
Hiểu Đồng không trả lời, cô quay mặt sang một bên tránh ánh nhìn của VĩnhPhong. Cô hiểu rõ mẹ mình, bà tuy mỏng manh yếu đuối nhưng rất kiên định với ý nghỉ của mình, không dễ dàng thay đổi.
- Bao lâu – Vĩnh Phong dùng tay giữ lấy cằm Hiểu Đồng xoay nhẹ mặt cô lại đối diện với gương mặt cậu chua xót hỏi.
Hiểu Đồng nhìn vào đôi mắt đau trongveo đượm buồn của Vĩnh Phong, cảm thấy Vĩnh Phong thật đáng thương, Hết lần này đến lần khác bị cô làm tổn thương, chịu nhiều đau khổ vì cô mà cô chưa từng làm việc gì cho anh cả. Tại sao Vĩnh Phong lại yêu cô sây sắc đến như thế, nếu không yêu cô thì giờ đây anh vẫn là một chàng côngtử phong lưu có biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp quây quanh van xin tình yêu của anh.
- Anh sẽ chờ …dù là bao lâu anh cũng sẽ chờ em – Nhìn gương mặt suy tư của Hiểu Đồng bất giác Vĩnh Phong nói. Bởi vì đời này kiếp này người cậu yêu chỉ có Hiểu Đồng mà thôi.
Vừa nghe tiếng bước chân từ trên cầuthang vọng xuống, bà Cẩm Du vội vàng lấy lại vẻ mặt bình tĩnh đưa mắt nhìn Vĩnh Phong và Hiểu Đồng từ từ bước xuống.
- Sắp xếp xong rồi chứ – Bà Cẩm Du nét mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn hỏi.
Hiểu Đồng gật đầu tiến đến bên cạnh mẹ. Bà Cẩm Du quay lưng thúc giục :
- Đi thôi ! Hữu Thiên đang chờ bên ngoài.
Vĩnh Phong định mở miệng nói gì đó nhưng hiểu Đồng lắc đầu ra hiệu kêu cậu im lặng. Vĩnh Phong bất lực buôngtay đi theo hai mẹ con ra bên ngoài cửa. Nhưng bà Cẩm Du đã quay lại lạnh lùng nói :
- Không cần cậu phải tiễn, mẹ con tôi tự biết đi. Cậu đi ra chỉ khiến cho HữuThiên hiểu lầm mối quan hệ của cậu với Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng lại lắc đầu ra hiệu Vĩnh Phong đừng tiếp tục tiễn nữa.
Vĩnh Phong đành bất lực dõi theo bóng dáng hai mẹ con Hiểu Đồng đi rakhỏi cửa. Cậu hoàn toàn không hiểu vìlí do gì mả bà Cẩm Du lại đột nhiên thay đổi thái độ với cậu như thế. Rõ ràng những lần cùng Hiểu Đồng vào thăm bà, thái độ của bà đối với cậu rất cởi mở dịu dàng. Luôn nhìn cậu vớiánh mắt hiền từ ẩn chứa một sự thích thú. Vậy mà tại sao bây giờ lại …
Hữu Thiên đậu xe một bên đường ngay hàng cây xanh trước nhà Vĩnh Phong chờ đợi hai mẹ con Hiểu Đồng. Sáng nay, cậu đã đọc báo nói về mối quan hệ của Vĩnh Phong và Hiểu Đồng. Cậu cảm có một chút đau lòng, một chút hối tiếc, một chút thất vọng.
Nếu như cậu dũng cảm thổ lộ với Hiểu Đồng, dũng cảm tìm tới cô, dũng cảm tiếp cận cô thì liệu cô có thế chấp nhận cậu không.
Hữu Thiên không thể nào ngờ ngay từ phút giây đầu tiên gặp Hiểu Đồng, cậu đã bị tiếng sét từ phía Hiểu Đồng phát ra đánh ngay vào chính giữa trái tim cậu. Để rồi bần thần ngây người nhớ đến, để rồi ngốc ghếch cứ đảo qua đảo lại nơi phòng bệnh của bà Cẩm Du để chỉ đứng từ xa nhìn thấy bóng dáng cô mỗi khi cô đến thăm mẹ. Cậu như một tên ngốc cảm thấy vui sướng đến phát điên khi cùng cô trò chuyện dù rằng cô chỉ đến để hỏi thăm bệnh tình của mẹ mình. Để rồi cả đêm mất ngủ chỉ vì một nụ cười củacô dành cho cậu.
Trái tim Hữu Thiên gần như vỡ ra khi biết Hiểu Đồng đã thuộc về người khác. Cậu tự trách mình quá nhút nhát, không dám nói thật lòng mình chỉ bởi vì cậu sợ. Sợ mình sẽ bị tổn thương nếu chẳng may Hiểu Đồng từ chối, sợ ánh mắt tránh né ngại ngùng của cô… Chỉ vì sợ mà cuối cùng cậu đã để vụt mất cô .
Nhưng điều ngạc nhiên nhất là bà Cẩm Du lại tìm đến cậu. Hữu Thiên không thể quên ánh mắt đau khổ của bà Cẩm Du khi gõ cửa phòng mình.
- Bác tìm con à…
Bà Cẩm Du gật đầu khi Hữu Thiên mở cửa ra hỏi :
- Có chuyện gì sao bác, bác tấhy không khỏe ở chỗ nào à. Để cháu khám cho bác.
- Không cần – Bà Cẩm Du khoát tay rồi bước vào phòng hỏi thẳng – Hữu Thiên cháu có thích Hiểu D(ồng nhà bác không ?
- Ý của bác là sao ! – Hữu thiên chau mày ngạc nhiên nhìn bà Cẩm Du , ánh mắt không hiểu bà đang nói chuyện gì.
- Ý của bác là cháu có muốn làm bạn trai, làm chồng chưa cưới của Hiểu Đồng hay không ? – Bà Cẩm Du giải thích nỗi thắc mắc trong lòng Hữu Thiên.
Trái tim của Hữu Thiên đột nhiên reo lên một niềm vui sướng khó tả. Nhưng cậu cũng không dám tin vào lỗ tai của mình, cậu lập cập lặp lại câu hỏi :
- Cháu là bạn trai, làm chồng chưa cưới của Hiểu Đồng ư !
- Đúng vậy ! – Bà Cẩm Du gật đầu xác định.
- Nhưng mà – Hữu Thiên ái ngại nói, cậu nhớ lại ánh mắt yêu thương của Hiểu Đồng dành cho Vĩnh Phong – Hiểu Đồng cô ấy …
- Cháu yên tâm, chỉ cần cháu đồng ý thì Hiểu Đồng cũng sẽ đồng ý vì bác sẽ ép buộc nó phải nhận lời.
Trái tim ích kỷ của Hữu Thiên lại reo lên lần nữa. Nó đang sung sướng trướcsự đau khổ của người khác. Dù là ích kỷ, Hữu Thiên cũng muốn nắm lấy cơ hội có một không hai này. Cậu chắc chắn sẽ đem lại hạnh phúc cho Hiểu Đồng, sẽ yêu thương chăm sóc cô đến suốt cuộc đời này. Sẽ dùng tình cảm chân thành mà lay động trái tim của Hiểu Đồng. Lần này cậu nhất định không chùn bước.
Đón hai mẹ con Hiểu Đồng vào xe, Hữu thiên chở hai mẹ con Hiểu Đồng đi về nhà mình. Bác sĩ Hũu Nhân có hai căn gần kề nhau, một căn vốn là nhà của bác sĩ, căn còn lại là của người anh đi định cư ở nước ngoài bánlại. Hiện thời căn nhà vẫn bỏ không, đồng thời để dành cho Hữu Thiên saunày lấy vợ sẽ dọn qua ở đó. Nay hữu thiên sắp xếp cho ba mẹ con Hiểu Đồng đến đó ở, bác sĩ Hữu Nhân cũnggật đầu đồng ý vì ông vốn mến mẹ con Hiểu Đồng.
Tại nhà họ Vũ.
Ông Vũ triết điên tiết lao vào trong nhà với vẻ mặt hần hầm tức giận, tay cuộn chặt một tờ báo. Ánh mắt độc ác, gương mặt đỏ ao như muốn giết người trông thật ghê rợn.
Bà giúp việc hối hả từ bếp chạy lên, lúng túng hỏi :
- Ông chủ sao lại về, ông bỏ quên cái gì à.
- Gọi Vũ Quỳnh xuống đây cho tôi – Ông Vũ Triết gầm lên.
- Dạ nhưng mà cô chủ … – Bà giúp việcsợ sệt không dám nói.
Hiện giờ Vũ Quỳnh vẫn còn đang ngủ, cô ta rất ghét ai làm phiền giấc ngủ của mình. Hễ mà bị đánh thức là cô tagào thét um sùm, **** mắng tất cả mọingười, cho nên tất cả người làm ai cũng tránh xa cửa phòng cô ta, đi cũngphải nhón chân nhẹ nhàng.
- Còn đứng đó làm gì nữa, mau lôi đầu nó xuống đây cho tôi – Ông Vũ Triết hét lên khiến bà Giúp việc thót cả tim líu qíu chạy đi lên lầu.
Bà Kim Xuân vợ ông từ trên lầu thong thả bước xuống trách :
- Có chuyện gì mà mới sáng sớm ông lại la hét um xùm như vậy chứ.
- Bà xem đi – Ông Vũ Triết quăng tờ báo xuống dưới chân bà.
Bà Kim Xuân vội nhặt lên đọc, gương mặt tái xanh khi lướt qua tiêu đồ rồi tím tái khi đọc nội dung bên trong, cả thân người bà run rẩy, chao đảo ngã xuống chiếc ghế sô pha êm dịu đắt tiền.
- Đẹp mặt chưa – Ông Vũ Triết hừ mạnh rồi ngã người xuống ghế.
- Cái này, cái này … làm sao mà … là ai …- Bà Kim Xuân run rẩy nói không thành câu.
- Làm sao tôi biết được, nó là tin tức sáng nay – Ông Vũ Triết la lên – Con Vũ Quỳnh đâu.
- Tối qua nó thức khuya, sáng lại phải đi học sớm nên bây giờ con nó đang ngủ – Bà Kim Xuân từ tốn giải thích.
- Nó bận đi vũ trường nhảy nhót với mấy đứa không ra gì nên mới thức khuya chứ gì. Nếu nó chăm học thì tôi đâu đến nỗi xấu hổ như bây giờ, bà đừng có bênh nó nữa.
Ông Vũ Triết hừ giọng rồi mỉa mai nhìn bà Kim Xuân nói :
- Thiệt đúng là con hư tại mẹ mà .
- Có chuyện gì vậy ba – Vũ Quỳnh mặcchiếc áo ngủ hai dây đầy gợi cảm bước xuống với gương mặt ngái ngủ.
- Xảy ra chuyện rồi mà mày chỉ biết ăn ngủ thôi sao – Ông Vũ Triết nhìn Vũ Quỳnh tức giận mắng.
- Xì …ba vì mấy tờ báo lá cải này mà nổi giận đùng đùng à – Vũ Quỳnh giật tờ báo trong tay mẹ lướt sơ qua nó rồi quăng xuống đất cười nói.
Thấy thái độ của con mình ông Vũ Triết càng
thêm tức giận.
- Mày thiệt là đứa hư hỏng mà. Chuyện như vậy mà mày xem như hỏng có gì à. Mày muốn ăn chơi thì mặc mày nhưng phải kín đáo chứ, để người ta đồn ầm lên như vầy, đẹp mặt lắm sao mà mày cười.
- Chứ giờ ba bảo con phải làm sao – Vũ Quỳnh cũng bực tức gắt lên.
- Ông ơi, bây giờ mình phải tìm cách giải quyết chuyện này chứ để như vầythì xấu hổ chết – Bà Kim Xuân vừa nói vừa rưng rưng nước mắt.
Tấhy vợ khóc, ông Vũ triết có phần nguôi giận, nhưng sau đó ông tức giận đập tay xuống bàn.
- Tôi mà tìm được kẻ nào tung tin này ra tôi nhất định khôgn tha cho hắn ta.
- Bà Mai Hoa có nói gì không – Bà Kim Xuân ngẩng mặt lên nhìn chồng dò hỏi.
- Chẳng phải chúng ta đã trở mặt với bà ấy lúc ở nhà hàng rồi sao, bởi vậy bọn chúng mới dám tung tin này ra bênngoài. Chúng ta đành phải nghỉ cách giải quyết êm xuôi thôi.
Đột nhiên Vĩnh Phong từ bên ngoài xông vào. Vừa nhìn thấy Vĩnh Phong, Vũ Quỳnh hớn hở đứng dậy chạy đến bên cậu nhưng …
- Bốp …
Vĩnh Phong giang tay tát mạnh Vũ Quỳnh một cái khiến cô ta ngã xuống đất mà không kịp chống đỡ. Vĩnh Phong chỉ tay vào mặt Vũ Quỳnh đang ôm má chưa hoàn hồn.
- Tôi đã cảnh cáo cô là không được đến gần Hiểu Đồng, không được làm hại cô ấy nữa mà. Cô đúng là muốn chết nên mới không nghe lời như vậy. Đừng có chọc cho tôi điên lên, nếu không dù cô là con gái tôi cũng không nương tay đâu.
- Sao cậu lại dám đánh con tôi – Bà Kim Xuân gào lên sót sa đứa con gái vàng ngọc, một cái tát yêu bà cũng không dám mà Vĩnh Phong hết lần này đến lần khác đánh con bà trước mặt bà.
Ông Vũ Triết giận đến tái mặt, nhưng ông không nói gì cả.
Vĩnh Phong quay qua nhìn họ, tức giậnnói :
- Tôi cảnh cáo các người, đừng mong chia rẻ tôi với Hiểu Đồng ,nếu không mọi hâu quả các người tự lãnh lấy.
Vĩnh Phong nói xong thì bỏ đi không thèm nể mặt ông Vũ Triết cái nào.
Bà Kim Xuân thấy Vĩnh Phong bỏ đi thì vừa khóc nức nở vừa chạy vội lại đỡ con gái
Ánh mắt ông Vũ Triết uất hận ngút trời cao, ông ngồi xuống quay một số điện thoại, đầu dây bên kia vừa bốc máy, ông liền nói:
- Anh Giang, tôi có việc cần nhờ anh rửa hận.








Chap 24
Vĩnh Phong đứng chờ mãi trước cửa tiệm cà phê Grantylove nhưng chẳng thấy bóng dáng Hiểu Đồng ở đâu cả. Lòng dạ Vĩnh Phong lúc này như tơ vò,ruột gan muốn đảo lộn, cảm giác bất an lúc nào cũng xuất hiện.
Cậu bấm số điện thoại của Đình Ân, vội vả hỏi thăm tin tức của Hiểu Đồng ngay khi Đình Ân vừa bắt máy. Nhưng câu trả lời của Đình Ân làm Vĩnh Phong vô cùng thất vọng.
Đang buồn chán thì nhận được điện thoại của Thế Nam gọi cậu đến nhập băng. Nghĩ cũng đã lâu rồi cậu không cùng bạn bè gẵp gỡ nên Vĩnh Phong đành thở dài rồi lên xe chạy đi đến chỗ hẹn.
Nhìn gương mặt ảm đảm của Vĩnh Phong khi bước vào thì Thế Nam biếtđã xảy ra chuyện. Cậu giơ tay lên khi Vĩnh Phong đi đến gần, Vĩnh Phong vỗ vào tay Thế Nam một cái thay cholời chào. Vừa ngồi xuống ghế Vĩnh Phong đã vớ ngay chai bia trên bàn nốc liền một chai đến cạn rồi đặt cái cạch xuống mặt bàn.
Mọi người ai cũng ngạc nhiên, chẳng phái mấy hôm nay Vĩnh Phong rất hạnh phúc hay sao. Chẳng lẻ cậu ta đang buồn phiền về bài báo sáng nay.
- Anh Phong sao không dẫn Hiểu Đồng đến chơi luôn – Quốc Bảo tươi cười nói.
- Hiểu Đồng sao rồi, bài báo sáng nay có làm cho cô ấy – Thế Nam cũng nóng ruột hỏi thì bị Vĩnh Phong cắt ngang.
- Đừng hỏi nữa, mình đang nhức đầu muốn chết đây nè – Vĩnh Phong thở dài nói.
- Đã xảy ra chuyện gì rồi – Thiên Minh giọng ồn ồn hỏi.
- Mẹ cô ấy đã bắt cô dọn đi và còn bảo sẽ gã Hiểu Đồng cho cái tay bác sĩ Hữu Thiên đang chữa bệnh cho bácấy – Vĩnh Phong khổ sở nói.
- Vậy Hiểu Đồng nói sao – Thế Nam cũng cảm thấy khó thở khi nghe Hiểu Đồng phải lấy Hữu Thiên, cậu dồn vã hỏi.
Vĩnh Phong ngã người vào ghế rồi đưa tay lên vuốt mặt, điệu bộ khổ sở vô cùng :
- Còn nói gì được nữa chứ, Hiểu Đồng vốn rất hiếu thảo. Xưa nay cô ấy đều đặt mẹ và em gái lên trên bản thân, huống hồ mẹ cô ấy bị bệnh tim, bác sĩbảo không được để bà xúc động mạnh, cho nên Hiểu Đồng tuyệt đối không dám làm trái ý bà.
Thế Nam nghe vậy thì trầm mặt im lặng, trái tim cậu cũng cảm thấy khổ sở như Vĩnh Phong. Nếu là Vĩnh Phong thì cậu sẽ chúc phúc cho hai người, đằng này lại là một người hoàn toàn xa lạ.
- Nhưng nguyên nhân là gì, chẳng lẻ bà ấy không thích cậu – Thiên Minh nghĩ ngợi rồi lên tiếng hỏi.
- Em không biết, lúc em và Hiểu Đồng vào thăm bác ấy thì thấy rất vui vẻ nhưng hôm nay tự nhiên lại …- Vĩnh Phong thở dài uất ức nói.
- Có phải tại vì bài báo hôm nay cho nên bác ấy vì lo sợ cho Hiểu Đồng mà ngăn cấm hai người – Quốc Bảo chợt reo lên.
- Cũng có thể như vậy – Vĩnh Phong gật đầu tán thành.
- Cũng tại cái con Vũ Quỳnh chết tiệt kia, nghe nói lần trước cũng là do cô tacho người bắt cóc Hiểu Đồng đem bán. Đúng là cái thứ đồ độc ác – QuốcBảo tức giận mắng.
- Vĩnh Phong ! Những lời bài báo đăng hoàn toàn là sự thật. Cậu phải coi chừng ông Vũ Triết, vì theo anh biết ông ta đúng là có liên hệ với bọn xã hội đen . Đừng làm gì khiến ông ta nổi điên lên nếu không chẳng những cậu mà mẹ con Hiểu Đồng cũng sẽ bị hại – Thiên Minh lo lắng cảnh cáo.
Kể từ khi biết được sự thật mình đã lỡ gây ra cái chết cho cha của Hiểu Đồng, lương tâm Thiên Minh luôn cảm thấy ray rứt khôn nguôi. Cậu luôn muốn tìm cách bù đắp cho mẹ con Hiểu Đồng. Dù rằng Hiểu Đồng ngăn cản việc cậu đi tự thú nhưng những điều đó không cho thấy cô đã tha thứcho cậu hoàn toàn.
- Em biết, em sẽ cảnh giác. Nhưng nếuông ta dám đụng đến một sợi tóc của họ, em bắt ông ta sống không bằng chết – Vĩnh Phong ghiến răng nói.
- Anh sẽ giúp cậu để ý động tịnh của ông ta – Thiên Minh vỗ vai Vĩnh Phong cổ vũ.
Cả ngày nay Vĩnh Phong gọi điện và nhắn tin cho Hiểu Đồng liên tục nhưng vì trước mặt bà Cẩm Du, Hiểu Đồng không dám bốc máy. Nếu tắt máy, cô sợ Vĩnh Phong sẽ lo lắng nên đành đểchế độ im lặng.
Sau khi dỗ bé Đường ngủ xong, thấy mẹ cũng đã ngủ say, Hiểu Đồng lén lút trở về phòng mình. Cũng may là cô và mẹ ngủ riêng chứ nếu không cô khó lòng gọi điện thoại. Mà Hiểu Đồng biếtrõ với tánh tình của Vĩnh Phong nếu đêm nay cô không trả lời điện thoại của cậu thì chắc chắn cậu sẽ chờ mãi đến sáng.
Tiếng chuông điện thoại vừa reo lên làVĩnh Phong bắt máy ngay lập tức.
- Hiểu Đồng – Vĩnh Phong mừng rỡ reo lên bên kia điện thoại.
…….
- Anh nhớ em lắm, anh gần như muốn phát điên khi em không trả lời điện thoại của anh – Vĩnh Phong khổ sở nói.
- Em cũng nhớ anh lắm. Tại vì có mẹ ở bên cạnh nên em không dám bắt máy – Hiểu Đồng cũng nức nở nói.
- Mẹ em sao rồi. Em có hỏi tại sao mẹ lại đổi ý như vậy không ?
- Cả chiều nay, sắc mặt mẹ không vui nên em chưa dám hỏi. Để khi nào tâm trạng mẹ tốt hơn thì em sẽ xin mẹ thay đổi ý định.
- Bác sĩ Hữu Thiên nói sao.
- Anh ấy không nói gì hết vì khi đưa em và mẹ về là anh ấy trở lại bệnh viện ngay – Hiểu Đồng nhỏ giọng thì thầm, cô sợ mẹ nghe thấy giật mình tỉnh giấc.
Hai người tiếp tục nhỏ to tâm sự nhớ nhung một lúc thì sau lưng Hiểu Đồng có tiếng hét đầy tức giận.
- Hiểu Đồng.
Nghe tiếng mẹ gọi, Hiểu Đồng tái cả mặt vì sợ hãi, cô quay lại nhìn mẹ, gương mặt bà Cẩm Du đỏ ửng vì tức giận.
- Đưa điện thoại cho mẹ – bà Cẩm Du tiến tới chìa tay ra trước mặt Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng miễn cưỡng tắt máy rồi đưa cho mẹ. Lúc này cô nghe thấy hơithở gấp gáp của bà Cẩm Du. Gương mặt bà từ đỏ chuyễn sang tái xanh, một tay ôm lấy ngực bóp chặt. Hiểu Đồng hoảng sợ, cô vội đỡ mẹ ngồi xuống giường, rồi lao qua phòng bà lấy thuốc.
Nhờ uống thuốc kịp thời nên sắc mặt bà Cẩm Du đã dịu lại, hơi thở cũng chậm rãi hơn, không còn thấy đau đớn khó thở nữa.
- Mẹ đã đỡ chưa, hay con đưa mẹ quay lại bệnh viện nha – Hiểu Đồng lo lắng hỏi, tay dịu dàng xoa tim cho bà.
Bà Cẩm Du khoát tay, thì thào nói :
- Không cần, mẹ nghỉ ngơi một lát sẽ khỏe thôi.
- Con xin lỗi mẹ – Hiểu Đồng cảm thấyăn năn khi đã làm mẹ tức giận.
Bà Cẩm Du xoa mái đầu xanh của con gái, dịu dàng nói :
- Hứa với mẹ, từ nay không được gặp Vĩnh Phong nữa. Cứ coi như mẹ cầu xin con.
- Tại sao hả mẹ – Hiểu Đồng buâng khuân hỏi.
- Con đừng hỏi nhiều, chỉ cần biết nhà ta không xứng với nhà cậu ấy, không nên trèo cao. Với lại hai cha con bác sĩ Hữu Nhân rất tốt với gia đình ta, Hữu Thiên lại thật lòng yêu con. Hãy hứa với mẹ được không, mẹ cầu xin con – Ánh mắt bà Cẩm Du tha thiết nhìn Hiểu Đồng van xin, Hiểu Đồng đành đau khổ gật đầu.
Mới sáng sớm mà Vĩnh Phong đã đứng trước cửa lớp chờ Hiểu Đồng nhưng vừa thấy mặt Vĩnh Phong thì Hiểu Đồng đã quay mặt đi nơi khác, Vĩnh Phong thấy vậy vội đuổi theo. Cậu nhanh chóng bắt kịp Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng đã rụt tay lại, hai người cứ thế giằng co trước mặt bao nhiêu người. Hiểu Đồng xấu hổ vội nói:
- Được rồi. Chúng ta đi chỗ khác nói chuyện đi.
Vĩnh Phong liền nắm chặt tay Hiểu Đồng lôi đi. Chuyện đã đến nước này rồi thì Hiểu Đồng đành đi theo sau Vĩnh Phong trong ánh mắt xì xào của mọi người. Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong nhấn vào trong xe rồi chở đến một chỗ vắng vẻ. Im lặng hồi lâu, Vĩnh Phong mới hỏi :
- Tại sao lại tránh mặt anh.
Hiểu Đồng cúi đầu im lặng.
Vĩnh Phong tức giận nắm lấy hai cánh tay xoay người cô lại lắc nhẹ, ánh mắt đau khổ tột cùng gào lên :
- Trả lời anh đi.
Vĩnh Phong trong cơn tức giận không kìm chế được cảm xúc cũng như sức mạnh của mình, cậu nắm quá chặt khiến Hiểu Đồng nhăm mặt vì đau. Côđẩy hai tay của Vĩnh Phong ra mắng :
- Anh làm em đau quá đi.
- Anh xin lỗi – Vĩnh Phong hoảng hốt vội vàng buông tay .
- Tối qua, mẹ bắt gặp em và anh nói chuyện điện thoại, mẹ rất tức giận làmbệnh tim tái phát. Cho nên em đã hứa với mẹ từ nay không gặp anh nữa.
Vĩnh Phong vừa nghe nói từ « không gặp nữa » thì tim như bị ai đâm ngàn nhát dao. Cậu đau đớn cằm bàn tay Hiểu Đồng đặt lên ngực trái của mình giọng khàn khàn nói :
- Nếu bàn tay này là một con dao đâmthủng trái tim anh lúc này cũng không đau bằng câu nói vừa rồi của em.
Cảm xúc cố kìm nén nảy giờ của Hiểu Đồng bị câu nói bi thương của Vĩnh Phong làm bộc phát, nước mắt lăn dài trên gương mặt của Hiểu Đồng, cô bậckhóc nức nở.
Vĩnh Phong vội ôm chầm lấy Hiểu Đồng chua xót nói, đôi mắt cậu đỏ hoe kìm nén những giọt nước mắt :
- Anh xin em, dù cho thế nào cũng đừng bao giờ nói rằng không gặp nữa. Em có biết không, từ khi gặp em thì anh đã biết em chính là hơi thở, là lẽ sống, là trái tim anh. Nếu như mất em anh sẽ không thể nào chịu đựng nổi, anh thà chết còn hơn là phải sống màkhông có em bên cạnh. Anh yêu em Hiểu Đồng…
Nghe những lời thống khổ, những lời tỏtình chân thành của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng càng đau xót gấp bội phần. Cô choàng tay lên cổ Vĩnh Phong siết chặt, nước mắt ướt đẫm vai áo Vĩnh Phong, giọng lạc đi hẳn :
- Em cũng yêu anh. Em cũng không muốn rời xa anh …
Rồi họ trao nhau một nụ hôm đẫm nước mắt.
Biết rằng cuộc tình vụng trộm này sẽ khiến mẹ đau lòng nhưng Hiểu Đồng không làm sao dứt ra được tình cảm của chính bản thân mình. Huống hồ đứng trước tình cảm chân thành của Vĩnh Phong, cô càng không thể. Hai người cứ thế lén lút gặp nhau như hai kẻ ăn vụng.
Bà Cẩm Du không còn nằm bệnh viện nữa, cộng thêm việc bà Cẩm Du nhận đồ về nhà làm nên gánh nặng trên vai của Hiểu Đồng nhẹ bớt.
Cô thường tìm cớ bận học ở trên trường để từ chối lời mời của Hữu Thiên. Hữu Thiên rất kiên nhẫn trong việc đeo đuổi Hiểu Đồng, theo sự đồng tình của bà Mai Hoa cậu sẽ đến trường rước Hiểu Đồng ăn trưa cùng mỗi khi rảnh rổi. Và tối nào cậu cũng rước Hiểu Đồng ở tiệm cà phê mà cô làm thêm vì bây giờ nhà Hữu Thiên rấtxa quán, cô không thể quá giang ai đi về cùng. Hiểu Đồng cũng rất cảm độngtrước sự quan tâm của Hữu Thiên nhưng ngoài việc xem cậu như một người anh thì không còn bất cứ tình cảm nào khác.
Hiểu Đồng rất ghét nói dối vậy mà bây giờ cô lại nối dối hết lần này đến lần khác, viện đủ lí do để từ chối ăn cơm trưa cùng Hữu Thiên để đến gặp Vĩnh Phong. Trước đây, Hiểu Đồng không thích Vĩnh Phong đến chỗ cô làm thêm để mọi người đàm tiếu nhưng bây giờ mỗi ngày cô và Vĩnh Phong đều gặp nhau ở tiệm cà phê. Nhưng hai người chỉ có thể trao nhau ánh mắt yêu thương mà thôi. Thỉnh thoảng họ cũng trao nhau những nụ hôn vội vàng ở nơi vắng vẻ, đôi lúc thấy xấu hổ khi ai đó vô tình đi tới. Nhưng Hiểu Đồng thường đuổi Vĩnh Phong ra về sớm vì cô sợ Hữu Thiên có thể đến bất chợt. Có khi Hữu Thiên còn chở bà Cẩm Du và bé Đường cùng đến đón cô về.
Cuộc tình vụng trộm cứ kéo dài qua ngày nắng rồi đến ngày mưa.
Cơn mưa tầm tã vào buổi trưa nóng nực đã là nguội đi những luồng khí nóng len lõi trong đất.
Trạm xe buýt vắng người.
Chiếc xe buýt màu xanh dừng đúng trạm để cô gái mặc chiếc áo thun màu xanh biển có gương mặt rất đẹp bước xuống. Cơn mưa rất lớn nhanh chóng bám lấy cô, cô định chạy vội vào mái hiên nhà người ta thì một chiếc ô đã chờ tới che cho cô khỏi cơn mưa.
Một chàng trai dáng người cao ráo, gương mặt khôi ngô ẩn dưới chiếc dù đã vội che cho cô gái mà để bản thân mình bị ướt.
Cô gái ngẩn đầu mĩm cười đáp lại ánh mắt yêu thương của chàng trai.
Chàng trai choàng tay qua eo cô gái dìu cô đi đến mái hiên trú. Sự ấm áp của họ xua tan cái lạnh của cơn mưa tầm tã.
Dưới mái hiên màu vàng, hai người đứng dựa sát vào nhau, những ngón tay luồn vào nhau thật chặt. Hơi ấm từ người này truyền cho người kia, không ai trong hai người họ cảm thấy lạnh.
- Hắt xì …
Cô gái vội vàng đưa tay che mũi, rồi lau đi những giọt nước đọng trên mặt. Cái mũi nhạy cảm của cô lại biểu tình mỗi khi mưa về.
Chàng trai vội vàng dùng khăn lau những giọt nước trên hàng lông mi đendày cong cong quyến rũ của cô gái. Những giọt nước đọng trên gương mặt và mái tóc bị bết lại vì mưa.
Trong không khí lãng mạn này, xung quanh không có lấy một bóng người, họ được che dấu trong màn mưa. Chàng trai đặt khẽ bờ môi vào mí mắtcô gái rồi trượt xuống mũi, cuối cùng đáp lại trên bờ môi đỏ hồng của cô gái. Hai vòng tay choàng qua nhau, cùng tìm kiếm sự yêu thương.
- Hiểu Đồng – Tiếng bà Cẩm Du lần nữa thét lên sau lưng Hiểu Đồng, trên tay bà là một cây dù.
Thấy trời mưa quá lớn, sợ con gái về mắc mưa dễ sinh bệnh, bà Cẩm Du vội vàng cầm dù ra bến xe chờ đợi. Ai dè bắt gặp được cảnh này khiến bà vô cùng phẫn nộ.
Hiểu Đồng và Vĩnh Phong vội vàng buông nhau ra.
- Mẹ ! – Hiểu Đồng yếu ớt kêu lên sợ hãi.
- Bốp ! …
Bà Cẩm Du tát một cái vào mặt Hiểu Đồng, cả thân mình bà run lên vì tức giận chứ không phải vì lạnh. Đây là lần đầu bà đánh con, từ trước đến giờ bà không nỡ làm tổn thương con dù là một câu mắng mỏ.
Vĩnh Phong cả kinh khi thấy Hiểu Đồng bị đánh, cậu vội vàng nói :
- Tất cả là đều lỗi của con. Nếu bác có trách phạt thì cứ trách phạt con, xin hãy bỏ qua cho Hiểu Đồng.
- Chuyện dạy con cái của tôi ra sao là quyền của tôi, cậu không có quyền ngăn cản. Nếu cậu không muốn Hiểu Đồnng bị đánh thì từ nay đừng bao giờgặp lại nó nữa. Cứ coi như là tôi van xincậu. Xin cậu hãy buông tha cho Hiểu Đồng nhà tôi. Cậu giàu có, lại đẹp trai muốn bao nhiêu cô gái cũng được. Hiểu Đồng nhà tôi chỉ là một cô gái hèn mọn không xứng với cậu đâu.
Nói xong bà liền nắm tay Hiểu Đồng kéo đi, Hiểu Đồng quay lại quyến luyến nhìn Vĩnh Phong lần nữa nhưng bà Cẩm Du lại nạt lớn :
- Hiểu Đồng ….
Hiểu Đồng đành phải lủi thủi theo bà đi về, bỏ mặt Vĩnh Phong ở đó với bóng dáng cô độc trong màn mưa.
Về nhà sau khi Hiểu Đồng tắm rửa xong bước ra thì thấy mẹ đang ngồi đó với gương mặt đau buồn, cô lại gầnngồi kế bên bà lí nhí nói :
- Con xin lỗi mẹ.
Bà Cẩm Du nghẹn ngào quay lại sờ vào gương mặt vẫn còn đỏ khi bị bà tát hỏi :
- Con còn đau không.
Hiểu Đồng lắc đầu. Bà Cẩm Du ôm chầm lấy con gái nói trong nước mắt :
- Mẹ xin lỗi con, Hiểu Đồng. Con yêu Vĩnh Phong nhiều lắm phải không.
Hiểu Đồng gật đầu. Bà Cẩm Du liền nức nở khóc :
- Đến nước này thì mẹ không thể giấu con được nữa. Sở dĩ mẹ ngăn cản hai đứa là bở vì …
Bà nghẹ ngào không thể nói tiếp đượcnữa. Sau đó bà đành kìm nén cơn xúc độgn mà nói tiếp.
- Vĩnh Phong chính là con trai của Triệu Vĩnh Nguyên, chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong. Triệu Vĩnh Nguyên chính là người đó, người mà con hay gọi là bác Nguyên…
- Nói như vậy hai người họ là ….
Cả vũ trụ sụp đổ trước mắt Hiểu Đồng, cả người cô sụp xuống. Ông trờithật là tàn nhẫn
Bà Cẩm Du thấy con gái đau thương bi phẫn thì đau khổ khóc than trách móc bản thân mình.
- Lỗi là tại mẹ, do mẹ tạo nghiệt nên trời mới phạt, nhưng tại sao không trút lên người mẹ mà lại trút lên người con. Mẹ xin lỗi con, Hiểu Đồng.
- Mẹ đừng nói vậy, con mới là người có lỗi. Quá khứ đã qua nhưng vì con lại trở về – Hiểu Đồng tuy tâm trạng thương vô cùng nhưng khi thấy mẹ tự trách thì cô càng thấy mình có lỗi, vội quay sang an ủi mẹ.
Nhưng lời an ủi của Hiểu Đồng càng khiến bà Cẩm Du đau khổ hơn, càng tự trách mình nhiều hơn:
- Nếu năm xưa mẹ không vì một phút yếu lòng mà chấp nhận ông ấy dù biếtông ấy đã có vợ con rồi thì bây giờ con và Vĩnh Phong đã không …
Bà Cẩm Du nói đến đây thì không thể nào nói tiếp nữa, bà ôm mặt bật khóc. Hiểu Đồng thấy vậy thì liền ôm mẹ vào lòng, cô trấn tĩnh lại kiềm chế giọng nói có phần run rẩy của mình nói:
- Quan hệ máu mủ là từ kiếp trước truyền đến kiếp này, dù có lẩn tránh thì những người có cùng dòng máu vẫncó thể tìm ra nhau mà mẹ. Con hứa với mẹ từ nay về sau con sẽ không gặp Vĩnh Phong nữa, mẹ có thể yên tâm, đừng khóc nữa kẻo hại sức khỏe. Bác sĩ bảo mẹ không được để xúc động mạnh sẽ ảnh hưởng đến tim.
- Nhưng mà chẳng phải con … – bà Cẩm Du ngẩng đầu nhìn Hiểu Đồng.
- Đối với con, mẹ và bé Đường là quan trọng nhất. Huống hồ giữa con và Vĩnh Phong là không thể nào nữa rồi…- Hiểu Đồng mệt mỏi nói, cô im lặng một chút rồi nhẹ nhàng khuyên mẹ – Trưa rồi, mẹ nằm nghỉ một chút đi chokhỏe, con thấy buồn ngủ quá, con vào tắm một chút rồi ngủ một giấc cho khỏe để đi làm. Mà mẹ chưa uống thuốc đúng không… – Không chờ bà Cẩm Du trả lời, Hiểu Đồng vội nói – Để con đi lấy thuốc cho mẹ uống.
Bà Cẩm Du khỏe lau nước mắt gật đầu rồi đi vào phòng nằm nghỉ, Hiểu Đồng dìu bà vào tận giường, nhìn bà uống hết nước xong rồi mới đi tắm.
Vào phòng tắm, cô xả hết nước thật lớn rồi cứ thế để nguyên đồ mà ngồi dưới vòi sen khóc một mình, không ai có thể nghe thấy tiếng cô khóc ngoài tiếng nước chảy.
Do trong thuốc của bà Cẩm Du có ít thuốc an thần nên bà dậy muộn, đã qua năm giờ rồi. Thông thường giờ này Hiểu Đồng đã nấu cơm xong và đi đón bé Đường về. Bé Đường đang tuổiăn tuổi nói nên miệng con bé lúc nào cũng bi bô cả lên, không thì thường hay hát mấy bài hát mà cô giáo dạy ở lớp. Tuy từ dạo, dọn ra khỏi nhà Vĩnh Phong, bé Đường có hơi buồn một chút nhưng mấy ngày nay con bé đã vui vẻ trở lại.
Bà Cẩm Du rất ngạc nhiên khi không nghe thấy tiếng của bé Đường, con bémà về thế nào cũng đánh thức bà. Bà đi xuống dưới lầu tìm nhưng chẳng thấy bé Đường ở đâu, vào nhà bếp thì thấy bếp núc lạnh tanh. Bà Cẩm Du cảm thấy có chút bất an chạy vội lên phòng Hiểu Đồng tìm kiếm.
Vừa mở cửa ra, điều đầu tiên bà thấy là hơi thở nặng nhọc của Hiểu Đồng đang nằm trên giường. Lo sợ bà vội chạy đến gần thì thấy gương mặt đỏ bừng của Hiểu Đồng, bà đưa tay sờ trán thì phát hiện Hiểu Đồng đang sốtrất cao. Bà Cẩm Du liền dùng tay lay người Hiểu Đồng nhưng chẳng thấy côtrả lời. Hoảng hốt bà vội cầm lấy điện thoại của Hiểu Đồng lên dò số của Hữu Thiên. Rồi bấn nút gọi, đầu dây bên kia nhanh chóng trả lời như đang đợi sẵn.
- Alô…Hiểu Đồng …
Đầu dây bên kia chưa kịp nói hết, bà Cẩm Du vội nói :
- Hữu Thiên !… Hiểu Đồng bị sốt rất cao, con mau tới xem giúp bác – Giọng bà Cẩm Du có chút đứa quảng.
Đầu dây bên kia không trả lời, rồi tắt máy. Bà Cẩm Du ngơ ngác đưa điện thoại ra nhìn kỹ thì mới hay mình đã gọi nhầm vào điện thoại của Vĩnh Phong. Tra lại cái danh bạ mới hay thìra số điện thoại của Hữu Thiên nằm ngay dưới tên của Vĩnh Phong. Trong lúc bấn loạn, bà đã gọi nhằm. Bà liền nhấn nút gọi Hữu Thiên lần nữa.
- Alô ! Hiểu Đồng, em gọi anh có chuyện gì không.
Mặc dù hai chữ Hữu Thiên hiện rất rõ trên màn hình nhưng bà Cẩm Du vẫn muốn nghe thật kỹ tiếng của Hữu Thiên để chắc chắn mình không bị nhầm lẫn lần nữa. Xác định đó chính là Hữu Thiên, bà Cẩm Du mới bắt đầu nói :
- Hữu Thiên ! Hiểu Đồng bị sốt rất cao, bác lo quá, con mau đến giúp báckhám cho nó xem sao.
- Vâng, bác chờ con một lát, con sẽ vềngay – Hữu Thiên vội vàng nói, lòng không thôi lo lắng.
- Vậy bác nhờ con – Bà Cẩm Du rầu rỉ cúp máy.
Bà Cẩm Du quay sang nhìn con gái. Nhìn con gái thở một cách nặng nhọc, bà cảm thấy xót xa vô cùng, bà cảm thấy thật hối hận. Những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau rơi xuống trên gương mặt đẹp đang bị năm tháng làmhao mòn. Lau đi những giọt nước mắt, cố ngăn dòng lệ, bà đi lấy khăn ấm đắp cho Hiểu Đồng.
Cẩn thận đắp khăn lên trán cho Hiểu Đồng, bà vuốt ve mái tóc đen dài của con gái. Đã lâu lắm rồi, bà không nhìn kĩ gương mặt của con mình. Hiểu Đồngrất giống bà thời trẻ, nhưng số phận của Hiểu Đồng lại bất hạnh hơn bà. Ít ra bà cũng đã sống một cuộc sống hạnh phúc bên cha mẹ và cưới một người chồng tốt. Dù tình yêu của bà và người đó không chọn vẹn nhưng lại không chứa quá nhiều sự đau khổ nhưtình yêu của Hiểu Đồng và Vĩnh Phong.
Nhắc tới Vĩnh Phong, bà Cẩm Du không nén được một tiếng thở dài. Ấntưởng đầu tiên khi bà gặp Vĩnh Phong,đó là một chàng trai tốt và quan trọnghơn là cậu ấy thật lòng yêu Hiểu Đồng. Bà dám khẳng định như vậy vì bà đã từng trải qua thời trẻ, thời kỳ yêu đương và điều đặc biệt là Vĩnh Phong rất giống ông ấy, từ tính tình cho tới dáng vóc.
Dù cảm thấy Vĩnh Phong rất giống cha cậu, Triệu Vĩnh Nguyên nhưng bà Cẩm Du vẫn luôn muốn phủ nhận sự thật này. Bà không tin sau bao nhiêu năm trốn tránh, bà có thể gặp lại ông ấy, huống hồ nghe Hiểu Đồng kể rằng ba Vĩnh Phong chỉ mới mua lại căn nhà đó mới bốn năm trong khi bà rời xa căn nhà đó cũng đã hơn năm rồi. Là ông ấy nói dối với gia đình mình hay vì ông ấy có nguyên nhân khác… Cả bà và Hiểu Đồng đều không màn đến thân thế và địa vị của Vĩnh Phong cho nên lúc gặp cậu, bà đã không hỏi cho rõ ràng, nên bây giờ mới xảy ra sự việc thương tâm này.
Nỗi dằng vặt làm bà Cẩm Du tự trách bản thân mình. Nhìn Hiểu Đồng bà thì thầm trong nước mắt :
- Mẹ xin lỗi con Hiểu Đồng.
- Rengggggggggg……
Tiếng chuông cửa hối hả vang lên, khiến bà Cẩm Du thoát khỏi nỗi dằn vặt, tưởng Hữu Thiên đã đến, bà vội lau nước mắt đi ra mở cửa, nhưng người đứng trước cửa không phải Hữu Thiên.
- Cậu đến đây làm gì – Bà Cẩm Du đanh giọng quát.
- Cháu rất lo cho Hiểu Đồng, xin bác hãy cho cháu vào thăm cô ấy một lát – Vĩnh Phong van xin với giọng khàn đục, gương mặt đầy vẻ lo âu.
- Không được ! Cậu về đi – Bà Cẩm Du trả lời dứt khoát, tay định khép cửa lại nhưng Vĩnh Phong đã nhanh tay chặn cửa lại.
Bà Cẩm Du mở to mắt nhìn Vĩnh Phong tức giận mắng :
- Cậu làm gì vậy.
- Cháu xin bác, cho cháu vào thăm Hiểu Đồng một lát thôi. Để cháu vào đưa cô ấy đi bệnh viện rồi cháu sẽ đi ngay – Vĩnh Phong van nài một cách thống thiết.
Nhưng bà Cẩm Du vẫn lạnh lùng lắc đầu một cách dứt khoát, không mảy may đoái hoài tới lời van xin của Vĩnh Phong.
- Không cần cậu quan tâm, Hữu Thiên sẽ đến đây đưa Hiểu Đồng đi bệnh viện.
Bà Cẩm Du đẩy Vĩnh Phong ra định đóng cửa lại thì ….Mắt bà trợn lên kinh ngạc, miệng há to vì quá đỗi bất ngờ, kẻ trước mặt bà từng là một chàng trai phong độ, trọng danh dự, trọng sỉ diện mà bây giờ lại có thể quỳgối một cách đau khổ chỉ để cầu xin được gặp mặt Hiểu Đồng. Bà hoảng hốt hỏi :
- Cậu làm gì vậy chứ. Mau đứng lên đi.
- Cháu xin bác, cho cháu vào đưa Hiểu Đồng đi bệnh viện đi. Nếu để lâu lỡ cô ấy có bề gì thì cháu thà rằng chết còn hơn sống – Những giọt nước mắt đang bắt đầu lăn dài trên gương mặt thanh tú của Vĩnh Phong. Cậu đang quỳ đó, hai tay nắm chặt những song cửa ánh mắt khẩn thiết van nài khiến cho ai cũng phải xúc động đến bật khóc nếu trông thấy.
Bà Cẩm Du nào phải là người có lòng dạ sắt đá, bà cũng rất đau lòng khi buộc phải chia cách hai đứa trẻ. Nhưng trò đời quay quanh buộc bà phải chia rẻ họ, buộc bà phải dùng lòng dạ sắt đá để ngăn cản họ. Nhưng giờ đây, trước con người đang quỳ kia,bà liệu có còn lòng dạ sắt đá được nữa hay không.
Nhìn ánh mắt thống thiết của Vĩnh Phong, bà Cẩm Du nhắm mắt lại một giây rồi thở dài gật đầu.
- Đứng lên đi.
- Cám ơn bác – Vĩnh Phong mừng rỡ vội đứng dậy, trên môi nở nụ cười sungsướng.
Bà Cẩm Du mở cánh cửa rộng ra để Vĩnh Phong đi vào.
- Phòng của Hiểu Đồng trên lầu bên trái …– Bà Cẩm Du khẽ nhắc nhở.
Vĩnh Phong không chờ bà nói hết câu,cậu vội vàng chạy lên. Mở cánh cửa phòng Hiểu Đồng ra, Vĩnh Phong có một chút mừng rỡ, một chút lo lắng. Mừng vì sắp gặp được Hiểu Đồng, lo lắng vì bệnh tình của Hiểu Đồng.
Nhìn thấy cả người đang run lên vì lạnh của Hiểu Đồng, nhưng gương mặt thì đỏ bừng lên vì cơn sốt, Vĩnh Phongkhông khỏi đau sót. Không phút chần chừ, cậu vội bế Hiểu Đồng lên rồi phi nhanh xuống lầu.
Bà Cẩm Du cũng vội vàng đóng cửa chạy theo. Vĩnh Phong chở hai mẹ con đến bệnh viện thì cũng vừa lúc Hữu Thiên đang chạy ra, thấy vậy HữuThiên liền cùng Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng đặt vào giường bệnh của phòng cấp cứu. Tới đây là trách nhiệm của Hữu Thiên, bà Cẩm Du và Vĩnh Phong bị yêu cầu đứng bên ngoài chờ.
Bà Cẩm Du ngồi trên băng ghế chờ đợi torng lo lắng, còn Vĩnh Phong thì cứ đi tới đi lui không ngừng trước cửa phòng cấp cứu. Nhìn vẻ đứng ngồi không yên của Vĩnh Phong bà Cẩm Du cảm thấy thương xót nhưng bà ngay lập tức dùng sắc mặt băng lãnh nói :
- Cậu Phong, bây giờ cậu về đi cho, Hiểu Đồng đã có Hữu Thiên lo rồi. Cậuở đây cũng không giúp được gì còn gây hiểu lầm thêm mà thôi.
- Nhưng mà …
- Xin cậu về đi cho. Tôi chỉ cho phép cậu đưa Hiểu Đồng đến đây thôi chứ không đồng ý cho cậu ở lại đây – Ánh mắt nghiêm nghị lạnh lùng nhìn Vĩnh Phong của bà Cẩm Du khiến Vĩnh Phong không thể nói thêm được gì nữa.
Vĩnh Phong lo lắng ngoái đầu nhìn cánh cửa phòng cấp cứu rồi thở dài nói :
- Vậy cháu về đây. Bác ở lại lo cho Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong biết lần này mình không thể lay chuyển ý chí của bà Cẩm Du đành ra về, trong lòng ngập tràn thương tâm lo lắng.
Nhìn dáng vẻ buồn bã của Vĩnh Phongkhi đi ra, bà Cẩm Du chua xót thở dài.
Cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở ra, Hữu Thiên bước ra thờ phào nói với bà Cẩm Du :
- Cuối cùng Hiểu Đồng cũng đã hạ sốt,để cô ấy ngủ một giấc dậy sẽ khỏe lên. Lúc nãy cháu định đi thì đột nhiên có ca cấp cứu cho nên mới tới trễ – Hữu Thiên giải thích lí do chậm trễ của mình.
Bà Cẩm Du mĩm cười yếu ớt gật đầu. Bây giờ bà mới cảm nhận được hơi thở của mình. Rồi vào thăm Hiểu Đồng.
Bà Cẩm Du lo chăm sóc cho Hiểu Đồng mà quên mất bé Đường vẫn đang còn ở trường mẫu giáo. Bà hốt hoảng bật dậy làm đổ nhào cái ghế, rồi vội vàng chạy ra cửa. Nhưng bà vừa mở cánh cửa ra đã thấy bé Đường và Đình Ân đang đi tới. Bà Cẩm Du mừng rỡ thở phào. Mĩm cười nhìn Đình Ân biết ơn :
- Cám ơn con Đình Ân, bác già rồi nên lẩm cẩm, quên mất chuyện đi rước béĐường.
Đình Ân định nói gì đó, môi cô mấp mấy vài cái rồi thôi, sao đó cô hỏi :
- Hiểu Đồng sao rồi bác.
- Hiểu Đồng đã bớt sốt rồi- bà Cẩm Du trả lời Đình Ân xong thì cúi xuống ôm lấy bé Đường ăn năn nói – Mẹ xin lỗi con, con chờ mẹ có lâu không ?
- Con … – Bé Đường đang nói thì Đình Ân vội ngắt lời.
- Bé Đường mau vào thăm chị Đồng đi.Chị Đồng tấhy bé Đường sẽ hết bệnh liền.
Bé Đường sung sướng gật đầu chạy vào phòng, Đình Ân và bà Cẩm Du liềnđi theo sau.
Trời bắt đầu tối, Hiểu Đồng cuối cùng cũng tỉnh lại. Đình Ân, bà cẩm Du, Hữu Thiên và bé Đường đều mừng rỡ reo lên.
Gương mặt đã bớt đỏ, cơn sốt cũng dịu lại, Hiểu Đồng mệt mỏi mở mắt ra, thấy những ánh mắt đang lo lắng cho mình, cô cố gắng nở nụ cười yếu ớt.
- Con xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng.
- Con đừng nói ngốc như vậy, con khỏe là mẹ mừng rồi – bà cẩm Du nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt con gái một cách yêu thương.
- Em thấy trong người đã khỏe lên chưa – Hữu Thiên mĩm cười, ánh mắt quan tâm hỏi.
Hiểu Đồng cố gắng gật đầu để mọi người yên tâm, cô nhìn ra cửa sổ thấy trời đã tối bèn hỏi :
- Bây giờ mấy giờ rồi.
- Hơn tám giờ rồi – Hữu Thiên nhìn đồng hồ trên tay mình trả lời.
Hiểu Đồng nhăn mặt bảo :
- Mẹ mau đưa bé Đường về đi, còn tắm rửa và cho bé Đường ăn cơm để ngày mai còn đi học. Hữu Thiên anh cũng về đi, chở mẹ và bé Đường về giùm em, ngày mai anh cũng phải vào bệnh viện mà.
Đình Ân nãy giờ không lên tiếng, vội lên tiếng ủng hộ.
- Phải đó. Anh mau đưa bác gái và bé Đường về đi, Hiểu Đồng ở đây đã có em chăm sóc rồi.
- Vậy …- Hữu Thiên ấp úng.
- Thôi vậy thì mẹ và bé Đường về trước đây, con ráng nghỉ ngơi nha – Bà Cẩm Du miễn cưỡng nói.
- Dạ, mẹ mau về đi. Hữu Thiên, anh mua gì cho mẹ và bé Đường ăn giùm em nha – Hiểu Đồng mĩm cười chào nói.
- Ừ ! Em đừng lo, anh sẽ lo cho hai người chu đáo.
- Cám ơn anh.
Đình Ân vội tiễn ba người họ ra cửa, nhìn dáng họ đi xa cô mới nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi lấy điện thoại ra gọi cho ai đó. Sau đó đi đến giường của Hiểu Đồng ngồi gần cô.
- Là Vĩnh Phong đưa cậu đến bệnh viện, anh ấy rất lo cho cậu. Nhưng vì bác gái có mặt ở đây nên sau khi đón bé Đường rồi đến rước mình thì anh ấy cứ ngồi đợi bên ngoài. Mình vừa gọicho anh ấy xong, anh ấy sẽ lên liền.
Hiểu Đồng không nói gì, cô khẽ nhắm mắt lại.
Lát sau Vĩnh Phong đi vào, cậu lo lắngbước đến bên cạnh nắm tay Hiểu Đồng vuốt ve hỏi :
- Em thấy sao rồi, còn khó chịu không.
Nhưng Hiểu Đồng không trả lời chỉ rút mạnh tay ra khỏi tay Vĩnh Phong. Đừng nói là Vĩnh Phong. Đình Ân cũng có chút ngạc nhiên, cô vội hỏi :
- Cậu sao vậy.
Nhưng Hiểu Đồng không trả lời, cô quay mặt vào tường lạnh lùng nói :
- Anh về đi, đừng bao giờ đến đây nữa.
Vĩnh Phong nghĩ Hiểu Đồng sợ bị bà Cẩm Du bắt gặp nên nói :
- Em đừng lo, anh đợi mẹ em về thì mới tới.
- Chúng ta chia tay đi…
Mấy lời Hiểu Đồng vừa thốt lên làm Vĩnh Phong kinh ngạc đến tột độ, dường như có một tiếng sét vừa đánh qua tai cậu, cậu không tin vào tai mình. Trái tim đột nhiên thắt lại.

XEM NHIỀU VIDEO SỐC TẠI TRANGVIDEO.COM

Tags:

Tin khác

Bình luận

Tin Mới Cập Nhật